Sunday, November 12, 2023

Sơn Nguyễn C

 CÀ PHÊ

(Thân tặng: bạn Đặng Toản)
Sáng cà phê một mình
đáy phin nhìn đáy cốc. từng giọt. rung
Chợt nghĩ về khoảng trống lạnh lùng
nơi hạnh phúc
khắc khoải từng nhịp rung. giữa cho và nhận!
 
Chiều hớp một ngụm cà phê
thả vài sợi khói
đen trắng vờn nhau giữa phố đông người
Sông chẳng thể ngừng trôi
ai có thể cho tôi một chỗ ngồi yên lặng?
 
Đêm ánh sáng của bình yên
hay là nơi những ưu phiền tìm về nương náu?
Giọt cà phê không màu hay hạt lệ chiêm bao!
 
Một ngày mới bắt đầu
từ nơi mà nó vừa kết thúc
“Em ơi!...cho một ly đen nóng,
nhưng nhớ đừng….ép chặt chiếc phin”
Cô chủ quán hồn nhiên. thấp thoáng mỉm cười
Ngày trong xanh. một trời mắt biếc...
 
CÁT BỤI
Nửa là hạt bụi đong đưa
Lênh đênh vin ngọn gió đùa đi hoang
Nửa là hạt cát lang thang
Cát kia bụi nọ thành trang sử người
Phía sau mắt lệ môi cười
Một linh hồn mỏng rã rời thanh tân
Rỗng rang mặc áo hồng trần
Nhìn không tưởng có, ngó gần tưởng xa
Vút lên cho đẹp thiên hà
Vụt xuống cho kịp mưa sa gió đời
Trần truồng chiêm bái tiếng rơi
Chỉ nghe hơi thở đất trời bao dung
Một mai về cõi vô cùng
Con đường hạnh ngộ điệp trùng cỏ hoa
Hư vô thành chốn quê nhà
Phù vân trổ đóa trên tà áo mây…
 
CHA
Từ trong đền thẳm thiêng liêng
Tiếng “Cha” là tiếng của miền vô ưu.
 
Cây xanh chở máu nuôi cành
Cây khô mộ địa viên thành đời cây
Còn chăng? sau khoảnh khắc này
Hoa lay mặt đất, mây bay về trời
Nắng đưa mưa tiễn chân người
Là mưa nắng của một đời bão giông
Là trong từng giọt máu hồng
Nửa xông thân phận, nửa bồng thân con…
Tiếng “Cha” là tiếng vô ngôn
Cả đời con tập vẫn còn nói sai
Vô cùng chảy suốt hai vai
Mây treo mái tóc sương cài gót chân
Tiếng “Cha” tiếng của vô ngần
Loay hoay tập viết vẫn phân vân hoài
Biển nông cho bước sông dài
Giật mình ngoảnh lại đã phai bóng chiều…
Giêng về hò hẹn cô liêu
Ngồi bên nấm cỏ đã nhiều hoang vu
Rưng rưng trong cõi sa mù
Phù du nửa bóng, thiên thu nửa hình
Bóng hình bát ngát hư linh
Ôm cha ôm cả muôn nghìn đớn đau
Khói nhang vàng ngắt mộ sầu
Người đi để lại nguyên màu chiêm bao…
 
Chân Lý Đi Về Qua Vực Sâu
Hãy hát cùng tôi niệm khúc hồng
Để nghe âm đỏ dội tầng không
Sông có vang vang hồn cố quận?
Cho kẻ tình nhân mượn chút dòng
Rót tràn bạn nhé. chén quỳnh tương
Ngàn năm xương máu một hồ trường
Cho đẫm vị cay, trầy men đắng
Cho hồn xây xước một làn hương
Hãy bước cùng tôi tới phiến chiều
Sương mù vờn rách cả cô liêu
Đám sẻ trùm mền trên mái cổ
Nằm nghe gạch ngói thở màu rêu…
Hãy đắp cùng nhau chăn chiếu này
Hớp từng hơi lạnh xiết vòng tay
Hứng từng giọt nắng mùa giông bão
Sưởi ấm niềm tin cho tháng ngày
Hãy sớt cho đều lưng chén nhau
Lúa cạn. đồng khô. đất bạc màu
Nước mắt đồng hành cùng Thượng Đế
Chân lý đi về qua vực sâu
Hãy thở cho đầy giọt máu vơi
Cho hồn xao động sóng trùng khơi
Ngọn lửa tiềm sinh trên đất mẹ
Sẽ đưa lưỡi kiếm vút ngang trời…

CHÂN NGUYÊN
Xin tôi một chút hao gầy
Để nghe tro bụi bám đầy hoàng hôn
Co ro vết bỏng trong hồn
Thịt da truy vấn cội nguồn nỗi đau

Xin người một mảnh nương dâu
Để nghe cát bụi trổ màu chiêm bao
Hốt nhiên mộng bước chân vào
Rung đôi giọt lệ cúi chào hư không

Xin em một vết phai hồng
Để nghe nhan sắc mủi lòng giai nhân
Một đời thánh thót phù vân
Trăm năm ngọng nghịu đánh vần chữ yêu

Xin đời một nhánh cô liêu
Để nghe trong gió ít nhiều tàn phai
Luồn kim khâu tiếng thở dài
Huyết âm lồng lộng hú ngoài thênh thang

Xin trên một vệt nắng vàng
Khoác vào giá lạnh làm trang mở đầu
Câu thơ khất thực nỗi sầu
Chỉ mong bắc một nhịp cầu chân nguyên

CHẠNH LÒNG
Trong mơ chợt thấy bóng mình
Hư vô bốn phía rập rình trước sau
Cúi người nhặt chiếc giẻ lau
Chạnh lòng bóng cũng chiêm bao như mình.
 
CHÀO TÔI
(Viết cho Ngày Sinh)
Tay cầm một đóa cô liêu
Lặng nghe nước chảy giữa hiu hắt này
Nắm vào đẹp tợ bông may
Thả ra thành cõi đọa đày xôn xao…
Trăng vàng dạo khúc tiêu dao
Thong dong cánh bướm tôi chào chính tôi
Ngày mai sương khói qua đồi
Chỉ xin giữ lại chỗ ngồi không mây.

CHẢY CÙNG DÒNG SÔNG
Ôi! Lữ khách trăm năm đi về đâu?
Khi những hợp âm từ sâu thẳm lòng em chưa đan thành khúc nhạc
Khi tình anh còn phiêu bạc phía mây trời
 
Dòng sông vẫn trôi những nhánh rẽ...xẻ đôi bờ thao thức
Có nhánh nào lạc nẻo về ký ức những chiều mưa?
 
Khi bồi bãi hoang sơ trở mình trong lễ hội
Khát bỏng của người có cháy thành ảo vọng của đời tôi?
 
Mây gió bên trời không là hạt mưa rơi sao lung linh mặt đất
Chảy đi sông! Những bến bờ ẩn khuất sẽ trầm bỗng theo sông những cung bậc tình nồng
 
Anh nghĩ gì mà ánh nhìn mông lung khắc khoải
Hãy hôn em và bước đi anh và xin đừng ngoảnh lại
Những giọt nước mắt này em cất tận đáy tim long lanh
 
CHÉP VÀO ĐỊNH MỆNH MỘT TỜ KHÓI MÂY
Sông xưa nhánh đã xa dòng
Dấu xưa còn lại chút mong manh này
Thì thôi chút ấy đoạ đày
Về gieo đất mộng cho đầy xôn xao
 
Mùa thu theo gió đi vào
Hàng cây ngơ ngác đón chài biệt ly
Hiên đời cởi tiếng mưa khuya
Gà xao xác gọi sương đầm đìa rơi ...
 
Vẫn nguyên dưới ánh mặt trời
Một dòng sông cũ đã ngùi bóng trăng
Một tà gió thoảng khuôn tranh
Một ngăn mộng mị để dành chơ vơ
 
Tình em như một bài thơ
Chép vào định mệnh một tờ khói mây...

CHỈ CÓ HƯ KHÔNG
Một làn hương cũ một bờ môi
Rất gần mà quá đỗi xa xôi
Đá dựng lưng trời sương lớp lớp
Một cánh chim khuya lạc cuối đồi
 
Một góc vườn xưa một mảnh chiều
Một vàng vọt úa một đìu hiu
Sợi nắng nghiêng mình phơi nụ cỏ
Con bướm vờn chạm ngất cô liêu
 
Một bến hoang vu bãi mịt mù
Con đò ngậm sóng đợi nghìn thu
Chờ ai mà gió chùng phiêu hốt
Hay gió như người cũng mộng du?
 
Ta vẫn đợi chờ trong hoang sơ
Để nghe sương thấm lạnh đôi bờ
Bởi trong từng giọt mù tăm ấy
Là nồng nàn hơi thở người xưa
 
Trên phố chiều nay có một người
Ngồi xòe tay đếm hạt mưa rơi
Chín chín người qua dừng mắt ngó
Chỉ có hư không khẽ mỉm cười

CHIẾC THEN CÀI
Anh nghĩ gì? khi ghì chặt trái tim từ chiều sâu nhịp đập
tiếng dương cầm
phập phồng cung bậc phím nâu
Giờ, thì em đã hiểu dấu chấm than sau tan vỡ cuộc tình đầu
dấu chấm hỏi sau niềm đau đã xanh xao màu ước
hành trình không tưởng tượng
thì bí ẩn con đường chỉ còn là những vết xước vô tri
Anh mình sẽ gặt được gì?
khi gieo hạt tình yêu trên cánh đồng vị kỷ
những chồi xanh mộng mị
hay chỉ là một trái tim nhàu nhĩ vệt tình phai
Cảm ơn anh đã giúp em mở Chiếc-Then-Cài…
 
CHIÊM BAO (1)
Dòng sâu đậu bóng trăng tàn
Vết loan cõi gió thắp tràn mộng du
Cánh chim vỗ nhịp sa mù
Khói sương tầm tã đêm phù du trôi
Mưa nguồn rắc hạt trùng khơi
Hoang vu trở giấc đất trời reo chuông
Dế khuya gáy rụng vô thường
Máu xương lạnh buốt hai đường song song
Trả người về cõi hư không
Trả ngàn năm lại chốn hồng hoang xưa
Trả về biển vắng giọt mưa
Còn chăng chiếc túi đựng vừa chiêm bao
Đường trần như một lưỡi dao
Cứa vào da thịt lời chào trăm năm…
 
CHIÊM BAO (2)
Mỗi lần cất tiếng “Mẹ ơi!”
Là trăm năm vẫn như lời đầu tiên.
 
Thanh xuân mẹ cõng qua đồi
Hoàng hôn chở mẹ về ngồi mái hiên
Tôi về ngồi cạnh vô biên
Nắm tay người, khẽ êm đềm: Mẹ ơi!
Sương lăn trên mắt mẹ cười
Vỡ trong chiều muộn một trời tuổi thơ
“Mẹ chờ con suốt từ trưa…”
Trách yêu. mà sợ chưa vừa lời yêu!
Tôi ngồi thầm đọc cô liêu
Trên môi mắt mẹ trong chiều gió ngân
Bâng khuâng cõi tịnh vô ngần
Hốt nhiên bóng mẹ dần…dần…khuất sâu!
Mẹ…mẹ ơi…mẹ ở đâu!
Không gian lạnh ngắt một màu chiêm bao
Mẹ không còn đó nữa sao?
Con về đây…mẹ phương nào…mẹ ơi!
Giật mình thức giữa chơi vơi
Nẻo chân mây ấy đã vời vợi xa
Rượu hồn rót chén bao la
Tạ ơn mẹ đã cho ta làm người
Mẹ đi bỏ lại bên đời
Mái hiên. ghế xếp. một trời hoang thưa
“Mẹ chờ con suốt từ trưa…”
Tiếng yêu buốt cả nghìn xưa vọng về…
 
Rượu hồn rót chén bao la
Tạ ơn Cha Mẹ cho ta làm người…
 
CHỐN VỀ NHƯ NHIÊN
Xin cho tôi được bình minh
Để tia nắng ấm tỏ tình với tôi
Một mai trùng ngộ đất trời
Dư âm còn đó những lời vô ngôn
Xin cho tôi được hoàng hôn
Ngàn hoa lá thở ru hồn tôi say
Ngày sau cát bụi thân này
Vẫn còn ghi dấu cỏ cây êm đềm
Xin cho tôi được là đêm
Từ trong bóng tối tôi tìm bóng tôi
Bên thềm một chiếc lá rơi
Bờ xa sóng vỗ ru hời biển khuya
Là tôi trong cõi-bộn-bề
Ngàn năm con nước đi-về trong mây…

CÔ ĐƠN
Hỡi ngàn năm bóng tối
Nguồn cội của bình minh
Người ru đời bằng khúc hát lặng im thần thánh
Hay đời nép vào đêm để quảy gánh ưu phiền?
 
Em gối đầu lên bóng đêm để thấu thị tâm hồn
Hay tắm gội nỗi cô đơn đung đưa từng sợi nắng?
Khi ảo ảnh cuộc tình lảng vảng phía hoàng hôn
 
Những giọt lệ trào tuôn sao không là giọt sương mai trong vắt
Em nghĩ gì khi ghì chặt vào lòng một trái tim rát bỏng nhịp tình không
 
Âm nhạc của bóng đêm là dạ khúc êm đềm cho lung linh ngày mới
Cô đơn trong bóng tối là vũ điệu cuồng quay trên sàn nhảy muộn phiền
Ôi! Đêm cô miên về đâu?
 
 NHỮNG VÒNG QUAY NHƯ THẾ
(Vu Lan 2020)
1.
Những vòng quay tất tả Cuốc xe chiều
Người. bụi. ngã vào nhau
Bản tấu con đường Gió sương bừng nhụy
Điệp khúc lăn vòng cho ước vọng bước đi…
2.
Ngày nhận giấy trúng thi
Con đã xin không đi rồi ôm cha bật khóc
“Kìa con! Đừng làm Mẹ đau lòng”
Nén nhang trầm cong vút tận hương linh
“Cúi xin mẹ linh thiêng cho ba nhiều sức khoẻ”
 
Cảnh vườn thưa không thể
Nên giấu con ba cố chạy xe thêm
Khoảng trống êm đềm con để lại phía sau
Đã hoen màu mưa nắng
Đường cong. Dốc thẳng
Những vòng quay trĩu nặng
Sẽ đèo con đi suốt chặng đường này…
3.
Trên bàn thiêng của mẹ
Đêm nay Có hai giọt lệ lăn dài
Người con gái Kiễng tìm cha
Cầm bó hoa đứng âm thầm trong góc khuất…
Ba nhìn mẹ mỉm cười
Và thiếp vào giấc ngủ. Bình yên.
 
CÕI KHÔNG MÙA
Nghìn trùng lục bát đi hoang
Câu thơ khát chữ xếp hàng rong chơi
Huyền vi cung bậc đất trời
Mênh mang khúc hát một thời diệu âm…
Xuân rung biệt khúc dương cầm
Cành ti- gôn trắng âm thầm trổ bông
Hạ treo cánh bướm bềnh bồng
Cô liêu tách vỏ từ trong úa tàn
Thu vàng mặc áo lang thang
Vầng trăng goá bụa thắp tràn liêu trai
Đông choàng sợi nắng rách vai
Trườn qua giá lạnh đổ dài trong sương
Muôn trùng lục bát tàn hương
Mùa đi trên cõi hoang lương mịt mờ
Cát lầm nhuộm đỏ hoang sơ
Câu thơ ngún lửa trên tờ rêu xanh…
 
CÕI RONG CHƠI
Đừng vân vi, trên sương cỏ thầm thì bài thơ tôi viết
Xin lỗi!
Cái bóng tối mà tôi vừa châm lên có một vệt sáng ẩn mình…
Đừng cúi xuống, và trắc ẩn nỗi buồn trong giọt lệ tôi rơi
Cảm ơn người!
Nơi vết thương mà tôi vừa đón nhận có một hạt máu nảy mầm…
Người ơi! Nếu đâu đó thơ tôi có ân cần giọt lệ
đừng hoài nghi. bạn nhé!
khi nước mắt, là linh hồn cuộc sống. đi. về
Có nỗi đau nào, không khởi đầu và kết thúc tự rèm mi?...
 
CÕI THƠ
Bài thơ mở cõi vô cùng
Vô ngôn vô ngữ vào không dâng Người
Bài thơ se lạnh gió đời
Là trong ánh sáng đã ngời bóng đêm
Bài thơ chấm lửng tặng em
Là trong ly rượu bỏ thêm chút đường
Hương đời ẩn mật khói sương
Ngổn ngang đôi chút đoạn trường mà thôi
Riêng bài thơ viết cho tôi
Nằm trong tiếng khóc chào đời…kiếp sau.
 
CON ĐƯỜNG
Có không đến tự muôn vàn
Phù vân thì cũng mây ngàn bước ra
Chỉ tại đây, cái đang là
Giọt sương đầu lá…thiết tha lạ lùng
Quay lưng là đã nghìn trùng
Chớp mi đã thấy vô cùng phía sau
Ngày mai xương máu đổi màu
Còn yêu lẫm liệt nỗi sầu hôm nay
Đi về trên năm ngón tay
Ngón đen ngón đỏ chở đầy phù du
Níu ngày vào tháng hoang vu
Cây không đậu trái sương mù trổ bông
Vai nào gánh được mênh mông
Tay nào với được bềnh bồng trên cao
Âm đàn bát ngát chiêm bao
Thì cung bậc ấy tan vào khói sương
Này em tịch diệt vô thường
Hiện tiền thấu triệt con đường mở ra…

 CON NƯỚC ĐOẠN TRƯỜNG
Không cổ tự chẳng giáo đường
Nơi mà người đàn ông gục xuống
Là tuyệt vọng mang tên: Con Nước Đoạn Trường
 
Không Chúa Phật chẳng Thánh Thần
Nơi trần truồng bão dội chỉ có người mới thấu hiểu người thôi
 
Không định mệnh chẳng ngẫu nhiên
Nơi bình yên lửa cháy chính vô minh là kẻ đốt đền
 
Uất nghẹn níu vào không những mảnh đời gỗ mục
Trước mặt là mông lung, sau lưng là khoảng trống
Người có thể nào ngồi trên nước được không?
 
CÚI XUỐNG NGẬM NGÙI
Có phải thu về rung lá khô
Chiều mưa sao thắp được mơ hồ
Làm sao giữ được hương trong gió
Khát khao nào trói được giấc mơ
 
Có phải thu về ru bóng mây
Mà chiều lay động gió heo may
Đong đưa sợi tóc ươm màu nhớ
Nửa hồn sương khói, nửa hồn say
 
Em giấu vàng phai trên cánh môi
Vin hoàng hôn sợ tím lưng đồi
Vườn xưa cỏ úa pha màu ướt
Còn vết son gầy níu chiều trôi
 
Cúi xuống ngậm ngùi cởi gió đông
Gọi tên người, buốt cả dòng sông
Nhắp chén tàn phai chìm cõi mộng
Nghe lạnh lùng, tiếng vọng đò không!
 
CUNG BẬC
Khóc đi em bởi đất đen không chối từ vị mặn
Nỗi buồn nhỏ xuống khô cằn sẽ biến thành đồng lúa xanh tươi
 
Cười đi em cho tinh cầu bừng lên sức sống
Niềm vui trải bờ khát vọng sẽ mênh mông khúc hát tình người
 
Khóc...để cứu chuộc niềm vui nên xin em chớ bùi ngùi giọt lệ
Cười...là cánh hoa nguyệt quế nở trên môi người cháy bỏng đam mê
 
Cuộc đời...là những chuyến xe mà vị khách mời vừa là chủ nhân vừa là nô lệ
Hành trình dâu bể niềm vui và nỗi buồn chẳng thể rời nhau
 
Hạnh phúc và khổ đau, em ơi! Là bản tình ca rộn rã sắc màu
Là điệp khúc dạt dào những cung bậc thâm sâu
 

 

 

 

 

 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...