Tuesday, November 7, 2023

Như Nhiên Thích Tánh Tuệ R S

 
RỒI CÓ MỘT CHIỀU 
Rồi có một chiều khi nắng phai
Vui, buồn, thương, ghét…những bi ai.
Ta cười thả gió nghìn tâm sự 
Luẩn quẩn niềm riêng…sống mệt nhoài!
Rồi bỗng một ngày ta liễu tri
Niềm chân hạnh phúc, biết cho đi.
Ngày mai nhỡ tiếng vô thường gọi
Ta có mang theo được những gì?
Rồi chợt một lần ta nhận ra
Trên đời mọi thứ sẽ phôi pha,
Không chi chắc thật và miên viễn
Và dĩ nhiên ta...cũng đã già!
- Ta trả mây trời bao viễn mơ
Của ngày tuổi trẻ đã xa mờ.
Của đêm quen sống trong hoài niệm.
Bỏ hiện tại gầy hao, xác xơ...
Ta đã cưu mang một kiếp người
Một đời gom nhặt chẳng hề ngơi
Trót quên, chớp mắt trần gian mộng!
Mà sống mê man cuộc khóc, cười.
Rồi bỗng một ngày ta hiểu ra
Thân này đâu phải của riêng ta,
Mảnh Tâm cuồng vọng làm đau khổ
Có nghĩa gì đâu để mặn mà 
Rồi buổi sớm nào trên bến sông
Tâm hồn ta chợt thấy mênh mông..
Lặng nghe trong cõi đời sâu thẳm
Chẳng có chi ngoài lẽ Sắc, Không.
 
RÓT CHO NHAU 
Rót tặng đêm dài một ánh trăng
Cho người lạc lối hết băn khoăn.
Tay sen xin chắp dâng lời nguyện
Hạnh phúc, an bình cho thế nhân…
 
Rót xuống bờ môi những nụ cười
Cho hồn sa mạc chợt xanh tươi.
- Em cười, thế giới cười trao lại
Nhưng khóc, riêng mình em khóc thôi!
 
Xin rót cho Lời tiếng dễ thương
Vỗ về,  xoa dịu những đau buồn..
Một câu, xa lạ thành tri kỷ
Một lời, vực thẳm cách hai phương.
 
Rót tặng trong chiều những tiếng Kinh
Để dừng chân bước giữa phiêu linh,
Để bừng mắt thấy trần gian mộng
Mà khổ vì đâu? - Mấy chữ tình...
 
Xin thắp vào tim một ngọn đèn
Xua lòng u tối đã nhiều phen,
Xua tan tâm niệm hoài nghi kỵ
Thói cũ đi, về…trong nhỏ nhen… 
 
Xin rót vào tai những tiếng chuông
Vườn tâm hoa nở Hiểu và Thương.
Nghe chuông…thông thấu nguồn chân thật
Thôi kiếp đi hoang, kiếp đoạn trường.
 
- Tà dương, lại nối tà dương mộng
Về vén sương mù, tỉnh giấc say.
Rót tách trà sen mời bạn lữ
Ngồi trong thực tại ngắm mây bay…
 
SAU BỨC MÀN MÂY 
Thả mây bay về núi đồi
Thênh thang vùng trời Vô Niệm
Còn nguyên đó dáng ai ngồi
Nhìn hoa môi cười chúm chím
Mây qua, trăng ngà hiển hiện
Sông xưa khờ khạo vớt tìm
Phút chốc quay đầu, trực diện
Đường về trong cánh đôi chim.
Ngờ đâu chìm trong ba cõi
Vì chưng một áng mây mờ
Có người vừa nghe tiếng gọi
Quay đầu, tàn một cơn mơ!
Mây bay qua hồn vạn kỷ
Buồn, vui...rồi cũng phai tàn
Đằng sau bức rèm mộng mị
Một người bất tử thời gian.
 
SAYONARA (Xoay Vô Na Ra) 
Người đời ''xoay ra na vô''
Tiền bạc, cửa nhà, ô tô...
Bốn mùa Thu, Đông, Xuân, Hạ.
Ai sai mà chạy có cờ!?
Ngày ngày...''xoay ra na vô''
Giàu đấy, nhưng lòng cạn khô
Lặng theo Thạch Sùng bén gót
Ôm Lợi, Tình, Danh xuống mồ...
- Tu là...''xoay vô na ra''
Thấy rõ ''tam độc'' trầm kha!
Biết đủ tâm tư thường lạc
Đời...chẳng chi là 'của ta''!
Từng ngày ''xoay vô na ra''
Thân trong trần, tâm xuất gia
Khi hay đời là phương tiện
Sang sông nhẹ bước khỏi phà...
Nếu còn...''xoay ra na vô''
Nhớ mang vô tiếng Nam Mô,
Dăm phút quay về Tĩnh Lặng
Để biết là đâu bến bờ.
Hành pháp ''xoay vô na ra''
Tỉnh thức trong từng sát na
Mở mắt to rời ảo mộng
Khoáng đạt, sống cùng bao la...
(Cảm tác từ bài Pháp của
Ni Sư Hạnh Huệ-Thiền viện VC)

 
 SOI GƯƠNG TỎ MÌNH
Thế gian như một tấm gương
Nếu mặt mày ta nhăn nhó
Bóng hình trong gương cau có
Lỗi đó, đâu phải là gương?
 
Cuộc đời là một tấm gương
Cười, bóng trong gương cười lại,
Vì thế chớ nên ngần ngại
Nhìn ai...gửi nụ cười hiền.
 
- Thế gian lắm nỗi muộn phiền
Nếu lau gương lòng cho sáng
Sẽ thấy đời luôn tỏ rạng
Dù ngoài kia vẫn mù sương...
 
Mọi người là một tấm gương
Bài học hằng luôn phản chiếu.
Nếu lòng có Thương và Hiểu
Đời vi diệu ngát hương hoa...
 Namo Buddhaya

SOI LÒNG 
Có đôi lúc ta cần nên thận trọng
Ngồi lắng nghe dư luận nói về mình. 
Khộng lệ thuộc trước những lời hư vọng,
Chẳng coi thường bao góp ý công minh..

Vì ''không lửa thì làm sao có khói!''
Nên lắng lòng xem xét lẽ thực, hư.
Và cười nhẹ, khi biết mình không lỗi
Hiểu thêm rằng dư luận vốn luận dư

Khi cầm mảnh gương soi vào tâm khảm
Ta biết mình đẹp, xấu, đục hay trong?
Vườn tâm địa vương vấn nhiều cỏ dại
Mà cũng không thiếu vắng những hoa hồng.

- Thánh nhân nào mà không mang quá khứ
Tội nhân nào chẳng thể có tương lai .
Chính vì vậy, nhủ lòng luôn khoan thứ
Kiếp con người ai thoát khỏi lầm sai? 

Sau mưa gió bên kia trời ửng nắng
Sau lỗi lầm, cay đắng, trưởng thành hơn.
Điều quan trọng là tự tri, vượt thắng.
Những đam mê, giới hạn của tâm hồn. 

Thường soi bóng bên dòng sông tâm niệm
Nếu ta cười ảnh hiện nụ cười ta
Cùng thế ấy, luôn sống đời hướng thiện
Vững tin mai Hạnh phúc lại trao quà. 

Có đôi lúc ta hãy nên nhìn ngắm
Thế gian này bằng đôi mắt trẻ thơ.
Để nghe tiếng Thương yêu từ sâu thẳm
Chỉ cái nhìn nhân thế hết bơ vơ 
Himachal mùa An Cư 2014 
 
SƠN CƯ
Phương trời đó mây hiền hòa trôi chảy
Có tùng xanh vờn nắng gió bên ngàn.
Đời ẩn sỹ với hồn thơ tiêu sái
Lá hoa về thiền tọa khắp không gian.
 
Một lần đến phai dấu sầu vạn cổ
Tháng năm chừng khuất dạng dưới hư vô.
Chiều nhẹ bước qua bên dòng suối nhỏ
Chợt trần duyên...vỗ cánh tít xa mờ.
 
Ngồi vô sự chung núi rừng nhịp thở
Ngắm trăng vàng nằm mộng dưới sương khuya.
Hoàng hôn úa rồi bình minh lại nở 
Bốn mùa như nhiên đến, mặc nhiên về.
 
Chuyện còn, mất rụng bên lề sinh tử
Nỗi buồn, vui hoa nắng rớt trên vai.
Một hơi thở có dài chi cuộc lữ
Mà hơi đâu vướng bận...sống u hoài!
 
Ngày tháng vẫn mưa chuyện trò với nắng
Dế giun cùng tấu nhạc khắp chim muông.
Thân áo vải ngồi yên hòa tĩnh lặng
Hoa tình thương nở ngát tận tâm hồn.
 
Himalaya India Hạ 2013
 
SỐNG AN VUI 
Cuộc đời ni ngắn lắm
Đừng bận lời thị phi
Thấy điều chi có ích
Lặng lẽ làm, rồi đi! 
Ai gieo mầm san sẻ
Gặt hái về yêu thương
Người gieo nhân ích kỷ
Quả chín, buồn cô đơn.
 
Cứ ôm hoài sầu hận
Chỉ khiến mình ta đau,
Người vẫn cười hể hả
Còn ta tóc bạc màu.
 
Lá thời gian rớt vội
Tháng ngày như bóng mây
Trách chi ai lầm lỗi
Phiền chi, đời đổi thay!
 
Cuộc đời ni buồn lắm
Đừng tiết kiệm nụ cười!
Sống từ hòa, cởi mở
Đón thanh bình muôn nơi. 
Cuộc đời này đẹp lắm!
Tiếc chi ngày đã qua
Hiện tại luôn tươi thắm
Với cõi lòng bao la…  
 
 SỐNG AN VUI 
Ai càng hướng đến vị tha
Càng nghe an lạc nở hoa trong lòng.
Ai càng vị kỷ, đèo bồng
Bất an phiền não lòng vòng khổ đau.
 
Lắng lòng mà nhận thức sâu
Chính Ta không có lấy đâu "của mình"!
Ngó quanh khắp chốn hữu tình
Hiểu rồi thương gửi ánh nhìn cảm thông.
 
Bốn bề Nam, Bắc, Tây, Đông
Là bà con cả, đời không kẻ thù
 
Bodhgada Rằm Thượng Nguyên Giáp Ngọ.
 
SỐNG CHẬM  
Ta là tỷ phú...thời gian
Bước chân thư thả đi ngang cuộc đời
Một dòng tất bật ngược xuôi
Ta riêng ngồi lại với hơi thở mình. 

Một dòng nhộn nhịp sắc thinh
Ta xin lắng đọng...hòa mình thiên nhiên...
Sáng ra, ngắm nụ hoa hiền
Chuyện trò cây lá bình yên sau vườn,
 
Hỏi thầm khe khẻ giọt sương
Này em có biết vô thường sắc, không?
Chiều về, bát ngát mênh mông
Trầm hương một nén, trải lòng nơi nơi...
 
Trăng non một mảnh lưng trời
Kinh đêm ta tụng là lời yêu thương...
Trăm năm giấc mộng huỳnh lương
Rộn ràng chi lắm cố hương xa vời
 
Có ai tỉnh thức giữa đời
Về đây ta sẽ chia đôi gia tài
Cuộc đời đó, vốn không dài
Hãy cho hồn được thoát thai mây ngàn!
 
Ta là ''tỷ phú thời gian''

Vì, không nô lệ lòng tham chính mình

SỐNG ĐỂ YÊU THƯƠNG 
Mở tâm ra trọn với đời
Cho tình thương nở đẹp ngời đóa sen
Mở lòng với lạ cùng quen
Cơn mưa Từ ái nhẹ len vào hồn.

Bình minh rồi lại hoàng hôn
Sống chan hòa chớ để buồn một ai.
Cho, cho đến tuổi đời phai
Mỉm cười đã sống không hoài kiếp ni.
 
Giữ lòng Hỷ Xả, Từ Bi
Đường về cố quận cùng đi dập dìu.
Sẽ không buồn những buổi chiều
Khi mình đã sống rất nhiều ban mai.
 
SỐNG ĐỜI Ý NGHĨA 
Hãy giúp đỡ đi nếu có thể 
đừng nề hà cân nhắc thiệt hơn
cũng đừng mong ai đó trả ơn
đời ý nghĩa khi làm thiện nguyện
Hãy cứ cho đi đừng tiếc rẻ
mai ta về chẳng thể mang theo
thế gian biết bao kẻ khó nghèo...
đời ý nghĩa là khi cống hiến
Hãy cứ thương đi dù ai ghét 
dù ai ganh bôi bác thị phi
thói đời vẫn vậy chấp mà chi
đời ý nghĩa là khi tha thứ
Hãy chia nhau những gì mình biết 
Đừng khư khư ích kỷ giữ riêng
Mai chết đi sẽ bị thất truyền
Đời ý nghĩa là khi chia sẻ...
 
SỐNG NHẸ NHÀNG  
Sống giản đơn bình dị
Cho cuộc đời thảnh thơi
Sống vô cầu, an vui
Để tâm hồn nhẹ nhỏm.
 
Sống lo âu thấp thỏm
Tóc bạc trước khi già
Sống nhẹ nhàng, cho qua
Biết buông là hạnh phúc.
 
Sống biết điều đôi chút
Đi khuất, người nhớ tên
Sống lẽ đẹp nhìn lên
Để biết cần phấn đấu.
 
Sống ''yêu'' mà không ''dấu''
Lồng ngực tròn trái tim
Sống đôi lúc lặng im
Trọn ngắm nhìn sự thật.
 
Sống không cần tất bật
Vì đất gọi, về không
Chỉ vun xới, ươm trồng
Một loài hoa Bi Trí.
 
Sống nụ cười hoan hỉ
Trân quý còn có nhau
Sống như thuở ban đầu
Mãi về sau Hạnh phúc.
 
Sống giữa nghìn trong đục
Tinh khiết đời đóa sen
Mở lòng đến vô biên
Là sống Thiền, giải thoát.
  
SỐNG NHƯ LÀ 
Đời chật chội khiến lòng ta...sống hẹp, 
Đường quanh co nên nhân thế quanh co?
Ngày nắng hạ biến ta thành sa mạc
Ngó đau thương...hồn vô cảm, ơ thờ... 
- Tôi không đợi mong anh bao hoàn hảo
Vì chính mình đã toàn vẹn gì đâu!
Chỉ xin thắp trong trái tim hoài bảo
Sống trên đời ý nghĩa...biết thương nhau.
Sẽ sai xót nếu nghĩ mình luôn đúng
Và mọi người ai nấy cũng đều sai. 
Người biết sống, sống giữa nghìn khác biệt
Vẫn nhìn nhau, thông cảm, biết quan hoài.
Trong bóng tối ta vẫn nhiều cố tật
Chớm buông lời...liền nghĩ đến tự thân
Ai cũng có những niềm riêng, bí mật
Để cho yên, thì khoảng cách thêm gần.
- Lòng như nắng trải đều, không một phía
Hồn như mưa, mưa khắp cả ngàn phương 
Tình như gió, gió tỏa về muôn hướng
Sống như là...không cố chấp. Yêu thương...

SỐNG NHƯ NGÀY MAI CHẾT 
Sống chết kề nhau trong tóc tơ
Có nhiều kiếp sống vẫn nằm mơ.
Chỉ đang tồn tại bằng hơi thở
Rồi chết như chưa sống bao giờ..
Có kẻ chết đi vẫn sống hoài
Trong lòng nhân thế chẳng phôi phai
Bởi tâm hi hiến cùng nhân loại
Người ấy ra đi vẫn.. sống dài..
- Ta đến nơi đây ắt vạn lần..
Nổi chìm, tan biến tựa phù vân
Phải chăng hiện hữu rồi.. vô nghĩa?
Nằm xuống, vương mang khối nghiệp trần..
- Hãy sống như ngày mai chết đi!
Sống cùng Trí Tuệ với Từ Bi
Hôm nay Tỉnh thức, vui hành thiện
Mai dẫu vô thường, buông, xá chi!..
Hãy sống như chỉ sống một đời
Nụ cười Hỷ Xả thắp trên môi
"Ngày đến, người cười, mình ta khóc
Ngày đi, bao kẻ khóc, ta cười"
Sống chết cận kề trong phút giây
Ngay trong hơi thở, trút thân này!
Quay về Chánh niệm tan niềm tục
Lòng nhẹ nhàng vui trước đổi thay...
 
Sống Trọn Niềm Thương
Cứ sống và thương trọn một giờ
Vì đời...thoáng chốc đã hư vô
Âu lo, toan tính...lòng thêm nặng
Lặng ngắm Thu vàng bao lá thơ...
 
Cứ sống và thương trọn một ngày
Ánh nhìn độ lượng khắp quanh đây
- Những điều to tát chưa làm được
Việc nhỏ hết lòng cũng quí thay!
 
- Gặp gỡ trong đời một chữ duyên
Trân trọng bên nhau phút hiện tiền
Người đến, ân cần cho hết dạ
Người về, thôi vướng bận niềm riêng.
 
Hãy sống sao không thẹn với lòng
Dẫu người cô phụ bước sang sông
Dù hoa kia chẳng vì ta nở...
Chờ mong chi...suối chảy ngược dòng!
 
Hãy sống cho...tròn vẹn kiếp người
Vui buồn, thành bại...cũng qua thôi!
Xuân xôn xao lá chờ Thu rụng
Sống đề thương cùng - sống thảnh thơi!
  
SÓNG VÀ GIỌT LỆ
Một lần kia…
Giọt nước mắt hỏi thầm ngọn sóng
Bạn và tôi cùng vị mặn giống nhau
Bạn hạnh phúc vỗ về trên bãi cát
Kiếp đời tôi...nhỏ xuống...cõi lòng đau
Vì là sóng, tôi xóa nhòa tất cả
Bao đau thương cùng trăn trở muộn phiền
Bạn rơi rớt bên ngoài, trong giữ lại
Nên xuân về hồn vẫn cứ đông miên
Tuy chúng ta có cùng nhau vị mặn
Song, cách mình đón nhận chuyện khác nhau
Đời bể khổ ta có quyền không khổ
Biết bỏ, buông...tôi vượt thoát u sầu
Vì hi vọng đã nhuốm màu tuyệt vọng
Vì sum vầy đã ẩn dấu chia xa
Vì thần tượng nên một ngày vỡ mộng
Vì mãi tìm nên hạnh phúc chẳng nhìn ra
Đời lắm lúc không như mình mong đợi
Ước mơ nhiều, hiện thực được bao nhiêu
Bạn cứ mãi xây lâu đài trên cát
Rồi rưng rưng những mất mát trong chiều
Giọt nước mắt thân hình tuy rất nhỏ
Nhưng nỗi niềm có thể ví trùng dương
Và đợt sóng, thân hình tuy vĩ đại
Mối đau đời nhỏ bé tợ như sương
 
Sống Với Nhau
Lần nọ một người hỏi đất
Đất sống với nhau thế nào?
- Chúng tôi bao hàm, chấp nhận
Tô bồi, xây đắp cho nhau.
 
Lần kia người hỏi rừng cây
Cây sống làm sao với bạn?
- Chúng tôi vui mọc sum vầy
Chở che nhau, cùng hoạn nạn...
 
Người hỏi mây trời phiêu lãng
Thế nào bay lượn cùng nhau?
- Chúng tôi lòng không giới hạn
Tan vào nhau thuở ban đầu!
 
Rồi người hỏi thầm lá cỏ
Chung sống bạn bè ra sao?
- Mặt đất đan xen, nương tựa
Chia từng sương nắng...gửi, trao.
 
Hỏi dòng sông xuôi năm tháng
Thế nào nước nhịp nhàng trôi?
- Chúng tôi quyện hòa nhau chảy
Dù khi sóng dập gió dồi…
 
Rồi người gạn hỏi từng người
Với nhau, thế nào ta sống?
Không ai một tiếng trả lời
Những pho tượng cười… di động.
 
- Đời còn dẫm nhau mà sống
Người còn nặng những niềm riêng…
Vì ngỡ kiếp đời miên viễn
Tình Người, đạo đức xô nghiêng…
 
Người về thương người nhỏ lệ
Cúi mình lạy khắp thiên nhiên…
 
Sống với nụ cười 
Những lúc thân tâm mệt mỏi
Thật khó khăn nở nụ cười
Nhưng nếu nhoẻn môi cười được
Hoa lòng khô héo dần tươi!
 
Những lúc đời bạc như vôi
Bao thiệt thòi ta gánh chịu
Ngay đó, nếu biết mỉm cười
Xả buông tâm hồn nặng trĩu…
 
Cuộc đời ghét ghanh, đàm tiếu..
Đừng sống trong miệng người ta!
Nhẹ nhàng mỉm cười không nói
Nhìn áng mây trời lướt xa…
 
- Ai sống lỗi lầm với ta
Mỉm cười, lòng thêm độ lượng
Biết đây là cõi ta bà
Con người ưng gây nghiệp chướng!
 
Những lúc khổ đau, vất vưởng..
Cứ lạc quan một nụ cười.
Khi sống tốt theo điều thiện
Trời không tuyệt lộ con người!
 
- Hãy để tình thương lên ngôi
Ngày thêm nồng nàn nghĩa sống
Hồn như biển rộng bên đời
Nụ cười dưỡng nuôi hy vọng.
 
- Vẫn nghèo, nếu làm tổng thống
Mà luôn túng thiếu nụ cười.
Khổ đau kia là một chuyện
Ai cấm lòng mình vắng vui?
 
Nụ cười điểm tô hạnh phúc
- Hôm nay bạn đã cười chưa?
Hay chăng miệng cười Ca Diếp
Còn nguyên, dù đã bao mùa...
 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...