Saturday, November 11, 2023

Sơn Nguyễn A B

 
ANH GIONG BUỒM CHO KỊP CHUYẾN RA KHƠI
Này em yêu nói sao cho em hiểu cõi tình vi diệu
Em giam hãm đời tôi trong rất mực yêu kiều
Chông chênh vũ điệu cuộc đời thuyền ra khơi chở đầy khát vọng
Những bến bờ mơ mộng bỗng vướng vào con sóng thủy triều em
Nên chẳng thể căng buồm
 
Anh ơi cuộc phong ba có vạn nẻo đường
Như bài ca cuộc đời có muôn ngàn hợp âm trắc trở
Sao cung phiếm lại thẩn thờ tho thanh âm vụn vỡ
Cho giai điệu bất tử của đời mình lỡ nhịp trước giai nhân
Ôi! Tình nhân những lời nói của em
Như hàng vạn mũi kim đâm vào thịt da anh tê buốt
Nhưng đã giải thoát anh khỏi ngục tù tồi tệ nhất
Và đã mửo ra con đường để đến gần với nhịp tim bất tuyệt của tình em
Nắng đã lên gió màu xuân đang đến
Cảm ơn em! Tạm biệt những êm đềm

Anh Như Con Nước Âm Thầm Sóng
Thôi nhé em về! giấc mộng thôi
Ngoài kia sương khói vẫn qua đồi
Đường xa mỏng áo sao che lạnh?
Gối chăn nào sưởi ấm bờ môi?…
Một bóng trăng xưa. Một nguyệt mờ
Mây ngàn xao động lá vàng khô
Anh như con nước âm thầm sóng
Vỗ bờ không buốt cả mơ hồ
Tôi viết bài thơ tựa khói sương
Thả vào đâu đó một làn hương
Mùi tóc nguyên sơ ngày tháng cũ
Thuở lược gương chưa chải môi hường
Thơ anh vụng quá không mang nổi
Một nỗi ưu tư đã úa vàng
Một ánh trăng soi đường em bước
Một linh hồn bỏ phố lang thang
Trả lại người một thoáng non khơi
Đôi họa mi vẫn hót bên đồi
Một chút mây trời trong nắng hạn
Vỡ…ngập ngừng…trên lá vàng rơi!
 
ẢO ẢNH
Và tình cũng mơ hồ như suối tóc
Chấm ngang vai mà xõa tận nghìn trùng
Người con gái hồn nhiên như cỏ mọc
Dáng thu gầy khua nhịp bước thung dung…
Đường xưa đó lung linh màu cổ tích
Đã rong rêu từ độ thắm môi hường
Là sương khói đã chìm vào cô tịch
Vẫn thâm trầm dan díu một làn hương
Trong tưởng tiếc đã hình dung hò hẹn
Vũ trụ nào đong cạn chén nghìn thu
Tình không thật vẫn còn trong nguyên vẹn
Thì chiêm bao là huyễn hoặc cho dù
Em bước xuống trong chiều mưa phố cũ
Rất điềm nhiên như một phiến mây hồng
Bản sonate trên cung đàn phỉnh dụ
Chưa hoang đường đã trỗi nhịp mông lung
Ngày chưa khép sao tình nhân đã vội
Cho mơ màng hụt hẫng bóng liêu trai
Thăm thẳm quá nơi rèm mi bóng tối
Một bờ môi tình tự với đêm dài…
 
BÀI CA THÂN PHẬN
42
Đàn trần trỗi nhịp ngàn dâu
Nốt đen nốt trắng vờn nhau giữa đường
43
Có con kiến nhỏ trần truồng
Còng lưng khiêng thóc đoạn trường mưu sinh
Chợt nghe tiếng hót vô tình
Véo von trong gió lập trình nỗi đau
 
Xiêm y bóng bẩy muôn màu
Khoác vào đức hạnh làm câu mời chào
Cúi nhìn cứ tưởng mình cao
Phù vân đỉnh núi rêu rao sương mù
 
Thôi thì đời đã hoang vu
Cõng thêm một nhịp âm u sá gì
Đường xa cỏ lá dậy thì
Chúc người ở lại li bì cuộc vui
44
Chim xanh khép cánh ngậm ngùi
Nép vào giá lạnh tiễn người sang sông
Ngày mai có kẻ theo chồng
Xót xa để lại bềnh bồng mang theo
 
Ngựa xe chạm ngõ bọt bèo
Gục đầu xạ trị cái nghèo di căn
Tình riêng đắp mộ đồng lần
Trái tim nhịp buốt vết hằn trên môi
 
Mộng lòn qua chiếc lá rơi
Hẹn hò tan vỡ bên trời mị du
Chiêm bao mặc áo sa mù
Huyễn du lấp lánh nghìn thu mịt mùng
45
Lặng im. nghe tiếng muôn trùng
Có người ngồi vẽ vô cùng bên sông
Vẽ tràn trang giấy hư không
Chiều tàn còn lại đoá hồng đỏ tươi
 
Hỏi thăm. ông chỉ mỉm cười:
Người điên vẽ khác với người không điên
Hư vô một cõi hai miền
Tôi đây vẽ để vô biên tìm mình
 
Hỏi thêm. ông chỉ im lìm
Thản nhiên bất động ánh nhìn mông lung
Chợt trong khoé mắt nghìn trùng
Rung đôi giọt lệ đoá hồng tan theo
59
Vô cùng ở phía non cao
Bước đi sẽ thấy lối vào thiên thu
60
Chim khuya hớp ngụm sa mù
Ngùi trong tâm tưởng hình thù mây bay
Nhấc lên từng lóng xương gầy
Kiếm cung một thuở còn ngây ngất hồn
 
Tiếng đàn lạnh toát hoàng hôn
Câu thơ buốt cả nỗi buồn hôm qua
Lá rơi ngoảnh lại la đà
Dòng sông chảy ngược chở da diết về
 
Vuốt cong sợi nắng bên lề
Dỗ ngày vào tối vỗ về quán xưa
Ngã huyền sắc nặng đong đưa
Ngoài kia ngày mới cũng vừa chớm sang
61
Mây ngàn bạt gió lang thang
Ngút hai hàng mộng lá vàng thu phai
Lệ trời từng giọt khoan thai
Luồn qua ký ức ra ngoài hư vô
 
Cỏ tàn vén hạt mưa khô
Chút hư linh mỏng về tô nỗi sầu
Cọ nào phết được nương dâu?
Trắng đen là một vệt màu bước qua
 
Gió nào bất tận phong ba
Mây nào thì cũng quê nhà biển khơi
Trầm luân sáu nẻo luân hồi
Uyên nguyên một cõi đất trời bao dung
63
Vui buồn phút chốc rồi tan
Còn lưng khoảnh khắc còn tràn xôn xao
64
Đường về cổ tự nao nao
Nghe hồi chuông vọng rê vào mênh mông
Con giun lịm chết giữa đồng
Tiếng chim mục giọng trong lồng tương tiêu
 
Mõ nào gõ nhịp thềm rêu
Kinh nào tụng giữa liêu xiêu vách tường
Có nghe tiếng vỗ đoạn trường
Một bầy hạc núi tìm đường lên non
 
Nhặt lên viên sỏi đã mòn
Khều trong trí nhớ chút còn mảy may
Giữa chiều hy lạp sương bay
Rung rung lá mộng rụng đầy áo lam
65
Đi cùng dấu hỏi lang thang
Giữa đường gặp dấu chấm than vẫy chào
Cuối đường hội ngộ chiêm bao
Chào nhau mà ánh mắt trao ngại ngùng
 
Kể từ vô thỉ vô chung
Mông lung đi trước mịt mùng theo sau
Trái tim nhịp buốt trên đầu
Phết lên lồng ngực một màu nghĩ suy
 
Đường chiều vọng tiếng chim di
Mây treo vách núi trăng ghì tịch nhiên
Thức từ một đóa Hoa-Nghiêm
Giọt sương dậy sớm ngoái nhìn bóng đêm....
66
Mây trôi lá dội bên thềm
Đã hun hút cõi đã mềm chơ vơ
Ngước lên tơ nhện giăng mờ
Cúi xuống chạm phải bơ vơ chính mình
 
Ngoảnh nhìn về phía lặng thinh
Hư không lồng lộng cõng hình bóng ai
Đếm từng sợi nắng vàng phai
Chớp môi cho tiếng thở dài lướt qua
 
Trái tim lỡ nhịp thật thà
Tóc xanh một bận phôi pha mấy lần
Mây trời dệt áo phù vân
Mà vi vu gió vô ngần chiêm bao!
67
Trăng nghiêng bóng rụng qua cầu
Sôi trong đáy nước một màu mông lung
Từ em mở cõi nghìn trùng
Dường như trái đất lạnh lùng vòng quay
 
Có khi lòng bỗng đêm dài
Chợt nghe cỏ úa vẫy ngoài hiên mưa
Bật diêm thắp nén nhang thừa
Mòn trang Bát Nhã vẫn chưa ngộ bờ
 
Trang nào chép lại thành thơ
Thắp lên cho đủ một tờ mênh mông
Câu thơ khải thị trời hồng
Hai vầng nhật nguyệt một vòng tử sinh
67
Câu thơ khải thị trời hồng
Hai vầng nhật nguyệt một vòng tử sinh
68
Trùng trùng duyên khởi phiêu linh
Đường về minh triết gập ghềnh cõi xa
Bờ mê bến giác đâu là
Ngàn năm chim hót bài ca núi đồi
 
Nhìn trong chiếc lá thấy đời
Nhìn phơn phớt gió bóng người tri âm
Rừng xưa nhễu giọt thu trầm
Rung trong đáy mắt vết bầm chiêm bao
 
Bước đi từ viễn mộng nào
Lối ra là một ngõ vào tịch liêu
Đường mây bước xuống bên chiều
Chìm trong bóng lá phiêu diêu về nguồn
 
Nghe từ thăm thẳm hồi chuông
Loài sâu vẫn tấu điệu buồn cỏ non
Giọt sương trên phiến lá. tròn….
Lung linh nhảy múa. nhoè. mòn. rồi tan!

BÀI CA TRÊN THẬP GIÁ
1.
Người ơi đừng hỏi bài ca tôi chan chứa những gì
Xin hãy lắng nghe lời thầm thì cỏ úa
Tiếng gió lùa qua mảnh rèm khuya
2.
Tử tế. Sứ giả của từ bi
Thắp ngọn đèn huyền vi mở hội
Đất trời trỗi tình ca
Trong ngôi đền lung linh thập giá
Xênh xang nghi lễ nguyện cầu
Ngoài cánh đồng xác xơ trở dạ
Âm thầm sỏi đá tìm nhau
3.
Nhạc sĩ? Nhà thơ?
Không. Tôi chỉ cùng đàn phím rong chơi
Gõ lang thang trên cung đời tầm tã
Xin cám ơn những nốt trầm xa lạ
Đã rung lên điệp khúc không lời
Bài ca tôi còn lênh đênh trên thập giá đời
 
BALLAD 1
Đàn trần dìu dặt phím nâu
Dưới chân cát nhảy trên đầu bụi bay
Cầm lên chiếc bóng cuối ngày
Thấy trong tịch lặng đã đầy phù du
Trỗi đi cho đủ sương mù
Ngân lên cho hết hoang vu rồi về…
 
BALLAD 2
Về đi cho kịp suối khe
Khóc đi cho nhẹ lời thề phôi pha
Cười lên cho lệ tan nhoà
Hát lên cho đẹp thiên hà bao dung
Hôm qua mây dạo muôn trùng
Em mon men gánh vô cùng về đong
Mây là nước của dòng sông
Bờ vai em nhỏ mênh mông làm gì!
Chiều nay sương lạnh biên thùy
Thênh thang trong gió đường về chốn xưa…
 
BẢN HÒA ÂM ĐỊNH MỆNH
Và ký ức đã hoen màu nước mắt
Của ngày nào đi về phía không anh
Con chim nhỏ băng mình vào hiu quạnh
Gởi hàng cây một tiếng hót trên cành
Và để lại một mùa đông buốt giá
Giữa Sài Gòn những hoa nắng lung linh
Người con gái giữa muôn trùng xa lạ
Vẫn cất riêng một chiếc bóng bên mình
Nhành hoa dại bên luống đời đưa đẩy
Thu lạc loài vì thiếu lá vàng rơi
Em nhớ mãi buổi chiều chưa xa ấy
Tay trong tay mà tiếng nghẹn trong lời
Thôi thì cũng đã mù sương lau lách
Buông đi anh những khắc khoải đợi chờ
Xin khép lại bản hòa âm định mệnh
Trên cung đàn lỡ dở một đường tơ
Chào biệt nhé những chiều xưa lá đổ
Chốn xa mù hò hẹn với phôi pha
Thì anh hỡi bên dốc đời sương phủ
Vẫn còn nguyên một ánh mắt quê nhà…
 
Bạn Là Dòng Nhạc Lướt Tuôn
(Thân tặng anh Dũng Tôn Thọ Dương)
Ngàn năm trên phiến lá gầy
Bờ môi còn đó dấu hài giọt sương
Một trời. một đất. mười phương
Mà thiên thu vẫn khéo mường tượng nhau
Những khi lòng trượt phím sầu
Là khi cung trỗi nhịp cầu vô ngôn
Bạn là dòng nhạc lướt tuôn
Nốt vui tri kỷ nốt buồn tri âm
Giữa muôn vàn cái lặng câm
Tình thân là giọt máu mầm trong thai
Cho nhau một tiếng thở dài
Nhớ hoài ánh mắt thương hoài xót xa
Bạn từ muôn dặm quê nhà
Từ con nước nhỏ đếm ra nghìn trùng
Ta từ đâu đó mông lung
Gặp nhau giữa chợ muôn trùng sánh vai…
 
BẢY MÀU BƯỚC ĐI
Cũng đành cát bụi là dâu
Trăm năm một khúc phượng cầu Tương Như
Cũng đành viễn ảnh là hư
Thì nhan sắc ấy đã từ chiêm bao
Sắt son từ độ xa nào
Xôn xao tự ngã kính chào hoang vu
Chân đong cuộc lữ cho dù
Trời xanh mất dấu chim mù cánh bay
Dập dìu Ballad cung mây
Nhịp nhung phím lụa rung đầy sông mê
Phù dung bung nở tứ bề
Một con bướm mỏng đi về lặng im
Một mình một cõi lim dim
Trăng rơi xuống nước trăng chìm về đâu?
Lênh đênh Tư Mã phượng cầu
Hư vô đều nhịp bảy màu bước đi…
 
BÊN DÒNG SÔNG IM LẶNG
Con chim ngậm ngùi tiếng hót
Cây khô giũ úa trên cành
Màn đêm cong mình khó nhọc
Đong đầy chiếc bóng tàn canh
Tháng năm duỗi dài cô quạnh
Đất trời trợt xuống hoang lương
Bướm khuya nhịp nhàng khép cánh
Mân mê nhánh cỏ hoang đường
Tôi về im lặng dòng sông
Mùa đông chập chùng sương khói
Cõi miền hoang vu lồng lộng
Câu thơ ủ mộng đâm chồi
Nghe từ đồng vọng xa xôi
Huyền âm vĩ cầm lửa cháy
Vần thơ khát nguồn tuôn chảy
Trơ vơ một lóng xương gầy
Quỳnh hoa lung linh hé nở
Trăng vàng chở gió đi hoang
Sao băng thắp tràn tan vỡ
Âm xưa rền cõi mơ màng
Vượt ngàn về trên đỉnh thác
Chim kêu rát cả nỗi buồn
Bài thơ chan màu khổ nạn
Tan thành từng giọt vô ngôn…

BI KHÚC 1
Con chim gãy cánh trút mong manh vào hơi thở cuối cùng
Tiếng hót chìm vào mông lung
Mũi tên gục đầu rung rung vệt máu
Giọt máu hồng nhuộm xám mênh mông
 
Cây run rẩy ngậm đầy vết thương ngước nhìn lên cành lá
Từng giọt máu xanh rỉ rả
Lưỡi búa thật thà vung tràn cán gỗ
Nhói chiều ta rách cả bao la
 
Lão hành khất co ro dưới hiên chiều gió dông lồng lộng
Sấm trên cao chớp giật trong hồn
Nỗi đói cồn cào giấu sau bị rỗng
Mắt nghìn trùng thăm thẳm hoàng hôn

BIỂN 
Nhạc khúc mênh mang được tấu lên từ hợp âm hàng hàng con sóng
Giữa lồng lộng biển tròi những giai điệu tuyệt vời vang vang tới vô thanh
Những đợt sóng trào dâng trải phù sa lên cánh đồng khát vọng điệp khúc hoa hồng
Biển muôn đời làm mẹ hiền vĩ đại, bao dung.
Có dòng sông nào chảy đến tận cùng không tìm về biển lớn 
Có con đò nào sao nhãng mái chèo mà thấu được mênh mông
Người ơi! Xin được là mây trôi trong khúc nhạc người 
Những huyền âm từ bao la biển trời sông núi 
Như cát bụi phận người giữa thập giá cuộc đời mơ tiếng vọng trùng khơi
Những giọt mồ hôi xin được là hạt muối nhỏ nhoi hòa tan vào biển cả
Sa mạc khát mây trời 
Vị mặn này xin chuốt cạn vành môi

BÌNH MINH LƠ LỬNG
Có điều gì nằm phía sau khúc hát
Mà cỏ cây phiêu dật đến vô cùng
Trong âm huyết của loài chim trôi giạt
Một cung trầm lay động mấy tầng không
Hoàng hôn khép. Trả tình nhân về cõi
Ngàn sao khuya không vén nổi mây trời
Đêm thở vội nghe triều dâng mắt mỏi
Tiếng chuông gầy rơi đụng lá vàng rơi
Thâm trầm quá. Kìa! giọt sương động đậy
Lung linh này đã có tự ngàn năm
Thì khoảnh khắc sợi nắng vàng đưa đẩy
Chỉ tô thêm vẻ đẹp của vĩnh hằng
Người thi sĩ hành hương trong bóng tối
Áo hồng hoang còn lấm bụi trăng mờ
Nghe chuyện kể một dòng sông mắc cạn
Nước trôi về nương náu tận hoang sơ
Màu du tử ứa vàng trang giấy cũ
Bến xa bờ mộng mị với trông theo
Vin sợi gió treo vầng dương ẩn dụ
Một bình minh lơ lửng giữa lưng đèo…
 
BÓNG NGUYỆT TÀN
Thế rồi một ánh trăng tan
Nghìn xưa tấu khúc điêu tàn trong anh
Rong rêu mọc cánh về thành
Lũ chim hót điếng trên cành lang thang
Gió xanh niệm khúc thu vàng
Rừng cây buốt lá mơ màng sương thâu
Lệ trời trang điểm nỗi đau
Hay đau tô giọt lệ màu chiêm bao
Người từ cõi mộng xanh xao
Có nghe sỏi đá thét gào hoang vu
Chắp tay cảm tạ xa mù
Cưu mang cả một trời thu úa màu
Thôi thì sóng cuộn dòng sâu
Ngùi trông nước chở nỗi đau về ngàn
Bên sông rót chén rượu tràn
Cụng ly với bóng nguyệt tàn trong ly…
 

 

 

 

 

 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...