TRỌN VẸN VỚI HÔM NAY
Bạn hỏi mình: “Có kiếp trước hay không?”
Sao mỗi con người sanh ra lại khác nhau đến thế?
Có kẻ đẹp kẻ xấu
Có người khôn người ngu
Có đứa sang đứa hèn...
Nhưng bạn ơi, xấu - đẹp, khôn - ngu, sang - hèn ..là do bạn nhìn nó như vậy
Chứ bản thân mỗi người đều là mỗi tuyệt tác đấy thôi
Máu ai cũng đỏ
Nước mắt ai cũng trong
Trái tim ai cũng đập
Sự phân biệt đến do bạn nhìn như vậy
Bạn lại hỏi mình: “Có kiếp sau hay không?”
Mình mới hỏi lại: “Bạn cần kiếp sau để làm gì?”
Để thấy người sống thiện được đền đáp
Người tội lỗi bị dầu sôi, người tu đạo được giải thoát
Nhưng bạn ơi, đâu cần tới kiếp sau
Nhân quả nhãn tiền
Chỉ do bạn không thấy
Bạn có bao giờ nhìn sâu vào cuộc sống
Người có lòng Từ, khuôn mặt sẽ dịu nhẹ bao dung
Vòng tay sẽ ân cần rộng mở
Kẻ thủ ác, trong tim chứa đầy lửa dữ
Tự đốt mình, đâu cần địa ngục xa xôi
Đôi mắt láo liên, hằn những đường gân máu
Luôn cau mày, luôn nhức nhối thân tâm
Ai xức nước hoa, người sẽ thoang thoảng hương thơm
Trái tim ai đẹp sẽ lung linh như vầng trăng ấy
Và bạn ơi, phút giây này hạnh phúc
Được mỉm cười, được chiêm ngắm đổi thay
Tìm cầu chi nữa quá khứ vị lai
Chẳng nơi nào đẹp như bây giờ hiện tại
Cành sen trắng đang rung rinh trong nắng
Bụt mỉm cười lấp lánh đóa Vô Ưu.
Trong phút giây này em có hay!
Vạn vật quanh mình đang chuyển xoay
Có mầm non hé, hoa cười nụ,
Chiếc lá xa cành theo gió bay.
Trong khoảnh khắc này em biết chăng!
Có người hạnh phúc, kẻ băn khoăn
Bên tê nghèo đói, đời cô quạnh
Chỗ nớ ngày chưa hết nhọc nhằn.
Cũng trong tíc tắc, từng hơi thở
Vô vàn đi, đến, diệt và sinh
Mắt ai vừa khép, ai vừa mở
Kẻ reo vui, người khóc một mình.
Trong thoáng giây này em biết không!
Buồn, vui nhân thế rất mênh mông...
Nơi chìm mưa bão, nơi chinh chiến
Thiện, ác vần xoay mãi một dòng.
Lúc nao tỉnh thức em ngồi lại
Nhìn ra thế giới, nghĩ về mình.
Có chăng một thứ chi thường tại?
Chập chờn mộng, thực kiếp nhân sinh.
- Trong sát na này ta biết đâu
Có người bừng giấc mộng thiên thâu.
Từ miền tịch lặng vô biên ấy
Thầm gửi niềm Thương khắp địa cầu...
Trong Tầm Tay
Có đâu miền giải thoát
Ở phía bên kia đời.
Bây chừ không an lạc
Chắc gì mai thảnh thơi?
Đâu có đời an vui
Khi vùi trong tham muốn
Trong vui chứa ngậm ngùi
Hiểu ra, chừng đã muộn!
Sống một ngày không rộn
Nếm.. giá trị một ngày
Khi lòng không xáo trộn
Là Sống từng phút, giây.
Sống hiền như cỏ cây
Buông ưu phiền, oán hận
Thoáng chốc thành mây bay
Rong chơi ngoài vướng bận.
- Người Trí xin kề cận
Mồi thắp ngọn đèn tâm
Trăng tàn rồi nguyệt tận
Bước về quê âm thầm.
Sống trả màu cho sắc
Trả tiếng về âm thanh..
Trả muôn điều, vạn sự
Cho các Pháp vận hành.
Cứ mở to đôi mắt
Lòng tĩnh lặng hồ thu
Tâm vẫn ngồi với cảnh
Như ngồi nơi không hư...
Sống an vui, Tỉnh thức
Trọn vẹn với hôm nay
Là sống đời ý nghĩa
Hạnh phúc trong tầm tay.
Bodhgaya INDIA - 2 2012
Trước khi định nói điều gì
Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe,
Trước khi chỉ trích, cười chê
Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.
Trước khi nổi giận, bất bình
Ngồi nghe hơi thở lặng nhìn tự tâm.
Trước khi cầu nguyện âm thầm
Nhủ lòng dung thứ lỗi lầm tha nhân!
Trước khi giọt nước mắt lăn
Biết dừng chân, kẻo ăn năn muộn màng.
Trước khi tính chuyện đá vàng
Mua dây về.. tự buộc ràng xem sao!
Trước khi nói chuyện trời cao
Xem đi dưới đất bước nào chông chênh.
Trước khi ước vọng nhìn lên
Môt lần ngó xuống có thêm thương đời
Trước khi mua sắm, đua đòi...
Phải chăng...cám dỗ gọi mời rủ rê?
Trước khi hẹn ước, nguyện thề
Vấn lòng xem có vẹn bề trước, sau.
Trước khi muốn bỏ cuộc mau
Nhớ tâm nhiệt huyết buổi đầu dấn thân.
Trước khi từ biệt dương trần
Sống cho đi, thể tri ân cuộc đời.
Trước khi muốn thấy ai cười
Đầu tiên hàm tiếu trên môi nở chào.
Trước khi muốn nếm ngọt ngào
Tình thương dâng hiến, gửi trao thật thà.
- Trước khi muốn thoát Ta bà
Phải chân thành niệm Di Đà nhất tâm.
Nguyện cầu tám hướng mười phương
Chúng sanh muôn loại hãy thường an vui
Dứt trừ oan trái nhiều đời
Bao nhiêu đau khổ đến hồi duyên tan
Hại nhau chỉ chuốc lầm than
Mê si điên đảo vô vàn lệ châu
Chúng sanh vô bệnh sống lâu
Nguyện cho thành tựu phước sâu đức dầy
Nguyện cho an lạc từ nay
Dứt trừ thống khổ, oán hờn đắng cay
Dứt trừ kinh sợ, tai ương
Bao nhiêu phiền não đoạn trường vĩnh ly
Nguyện cầu Tam Bảo chứng tri
Sống đời thanh tịnh từ bi vẹn toàn.
Nguyện đem tâm thanh tịnh
Cầu Pháp giới chúng sinh
Thoát ly luân hồi khổ
Phật đạo chóng viên thành.
Tự
Biết Mình
Quay về, tôi kiếm lỗi tôi
Quán sâu mới thấy...lôi thôi đủ điều
Tham lam, sân hận, mạn kiêu
Chê bai, xét nét...Nói nhiều hơn tu
Bấy lâu nay bị cầm tù
Trong bao cám dỗ, mịt mù lợi, danh
Một lời nói cũng hơn tranh
Tham ái, chấp ngã quẩn quanh giữa đời.
Loay hoay tóc đã bạc rồi
Sống trong phiền lụy một đời đa mang!
Chiều nay thắp một nén nhang
Chí thành trước Phật ăn năn tội tình
- Con vì bóng tối vô minh
Trần duyên phủ áng Tâm kinh bụi mờ
Việc tu lần lữa, chần chờ
Việc đời tham vọng chưa giờ lãng xao.
Phước duyên tỉnh thức, hồi đầu
Nguyện theo chân Phật qua cầu tử sanh
Từ nay xin trọn ý lành
''Phản quan tự kỷ'' tịnh thanh nghiệp trần
Ngày đêm tu tập tinh cần
Bước qua thất niệm để gần Đạo tâm.
Nguyện không gây tạo lỗi lầm
Nguyện nhìn nhân thế với tầm mắt thương...
Từ bi, khiêm hạ, nhịn nhường
Cõi lòng an tịnh giữa buồn, lúc vui...
Con xin dưới bóng Phật ngồi
Đường Tu vững tiến không lùi từ đây.
- Hương hoa chẳng ngược gió bay
Hương người đức hạnh...Biết ''quay trở về ''...
Tự
Độ
Ưm Mani Pád Mệ Hùm
Đâu ai có thể tu dùm cho ai!
Nam Mô Di Đà Như Lai
Nào ai có thể dùm ai niệm dùm?
Cheng cheng, cốc cốc, bùm bùm...
Chỉ là phương tiện thoát vùng trói trăng.
Tâm thức nếu hoài lăng xăng
Ngược xuôi cầu khẩn...Cũng ngần ấy thôi.
Buông tôi, buông cái của tôi
Tự dưng mấy chuyện lôi thôi...dọn nhà.
Thở phào, lại niệm Di Đà
Ta bà đã thấy cõi hoa ngập lòng.
Tu
''hạnh cây chổi''
Ai siêng quét rác ngoài đường
Tui lười, tui quét sân vườn nhà tui.
Khi ngoài trong sạch sẽ rồi
Dư giờ...họa sẽ vì người quét cho.
Nhà tui còn một cái kho
Ổ chuột, mạng nhện ''đóng đô'' lâu đời
Chao ôi...ô nhiễm quá trời!
Đâu tham vọng quét rác đời sạch trơn?
Ngày nao mặt dính lọ, rơm
Tui nhìn thiên hạ mà ôm miệng cười.
Một phen soi lại gương đời
Cười người một phút, cười tôi một giờ.
Sân mình vừa quét lại dơ
Khi mô sạch rác...thì tui mới quơ ra đường!
Ai siêng quét rác ngoài đường
Tui lười, tui quét sân vườn nhà tui.
Khi ngoài trong sạch sẽ rồi
Dư giờ...họa sẽ vì người quét cho.
Nhà tui còn một cái kho
Ổ chuột, mạng nhện ''đóng đô'' lâu đời
Chao ôi...ô nhiễm quá trời!
Đâu tham vọng quét rác đời sạch trơn?
Ngày nao mặt dính lọ, rơm
Tui nhìn thiên hạ mà ôm miệng cười.
Một phen soi lại gương đời
Cười người một phút, cười tôi một giờ.
Sân mình vừa quét lại dơ
Khi mô sạch rác...thì tui mới quơ ra đường!
Tu
là khéo Biết những gì chưa tu...
Chưa tu chấp trách lỗi người
Tu rồi, lỗi ấy không ngoài chính ta
Chưa tu, hở chút ba hoa...
Tu rồi, nhìn lại, đấy là trẻ con...
Chưa tu, thế sự chen bon.
Tu rồi, chỉ cốt vẹn toàn nội tâm.
Chưa tu, đụng đến nổi sân
Tu rồi, mặt đỏ...lặng thầm soi gương...
Chưa tu mười ghét, một thương
Tu rồi độ lượng trùng dương cõi lòng
Chưa tu, xuôi ngược đèo bòng
Tu rồi, vui bước ngược dòng thế nhân...
Chưa tu Muốn bội hơn Cần
Tu rồi nguyện bỏ dần dần...''cái thêm''...
Chưa tu, nghịch cảnh là rên
Tu rồi, nhờ đó mà nên Đạo mầu
Chưa tu, van vái, khẩn cầu
Tu rồi, nhớ...''Hạt Minh Châu'' của mình...
Chưa tu, năm dục kết tình
Tu rồi, thấy cảnh, quay gìn giữ tâm...
...Chưa tu, nói, thuyết cao thâm
Tu rồi, lặng lẽ...âm thầm thực thi
Chưa tu, thích thú thị phi
Tu rồi, Như Thị, có chi để màng!
Chưa tu, mộng tưởng Niết Bàn
Tu rồi, Phật giữa trần gian phút này...
Chưa tu, thích được làm Thầy
Tu rồi, chỉ muốn độ bầy vô minh.
Chưa tu, rộn rã sắc thinh...
Tu rồi vô sự, an bình quí hơn.
Chưa tu, bỏ vọng tìm chơn
Tu rồi, lấy bỏ là nhơn luân hồi.
Chưa tu, đời thấy đơn côi
Tu rồi, bạn hữu không ngoài giác tâm
- Kiếp người hữu hạn trăm năm
Tu rồi, biết bỏ mê lầm- ấy tu...
Cảm niệm Một Mùa Hoa Vô Ưu
Tự
Lực
Đôi khi đường đời chắn lối
Tự mình phải biết vượt qua
Đời chụp vào ta bóng tối
Hãy tự thắp đèn bước ra.
Lắm lúc hồn ta nhỏ lệ
Trời...còn sớm nắng chiều mưa!
Hãy tự lau khô phiền muộn
Tàn Đông, Xuân lại sang mùa
Có những ngày vui đã mất
Luyến lưu, tìm được chăng là?
Hãy tự đối đầu hiện thực
Dù hiện thực đầy xót xa...
- Thất bại chưa làm ta khổ
Khổ vì đuổi bóng thành công.
Mất mát không làm siêu đổ
Đổ vì...tư tưởng chưa thông!
Thành công, ấy là phương tiện
Mở ra hạnh phúc cho đời.
Hạnh phúc chính là chìa khóa
Sống giữa thăng, trầm...vẫn vui.
Có những nụ cười đã tắt
Tự mình thắp lại bình minh
Thế gian nghĩa tình lạnh ngắt
Tự lòng độ lượng nhân sinh...
- Có nhiều điều trong cuộc sống
Khôn ai giúp được cho mình.
Người biết tự mình đứng dậy
Bước về nẻo sáng quang minh...
Từ
một chữ Thích
Cũng là chữ Thích đi đầu
Mà đằng sau có muôn màu khổ, vui...
Thích tiền, đời mãi ngược xuôi
Hạnh phúc quanh quẩn lui hui với tiền.
Chán rồi, thì lại thích Tiên
Gặp Tiên, bảo bỏ dấu huyền mới thương!
Thích Danh lồng lộng bốn phương
Thế...còn đánh đổi phong sương kiếp trần
Thích phiêu bồng cuộc ái ân
Tử, sinh lũy kiếp bội phần xuống, lên.
Thích nhớ mà chẳng thích quên
Tự mình giam ngục, triền miên sống sầu.
Thích ngũ dục, thích truy cầu
Tìm vui trong khổ nghiệp sâu chất chồng
Thích hưởng thụ, thích đèo bồng
Một ngày Phước tận đời trong úa tàn,
Thích làm ác, thích làm càng
Lưới trời bủa xuống...oán than, giận mình!!
Thích vơ vét tận tâm tình
Trắng tay, đối diện vạn nghìn khổ đau.
- Cũng là chữ Thích đi đầu
Thích bao đạo lý nhiệm mầu xa xưa
Thích hành thiện, thích đi chùa
Thích san sẻ, thích ngăn ngừa ác nhân,
Thích cười hơn thích giận sân
Đời bao bất thiện dần dần nhạt phai.
Thích giúp người lúc chẳng may
Về sau khổ nạn bỗng...tay ai chìa...
- Thích đơn giản, thích quay về
Cõi lòng thanh tịnh Bồ Đề không xa.
Chuyện gì cũng thích cho qua
Ngàn hoa chẳng đẹp bằng hoa nụ cười.
Mỗi ngày biết "Tạ ơn đời"
Sống tùy duyên hạnh, thảnh thơi, khoan từ
Bỏ dấu cộng, thích dấu trừ
Thuyền tâm một sớm tạ từ bến mê...
- Nẻo luân hồi dứt lê thê
Thích và không thích.. đưa về một phương
Sống không thủ, xả, vui, buồn
Mê thay áo Ngộ, cội nguồn bao la...
Cầu Pháp giới chúng sinh
Thoát ly luân hồi khổ
Phật đạo chóng viên thành.
Quay về, tôi kiếm lỗi tôi
Quán sâu mới thấy...lôi thôi đủ điều
Tham lam, sân hận, mạn kiêu
Chê bai, xét nét...Nói nhiều hơn tu
Bấy lâu nay bị cầm tù
Trong bao cám dỗ, mịt mù lợi, danh
Một lời nói cũng hơn tranh
Tham ái, chấp ngã quẩn quanh giữa đời.
Loay hoay tóc đã bạc rồi
Sống trong phiền lụy một đời đa mang!
Chiều nay thắp một nén nhang
Chí thành trước Phật ăn năn tội tình
- Con vì bóng tối vô minh
Trần duyên phủ áng Tâm kinh bụi mờ
Việc tu lần lữa, chần chờ
Việc đời tham vọng chưa giờ lãng xao.
Phước duyên tỉnh thức, hồi đầu
Nguyện theo chân Phật qua cầu tử sanh
Từ nay xin trọn ý lành
''Phản quan tự kỷ'' tịnh thanh nghiệp trần
Ngày đêm tu tập tinh cần
Bước qua thất niệm để gần Đạo tâm.
Nguyện không gây tạo lỗi lầm
Nguyện nhìn nhân thế với tầm mắt thương...
Từ bi, khiêm hạ, nhịn nhường
Cõi lòng an tịnh giữa buồn, lúc vui...
Con xin dưới bóng Phật ngồi
Đường Tu vững tiến không lùi từ đây.
- Hương hoa chẳng ngược gió bay
Hương người đức hạnh...Biết ''quay trở về ''...
Ưm Mani Pád Mệ Hùm
Đâu ai có thể tu dùm cho ai!
Nam Mô Di Đà Như Lai
Nào ai có thể dùm ai niệm dùm?
Cheng cheng, cốc cốc, bùm bùm...
Chỉ là phương tiện thoát vùng trói trăng.
Tâm thức nếu hoài lăng xăng
Ngược xuôi cầu khẩn...Cũng ngần ấy thôi.
Buông tôi, buông cái của tôi
Tự dưng mấy chuyện lôi thôi...dọn nhà.
Thở phào, lại niệm Di Đà
Ta bà đã thấy cõi hoa ngập lòng.
Ai siêng quét rác ngoài đường
Tui lười, tui quét sân vườn nhà tui.
Khi ngoài trong sạch sẽ rồi
Dư giờ...họa sẽ vì người quét cho.
Nhà tui còn một cái kho
Ổ chuột, mạng nhện ''đóng đô'' lâu đời
Chao ôi...ô nhiễm quá trời!
Đâu tham vọng quét rác đời sạch trơn?
Ngày nao mặt dính lọ, rơm
Tui nhìn thiên hạ mà ôm miệng cười.
Một phen soi lại gương đời
Cười người một phút, cười tôi một giờ.
Sân mình vừa quét lại dơ
Khi mô sạch rác...thì tui mới quơ ra đường!
Tui lười, tui quét sân vườn nhà tui.
Khi ngoài trong sạch sẽ rồi
Dư giờ...họa sẽ vì người quét cho.
Nhà tui còn một cái kho
Ổ chuột, mạng nhện ''đóng đô'' lâu đời
Chao ôi...ô nhiễm quá trời!
Đâu tham vọng quét rác đời sạch trơn?
Ngày nao mặt dính lọ, rơm
Tui nhìn thiên hạ mà ôm miệng cười.
Một phen soi lại gương đời
Cười người một phút, cười tôi một giờ.
Sân mình vừa quét lại dơ
Khi mô sạch rác...thì tui mới quơ ra đường!
Chưa tu chấp trách lỗi người
Tu rồi, lỗi ấy không ngoài chính ta
Chưa tu, hở chút ba hoa...
Tu rồi, nhìn lại, đấy là trẻ con...
Chưa tu, thế sự chen bon.
Tu rồi, chỉ cốt vẹn toàn nội tâm.
Chưa tu, đụng đến nổi sân
Tu rồi, mặt đỏ...lặng thầm soi gương...
Chưa tu mười ghét, một thương
Tu rồi độ lượng trùng dương cõi lòng
Chưa tu, xuôi ngược đèo bòng
Tu rồi, vui bước ngược dòng thế nhân...
Chưa tu Muốn bội hơn Cần
Tu rồi nguyện bỏ dần dần...''cái thêm''...
Chưa tu, nghịch cảnh là rên
Tu rồi, nhờ đó mà nên Đạo mầu
Chưa tu, van vái, khẩn cầu
Tu rồi, nhớ...''Hạt Minh Châu'' của mình...
Chưa tu, năm dục kết tình
Tu rồi, thấy cảnh, quay gìn giữ tâm...
...Chưa tu, nói, thuyết cao thâm
Tu rồi, lặng lẽ...âm thầm thực thi
Chưa tu, thích thú thị phi
Tu rồi, Như Thị, có chi để màng!
Chưa tu, mộng tưởng Niết Bàn
Tu rồi, Phật giữa trần gian phút này...
Chưa tu, thích được làm Thầy
Tu rồi, chỉ muốn độ bầy vô minh.
Chưa tu, rộn rã sắc thinh...
Tu rồi vô sự, an bình quí hơn.
Chưa tu, bỏ vọng tìm chơn
Tu rồi, lấy bỏ là nhơn luân hồi.
Chưa tu, đời thấy đơn côi
Tu rồi, bạn hữu không ngoài giác tâm
- Kiếp người hữu hạn trăm năm
Tu rồi, biết bỏ mê lầm- ấy tu...
Cảm niệm Một Mùa Hoa Vô Ưu
Đôi khi đường đời chắn lối
Tự mình phải biết vượt qua
Đời chụp vào ta bóng tối
Hãy tự thắp đèn bước ra.
Lắm lúc hồn ta nhỏ lệ
Trời...còn sớm nắng chiều mưa!
Hãy tự lau khô phiền muộn
Tàn Đông, Xuân lại sang mùa
Có những ngày vui đã mất
Luyến lưu, tìm được chăng là?
Hãy tự đối đầu hiện thực
Dù hiện thực đầy xót xa...
- Thất bại chưa làm ta khổ
Khổ vì đuổi bóng thành công.
Mất mát không làm siêu đổ
Đổ vì...tư tưởng chưa thông!
Thành công, ấy là phương tiện
Mở ra hạnh phúc cho đời.
Hạnh phúc chính là chìa khóa
Sống giữa thăng, trầm...vẫn vui.
Có những nụ cười đã tắt
Tự mình thắp lại bình minh
Thế gian nghĩa tình lạnh ngắt
Tự lòng độ lượng nhân sinh...
- Có nhiều điều trong cuộc sống
Khôn ai giúp được cho mình.
Người biết tự mình đứng dậy
Bước về nẻo sáng quang minh...
Cũng là chữ Thích đi đầu
Mà đằng sau có muôn màu khổ, vui...
Thích tiền, đời mãi ngược xuôi
Hạnh phúc quanh quẩn lui hui với tiền.
Chán rồi, thì lại thích Tiên
Gặp Tiên, bảo bỏ dấu huyền mới thương!
Thích Danh lồng lộng bốn phương
Thế...còn đánh đổi phong sương kiếp trần
Thích phiêu bồng cuộc ái ân
Tử, sinh lũy kiếp bội phần xuống, lên.
Thích nhớ mà chẳng thích quên
Tự mình giam ngục, triền miên sống sầu.
Thích ngũ dục, thích truy cầu
Tìm vui trong khổ nghiệp sâu chất chồng
Thích hưởng thụ, thích đèo bồng
Một ngày Phước tận đời trong úa tàn,
Thích làm ác, thích làm càng
Lưới trời bủa xuống...oán than, giận mình!!
Thích vơ vét tận tâm tình
Trắng tay, đối diện vạn nghìn khổ đau.
- Cũng là chữ Thích đi đầu
Thích bao đạo lý nhiệm mầu xa xưa
Thích hành thiện, thích đi chùa
Thích san sẻ, thích ngăn ngừa ác nhân,
Thích cười hơn thích giận sân
Đời bao bất thiện dần dần nhạt phai.
Thích giúp người lúc chẳng may
Về sau khổ nạn bỗng...tay ai chìa...
- Thích đơn giản, thích quay về
Cõi lòng thanh tịnh Bồ Đề không xa.
Chuyện gì cũng thích cho qua
Ngàn hoa chẳng đẹp bằng hoa nụ cười.
Mỗi ngày biết "Tạ ơn đời"
Sống tùy duyên hạnh, thảnh thơi, khoan từ
Bỏ dấu cộng, thích dấu trừ
Thuyền tâm một sớm tạ từ bến mê...
- Nẻo luân hồi dứt lê thê
Thích và không thích.. đưa về một phương
Sống không thủ, xả, vui, buồn
Mê thay áo Ngộ, cội nguồn bao la...
Xin nhóm lửa thắp ngời đêm tăm tối
Mời Tình Thương, Trí Tuệ ngự lòng ta
Đường Bát Chánh, Bụt ngàn xưa mở lối
Nguyện bước theo một quyết trở về nhà.
Tự
Nguyện
Xin nguyện sống thênh thang đời của gió
Cuộn xa vời.. không giữ một làn hương.
- Thôi trói buộc, ai làm mình đau khổ
Chẳng tơ vương, thì cách trở ai buồn?
Xin nguyện sống như con đường lặng lẽ
Khi chân đời dẫm nát cõi lòng ta.
Vẫn độ lượng, bao dung như Tình mẹ
Trong âm thầm hy hiến, chẳng kiêu sa.
Xin nguyện sống như dòng sông trôi chảy
Nỗi niềm riêng khôn nói được ai cùng
Bao phiền muộn, lo âu và sợ hãi...
Thả theo dòng...xuôi hết thảy lao lung...
- Đêm trầm mặc soi bóng mình trên vách
Nghe thị phi gõ cửa mặc nhiên chào.
Lòng tự nhủ chẳng ''quên mình theo khách''
Chỗ nào vui, nơi đó có niềm đau.
Xin nguyện sống một cuộc đời an tịnh
Giữa muôn ngàn mời gọi của trần gian.
Và làm bạn với khiêm hòa, nhẫn nhịn
Biết thở cười...dù lúc dạ xốn xang...
Xin nhóm lửa thắp ngời đêm tăm tối
Mời Tình thương, Trí tuệ ngự lòng ta,
Đường Bát Chánh, Bụt ngàn xưa mở lối
Nguyện bước theo một quyết trở về nhà.
Tự
Tình Xuân
Xuân nào...mây trắng thong dong
Bất Giác khởi niệm...xuống dòng tử sinh,
Lạc trong sắc, pháp, hương, thinh...
Mở to mắt, chẳng nhớ mình là ai.
Quên rồi ''Diện mục bổn lai''
Nụ cười xa dấu thiên thai nhạt nhòa
Giật mình, cõi thế không hoa!
Cũng vừa lúc bóng chiều tà đầu non.
Xuân đi, xuân đến dập dồn
Còn xa cố quận hồn còn vắng xuân,
Dù bao kiếp nửa đường trần
Xuân trong cõi mộng đẹp lòng chút thôi!
Bao giờ Tuệ giác lên ngôi
Hoa Từ bi nở...đất trời Vĩnh Xuân.
Tự
Tri
Nhiều lắm Phù Du sống một ngày
Đời mình cũng rứa, có ai hay,
Diễm mộng đêm qua thành triệu phú
Thức giấc, bật cười...vẫn trắng tay!
Nhà dẫu trăm gian ngủ một giường
Bạc vàng chất chứa ngập trong rương
Một cơn gió ác thành thiên cổ
Thần thức ngục tù trong vấn vương.
Dẫu ta quen biết đầy thiện hạ
Mấy kẻ quan hoài cho...nén hương?
Tơ tình bao mối thành xa lạ
Mình lẻ loi đi, Nghiệp dẫn đường.
Vô thường một sớm làm cây chổi
Quét lá mùa thu, quét mạng người.
Nếu hay vạn sự là mây nổi
Thì giờ nắm níu hoặc buông lơi?
Nhiều lắm trăm năm một kiếp người
Đến rồi ai cũng phải Đi thôi.
Hãy sống sao cho đầy ý nghĩa
Để buổi xuôi tay miệng mĩm cười...
Tu
Từ Trong Ruột Tu Ra
Chắp tay đâu chỉ khép hờ
Mà còn thể hiện vô bờ kính tin
Lễ lạy, khúm núm, cầu xin
Đâu bằng bỏ thói ngông nghênh với đời.
Lâm râm niệm Phật đầu môi
Thị phi...không dứt, ấy thời uổng công.
Bố thí chẳng với Tấm Lòng
Kể công kể trạng, Đức không còn gì!
Học nhiều nuôi lớn thức tri
Sớm chiều hơn thiệt, sân si...cũng thừa!
Tu theo ''hiện tượng'', theo mùa
Quẩn quanh trước ngõ...còn chưa lối vào.
- Vui mừng không phải xôn xao
Mà tâm an lạc khác nào lưu ly
Miệng dầu ''Mô Phật, Từ bi''
Sao bằng lặng lẽ sống vì tha nhân.
Vàng Y Pháp phục ly trần
Nếu không buông bỏ...vô phần Giác tâm.
Trong khi đi, đứng, ngồi, nằm
Tâm luôn có mặt với thân, tức Thiền
Dẫu còn sống giữa trần duyên
Tham, Sân.. chẳng khởi ấy miền Lạc bang
Dù không thắp một nén nhang
Vẹn toàn giới hạnh...cúng dàng Thích Ca...
Tu từ trong ruột tu ra
Chớ tu vì...mắt người ta ngó mình,
Mong manh cái kiếp hữu tình
Vướng chi mấy chuyện linh tinh...hết giờ!
Mấy dòng thô thiển, đơn sơ
Tu là trở lại bến bờ tự tâm
Ngày đêm quán niệm âm thầm
Mây tan ló diện trăng rằm Tuệ quang...
TỪNG
GIỌT THANH LƯƠNG
Xin như là giọt nước
Ngủ trên lá sen mềm
Mặt trời lên thức dậy
Rong chơi cùng gió êm.
Xin như là giọt mưa
Rơi ướt hồn đá sỏi,
Mầm yêu thương ngủ vùi
Vươn vai trong ngày mới.
Xin như là giọt nắng
Thắp trong đôi mắt buồn
Sáng lên niềm hi vọng
Sau tháng ngày đau thương...
Xin hóa thành giọt sương
Thăm đóa Quỳnh mới nở
Chúng ta đều Vô thường
Thương đời nhau tạm bợ!
Xin nguyện làm giọt nhớ
Lạc trong trái tim người
Nhắc ai đời mộng mị
Về đi, về đi thôi!
- Xin là giọt thanh lương
Trên nhành dương của Mẹ
Một giọt...khắp mười phương
Xoa dịu lòng nhân thế.
Nguyện cho nghìn giọt lệ
Trôi xuôi vạn nỗi niềm.
Mắt trong nhìn dâu bể
Vẫn rạng ngời, an nhiên...
Từng
Ngày Nhớ Phật
Mùa Xuân ngồi niệm Phật
Lượng đất trời rộng thênh
Thấy Xuân về rót mật
Với yêu thương, thanh bình.
Mùa Hạ ngồi niệm Phật
Nắng trải vàng tâm tư
Cõi đời dù oi bức
Vẫn thanh lương, khoan từ.
Mùa Thu ngồi niệm Phật
Lá u sầu nhẹ buông
Nghe muộn phiền nhân thế
Thoáng mây về xa phương..
Mùa Đông ngồi niệm Phật
Niệm dần vào lắng sâu
Thân và tâm hợp nhất
Đau thương hóa nhiệm mầu.
- Bốn mùa con niệm Phật
Mời Phật vào trong tâm
Rải lòng từ khắp cả...
Tây Phương nào xa xăm.
Từng ngày con nhớ Phật
Gỗ mục thành phong lan.
Cùng con ong, cái kiến...
Sẽ thành Phật xếp hàng.
Từng giờ con nhớ Phật
Đời bao dung, dịu dàng!
Chợt hiểu tâm là Phật
Phật không rời thế gian.
Mời Tình Thương, Trí Tuệ ngự lòng ta
Đường Bát Chánh, Bụt ngàn xưa mở lối
Nguyện bước theo một quyết trở về nhà.
Xin nguyện sống thênh thang đời của gió
Cuộn xa vời.. không giữ một làn hương.
- Thôi trói buộc, ai làm mình đau khổ
Chẳng tơ vương, thì cách trở ai buồn?
Xin nguyện sống như con đường lặng lẽ
Khi chân đời dẫm nát cõi lòng ta.
Vẫn độ lượng, bao dung như Tình mẹ
Trong âm thầm hy hiến, chẳng kiêu sa.
Xin nguyện sống như dòng sông trôi chảy
Nỗi niềm riêng khôn nói được ai cùng
Bao phiền muộn, lo âu và sợ hãi...
Thả theo dòng...xuôi hết thảy lao lung...
- Đêm trầm mặc soi bóng mình trên vách
Nghe thị phi gõ cửa mặc nhiên chào.
Lòng tự nhủ chẳng ''quên mình theo khách''
Chỗ nào vui, nơi đó có niềm đau.
Xin nguyện sống một cuộc đời an tịnh
Giữa muôn ngàn mời gọi của trần gian.
Và làm bạn với khiêm hòa, nhẫn nhịn
Biết thở cười...dù lúc dạ xốn xang...
Xin nhóm lửa thắp ngời đêm tăm tối
Mời Tình thương, Trí tuệ ngự lòng ta,
Đường Bát Chánh, Bụt ngàn xưa mở lối
Nguyện bước theo một quyết trở về nhà.
Xuân nào...mây trắng thong dong
Bất Giác khởi niệm...xuống dòng tử sinh,
Lạc trong sắc, pháp, hương, thinh...
Mở to mắt, chẳng nhớ mình là ai.
Quên rồi ''Diện mục bổn lai''
Nụ cười xa dấu thiên thai nhạt nhòa
Giật mình, cõi thế không hoa!
Cũng vừa lúc bóng chiều tà đầu non.
Xuân đi, xuân đến dập dồn
Còn xa cố quận hồn còn vắng xuân,
Dù bao kiếp nửa đường trần
Xuân trong cõi mộng đẹp lòng chút thôi!
Bao giờ Tuệ giác lên ngôi
Hoa Từ bi nở...đất trời Vĩnh Xuân.
Nhiều lắm Phù Du sống một ngày
Đời mình cũng rứa, có ai hay,
Diễm mộng đêm qua thành triệu phú
Thức giấc, bật cười...vẫn trắng tay!
Nhà dẫu trăm gian ngủ một giường
Bạc vàng chất chứa ngập trong rương
Một cơn gió ác thành thiên cổ
Thần thức ngục tù trong vấn vương.
Dẫu ta quen biết đầy thiện hạ
Mấy kẻ quan hoài cho...nén hương?
Tơ tình bao mối thành xa lạ
Mình lẻ loi đi, Nghiệp dẫn đường.
Vô thường một sớm làm cây chổi
Quét lá mùa thu, quét mạng người.
Nếu hay vạn sự là mây nổi
Thì giờ nắm níu hoặc buông lơi?
Nhiều lắm trăm năm một kiếp người
Đến rồi ai cũng phải Đi thôi.
Hãy sống sao cho đầy ý nghĩa
Để buổi xuôi tay miệng mĩm cười...
Chắp tay đâu chỉ khép hờ
Mà còn thể hiện vô bờ kính tin
Lễ lạy, khúm núm, cầu xin
Đâu bằng bỏ thói ngông nghênh với đời.
Lâm râm niệm Phật đầu môi
Thị phi...không dứt, ấy thời uổng công.
Bố thí chẳng với Tấm Lòng
Kể công kể trạng, Đức không còn gì!
Học nhiều nuôi lớn thức tri
Sớm chiều hơn thiệt, sân si...cũng thừa!
Tu theo ''hiện tượng'', theo mùa
Quẩn quanh trước ngõ...còn chưa lối vào.
- Vui mừng không phải xôn xao
Mà tâm an lạc khác nào lưu ly
Miệng dầu ''Mô Phật, Từ bi''
Sao bằng lặng lẽ sống vì tha nhân.
Vàng Y Pháp phục ly trần
Nếu không buông bỏ...vô phần Giác tâm.
Trong khi đi, đứng, ngồi, nằm
Tâm luôn có mặt với thân, tức Thiền
Dẫu còn sống giữa trần duyên
Tham, Sân.. chẳng khởi ấy miền Lạc bang
Dù không thắp một nén nhang
Vẹn toàn giới hạnh...cúng dàng Thích Ca...
Tu từ trong ruột tu ra
Chớ tu vì...mắt người ta ngó mình,
Mong manh cái kiếp hữu tình
Vướng chi mấy chuyện linh tinh...hết giờ!
Mấy dòng thô thiển, đơn sơ
Tu là trở lại bến bờ tự tâm
Ngày đêm quán niệm âm thầm
Mây tan ló diện trăng rằm Tuệ quang...
Xin như là giọt nước
Ngủ trên lá sen mềm
Mặt trời lên thức dậy
Rong chơi cùng gió êm.
Xin như là giọt mưa
Rơi ướt hồn đá sỏi,
Mầm yêu thương ngủ vùi
Vươn vai trong ngày mới.
Xin như là giọt nắng
Thắp trong đôi mắt buồn
Sáng lên niềm hi vọng
Sau tháng ngày đau thương...
Xin hóa thành giọt sương
Thăm đóa Quỳnh mới nở
Chúng ta đều Vô thường
Thương đời nhau tạm bợ!
Xin nguyện làm giọt nhớ
Lạc trong trái tim người
Nhắc ai đời mộng mị
Về đi, về đi thôi!
- Xin là giọt thanh lương
Trên nhành dương của Mẹ
Một giọt...khắp mười phương
Xoa dịu lòng nhân thế.
Nguyện cho nghìn giọt lệ
Trôi xuôi vạn nỗi niềm.
Mắt trong nhìn dâu bể
Vẫn rạng ngời, an nhiên...
Mùa Xuân ngồi niệm Phật
Lượng đất trời rộng thênh
Thấy Xuân về rót mật
Với yêu thương, thanh bình.
Mùa Hạ ngồi niệm Phật
Nắng trải vàng tâm tư
Cõi đời dù oi bức
Vẫn thanh lương, khoan từ.
Mùa Thu ngồi niệm Phật
Lá u sầu nhẹ buông
Nghe muộn phiền nhân thế
Thoáng mây về xa phương..
Mùa Đông ngồi niệm Phật
Niệm dần vào lắng sâu
Thân và tâm hợp nhất
Đau thương hóa nhiệm mầu.
- Bốn mùa con niệm Phật
Mời Phật vào trong tâm
Rải lòng từ khắp cả...
Tây Phương nào xa xăm.
Từng ngày con nhớ Phật
Gỗ mục thành phong lan.
Cùng con ong, cái kiến...
Sẽ thành Phật xếp hàng.
Từng giờ con nhớ Phật
Đời bao dung, dịu dàng!
Chợt hiểu tâm là Phật
Phật không rời thế gian.
TUỔI CHIỀU HAI BÓNG
Mẹ già tựa cửa mòn trông
Đứa nể vợ, đứa sợ chồng ra riêng
Ngày nào xúm xít đoàn viên
Mẹ chừ ấm lạnh nỗi niềm ai hay
Con chim đủ cánh thì bay
Nhìn nôi mẹ nhớ tháng ngày ầu ơ
Cuộc đời sao tựa giấc mơ!
Tuyết sương mái tóc lòng chưa bạc lòng
Gầy hao một tấm lưng còng
Nhớ đàn con thuở ẵm bồng trên tay
Đôi lần mẹ muốn... thành mây
Thương con, nấn lại cõi này ít hôm
Một đời sương nắng, áo cơm
Vòng tay nhỏ nhắn Mẹ ôm cả nhà.
Bây chừ tuổi đã chiều tà
Con.. không cần gửi nhiều quà đâu con!
Dầu sông chẳng ngược về non
Mẹ chờ...bữa cháo, bữa cơm xum vầy.
- Cha ngồi hoài niệm tháng ngày
Cầm lên tấm ảnh: "đứa này giống tui!"
Mẹ nhìn Cha giọt lệ ngùi
Nhạt nhòa mưa đổ khi trời chớm thu.
Chuông chùa vọng tiếng công phu
Đều đều nhịp mõ Mẹ ru đời mình..
Thôi thì...buông một chữ Tình
Mẹ ngồi độ lượng dòng Kinh vào đời.
- Mẹ Cha chỉ có một thời
Sống quên hôm sớm chết rồi, khóc chi!
Khói hương, giỗ quẩy làm gì
Sinh tiền có nghĩa có nghì là hơn
Thời gian gió vội vô thường
Ơi người...chớ để giọt buồn ăn năn...
Tưởng
như Huế trong lòng
Lâu lắm rồi không trở về thăm Huế
Cố Đô xưa trầm mặc những Hoàng thành.
Mấy thu qua sống xa rời quê Mẹ
Hương Giang ơi, còn chảy một dòng xanh!
Ta hoài nhớ chuỗi ngày còn thơ ấu
Mẹ ru ta bằng điệu hát, câu hò.
Huế tặng ta với muôn ngàn yêu dấu
Đẹp như là những chiếc nón bài thơ...
Hôm nay sống giữa trời Tây xa lắc
Chợt nghe thèm ngọn gió mát sông Hương.
Nhớ trưa nao nước xuôi dòng trong vắt
Dáng thư sinh in bóng độ tan trường.
Răng nhớ lạ những ngày đông xứ Huế
Tách trà thơm nghi ngút khói hôm nào.
Ngày Đông lạnh, cơn mưa sao dài thế
Mưa ngút ngàn, ôi...mưa đổ trên cao...
...Nghe văng vẳng tiếng chuông chùa Thiên Mụ
Hoài ngân nga trong những sớm yên lành.
Và lặng lẽ cô lái đò bến Ngự
Trong chiều vàng ngồi gảy khúc đàn tranh.
Ta ao ước một lần về thắm Huế
Thăm quê xưa, nhà cũ, với con đò.
Thăm vầng trăng đêm nào nghiêng nghiêng xế
Nhịp chèo buông động vỡ ánh trăng thơ.
Lâu lắm rồi không trở về thăm Huế
Chiều tha hương hồn tím thẩm mây trời.
Có ai về nhắn hộ niềm mong nhớ.
Huế ơi còn...như thuở đó xa xôi?...
(Gửi Huế mùa lụt năm ni)
TUY GẦN MÀ XA
Có khi người ta xa nhau
Đâu vì không gian cách trở
Vẫn sống gần trong hơi thở
Mỗi người, một cõi đời riêng.
Có khi vì một chữ duyên
Khiến con người quây quần lại
Những tưởng duyên kia còn mãi
Lạnh lùng...sỏi đá kề nhau.
Một ngày đời đổi thay mau
Lời thương chưa lần đã nói,
Chia xa chợt lòng đau nhói
Đành ôm hối tiếc muộn màng!
Khi còn cách trở quan san
Ta mơ giấc mơ đoàn tụ,
Mà sao lắm lần cô phụ
Tình nhau lúc cận kề bên nhau...
Hỏi xa nhau bởi vì đâu...?
TÚY SINH
Lang thang sáu nẽo luân trầm
Cỏ cây thấy cũng lặng thầm xót thương.
Niềm vui chưa trọn đã buồn
Nụ cười chưa tắt, lệ tuôn ướt đời.
Nắng, mưa...tóc đã bạc rồi
Vẫn chênh vênh, vẫn chơ vơ dạ sầu.
Đâu nhìn ra thuở ban đầu
Đâu tìm ra mối chỉ nào vướng chân.
Ngày qua tháng lại phong trần
Theo dòng thinh sắc...ân cần hủ hê...
Dùng dằng...một cảnh hai quê
Nửa lên yên ngựa, nửa mê cung đàn.
Mở to mắt, vẫn mơ màng
Từng chiều nót chén tiễn hoàng hôn say.
Mảnh hồn lớp lớp mây bay
Mộng trung đâu biết mặt mày thuở nao.
Vấn vương vị ngọt chiêm bao
Mà đành cam chịu giam vào tử sinh.
Vui qua, khổ tới lênh đênh
Đường xưa ai nhớ bước thênh thang về.
- Vẫn chờ ai, cội Bồ Đề
Nghìn năm bóng đổ bên lề nhân gian.
Tỷ Phú Thời Gian
Ta là tỷ phú thời gian
Bước chân thong thả đi ngang cuộc đời
Một dòng tất bật ngược xuôi
Ta riêng ngồi lại với hơi thở mình.
Một dòng nhộn nhịp sắc thinh
Ta xin lắng đọng hòa mình thiên nhiên.
Sáng ra nhìn nụ hoa hiền
Chuyện cùng cây lá bình yên sau vườn
Hỏi thầm khe khẽ giọt sương
Này, em có biết vô thường sắc-không!
Chiều về bát ngát mênh mông
Trầm hương đốt nén, trải lòng nơi nơi.
Trăng non một mảnh ngang trời
Kinh đêm ta tụng là lời yêu thương.
- Trăm năm giấc mộng huỳnh lương
Rộn ràng chi lắm cố hương xa vời.
Có ai tỉnh thức giữa đời
Về đây ta sẽ chia đôi gia tài.
Cuộc đời đó, vốn không dài
Hãy cho hồn được…thoát thai mây ngàn
Ta là tỷ phú thời gian
Vì không nô lệ lòng tham chính mình.
Mẹ già tựa cửa mòn trông
Đứa nể vợ, đứa sợ chồng ra riêng
Ngày nào xúm xít đoàn viên
Mẹ chừ ấm lạnh nỗi niềm ai hay
Con chim đủ cánh thì bay
Nhìn nôi mẹ nhớ tháng ngày ầu ơ
Cuộc đời sao tựa giấc mơ!
Tuyết sương mái tóc lòng chưa bạc lòng
Gầy hao một tấm lưng còng
Nhớ đàn con thuở ẵm bồng trên tay
Đôi lần mẹ muốn... thành mây
Thương con, nấn lại cõi này ít hôm
Một đời sương nắng, áo cơm
Vòng tay nhỏ nhắn Mẹ ôm cả nhà.
Bây chừ tuổi đã chiều tà
Con.. không cần gửi nhiều quà đâu con!
Dầu sông chẳng ngược về non
Mẹ chờ...bữa cháo, bữa cơm xum vầy.
- Cha ngồi hoài niệm tháng ngày
Cầm lên tấm ảnh: "đứa này giống tui!"
Mẹ nhìn Cha giọt lệ ngùi
Nhạt nhòa mưa đổ khi trời chớm thu.
Chuông chùa vọng tiếng công phu
Đều đều nhịp mõ Mẹ ru đời mình..
Thôi thì...buông một chữ Tình
Mẹ ngồi độ lượng dòng Kinh vào đời.
- Mẹ Cha chỉ có một thời
Sống quên hôm sớm chết rồi, khóc chi!
Khói hương, giỗ quẩy làm gì
Sinh tiền có nghĩa có nghì là hơn
Thời gian gió vội vô thường
Ơi người...chớ để giọt buồn ăn năn...
Lâu lắm rồi không trở về thăm Huế
Cố Đô xưa trầm mặc những Hoàng thành.
Mấy thu qua sống xa rời quê Mẹ
Hương Giang ơi, còn chảy một dòng xanh!
Ta hoài nhớ chuỗi ngày còn thơ ấu
Mẹ ru ta bằng điệu hát, câu hò.
Huế tặng ta với muôn ngàn yêu dấu
Đẹp như là những chiếc nón bài thơ...
Hôm nay sống giữa trời Tây xa lắc
Chợt nghe thèm ngọn gió mát sông Hương.
Nhớ trưa nao nước xuôi dòng trong vắt
Dáng thư sinh in bóng độ tan trường.
Răng nhớ lạ những ngày đông xứ Huế
Tách trà thơm nghi ngút khói hôm nào.
Ngày Đông lạnh, cơn mưa sao dài thế
Mưa ngút ngàn, ôi...mưa đổ trên cao...
...Nghe văng vẳng tiếng chuông chùa Thiên Mụ
Hoài ngân nga trong những sớm yên lành.
Và lặng lẽ cô lái đò bến Ngự
Trong chiều vàng ngồi gảy khúc đàn tranh.
Ta ao ước một lần về thắm Huế
Thăm quê xưa, nhà cũ, với con đò.
Thăm vầng trăng đêm nào nghiêng nghiêng xế
Nhịp chèo buông động vỡ ánh trăng thơ.
Lâu lắm rồi không trở về thăm Huế
Chiều tha hương hồn tím thẩm mây trời.
Có ai về nhắn hộ niềm mong nhớ.
Huế ơi còn...như thuở đó xa xôi?...
(Gửi Huế mùa lụt năm ni)
TUY GẦN MÀ XA
Có khi người ta xa nhau
Đâu vì không gian cách trở
Vẫn sống gần trong hơi thở
Mỗi người, một cõi đời riêng.
Có khi vì một chữ duyên
Khiến con người quây quần lại
Những tưởng duyên kia còn mãi
Lạnh lùng...sỏi đá kề nhau.
Một ngày đời đổi thay mau
Lời thương chưa lần đã nói,
Chia xa chợt lòng đau nhói
Đành ôm hối tiếc muộn màng!
Khi còn cách trở quan san
Ta mơ giấc mơ đoàn tụ,
Mà sao lắm lần cô phụ
Tình nhau lúc cận kề bên nhau...
Hỏi xa nhau bởi vì đâu...?
TÚY SINH
Lang thang sáu nẽo luân trầm
Cỏ cây thấy cũng lặng thầm xót thương.
Niềm vui chưa trọn đã buồn
Nụ cười chưa tắt, lệ tuôn ướt đời.
Nắng, mưa...tóc đã bạc rồi
Vẫn chênh vênh, vẫn chơ vơ dạ sầu.
Đâu nhìn ra thuở ban đầu
Đâu tìm ra mối chỉ nào vướng chân.
Ngày qua tháng lại phong trần
Theo dòng thinh sắc...ân cần hủ hê...
Dùng dằng...một cảnh hai quê
Nửa lên yên ngựa, nửa mê cung đàn.
Mở to mắt, vẫn mơ màng
Từng chiều nót chén tiễn hoàng hôn say.
Mảnh hồn lớp lớp mây bay
Mộng trung đâu biết mặt mày thuở nao.
Vấn vương vị ngọt chiêm bao
Mà đành cam chịu giam vào tử sinh.
Vui qua, khổ tới lênh đênh
Đường xưa ai nhớ bước thênh thang về.
- Vẫn chờ ai, cội Bồ Đề
Nghìn năm bóng đổ bên lề nhân gian.
Tỷ Phú Thời Gian
Ta là tỷ phú thời gian
Bước chân thong thả đi ngang cuộc đời
Một dòng tất bật ngược xuôi
Ta riêng ngồi lại với hơi thở mình.
Một dòng nhộn nhịp sắc thinh
Ta xin lắng đọng hòa mình thiên nhiên.
Sáng ra nhìn nụ hoa hiền
Chuyện cùng cây lá bình yên sau vườn
Hỏi thầm khe khẽ giọt sương
Này, em có biết vô thường sắc-không!
Chiều về bát ngát mênh mông
Trầm hương đốt nén, trải lòng nơi nơi.
Trăng non một mảnh ngang trời
Kinh đêm ta tụng là lời yêu thương.
- Trăm năm giấc mộng huỳnh lương
Rộn ràng chi lắm cố hương xa vời.
Có ai tỉnh thức giữa đời
Về đây ta sẽ chia đôi gia tài.
Cuộc đời đó, vốn không dài
Hãy cho hồn được…thoát thai mây ngàn
Ta là tỷ phú thời gian
Vì không nô lệ lòng tham chính mình.
No comments:
Post a Comment