Thương, Ghét...Dại Khôn
Nhân thế xoay vần chuyện ghét, thương
Lúc thì oán giận, lúc tơ vương
Thương trong vướng mắc, thương rồi khổ
Ghét, nhắc tên hoài, ghét lại thương.
- Đã biết có thương là có hận
Thì đừng lận đận ghét cùng thương!
Mong sao sống nhẹ nhàng thương, giận
Để thoát ra ngoài khổ ghét, thương...
Biết đâu là dại, biết đâu khôn?
Khôn trong tham dục, khôn tìm dại
Dại chốn tu hành. Dại hóa khôn.
– Đã biết có khôn là có dại
Thì thà đừng dại cũng đừng khôn
Mong sao giữ tánh không khôn dại
Để bước ra ngoài chốn dại khôn.
Tiếng chuông như lời Phật
Gọi hồn con trở về
Giữa dòng đời tất bật
Giữa muôn ngàn u mê
Tiếng chuông lời Bồ Tát
Suối mát ngọt tình thương
Tiếng dịu dàng thanh thoát
Đồng vọng chốn thiên đường
Chuông ngân dài buổi sáng
Ấm áp cả núi đồi
Băng qua nghìn sông suối
Chuông gọi đời xa xôi
Ngân nga lời nhắc nhở
Tâm tưởng hoài phiêu linh
Nhẹ nhàng tìm hơi thở
Quay về lại chính mình
Tiếng chuông như tình Mẹ
Ôm ấp con vỗ về
Con ơi! đừng rong duỗi
Nỗi đau đời lê thê...
Chuông từ còn vang mãi
Giữa trần thế sương mù
Lay gọi người say mộng
Thức giấc đời âm u...
''Gió mùa thu mẹ ru con ngủ
Năm canh chày thức đủ trọn năm''
- Lời Mẹ ru dìu dặt tựa dương cầm
Đưa con trẻ âm thầm vào giấc ngủ…
Mẹ ru con…cho cúc vàng chớm nụ
Cho đêm sang nhắn nhủ gió thu về.
Mẹ ru tình chan chứa một vùng quê
Từng đêm ánh trăng về soi bóng mẹ.
Mẹ ru con trong chuỗi ngày thơ bé
Võng đong đưa theo tiếng mẹ ru hời.
Khi bên trời lác đác giọt sương rơi
Mẹ vẫn thức ngồi ru con đêm vắng.
Ôi bóng mẹ như tượng thần lẳng lặng
Nhìn con thơ trong giấc ngủ say nồng
Đêm muôn trùng tình mẹ ngát mênh mông
Trăng thổn thức soi tấm lòng của mẹ.
Mắt mẹ hiền dấu chân chim đã kẽ
Thời gian trôi tóc mẹ đã phai màu
Bàn tay gầy hằn những vết lo âu
Vì đời mẹ dãi dầu bao khuya sớm.
Dòng sữa mẹ nuôi đời con khôn lớn
Thương con thơ lòng chẳng gợn ưu phiền .
Ôi ngọt ngào dòng sữa mẹ thiêng liêng!
Cho con uống đượm khắp miền thân thể.
Ân tình mẹ rộng sâu như trời bể
Ngàn lời thơ chẳng kể hết ơn Người
Mượn cung đàn muôn điệu, tiếng thơ khơi
Tạ ơn mẹ, tạ ơn Người sinh trưởng.
Mang ơn mẹ, mang ơn nhiều vô lượng
Lời ru xưa âm hưởng chẳng phai tàn.
Thu lại về….vàng lá rụng ngoài sân
Con viễn xứ chạnh lòng thương nhớ mẹ.
Hoàng hôn xuống chuông chùa ngân nhè nhẹ
Kinh Vu Lan trầm ấm vọng vang lời
Dù mai nay đời chia rẻ đôi nơi
Con vẫn nhớ tiếng ru hời của mẹ.
Ai xuôi ngược trong cuộc đời dâu bể
Vu Lan về...lòng nhớ Mẹ chăng ai?…
TĨNH LẶNG
Lặng yên giây phút này
Ngồi xuống cùng cỏ cây.
Nhìn nắng reo trên lá
Ngủ trên đầu ngón tay.
- Lặng yên từng phút giây
Nghe tim mình gõ nhịp
Ba vạn sáu ngàn ngày
Có khi nào mỏi mệt!?
- Lặng yên và Nhận biết
Hoa kia cũng là người.
Chẳng vì ai tươi nở
Mà hoa cứ mĩm cười.
Lặng yên nghe mưa nhỏ
Tí tách ngoài mái hiên
Mưa nghìn năm vẫn thế
Vui, buồn...cảm nhận riêng.
Lặng yên nghe gió thoảng
Mang theo hương trần gian.
Đến, đi không hò hẹn
Cánh gió đời thênh thang...
Lặng yên và thư thái
Nhìn mây bay cuối trời
Buông cái tôi nằng nặng
Thấy mình là...muôn nơi...
Có Được thì có Mất
Có Buồn ắt có Vui
Cả hai đều chẳng thật
Không hân hoan, ngậm ngùi.
Dứt Mưa thì tới Nắng
Hết Trắng rồi đến Đen...
Dáng ai ngồi lẳng lặng
Nhìn mây trôi êm đềm.
- Hôm nao vừa hội ngộ
Sáng nay chia đôi đường
Thoảng gặp rồi ly biệt
Xót xa vì tơ vương
Có Yêu thì có Phụ
Nốt Thăng bạn nốt Trầm
Bấp bênh, đời ''như thị''
Trách ai - mình khổ tâm...
Hôm nay rồi cũng sẽ
Trở thành ngày hôm qua,
Và ngày mai cũng thế
Lùi quá khứ nhạt nhòa...
Biết hai từ: Chấp Nhận
Là biết sống Tùy Duyên
Kiếp nhân hoàn lận đận
Chấp mê làm đảo điên...
Qua phố lòng Tĩnh lặng
Ngắm dòng đời biến thiên
Biết trăm năm là mộng
Chuốc chi thêm ưu phiền!...
Tỉnh Ngôn
Người đời học nói. Con học làm thinh
Người đời học văn minh. Con học đạo đức
Người đời theo kiến thức. Con học đạo huyền vi.
Người đời mê si. Con học tỉnh thức.
Người đời học nhớ. Con tập cách quên
Người đời ngó lên. Con tập nhìn xuống
Người đời ham muốn...Con tập xả ly
Người đời sân si. Con tập hòa ái.
Người đời tự đại. Con tập khiêm từ.
Người đời khư khư. Con hành đại xả
Người đời muôn ngã. Con một con đường
Người đời vô thường. Con về nẻo Giác.
Sen mọc từ bùn mà sen thơm ngát.
Con đường giải thoát thẳng lối con đi!
(Thầy gửi tặng mấy đứa trong ''Xóm Nhà Lá''.CA)
Tình Nguyện
Chờ đợi em về lá đã khô
Chừ em luân lạc ở nơi mô?
Ta đứng bên đời sang sảng gọi
Giật mình chiếc lá rụng, đâu ngờ!
Ta đã cầu siêu chiếc lá vàng
Vì em bạc mệnh cõi nhân gian.
Em đi hun hút từ vô thỉ
Nắng dứt, mưa sang...mộng chửa tàn.
Chờ đợi em buồn...lá đã rơi
Đi đâu...cho xóa hết đơn côi ?
Quê nhà lạc dấu hồn ngơ ngác
Ta nguyện tìm em, ở lại đời...
Gate, Gate, Paragate, Parasamgate, Bodhhi Svahaaaaa...
TĨNH TẠI
Có đôi khi niềm hạnh phúc
Giữ cho mình được dịu dàng
Và lắm khi lòng nhẫn nhục
Giữ đời ta được bình an.
Có khi gặp nhiều nhịch cảnh
Giúp ta mạnh mẻ, kiên cường
Đối diện muộn phiền, bất hạnh
Khiến lòng thêm lớn Hiểu -Thương
Có khi công thành, hiển đạt
Giúp mình hưng phấn, tự tin.
Đôi khi bị đời phụ bạc
Thương người lẻ bóng, chênh vênh...
Lắm khi đường đời thất bại
Giữ mình nhẫn nại, khiêm cung
Bao lần thương đau nếm trải
Để lòng...độ lượng không cùng...
- Hãy cảm ơn những mùa Đông
Thấu hiểu tình người ấm lạnh
Tạ ơn giữa lúc Hạ nồng
Có hạt mưa về lấp lánh
Thuận, nghịch vốn nơi trần cảnh
Chớ để lòng bị ''đóng khung''
- Giữa vô thường ngồi tĩnh tại
Nụ cười trải đến vô chung...
Kính dâng Ôn Mãn Giác
Thầy là vì sao sáng
Là tiếng nói từ tâm
Đưa con vào cửa đạo
Xa lánh mọi lỗi lầm.
Đêm qua ngồi suy nghiệm
Giữa dòng đời oái ăm
Lắng nghe lòng thanh thản
Trước giao động thế trần.
Đường đời muôn vạn hướng
Tình Thầy mãi còn đây
Mong con tìm bến giác
Dù thế cuộc bủa vây.
Nay con đã về đến
Uống chén trà Tào Khê
Ngoài trời mưa dứt tạnh
Phủi sạch chốn bờ mê.
(Thầy Tánh Thiện)
Đêm qua chiếc lá lìa đời
Có con chim nhỏ đứng ngồi không yên.
Sáng ra dưới gốc sầu riêng
Xác chim nằm đó, hồn thiên thu rồi!
Trong vô tận cuộc luân hồi
Chim và chiếc lá đôi người bạn thân.
Ngờ đâu, một chút tình trần
Lao đao...lận đận bao lần vì nhau.
Hôm nao lá chợt úa màu
Chim thôi giọng hót, hư hao, võ vàng...
...Chữ Tình trói buộc nhân gian.
Thoát ly nào có dễ dàng mấy ai !
Kiếp ni, rồi lại kiếp mai
Gặp nhau dệt mộng tàn phai ''lục trầm''
- Hồn chim thác xuống cõi âm
Ngờ đâu lá cuốn xa xăm đỉnh trời.
Lá và chim ở hai nơi,
Chim rơi lệ khổ không lời nói năng...
Chữ Tình dựng vách núi ngăn
Bờ ni, bến nọ thành A tăng kỳ...
Chữ Tình là cái chi chi
Nghìn đời chưa cạn...''khổ như ri hè!''
Tặng H N Viên - Bodhagaya 13/3/13
Tôi chỉ là tờ giấy
Mà uy lực vô song
Trước tôi, người run rẩy
Đổi giọng, đổi cả lòng...
Tôi chỉ là tờ giấy
Mà khiến đời long đong
Ngược xuôi hai dòng chảy
Mãi kiếm tìm, chờ trông...
Đời đen, tôi tẩy trắng,
Trắng- tôi nhuộm thành đen
Đường cong tôi bẻ thẳng
Lạ biến thành thân quen.
Tôi là một mảnh giấy
Người cao thượng...bỗng hèn,
Kẻ hèn thành...''thượng đế''
Dù tâm hồn lấm lem...
Ai cho tôi giá trị,
Ai cho tôi quyền năng,
Ai cho tôi tiếng nói,
Ai vì tôi nhọc nhằn?
Tôi chỉ là mảnh giấy
Thiện, Ác cũng là tôi,
Dù chà tôi dưới đất
Thoáng chốc trèo lên ngôi.
Hỏi trên đời mấy kẻ
Thoát được bàn tay tôi?
Tôi xua Đời lẫn Đạo
Chạy vào trong luân hồi...
Tôi là một tờ giấy
Đời vui, buồn mênh mông...
Chỉ ai Luôn Tỉnh Thức.
Hết bị tôi quay mòng!
Cái Tôi là cái chi chi...
Mà hoài quanh quẩn chưa khi nào rời
Thuở còn bé dại nằm nôi
Đã cao giọng khóc cho...đời biết tên.
Điều gì cũng dễ lãng quên
Cái tôi - sâu đậm nhớ bền chẳng phai.
- Sớm mai đã ngắm hình hài
Thế gian kia hỏi mấy ai hơn mình.
Điểm tô, trau chuốt dáng hình
Thèm thuồng thiên hạ cái nhìn, xuýt xoa...
Cái tôi theo tháng ngày qua
Măng non thành cụm tre già dặn hơn.
Trong nhà, cuối xóm, đầu thôn
Tôi là số một, tôi ''ngon'' hơn người.
Tôi khóc, không muốn ai cười
Thấy ai thành đạt tôi thời chẳng vui,
Tôi nói ngược, chớ nói xuôi
Một khi tôi muốn có trời mới can!
Tôi thành cái rốn không gian
Bên ngoài nảy nở, bất an trong lòng.
Truy tìm hai chữ thành công
Nên đường Danh, Lợi đèo bồng ngược xuôi.
Chiều cao chỉ một mét thôi
Nhưng muốn đời phải ngước đôi mắt nhìn,
Muốn nhân tâm hướng về mình
Dành bao thiện cảm, tâm tình cho tôi.
Tôi đi, tôi đứng, tôi ngồi
Là trung tâm điểm cho người ước mơ...
- Chiều nay, bỗng thật tình cờ
Vào chùa Sư cụ ngó lơ, tôi buồn!
Sư rằng: ''Vạn sự vô thường,
Thân, tâm chiếc bóng trên tường, huyễn hư!
Con người khổ bởi khư khư
Ôm cái huyễn ngã, Chân như đoạn lìa''
- Ôi! thanh âm chốn Bồ Đề
Nghe như vụn vỡ u mê nghìn đời.
- Còn ''tôi'', còn nặng luân hồi
Buông tôi - nghe nhẹ đất trời thênh thang.
- Có ''tôi'', trăm mối lo toan
Vắng ''tôi'', đời sống bình an mọi bề.
Lời Sư, trăng rọi lối về
Xưa nay nằm mộng, chưa hề có tôi!
- Ngước hư không, bẽn lẽn cười
Thương ''cái tôi'' của một thời trẻ con...
Tôi thấy Phật ngự trong từng tia nắng
Khi vườn tâm yên ắng những buồn lo
Ai có biết Phật chưa từng đi vắng
Vì u mê, đường đến Phật quanh co...
Tôi thấy Phật trong tôi từng hơi thở
Khi tâm hồn rộng mở lối yêu thương,
- Dừng lặng nhé, bình yên, không xáo động
Cọng cỏ khô cũng thấy đẹp như thường!
Tiếng của Phật dấu nơi lời chim hót
Giọt Cam Lồ thánh thót giữa sương mai,
Đừng kiếm Phật ở chín tầng cao vót
Bước chân ta Tỉnh thức hiện liên đài.
Tôi thấy Phật ngự trong làn gió mát
Mắt Phật cười xanh ngát cõi hồn nhiên
Khi sực tỉnh buông ưu phiền, oán giận
Tôi gặp Người nơi lẽ sống tùy duyên.
Tôi thấy Phật qua nụ cười em bé
Nơi bàn tay, trong đôi mắt Mẹ già.
Tôi biết Phật trú giữa lòng nhân thế
Lúc tim này độ lượng, sống bao la...
Trời còn nợ đất cơn mưa
Mưa như trút nước đất chưa thỏa lòng.
Vợ còn nặng nợ với chồng
Bữa cơm, trà rượu, bạc lòng chờ khuya.
Chồng còn vướng nợ hiền thê
Nhọc thân đá cuội mân mê gót hài.
Đời người nợ những bi ai...
Trở mình đêm vắng thở dài nỗi riêng..
Nợ nhau vì một câu nguyền
Bạc đầu mưa nắng đôi miền đợi trông,
Vầng trăng kia nợ dòng sông
Nghìn năm soi bóng giữa dòng nước xuôi.
Môi còn mắc nợ tiếng cười
Cười khôn khuây nỗi đơn côi lại buồn.
Chân còn nợ vạn nẻo đường
Trầm luân chưa mỏi vẫn thường ngao du.
Mùa xuân nợ lá mùa thu
Mẹ còn nợ mãi lời ru suối ngàn.
Nợ nần trong cõi nhân gian
Trả vay hoài, chốn địa đàng lãng quên.
Nghìn thu trả nợ, ưu phiền..
Dã Tràng...quên nỗi bình yên thuở nào.
TRẢ NỐT CHO DUYÊN...
Trả ai cái Kiếp luân hồi
Về nơi cố quận mà ngồi thong dong
Trả luôn mấy bận lưng còng
Gá thân, rồi tự đèo bồng nghiệp duyên
Trả bao tâm thức đảo điên
Theo con sóng biển tan miền đại dương
Trả tình mấy bận tơ vương
Dùng dằng lũy kiếp mù sương, gập ghềnh.
...Liêu xiêu bóng trúc qua thềm
Sông thời gian vẫn bồng bềnh lặng trôi
Còn gì sót lại trong tôi
Thả theo mây trắng bên trời loãng tan..
Trả ai cơn mộng trần gian
Nghìn năm mở mắt...mơ màng lối xưa!
Bàn chân nhịp điệu mơ hồ
Giữa thiên thu lại đứng chờ thiên thu,
Trả trời, đất thuở âm u
Trả luôn nhịp võng lời ru mẹ hiền.
Tấm thân sinh tử, ưu phiền
Kiếp tằm mấy độ oan khiên tự ràng.
Trả rừng thu ngọn lá vàng
Trả thơ cho bút, trả đàn cho dây.
Tôi về ''mặt mũi xưa, nay''
Vạn duyên, hoàn lại chốn này vạn duyên...
Himachal India - Hạ 2012
Niềm vui dù quá lớn
Sẽ dần dần trôi qua,
Và nỗi đau cùng cực
Rồi cũng tìm phôi pha...
Biết thế đừng tự phụ
Vì thành công hôm nay
Cũng không sầu ủ rũ
Lúc gặp điều không may!
- Sao trẻ con hay khóc
Mà hiếm khi chúng buồn?
Người lớn năng cười cợt
Giữa tiếng lòng lệ tuôn!
Trẻ thơ hôm nay giận
Ngày mai ngồi với nhau
Người lớn ''biết tha thứ''
Lại nhắc hoài mãi sau.
- Thật hiếm khi tìm gặp
Bình an ở bên ngoài
An bình chỉ có thể
Gặp trong lòng ta thôi!
Ngày qua, ngày mới đến
Người đi, kẻ khác về
Chỉ có tình thương mến
Đọng lại cùng sơn khê...
Trần Gian In Bóng Phật Ngồi
Phật ngồi bóng đổ nghìn năm
Ta ..."vui cái khổ" luân trầm vạn niên.
Phật ngồi siêu thoát, trạm nhiên
Ta đi ... du lịch sáu miền khổ đau.
Phật ngồi in bóng thiên thâu
Ta ngồi mắc kẹt trên cầu tử sinh.
Phật ngồi không nói lặng thinh
Ta mê sảng thuyết...mà tim mịt mùng.
Phật ngồi dáng đẹp lạ lùng!
Uy hùng...mà lại vô cùng đơn sơ.
Ta ngồi bộ dạng bơ phờ
Vì chưng sóng cuốn đôi bờ...tả tơi.
Thôi, nay bắt chước Phật ngồi
Vỡ Tam giới mộng cho đời tự do.
- Vô Sinh nở đóa thơm tho
Ý a...cõi Phật nơi mô cũng là...
Trăng sáng đầy cõi Tâm
Trăng ơi từ đâu đến
Có phải cánh rừng xưa?
Đêm nay trăng bất chợt
Ghé lại mái hiên chùa
Trăng ơi từ đâu đến
Có phải từ biển xa
Chiều nao thuyền ghé bến
Chở đầy ánh trăng ngà.
Trăng treo đầu ngọn sóng
Trăng vời lên núi cao
Lững lơ đầu ngọn cỏ
Rồi về trong chiêm bao.
Khuya nao ta thức dậy
Trăng rụng sau hiên chùa
Áo cà sa vớt vội
Trăng thoát hình đong đưa.
Trăng về bên Núi Thứu
Thăm pháp hội nghìn năm,
Hẹn ta ngày trở lại
Trăng sáng...đầy cõi tâm.
Khi vui tự nhủ lòng rằng
Niềm vui này chẳng thường hằng bền lâu.
Vốn xưa Vui bạn với Sầu
Như tia nắng đã in màu hạt mưa.
Lúc buồn, chẳng thiết đuổi xua
Buồn ni rồi cũng đong đưa, vô thường,
Nhìn cho thấu rõ, tận tường
Vui, buồn tan dưới cội nguồn Chân Như...
Con Tâm này vốn huyễn hư
Cưỡi trên sóng bạc lắc lư...ta về!
(Nepal đầu Hạ 2014)
TRỞ VỀ VỚI TÂM
Nếu đánh mất đi Nhiệt-Tâm
Con người trở nên lạnh nhạt
Năm tháng trôi qua âm thầm
Một ngày, một đời không khác.
Nếu đánh mất đi Trọng-Tâm
Bước chân con người nghiêng ngã
Sống trong cõi đời thăng trầm
Thiếu chỗ tựa nương, buồn bả.
Nếu đánh mất đi Thành-Tâm
Con người dễ cùng giả dối
Đằng sau dáng vẻ ân cần
Thường đã ươm mầm phản bội.
Nếu đánh mất đi Nhân-Tâm
Con người sát bên tàn nhẫn
Từ đồng loại đến hạ cầm
Ra tay...chẳng hề ân hận.
Nếu đánh mất đi Lương-Tâm
Con người vô cùng nguy hiểm
Đạp trên lẽ phải mà đi
Bỏ mặc lương tri, hạnh kiểm.
Nếu đánh mất đi Từ-Tâm
Con người biến thành vô cảm
Niềm đau, nỗi khổ tha nhân...
Một tia mắt nhìn lãnh đạm.
Nếu đánh mất đi Tín-Tâm
Con người hoài nghi, thất vọng
Đóng cửa, sống trong âm thầm
Cho thế nhân toàn hư, hỏng.
Nếu đánh mất đi Chuyên-Tâm
Con người sống không mục đích
Khi thế này, lúc thế kia
Khó thể là người hữu ích.
Nếu đánh mất đi Quyết-Tâm
Con người sống trong rũ rượi
Cứ lưỡng lự rồi phân vân
Không bước chân làm sao tới.
Nếu đánh mất đi Chân-Tâm
Con người u mê, điên đảo
Tự mình xây ngục giam cầm
Không biết đâu là lẽ đạo.
Mất tâm, đời liền chao đảo
Thiếu tâm, phiền não trùng vây
Biết tâm, trở về sống với
Bao nhiêu mầu nhiệm hiển bày...
No comments:
Post a Comment