UỐNG!
Uống trời mới thấm vị mưa
Uống Xuân mới biết Đông vừa ở đây
Uống tình mới biết còn say
Uống ta mới ngộ một ngày thiên thu…
Hẹn nhau tàn cuộc xuân này
Và như trăng cũng đổi thay khuyết…tròn
Bông lau chợt hóa cỏ non thuở nào
Mai về đốt cháy chiêm bao
Tàn tro ký ức bay cao giữa trời…
Là ai trải nắng lụa sau nhà
Bóng đổ bên chiều một bóng ta
Có kẻ ngồi câu mòn núi nhỏ
Chờ đêm xuôi ngược vớt trăng già
Mai về tắm giặt trên sông cũ
Lòng nhớ lở bồi phía bãi xa
Áo trắng vạt dài mây khói trắng
Dịu dàng em thuở ấy mười ba
Chưa choàng y áo chân tu
Qua sông đã rớt kinh thư thuở nào
Đọa làm kiếp lá hanh hao
Vàng thu ta rụng xanh xao nỗi buồn
Áo đời hai mảnh vá suông
Sợi khâu tang hải sợi luồn bể dâu
Bàn chân giẫm nát đêm nhàu
Thái hư xẻ nửa trăng đầu khuyết hao
Hành châu nghịch thủy về đâu
Sóng tràng giang nhuộm trắng màu biệt ly
Đò chưa qua buổi xuân thì
Sông trăng dường đã già đi nhánh buồn
Ta ngồi chải tóc hoàng hôn
Sợi dài thế kỷ sống còn yêu thương
Đò mai rẽ bến Tiêu Tương
Quay nhìn con nước nguyên sương quê nhà
Buồn vui túy ngọa giang hà
Vàng thu ta rụng cội tà huy xưa
Trùng dương sấm dậy biển trời long
Tiếng giục thiêng liêng trống Lạc Hồng
Sử đáo thành Nam cơn gió loạn
Hịch truyền giặc Bắc giấc mơ ngông
Bạch Đằng một trận vang hồn nước
Sát Thát ba lần dội núi sông
Ví dẫu sơn hà nguy biến vận
Toàn dân vị quốc hướng bờ Đông
Vác trăng đi bộ xuống trần
Bỏ quên tên tuổi trên ngàn biển dâu
Mặc trời cao Mặc đất sâu
Đò ta lặng giữa tinh cầu thả câu
Chẳng chờ mai Chẳng đợi sau
Giỏ đầy trăng đựng một màu nhất như…
Tờ lịch cuối ngày của tháng chạp rơi
Nơi góc nhà tóc vương vài sợi bạc
Trên bàn phím mười ngón tay gõ lạc
Phận người trôi theo nhịp đời trôi
Luống cải hoa vàng ngủ trước sân tôi
Lá xanh mướt hiền ngoan vô nhiễm
Buổi chợ đời nhân tâm khan hiếm
Nhẹ nhàng gian nhẹ nhàng dối dịu dàng
Xin đất lành chim hót tiếng vang
Xin nước trong cá về trẩy hội
“Trẻ thơ hôm nay thế giới ngày mai” vô tội
Mặt nạ thời gian đen trắng từng ngày
Những toan tính đến đi ngoài cánh cửa
Giữa bóng tối mặt trời đôi bờ thiện ác
Con sóng vô minh vỗ đập luân hồi
Chọn bữa cơm cho gia đình vô nhiễm...biết về đâu?
Về đâu?
XIN LÀM HÀNH KHẤT
Nhẹ nhàng vai gánh phong ba
Chăn trâu không để đi xa nắng đồi
Bụt ơi! tâm đội nón cời
Xin làm hành khất trọn đời Lăng Nghiêm
Người đàn bà xin làm người thắp nến
Lửa nhóm trong thơ huyết lệ tâm hồn
Bầy vượn mẹ nép ngày trên tán lá
Nhai lại tuổi mình tròn khuyết một tháng ba
Thân cổ lục hồn ngữ ngôn hoá đá
Lời rêu phong chạm trổ giấc mơ ngàn
Đêm chảy qua ngày hồn hóa dung nhan
Mây trăm năm ân sủng đến vô cùng
Người đàn bà đi tìm mẫu số chung
Nuôi lớn câu thơ Tính bằng hơi thở
Sống là cho Tay không về với cỏ
Nhẹ nhàng ôm Dịu dàng ngủ Đất ơi!
Xưa một thời mơ mộng
Đuổi bắt áng mây xa
Nay từng giây tỉnh thức
Nắng ấm trước hiên nhà
Xuân qua tôi. Xuân điệu đà
Tôi qua Xuân. Giấu thật thà chút hương…
No comments:
Post a Comment