XUÂN gửi tặng nhau một chữ THƯƠNG
Để sau bù đắp cuộc vô thường
- Ân cần, trân quý khi còn gặp
Biết vẫn còn chung một đoạn đường!
XUÂN, chúc người thương một chữ HÒA
Đời không thuận ý hãy cho qua
Phiền giận, riêng mình ôm mối khổ
Thanh thản khi lòng niệm thứ tha.
XUÂN, chúc mọi người nhớ chữ TÂM
Để cùng sống đẹp đến trăm năm
Thiên đàng, địa ngục.. từ Tâm tạo
Hỷ, Xả, Từ, Bi, xóa lỗi lầm.
XUÂN, chúc mọi người một chữ AN
Giữa đời luôn biến động, gian nan..
- Bình an khó gặp nơi trần cảnh
Tìm lại trong ta, sống nhẹ nhàng..
XUÂN, chúc mọi nhà một chữ VUI
Đời trăm yến tiệc cũng trôi xuôi
Vui trong đạo lý, nơi điều thiện
Vĩnh viễn hồn ta thắp nụ cười..
XUÂN, chúc cho nhau một chữ THÀNH
Thành công, thành tựu với thành nhân
- Hướng về phụng sự vun Tài Đức
Hạnh phúc miên trường.. Xuân mãi Xuân...
Theo Dấu Như Lai
Con trở về đây...theo dấu xưa
Ôi! bao tha thiết nói sao vừa .
Lòng như mở hội ngày quê cũ
Nghe niềm hạnh phúc thoảng hương đưa...
Con trở về quê gặp lại Cha
Thôi làm du tử kiếp xa nhà.
Ưu Đàm thuở trước vừa tươi nở
Nơi lòng con trỗi khúc hoan ca.
Đây Vườn Lộc Uyển đạo hoằng khai
Tiếng gầm Sư Tử Hống Như Lai
Ba nghìn thế giới còn rung chuyển
Ánh Sáng Đông Phương cứu vạn loài.
Bước đến Kỳ Viên một sớm mai
Sương đêm còn đọng lối hoa nhài.
Quỳ bên Hương thất dâng lời nguyện
Thôi bước trầm luân, tỉnh mộng say.
Lần lên Núi Thứu sớm tinh sương
Đất trời thanh khiết đến lạ thường!
Sau lưng rơi rớt bao phiền muộn
Vui nào hơn, cất bước siêu phương
Văng vẳng bên trời Kinh Pháp Hoa
Quyện cùng chuông mõ sớm ngân nga.
Không gian phút ấy như ngừng đọng
Cho lòng con rộng mở, bao la...
Đoàn hành hương đến Bodh-gaya
Hoa Đăng thắp nến đẹp chan hòa.
Bên Cội Bồ Đề hương khói quyện
Lòng vui...sao mắt lệ nhạt nhòa!
Con trở về quê thỏa ước mơ
Từ lâu ấp ủ đến bây giờ.
Kiếp bèo trôi dạt từ vô thủy
Nay đời ấm cúng hết bơ vơ.
Con trở về đây dưới bóng Từ
Như vừa thức giấc cõi phù hư
Trăm năm sương khói trần gian mộng
Sao bằng một bước hướng Chân Như....
Thì thôi, nắng đã bỏ ngày
Buồn chi em để hao gầy tháng năm
Thì thôi, chừ đã xa xăm
Trách chi, tình đã đang tâm phụ người
Không duyên không nợ trong đời
Bước qua dòng lệ... lên đồi rong chơi
Dẫu buồn, mưa vẫn cứ rơi
Hồn vô ưu giữa môi cười nắng lên!
Thì thôi, chuyện cũ nên quên
Đa mang, đời chỉ riêng em giọt sầu
Thì thôi, chớ lọ cưỡng cầu
Thăng-trầm, tan-hợp vốn màu hư hao
Dòng đời một giấc chiêm bao
Trăm năm ngó lại một màu khói sương
Yêu người, yêu phụ phàng luôn!
Lay ta tỉnh mộng vô thường, đổi thay
Thì thôi, gạt những đắng cay
Kiếp xưa tu vụng chưa đầy thiện duyên
Đâu ai mãi trách con thuyền
Bỏ mình sang bến truân chuyên một đời?
Biết chăng đây cõi luân hồi
Hết vui rồi khổ, khổ rồi lại vui
Lòng vòng quanh quẩn tới lui
Tình chưa mỏi mệt ngược xuôi đường trần
Thì thôi, chớ có ngại ngần
Ngồi yên tĩnh lặng một lần nghe chuông
Tiếng này bỏ, giọt này buông
Trời quang mây tạnh tâm hồn nhẹ tênh
Thế gian vạn sự chẳng bền
Đời trăm nỗi khổ do mềm yếu thôi!
Thôi thì, về với đơn côi
Nhìn sen tâm nở bên trời ngát hương
Mừng cho ai biết chữ Buông
Nẻo về hạnh phúc con đường tại Tâm
Có một nụ cười
Mãi rạng ngời không tắt
Khi chiều về hoàng hôn rơi tím ngắt
Hay lúc trời rực rỡ sắc ban mai
Nụ cười mãn khai
Mãi hoài cùng năm tháng
Mới hôm qua đời bỗng buồn vô hạn
Chiêm ngưỡng nụ cười. Lòng quang rạng sầu tư!
Ôi! Nụ cười Chân Như
Bóng dáng Đại Từ vô lượng
Xin cất lấy nụ cười vào sâu trong tâm tưởng
Để thấy lòng ta luôn độ lượng quanh đời...
Khi nhân loại biếng cười
Vì nhiều khổ đau trầm thống
Xin nguyện làm nụ cười nở trên môi đời sống
Biên giới phai mờ. Lòng rộng mở niềm Thương…
Bodhgaya, 2-2009
Thiền là một tách trà nồng trên tay
Nước là nước, mây là mây
Thiền là hiện hữu phút giây đang là.
Tây phương vốn giữa ta bà
Khác nhau một niệm Phật ma đổi dời.
Đạo là đạo, đời là đời
Nhịp nhàng song vận không rời khỏi nhau
Nơi hạnh phúc ẩn niềm đau
Bên dòng lệ khổ có câu kinh huyền.
Động là động, thiền là thiền
Cái nhìn Như Thị thôi phiền nắng, mưa.
Thực tại trôi giữa đời mơ
Một dòng sương khói đôi bờ nhị nguyên
Trăng rơi xuống tách trà thiền
Ai cười vỡ mộng nơi miền tử, sinh...
Ta ngồi nhìn khói trầm
Trầm xông ướp chân tâm
Chân tâm đồng pháp giới
Thực tại của ngàn năm
- Ta ngồi nhìn khói trầm
Lòng thanh thoát vô ngần
Hương trà thơm nhất quán
Vạn pháp không mê lầm
Ta nhìn ta biết ta
Trầm trà tâm nhất quán
Thưởng thức hương vị trà
Ta và Phật không xa
Ta, Phật vốn không xa
Phật có trong hương trà
Trà thơm hương đạo hạnh
Thiền trà ta với ta
HT Thích Quảng Thanh
“Trăm năm trong cõi người ta”
Ai ai cũng phải thở ra, hít vào.
Trăm năm trong kiếp người nào
Ai thì cũng phải hít vào, thở ra.
Văn minh như USA
Người ta cũng phải thở ra, hít vào.
Lạc hậu như nước Miên, Lào
Ừ...thì cũng phải hít vào...thở ra.
Nói chung trong cõi người ta
Ai ai cũng phải thở ra, hít vào
Vậy mà có BIẾT (mình đang thở) đâu nào
Tới khi hơi cuối thở phào...mới hay!
Có khi trút hơi thở rồi con người ta mới “NGỘ” ra mình đã từng sống, bạn có tin không?
Vì thế khi chúng ta thở từng hơi thở có ý thức là BIẾT rõ mình đang SỐNG, nếu không ý thức được mình trong từng nhịp thở, thì đó chỉ là sự tồn tại mà thôi!...
Bodhgaya 26/04/2013
Năm mới tặng nhau một chữ THƯƠNG
Để sau bù đắp cuộc vô thường
- Ân cần, trân quý khi còn gặp
Biết vẫn còn chung một đoạn đường!
Xin chúc người thương một chữ HÒA
Đời không thuận ý hãy cho qua
Phiền giận, riêng mình ôm mối khổ
Thanh thản khi lòng niệm thứ tha.
Năm mới mọi người nhớ chữ TÂM
Để cùng sống đẹp đến trăm năm
Thiên đàng, địa ngục.. từ Tâm tạo
Hỷ, Xả, Từ, Bi, xóa lỗi lầm.
Xin chúc mọi người một chữ AN
Giữa đời luôn biến động, gian nan..
- Bình an khó gặp nơi trần cảnh
Về kiếm trong ta, sống nhẹ nhàng
Năm mới chúc người một chữ VUI
Đời trăm yến tiệc cũng trôi xuôi
- Vui trong đạo lý, nơi điều thiện
Vĩnh viễn hồn ta thắp nụ cười
Năm mới chúc nhau một chữ THÀNH
Thành công, thành tựu với thành nhân
- Hướng về phụng sự vun Tài Đức
Hạnh phúc miên trường...Tâm mãi Xuân
Chào chim muông về rộn hót sau vườn...
Bên Tháp cổ nhà sư ngồi tĩnh lặng
Nghe Xuân về ngan ngát mấy làn hương.
Ngày vẫn thế sao nghe hồn rất lạ!
Như tâm tư trải rộng đến vô cùng
Nhìn Di Lặc miệng cười vui hỉ hạ
Bao ưu phiền thoáng chốc đã tiêu dung...
Chào Xuân đến, lòng tinh khôi giấy mới
Quên nhọc nhằn cơm áo.. những ngày qua
Thầm cảm niệm tình Xuân vừa mang tới
Trao nhân gian bao thắm đẹp chan hòa.
Chào Xuân mới với tâm tình thư thái
Chúc muôn người vui hái được niềm mơ!
Đời khúc khuỷu vững đôi tay lèo lái
Qua gian nan, thành đạt những mong chờ...
Xuân cõi thế là Xuân không thường tại
Chúc cho đời tươi thắm mãi lòng Xuân.
Với Hỷ Xả, Từ Bi cùng muôn loại
Giữa vô thường luôn Sống đẹp, ung dung...
Nắng bỏ đường xa, nắng bỏ ngày
Về thiếm thiếp ngủ dưới chân mây
Mây bỏ phố phường, mây bỏ núi
Quyện gió giang hồ đi đó đây...
Sông bỏ nguồn xưa sông mãi trôi
Tình kia, tay cũng bỏ tay rồi!
Mộng đời say đắm, tim ghì chặt
Thì cũng một chiều...tôi bỏ tôi.
Muôn sự trần gian hẹn khói mây
Không biết ai ngoài kia có hay!
Quán chiều giả biệt ta về núi!
Mây đã tan trên giấc mộng ngày...
Ngồi ngắm trần gian thấy cũng vui!
Một chân bước tới...một chân lui,
Lắm khi hạnh phúc mà rơi lệ,
Giữa tiếng cười in bóng ngậm ngùi.
Nhiều lúc cõi ni thấy cũng buồn
Mà sao không muốn bỏ đi luôn?
Mải mê...đời kiến bò quanh quẩn
Để nắng mưa phong kín cội nguồn...
Có dạo nằm nghiêng...ngỡ chết rồi
Ai dè chưa dứt nợ lôi thôi!
Đường trần lại cuốn theo dòng chảy
Cơm áo, vui đùa...nhưng lẻ loi...
Vài kiếp sau còn trở lại đây
Rong rêu đời sống...có chi hay!
Khóc, cười, được, mất vờn như mộng
Trả tiếp niềm vui giá đọa đày
Ngồi đếm trăm năm thấy cũng dài
Thế rồi...không quá một tầm tay!
Nghìn thu gói trọn trong vài phút
Thoảng đến rồi đi như gió bay…
Hàng mù u bên suối
Lá còn chưa úa vàng
Gió vô thường quyến rũ
Cuốn theo dòng...thời gian...
Thôi kệ, buồn chi những tiếng đời
Chỉ là âm điệu thoảng đầu môi
Nghe khen càng thích, chê càng khổ
Thế sự muôn trùng...vẫn cứ trôi...
Thôi kệ, sầu chi chuyện được thua
Tuồng đời thăng giáng lúc tôi, vua
Ai khôn mà chẳng dăm lần dại?
Rồi cũng phù vân...ngọn gió đùa!
Muôn sự trên đời do Nghiệp Duyên
Hiểu ra, thanh thoát mọi ưu phiền
Trong mơ, ai biết đời hư ảo
Thả mồi bắt bóng...tự truân chuyên...
Thôi kệ, đừng than, trách thế nhân
Đừng nhìn lỗi họ để...bâng khuâng!
Nhân tình thế thái xưa nay vậy
Thánh thiện thì ai ở dưới trần?
Thôi kệ, chi rồi cũng sẽ qua
Giận, hờn, ân, oán, nặng riêng ta
Gỡ cặp kính màu cho bớt khổ
Mắt nhặm trông đời vạn đốm hoa...
Sống giữa nhân hoàn mấy chục năm
Nói năng thì dễ, khó là câm!
- Đời trôi, ta nhọc vì ôm giữ
Vui, buồn, sướng, khổ tại nơi tâm.
Một mảnh hồn nho nhỏ
Như mây hoài lang thang
Chẳng khi nao dừng lại
Sống lạc loài, hoang mang
Hồn âu lo, thấp thỏm
Trên vạn nẻo đường đời
Niềm vui nằm phía trước
Cỏ xanh bên kia đồi
Hoa từng ngày tươi nở
Nhưng đời không nụ cười
Mỗi ngày hoài trăn trở
Hạnh phúc nào xa xôi
- Một hôm hồn an tịnh
Quay trở về với thân
Thở vào, ra, dừng lặng
Nghe đời vui...trong ngần.
Thì ra chân hạnh phúc
Nằm ngay trong cõi lòng
Bình yên và sâu lắng
Chan hòa cùng mênh mông.
Một mảnh hồn du thủ
Vừa tìm thấy quê nhà
Tại nơi này đã đủ
Dứt thăng trầm, xót xa...
- 60 đang...tuổi ăn chơi
Sáng, trưa, chiều, tối; hết ngồi lại đi.
- 60 là...''tuổi dậy thì''
Rất mê bác sĩ, thuốc gì cũng nghe.
- 60 thích gặp bạn bè
Liền anh liền chị, dưa lê...buôn dài
- 60 là tuổi thành tài.
Được con bổ nhiệm trông vài nhân viên.
- 60 là tuổi thần tiên.
Một mình lo liệu chẳng phiền cháu con.
- 60 là tuổi trăng tròn.
Thoái hóa xương khớp mạch còn vữa xơ.
- 60 là tuổi mộng mơ.
Đêm đêm thao thức nằm chờ bình minh.
- 70 sang...tuổi si tình;
Mắt nhìn đắm đuối một hình hóa hai
- 70 như giọt sương mai
Chăm chỉ luyện tập kéo dài tuổi xuân.
- 70 chưa muốn dừng chân
Vẫn ham tranh luận chuyện gần chuyện xa.
- 70 tuổi vẫn chưa già
Nếp nhăn trên trán, ấy là sợi yêu
Tô hồng khóe mắt hơi nhiều
Mắt đỏ chứng tỏ tình yêu mặn mà.
Mai đây về với ông bà
Ngồi sau nải chuối ngắm gà khỏa thân.
Chẳng ai sống mãi cõi trần;
Góp vui một chút tình thân gọi là.
Mấy vần thơ thẩn nôm na;
Mừng bà móm mém thành hoa hậu rồi.
Gặp nhau thì hãy cứ vui.
Mấy câu để chúc mọi người an khang!
_ Thời gian nào có đợi ai!
Sao không lo niệm Như Lai mà zề!!!
Vắng rồi, mới thấy lòng đau
Lúc còn bên cạnh nhìn nhau hững hờ
Khuất rồi, quay quắt, thẩn thờ
Khi gần chẳng thiết một giờ cho nhau.
Tháng ngày lạnh lẽo lướt mau
Câu thương chưa nói, lời đau đã nhiều!
- Biệt rồi, mới biết là yêu
Hỏi thời gian có ngược chiều được chăng?
Xa rồi, mới thấy ăn năn
Chưa lời tha thứ lòng băn khoăn hoài!
Giận rồi, mới hiểu mình sai
Người đi thôi hết còn ai tự tình.
Mất rồi, mới biết đoái nhìn
Còn đây chỉ một tấm hình lặng im.
- Hết rồi, nhịp đập trái tim
Mới hay một kiếp vô minh sống cùng
Đông rồi, tiếc những ngày Xuân
Thả mồi bắt bóng...hư không cuối đời.
Mưa rồi, nhớ sực áo phơi
Khóc rồi , tiếc hận bao lời đã buông.
Mẹ Cha thuận thế vô thường
Ngàn muôn hiếu hạnh, nhớ thương cũng hoài!
Chiều tàn, mới biết mĩm cười
Toan cười...thì đã ngập trời bóng đêm.
Đi rồi, mới nhớ gọi tên
Người xuôi vào cõi lãng quên mịt mờ..
- Tỉnh rồi, mới ngộ rằng mơ!
Thế nên Sống trọn từng giờ hôm nay...
Người không hết dạ lúc này
Đời mang hối tiếc đong đầy vị lai...
Ta lỗi hẹn rồi với Huế xưa
Với chiều phai nắng, với cơn mưa.
Với đường hoa sứ hương thoang thoảng
Có lẽ hồn quê vẫn đợi chờ?
Ta lỗi hẹn rồi ơi Cố Đô
Xuân đi xuân đến đã bao mùa.
Mây về đỉnh Ngự hay xa vắng
Cho nhắn một lời thăm xứ thơ!
Ta lỗi hẹn về thăm cố hương
Mùa Đông ngoài nớ vẫn mù sương.
Tiếng hò trên bến còn vang vọng
Lay cõi lòng ai gợn sóng buồn?
- Mấy mùa viễn xứ xuân hoài niệm
Bảo Quốc, Thiên Minh những mài chùa.
Trầm bổng lời kinh hương khói quyện
Cố quận...bây chừ trong giấc mơ
Ta lỡ hẹn về thăm bến sông
Một dòng nắng đục với mưa trong.
Thần Kinh nhịp sống trôi thầm lặng
Răng khiến người xa xứ nặng lòng?
- Người ta bảo Huế "đi mà nhớ"
Nào phải là nơi "ở để thương".
Chắc quê hương đó còn duyên nợ
Mấy đô ly hương nặng nhớ nguồn...
Xuân lỗi hẹn về thăm chốn xưa
Biết là còn hẹn đến bao giờ?
Trăng tàn nguyệt tận còn đây Huế
Một mảnh tình quê...chẳng bến bờ...
Cứ thử gieo ai những muộn phiền
Chân về nghiêng bước, dạ không yên...
Xốn xang như mắt vừa vương bụi
Biết nỗi buồn kia ta nhận riêng!
Hãy thử trao ai chút dịu dàng
Hạ nồng sao ngỡ lúc thu sang!
Mắt Từ đưa khắp trong trần thế
Ấm áp thay nghìn tiếng hỏi han...
- Nhắm mắt một lần, để lắng nghe!
Nghe niềm đau...trải khắp sơn khê...
Nhiệm mầu giọt lệ thành mây khói
Đời đẹp từ khi sống vỗ về...
Cứ thử ngồi gần bên cạnh nhau
Cùng khâu vá lại những cơn đau
- Có khi, xa cách vì câm lặng
Lắm lúc ngôn lời chia hố sâu...
Hãy thử cho nhau những nụ cười
Đất trời như mở lượng đầy vơi
Khi Thương và Hiểu tràn muôn lối
Cõi sống địa đàng, vui khắp nơi.
Vô chùa gặp Phật muốn tu
Về nhà bận bịu công phu lỡ làng.
Thế nên hãy đến Đạo Tràng
“Đức Chúng Như Hải” nhịp nhàng tiến tu.
Đời người như lá mùa thu
Sống theo Phật pháp, buông thư nhẹ nhàng.
Một ngày tỉnh thức nhân gian
Hơn nghìn năm sống mơ màng mộng say.
Xoay mình, chấp lại đôi tay
Vạn duyên buông xuống, từ nay đã VỀ.
Đêm nghiêng một đóa Quỳnh hương nở
Ngan ngát ru hồn ai lãng quên.
Thùy miên...trong cõi đời sinh tử
Sực tỉnh, trăng tàn, quá nửa đêm...
Khuya nao thiền khách chờ hoa nở
Chén trà chưa nguội đã chiêm bao.
Nắng đêm loang loáng cài song cửa
Thức giấc hoa phai tự lúc nào!
Nghìn xưa hoa với đời như mộng
Nở đóa vô thường trong cõi mê
Chỉ thoáng trần tâm vừa giao động
Khuất lấp trăm năm một nẻo về
Đêm lắng, hoa vời thiên thu lại
Ai cười vỡ nát mộng hằng sa.
Xưa mê ôm cõi đời si dại
Đâu ngờ...vạn cổ kiếp không hoa!
Trăng lên soi rạng hồn nhân thế
Núi ngồi bóng đỗ ngắm dòng sông.
Hiên chùa một nụ Quỳnh Hương hé
Ai vừa...hội ngộ khắp mênh mông...
Dharamsala India Hạ 2008
No comments:
Post a Comment