DÂNG HIẾN
Này em Hãy để âm đàn ấy Hòa vào tiếng chim ca và hoa đua nở
Và hãy để tình yêu Là hơi thở hiến dâng cho nhịp sống muôn đời
Nhưng Hãy để nỗi buồn kia Rưng rưng thành giọt lệ Tan vào trong cõi hồn tôi…
Phương trời nào mưa có lạnh người đi?
Em đã lừa dối cô đơn trong vũng lầy suy nghĩ
Buông phận mình trên những luống cày tự kỷ
Khóe môi cười mà se sắt rèm mi!
Vì lẽ gì? Làm sao em biết được
Chỉ biết rằng em đã đặt cược mình vào một canh bạc rỗng không!
Khúc tao phùng vẫn lạc nhịp phía bờ xa!
Vẫn mong một lần được tấu lên trên mảnh vườn đã mười lăm năm cưu mang một niềm đau vô hạn để em được một lần thít chặt chiếc...khăn...tang!!!
Mà nghe ướt cả mấy tầng biệt ly
Quì hôn cọng cỏ nhu mì
Mà nghe sông núi dậy thì hư hao
Thôi về trang điểm chiêm bao
Chút son phấn cũ khoác vào mộng du
Thong dong trên đỉnh sương mù
Đường mây bày chén hoang vu rót tràn
Trăng tàn thả bước lang thang
Hắt lên sỏi đá muôn vàn dấu xưa
Đêm hồng mặc áo chân như
Ngữ ngôn lồng lộng đáp từ hư không
Gió rung dạ khúc hoa hồng
Ngàn con nước ngược chảy lồng nước xuôi
Nguyệt rằm lượn sóng trùng khơi
Ly không dốc cạn chén mời bao la
Thênh thang biết mấy quê nhà
Giật mình nghe tiếng chim ca gọi đàn
Trên đồi mây trắng hoàng lan
Dưới khe nước chảy hai làn song song…
Đêm buông rèm phơ phất bóng hình quen
Bờ bến cũ ngủ quên trong tiềm thức
Một thoáng rung là rạo rực êm đềm
Trải lối về thấp thoáng sợi mây bay
Đời xiêu bạt đã hoài cơn gió thoảng
Ngọn cỏ hoang ve vản mảnh trăng gầy
Mái trường xưa rộn vỡ nụ hôn người
Ta rót biển và em vào nức nở
Chén tap phùng hạnh ngộ tuổi đôi mươi
Đã rèm mi thao thức tự chia lìa
Đêm phố biển đêm lập lòe...hư...thực?
Phiến lá rầu rưng rức giọt sương khuya!
Khóc đi em. Những cánh chim bị mất bầu trời
giọt núi đồi sẽ tan vào con sóng biển khơi
lửa yêu thương sẽ cháy lên sưởi ấm con đường
nhịp đất trời sẽ rung lời trong trẻo trên môi
nở trong nhau sẽ bung ra thành Đóa-nhiệm-màu…
Chiêm bao khoe hiện thực
“Đời tớ nhiều mộng mơ”
Hiện thực hỏi tỉnh bơ
“Cậu có mơ mình thực?”
Ngọn nằm ở trên cao
Cười nhạo gốc bên dưới
Bỗng cơn giông ập tới
Bứt gốc Ngọn ngã nhào!
Trăm năm là khoảnh khắc
Được đo bằng sát na
Ham muốn thì bao la
Được đo bằng tự ngã
Cánh hoa khoe hạt lúa
“Tôi làm đẹp cho đời”
Hạt lúa: “vậy con người
Sống nhờ lúa hay bông?”
Có kẻ ngước lên nhìn
Cứ nghĩ rằng mình thấp
Nhưng khi nhìn xuống thấp
Lại cứ tưởng mình cao
Và đã hẹn trong chiều mưa phố cũ
Bóng người về lau lách giữa màn sương
Con sẻ lạnh lau chùm lông ủ rũ
Vụt lên cao trên đôi cánh dị thường
Em đứng đó chải mây ngàn trên tóc
Níu vào không tìm lại chút hương thừa
Ta cúi xuống trên lưng người cỏ mọc
Sắt se lòng từ một vết gươm đưa
Chiều xám xịt nghe niềm đau đứng thẳng
Mưa của trời hay lệ khóc mưa sa?
Người khách lữ trên dòng sông im lặng
Chép hoài mong lên sóng nước chiều tà
Là mầm nhú giữa trùng vây tan tác
Là tro tàn cời vệt sáng đêm khuya
Và em hỡi những phương trời sa mạc
Đốm lửa kia là bất khả chia lìa
Ta bước xuống cởi mây chiều trên phố
Người đã đi như cát bụi xa mờ
Con sẻ lạnh nép mình bên cổ độ
Vút lên trời bằng đôi cánh hoang sơ…
Người lữ khách hoang vu mù sương là quán trọ ngàn sông bụi đỏ
Người hành khất lê thê trên ngõ về tận thế
từ trong dâu bể từng phiến chiều hiện thể nắng ban sơ…
Cánh môi cười rã rượi những mùa đi
Tôi bềnh bồng một cánh thiên di
Tìm về nương náu đi về đâu?
Khi bóng tối bị giam cầm trong vùng trời em cô liêu!
Chiều không phương những ngã đường chìm khuất
Chập chùng sương chiều thấp thoáng sợi tà dương
Phảng phất buông trên bức tường vôi trắng
Năm trăm năm tây phương một nụ cười bí ẩn
Một ánh nhìn mênh mang.
Cho dù nhật nguyệt lìa nhau
Cho dù chăn gối trước sau chẳng là
Thì cây đời vẫn trổ hoa
Con chim vẫn hót bài ca núi đồi
Hạt sương ngậm bóng mây trời
Mượn trang lá cỏ chép lời biệt ly
Thì trăng vẫn gió nhu mì
Mùa thu lá đổ chẳng vì mưa dông
Em đi gót nhỏ bềnh bồng
Mà mang theo cả tấc lòng tôi đang
Chồi xanh còn thắm nụ vàng
Thì em giữ lấy trang hoàng mây bay
Hôm nào đối diện chiều nay
Một linh hồn mỏng đã dày nguồn cơn
Ơn em đốm lửa chập chờn
Cho tôi thấu hiểu cô đơn là gì…
Hỡi em! Người tôi hằng yêu mến
Đừng lay động gương hồ
Cho thuyền được neo bờ trên sóng nước dịu êm
Hãy hồn nhiên ánh mắt
Cho tôi mãi thấy em như lần gặp ban đầu
Đừng mở trang im lặng
Không lời là ngôn ngữ của vầng trăng
e rằng…
2.
Tôi Một cánh chim khổ nạn
Một linh hồn yếu đuối
Xin được nuôi khao khát mình bằng đốm lửa mong manh…
Tiếng chuông chùa man mác thinh không
Em kể cho tôi nghe về dòng sông phương đông không chảy
Em hát cho tôi nghe bài tình ca sông Seine huyền thoại
Nắng Paris trải dài trên môi mắt em thơ ngây
Chiều, gió và mây chở ngày vào hiu quạnh
Bóng duỗi dài trong sương lạnh...lê thê
Em yêu! Anh cũng có một dòng sông để nghĩ về
Dòng sông không tên trườn mình trên đất mẹ
Chảy trên thân phận buồn, trên những mảnh đời bất hạnh cô đơn
Đêm, em và giọt lệ dỗi hờn tuôn
Đông là Đông, Tây là Tây
Bước chân hội ngộ dẫm trầy hư không
Ngàn năm se sợi chỉ hồng
Mà chưa khâu kín được bềnh bồng nhau
Biên thùy rợp bóng chim câu
Mà xanh xanh mãi một màu cỏ hoang
Mênh mông mặc áo truông ngàn
Con đường tơ lụa điêu tàn dấu xưa
Kể từ nguyên thủy hoang sơ
Càn khôn xấp ngửa đôi bờ chông chênh
Cõi bập bềnh, chốn phân vân
Khói vờn đỉnh núi sương lần suối khe
Vén trời lật tấm mây che
Một bờ hạnh ngộ đi về thênh thang
Gió xanh khêu ngọn lửa tàn
Chờ ngày phán xử thổi tàn Đông-Tây
Tây là Đông, Đông là Tây
Ngàn xưa gởi lại niềm này ngàn sau
Này, tôi ơi! Đừng vội vàng khép cửa
Sông vẫn dịu dàng trôi
Ngàn năm mây gió vẫn qua đồi
Đừng lạnh lùng khép cửa Nhé Người ơi!
Vỡ long lanh trên ngày tháng mơ hồ
Giọt lệ ứa trong chiều mưa goá bụa
Vẫn lăn dài. Khắc khoải một đường tơ
Tá áo mỏng dưới hàng cây trút lá
Môi nghìn trùng còn nẫu vệt son khuya
Tình hun hút một đường trăng trở dạ
Cành phôi pha vẫn trổ nụ chia lìa
Ngày xoã nắng gót thầm run mắt phố
Chút mây hồng có che được khói sương?
Đêm mở cõi chong đèn soi mộng mị
Lửa tàn tro có sưởi ấm chăn giường?
Con chim hót trên cành vang tiếng gọi
Rót mùa xuân vào những chấn song gầy
Hàng lá úa đã đường chân bước mỏi
Thì nỗi gì mà sợ gió rung cây
Này người hỡi đã chiều sương suối tóc
Nắng vân vi, mây trắng lượn bên thềm
Xin được nhón vào miền em cỏ mọc
Một nụ hồng và tấm áo choàng đêm…
Là điểm lặng mơ màng trên đỉnh phím
Ngón tay gần ngồi gảy khúc tình xa
Con sâu bệnh cuộn mình trong tổ lá
Tiếng chim qua còn ủ giọng bên thềm
Lời tịch mịch đưa hồn vào cuộc lữ
Thực và hư đuổi bắt tận nghìn trùng
Người đi biệt để quên màu nắng cũ
Trên cung đàn ngấn lệ đóa phù dung
Khi gian dối mặc tấm choàng thánh thiện
Dương cầm xanh thành ảo ảnh tan nhòa
Trong bóng tối của mù sương tầm tã
Thánh thần nào cứu rỗi được oan khiên?
Chùm âm mỏng đã dày câu ước nguyện
Đã rêu mòn ngôn ngữ của đền thiêng
Lời ca cũng úa nhàu trong tiếng hát
Nơi mùa xuân vẫn trổ đóa ưu phiền
Chốn nguyệt rằm cũng là miền trăng khuyết
Giữa tàn phai cây cỏ sẽ vươn mầm
Tự ngàn xưa có một điều rất thật
Mọi nẻo đường đều hội tụ chân nguyên…
Một cánh đò rung, một nẻo cao
Đường về sương lạnh buốt chiêm bao
Rưng rưng suối hát lời khe cạn
Hồn tro than ngấn lệ phương nào?
Một bóng thuyền chao, một nẻo xa
Đường về cát bụi lấm phôi pha
Mượn vầng trăng khuyết soi cổ độ
Giọt hư vô chạm buốt hiên nhà
Ta về nghe lá thở đầu cây
Chiều thu phất nhẹ bóng lưu đày
Dưới chân hồn cỏ hờn sa mạc
Trên trời mây xám lững lờ bay
Khụy gối mòn vai cõng lời thề
Chuông rền vách núi đội lê thê
Có con bướm nhỏ luồn hiu hắt
Lách mù sương bạc cánh bay về
Nhóm củi vườn khuya thắp lửa tàn
Nghe hồn phố cũ dệt lầu hoang
Choàng mơ thấy mộng rung trong tóc
Bóng chiều xưa bạt
núi phiêu ngàn
No comments:
Post a Comment