Sunday, November 12, 2023

Sơn Nguyễn G H K

 
EM SẼ VỀ SÂN GA CUỐI MỘT MÌNH
Chiều xuống rồi anh về đi kẻo muộn
Có sợi buồn nào níu chậm được hoàng hôn
Bóng tối và đêm
đen như những thước phim em vừa được chụp một trái tim loạn nhịp
Nhịp sinh tồn len giữa nhịp tình yêu
Anh hỏi em sao chiều nay nhìn em khó hiểu
Anh đã nghĩ gì từ câu trả lời của lý trí em
Châm thuốc đi anh đóm lửa lóe lên
Và bóng đêm sẽ phủ nhận chính mình
Cũng như em đang một lần trốn chạy chính em
Có một sự nhiệm mầu mang tên tặng phẩm của nỗi đau
những điều lớn lao từ một trái tim yếu đuối
Mình đã từng ngược xuôi trên chuyến tàu có tên định mệnh
Giờ đây ga đến lại không cùng
Chẳng hề gì đâu anh
Em sẽ để lại trái tim mong manh này ở ga sắp tới
Xuống đi anh và xin đừng hỏi tàu sẽ đưa em về sân ga cuối một...mình!
 
GIÃ TỪ
Ta…từ thơ dại bước chân
Nhấc lên đặt xuống đôi lần thành…Tôi
Máu xương lơ lửng luân hồi
Trăng sao nhảy múa trên đồi nhân gian…
Vân vi nắn lại cung đàn
Ngồi yên em nhé kẻo tràn cung mây
Bão bùng rừng vẫn là cây
Ngàn xanh xưa vẫn lấp đầy tiếng chim
Ngoan nào. Máu chảy về tim
Nhịp lau lách gọi đã chìm âm rung
Từ trong suối cạn khe cùng
Rỗng không chở tiếng tơ chùng đi qua
Người từ xương máu bước ra
Hay là hơi thở từ xa bước vào?
Xin cho ta gởi lời chào…
 
Giấc Mơ Nào Mặc Cả Được Hư Vô
Là giọt lệ không đan thành nước mắt
Nụ trên môi mà nhụy khép trong hồn
Con sẻ nhỏ trên đường biên hiu quạnh
Ngó mây trời bằng đôi cánh hoàng hôn
Là hơi thở nép mình vào trôi giạt
Bước miên man còn vướng sợi tơ hoài
Âm huyết lạnh tự trầm trong khúc hát
Sonate chiều lơ lửng nhịp tàn phai
Ngọn cỏ úa nghiêng mình hôn mặt đất
Nghe bàn chân kể lể chuyện lưu đày
Đàn kiến mỏng đi về trong sương lạnh
Giữa điêu tàn hương rụng lá vàng bay
Từ cõi nọ đã bộn bề trống rỗng
Chén mênh mông đong từng giọt mơ hồ
Thì tôi hỡi giữa thiên đường hoa mộng
Giấc mơ nào mặc cả được hư vô
Bờ tịch mịch cổng huyền xưa khép mở
Nhánh lau gầy cõng gió với mông lung
Tiếng chim mọc phía bèo tan nước vỡ
Một âm rung thiêu cháy cả vô cùng…
 
GIẤC LIÊU TRAI
Thế rồi lạc phím sai cung
Sao mang âm nhạc qua vùng trăng sao
Thôi về hò hẹn chiêm bao
Người đi xin gởi lời chào cuối sương…
Gối chăn ủ kín mộng thường
Sợ mưa gió tạt chiếu giường mộng trôi
Sợ tan chiếc bóng bên đồi
Sợ xiêm áo lạnh thốt lời biệt ly
Từ trong nhan sắc li bì
Giật mình như có tiếng gì vừa rơi
Thì ra giun dế trở trời
Tấu rung tĩnh mịch mộng dời qua khe
Đầu khe nước thở sương nhoè
Cuối khe có kẻ nằm đè lên mây…
 
Giọt Lệ Này Ba Dành Tặng Riêng Con
(Tặng: bạn NTL)
Sao quên được những hồn nhiên khác lạ
Khi nụ cười mặc chiếc áo âu lo
Khát vọng lớn đựng trong hành trang nhỏ
Lần đầu tiên con đi học xa nhà
Mười tám tuổi. vẫn là con tập nói
Tình cha con ai đếm tuổi bao giờ
Cây xoè lá nghiêng mình che nắng rọi
Thân cỗi già cho con mãi tuổi thơ
Trong ánh sáng của nhà ga đêm ấy
Mênh mông nhìn chỉ thấy mỗi mình con
Khi mọi thứ dường như không động đậy
Trái tim ba vẫn lăn nhịp bồn chồn
Lời nhắn nhủ là lời chưa đủ giọng
Là đôi tay chưa đủ tiếng trong hồn
Viên thuốc nhỏ sợ đi đường say sóng
Đưa con mà dòng lệ bỗng trào tuôn
Lời tạm biệt cũng là câu hẹn ước
“Ba yên tâm. con sẽ cố học hành”
Trong khoảnh khắc giá gì ba níu được
Đôi mắt buồn ngoảnh lại phía sau lưng…
-----
Và mơ ước đã xanh màu hiện thực
Chén hân hoan đong cạn cả nỗi niềm
Là giọt lệ mười mấy năm thao thức
Rớt lăn tròn trên bìa đỏ đề tên
Rồi sẽ đến một tháng năm nào đó
Tàng che xưa bóng mát sẽ không còn
Thì vạn vật vẫn xanh màu cây cỏ
Giọt lệ này ba dành tặng riêng con…
 
Giọt Lệ Này Đã Có Tự Vành Nôi
Em có nghe tiếng động của thời gian
Đang gõ nhịp trên bàn chân em bước
Mỗi giây phút đã chứa đầy vô hạn
Mỗi bước đi là âm nhạc trên đường
Em có nghe tiếng động của không gian
Đang hoà âm cùng nhịp tim khát vọng
Khi trái đất xoay vòng quanh hữu hạn
Bàn chân em có nhuộm sắc cầu vồng
Ta đã thấy trên đỉnh trời sương khói
Những linh hồn hôn phối với ngàn mây
Bầy ảo giác mơ màng trong sóng dội
Trôi về đâu những bào ảnh hao gầy
Ta đã thấy dưới vực sâu đá lạnh
Những tình nhân của dục vọng chói ngời
Giam bóng tối vào chiều sâu nước mắt
Giọt lệ này đã có tự vành nôi
Vui nghe Em. Kìa! giọt sương động đậy
Dưới kẽ tay là hiện thể mơ hồ
Như sợi gió chơi đùa cùng lau sậy
Trước khi về với nguồn cội Hư vô…
 
GIỌT MƯA
Giọt mưa run run hay giọt nước mắt buồn run rẩy
Chảy dài trên khuôn mặt lăn theo tiếng thở dài
Nhòe phai thành ảo ảnh mơ hồ trong sương lạnh chiều thu
Mưa chở sương mù chôn nắng chiều góa bụa
Hay lệ nhớ nỗi buồn vào cõi đoạn trường người góa phụ cô đơn
Mưa nắng chập chờn đuổi bắt nhau cho xanh màu cây cỏ
Giọt lệ khô vàng hoe nỗi nhớ ở trong hồn
Nụ hôn ký ức thời gian chạm môi vào vết thương dĩ vãng
Viên đạn nào? Của cuộc chiến tranh đã amng anh về chốn bình yên!
Mưa rơi từng giọt ưu phiền
 
Giọt Mưa Vĩnh Cửu Ướt Tà Hư Không
Gió hoang dan díu mây ngàn
Rải vào hiu hắt một làn mưa khuya
Mưa rơi từng nhịp chia lìa
Cô đơn chim hót bên lề bơ vơ
Kể từ đầu mộng nguyên sơ
Dấu chân cỏ mục mấy bờ chiêm bao
Đoá hoa phong nhụy năm nào
Đã hun hút gió đi vào cõi mây
Bên nhau trong phút mộng đầy
Giơ tay hái mảnh trăng gầy cuối thu
Gương ngàn lộng lẫy hoang vu
Phù du rụng xuống, sương mù bước qua
Trăm năm bóng hiện như là
Giọt mưa vĩnh cửu ướt tà hư không
Giật mình đối diện mênh mông
Ngoài sân trái đất vẫn nồng nàn quay…
 
GÓA PHỤ BÊN ĐỜI
Tôi đã thấy từ phía sau ánh mắt
Có một điều rất thật ở vành môi
Là khô héo, là ngậm ngùi, se thắt
Hạt sương tan còn vướng lại bên đồi
 
Em ngồi đó cong bóng chiều thế kỷ
Vói trời cao không níu nổi mây ngàn
Thì cơn gió chỉ trang hoàng mộng mị
Hạt mưa nào chan ướt được lìa tan
 
Người góa phụ giữa đồi hoang bát ngát
Một đóa quỳnh lãng mạn với sương thâu
Dòng hư ảo đã triền nghiêng dốc cạn
Mây trên cao mà bông nở trên đầu
 
Là tượng đá đã xanh màu bí ẩn
Là rong rêu bất tận cõi hoang đường
Là cúi xuống chạm môi vào tịch lặng
Để một lần nghe mặt đất xông hương
 
Rèm mi đó cầu xin em hãy khóc
Lệ trên môi là nước mắt trong lòng
Em có thấy một vì sao mới mọc?
Hạt bụi nào vừa đậu xuống hư không...
 
HẠNH NGỘ
Nghìn xưa sau vạn đại bài ca đời khắc khoải điệu nương dâu
Ta vẫn chờ em trên chuyến tàu của khổ đau và hạnh phúc
Cuộc tao phùng về đền thẳm của tình yêu
Từ mặt đất rong rêu dòng sông em là lệ khúc yêu kiều
Ta vẫn chờ em khi sóng triều dâng lên trong đáy mắt
đỉnh cao và vực thẳm
Chuyến du hành...là tặng phẩm của khát khao
Lấp lánh ngàn sao có chăng em ánh sáng nhiệm mầu
Ta vẫn chờ em trên chuyến đò của chiêm bao và hiện thực
Dắt nhau về...cõi thức giữa chập chùng mê
Nụ cười và giọt lệ vô tận đi về
Hãy hát đi em rót tràn ly hạnh ngộ
Cành như nhiên sẽ trổ nụ luân hồi
Cho giai điệu cuộc đời rung chạm tới vô thanh
 
HIỆN TIỀN
Gió lay ngọn cỏ bên triền
Đường cong trìu trĩu hiện tiền thung dung
Thấy không em. Đẹp lạ lùng
Giọt sương vỡ xuống. Muôn trùng tan ra…
 
HÒA ÂM
Hoà âm ballad bụi hồng
Nốt đen nốt trắng bế bồng nhau đi
Lệ hồng lộng lẫy bờ mi
Kinh thành bướm lượn, biên thùy chim kêu
Hạt mầm tách vỏ cô liêu
Trăm năm là một bóng chiều bước qua…
Hoà âm ballad mượt mà
Rưng rưng mộ khúc chiều tà bên song
Nghe từ mấy nhánh chia sông
Gió vô vọng níu một dòng mây bay
Có người trong đó chiều nay
Chắt chiu giai điệu thả đầy không trung…
Hoà âm ballad tột cùng
Câu hò điệu lý nghìn trùng tri âm
Từ trong ngọc trắng cát lầm
Tay vung lưỡi hái ngang tầm hoang vu
Chiên đàn bát ngát đồi thu
Đàn chim ngược gió. đêm mù mịt trôi…
Hoà âm đẫm nhịp… luân hồi!
 
HƯ VÔ
(Thân tặng Tuân Lê)
đêm cúi xuống chở chiều lên đỉnh núi
giấu hoàng hôn vào sương khói bềnh bồng
ngày đã chết tự hồng pha cát bụi
đã chìm dần vào bóng tối mênh mông
tình đã mộng, đã phù vân khao khát
cõi lang thang. ảo giác vọng mơ hồ
rừng đã cạn, đã nghìn xưa sa mạc
giữa điêu tàn. hạt cát khóc hư vô!
dòng kinh nguyện đã mờ trang phế tích
vẫn hồn nhiên như ngọc chuốt môi người
thì em hỡi giữa lòng đêm cô tịch
mộng mơ gì mà đếm ngược chiều rơi!
dòng sông đó. thì thôi!.... em hãy ngủ
chén hoang vu ta chuốc cạn đời mình
con đò nhỏ. chòng chành. đêm cổ độ
ông lái ngồi thắp mộ. khóc bình minh!....
 
HUYỀN VI
Nhắp thêm một giọt đắng
Chẳng buồn chẳng vui hơn
Chỉ thêm chút cô đơn
Chập chờn trong tĩnh mạch
Giọt lệ không còn xanh
Lau lách gì góc tối
Hít thêm một ngụm khói
Chẳng nói thêm điều gì
Ngoài một chút nghĩ suy
Ký sinh vào não bộ
Sự thật đã điên rồ
Mơ hồ chi chiếc bóng
Hớp thêm một ngụm nồng
Chẳng thể không là có
Chỉ là thêm chút gió
Cho đời bớt hanh hao
Trên sàn diễn thét gào
Vai diễn nào cũng đắt

Hạt bụi rời mặt đất
Phiêu hốt về vực sâu
Thấp thoáng ở trên đầu
Bóng người qua hố thẳm
Mất nhau từ biệt tăm
Gặp nhau từ biệt tích
Chờ nhau trong cô tịch
Rồi tan vào hư không…
 
HUYẾT CẦM
Từng nhịp rung chập chùng phím mộng
Người nghệ sĩ nắn sợi vĩ cầm trên phố mùa đông
Bão giông trầm bổng hư không lồng lộng âm buồn buốt cả dòng sông
Từng bước rung muôn trùng phố ngược
Người hành khất bị vải sau lưng dừng lại bên đường
Nghe thác ghềnh tuôn réo rắc cội nguồn
Mắt buồn như giọt sương đêm
 
KẺ KHẤT THỰC CÔ LIÊU
Ông ngồi đó lênh đênh chiều thuỷ mặc
phủ định mình từ ánh mắt… mông lung
Ông ngồi vẽ vô cùng phết vào không
những điêu tàn sống động
đôi cánh Chagall và ngấn lệ nghìn trùng
buốt một trời goá bụa mênh mông…
Lớp lớp phiêu bồng
khúc Requiem của dòng sông im lặng
bi kịch ngàn năm của một thời mây trắng xa xăm…
Ông ngồi đó giữa mù tăm. như thế!
Sonate chiều lê thê những hợp âm ray rứt
để nghe hồn khất thực… bóng cô liêu.
 
KHÁCH TRỌ
Người khách trọ gác đàn lên đỉnh thác
Quán hoàng hôn. sương khói lượn bên trời
Vườn âm nhạc. cổng cài then cỏ úa
Đã muôn vàn là ngấn lệ hồng rơi!...
Từng nhịp gió. nghê thường qua kẽ lá
Vữa trong hồn. sỏi đá với lòng đêm
Bầy tiên nữ dập dìu cung phím lạ
Chén tình nhân chưa cạn đã say mèm
Từng nhịp sóng. bạc đầu qua trống rỗng
Chùm âm ba da diết dệt trong hồn
Là biển động dội về hay tâm động?
Tiếng trong lòng mà cổ họng buồn nôn…
Hỡi cỏ nội, sương trời, tia nắng nhỏ…
Những cô dâu trong hôn lễ cuộc đời
Xiêm áo ấy. xin trầm hương món nợ
Nợ đất trời, hay nợ chính hồn tôi?!
Con sẻ nhỏ bên thềm sương hiu hắt
Nhón chân lên. trả tiếng hót cho mình
Từng đốm lửa trên ngõ về băng lạnh
Vút lên trời…bằng đôi cánh lung linh!
 
KHOẢNG KHÔNG
Chiều lênh đênh con dế than vùi mình trong cỏ úa
Tiếng gáy cuối cùng chất chứa một niềm đau
Chiều ửng nâu, con ve sầu gào khan cổ họng
Mùa hạ vẫn chưa về
Chiều lê thê, hạt gạo trên đường đi bị cơn giông cướp mất
Lũ kiến lạc đàn thất thểu giữa tà dương
Chiều mù sương, con chim mẹ bị thương ngước nhìn lên chiếc tổ
Lũ chim con ngơ ngác cúi nhìn vỗ vỗ sợi lông măng
Đêm lặng thinh, con mèo đen thu mình chờ đợi
Co người rồi vút lên trong bóng tối
Vồ hụt vào khoảng không!
 
KHOẢNH KHẮC
Bông hồng nhỏ vươn mình trên mặt đất
Chạm môi vào vạn vật giữa lòng đêm
Rót linh hồn vào tịch nhiên bí ẩn
Phút giao hoan là nhất thể êm đềm
 
Lũ chim hót bên thánh đường cô tịch
Thổi bình minh vào phiến cổ bia mờ
Hồn đá sỏi ngàn năm mơ bí tích
Đêm mịt mùng chợt tỉnh giấc hoang sơ
 
Em ẩn khuất những bến bờ xao xác
Nghiêng vai ngoan làn tóc xỏa nghìn trùng
Hương thảo dã chùng chân đời lưu lạc
Một thoáng hồn xào xạc lá thu rung
 
Nhen đốm lửa giữa muôn trùng hiu quạnh
Sưởi trăm năm đặc quánh những cơ cầu
Con dế gáy giữa rừng sâu giá lạnh
Mượn chút hồng xếp cánh mộng đêm thâu
 
Ôi! Những khoảnh khắc nhiệm mầu...
 
KHÚC CA CHIỀU SÂU
Dòng sông ấy uốn dòng chảy đứng yên để lắng nghe khúc hát
Những giai điệu nồng nàn ngân vang từ sâu thẳm của màn đêm
Lũ chim trong chiều vắng ngừng hót vang khép cánh nhu mì
Điệp khúc thiên di bỗng khát khao vũ điệu thầm thì bí tuyệt của rừng sâu
Khát vọng ngàn sao bản hòa tấu dạt dào cung bậc
Giữa chiều cao của trời và chiều sâu của đất
Cho cây cối tỏa hương mon men bí mật của thiên đường
Hỡi công nương! Nàng là ai...đến từ đâu mà sầu vương mắt lệ
Hãy mở cõi lòng mình để lắng nghe những giọt thầm tri âm thủ thỉ
Rung rung trong chiều sâu bí ẩn của tâm hồn
Sợi nắng đã nghiêng chiều...đung đưa...hoàng hôn!
 
KHÚC MÙA ĐÔNG
Gió đầu đông và mây cuối sông
Vi vu thơ dại với bềnh bồng
Con nước ngược dòng phơi lấm tấm
Từng giọt buồn. chảy suốt phương Đông
Một tiếng chim kêu. một đoá hồng
Rụng về xơ xác một hồn không
Ôi! những cánh hoa trong tiền kiếp
Lượn suốt hoang vu đậu xuống dòng
Ký ức ngả mình trên lối xưa
Tan vào bọt nước vỡ chiều mưa
Bóng ai nhón gót bên đồi vắng
Bỏ lại sau lưng vết mộng thừa
Sương khói mơ hồ, sương khói bay
Hoàng hôn khép lại giấc mơ đầy
Sợi nắng cuối trời chan nỗi nhớ
Lịm xuống chiều. chảy suốt phương Tây…
 
KHÚC MUÔN TRÙNG
Xin hãy lắng. nghe môi chiều động đậy
Hàng cây xanh đang chở khúc giao mùa
Kìa! bạn hỡi…chiếc lá vàng run rẩy
Phút giây này chứa đựng cả nghìn thu
Bước đi em. đốm hồng vừa bật cháy
Lửa trăm năm không nằm phía sao trời
Hãy cứ mặc sợi nắng vàng đưa đẩy
Hiến dâng này là nguồn cội sinh sôi
Xanh lên nhé cho niềm yêu ngây ngất
Con sơn ca đang rót mật bên đồi
Dòng suối nhỏ du dương lời tuôn chảy
Nhịp đất trời lộng lẫy cả trùng khơi
Hát lên đi cho niềm đau lấp lánh
Bóng điêu tàn là ngấn lệ đêm khuya
Bầy hạc núi vùi mình trong sương lạnh
Tiếng ngàn năm còn buốt giọng chia lìa
Là hạt bụi lách mình qua kẽ gió
Nghe vi vu hò hẹn với mây ngàn
Người khách trọ trong chiều mưa lá đổ
Ngắt cho mình một nhánh cỏ trần gian
Chùm mây trắng trên mặt hồ yên lặng
Khẽ rung lên chiếc lá động cuối mùa
Những gợn sóng lăn tăn về muôn dặm
Khúc muôn trùng thăm thẳm bóng chiều xưa…
 
KHÚC PHÙ VÂN
Như sợi nắng lách mình qua khe cửa
Bước đi anh. mây và gió trên ngàn
Dòng suối cạn chờ mưa về nhóm lửa
Nhưng lệ nào tuôn vỡ được lìa tan?
Anh cứ bước cho thời gian ngắn lại
Như trăng sao hò hẹn thuở ban đầu
Con bướm nhỏ ngập ngừng bên cỏ dại
Vỗ sương mù rồi quạt cánh về đâu?
Em chẳng nghĩ được gì. giây phút ấy
Lá trên cây và chim hót trên cành
Khi sợi gió nghiêng mình hôn nhánh sậy
Cả đất trời oà vỡ tận mong manh
Anh bước nhé cho chiều hoang hun hút
Hút ngàn khơi là trở lại nguyên màu
Khi trái đất khép vòng quay cát bụi
Là vỡ chìm, là trùng ngộ mai sau
Em chẳng thể nói điều không thể nói
Nhưng trái tim vẫn đập nhịp ân cần
Vẫn thổn thức cơn mưa chiều trú vội
Nhịp cả đời cho đến tận phù vân…
 
KHÚC ROMANCE LỖI NHỊP
Anh nắn nót chép vào trang phiêu lãng
Nhịp tình buồn gió thoảng lá vàng rung
Em trầm bổng nắn từng cung nhã nhạc
Khúc Romance chạm buốt cả vô cùng...
Vườn đã khép, đã hồng phai dấu mộng
Chén mênh mông có đong cạn ưu phiền
Nằm nghe sóng phía triền xa lồng lộng
Biển nghìn trùng mà vỗ một niềm riêng
Em vẫn thế giữa thiên đường xa lạ
Vẫn hóa trang che giấu mặt im mình
Bờ vai nghiêng níu cuộc tình đã ngả?
Dạ khúc buồn mà son phấn lung linh
Như phiến lá giữa bình minh nông nỗi
Giọt sương khuya xin gửi lại bên trời
Và đêm vẫn giọng ca màu sương khói
Hát cho người hay lệ ứa bờ môi!?
 
KHÚC REQUIEM
Hồn đá lạnh giữa trùng vây tan tác
Đã co ro vét cạn gió đông về
Đã lênh láng những vuông chiều sa mạc
Khượi tro tàn ngồi mặc khải đêm khuya…
Đàn hoang phế. cung trầm rung phím lệ
Điệu Blue buồn ngân biệt khúc ngàn năm
Hồi chuông thánh rưng rưng hồn thế kỷ
Khúc Requiem tưởng niệm ánh trăng rằm
Mây chẳng thể rót đầy con nước cạn
Gió nghiêng mình nghe sỏi đá bơ vơ
Thì sông hỡi những phương trời hoạn nạn
Xin cho mưa được tình tự đôi bờ
Thu không thể ân cần trong đáy mắt
Thì chiêm bao cho trọn giấc mơ hồng
Bầy hạc núi vùi mình trong sương lạnh
Phía mặt trời vừa ngã xuống phương Đông
Chùng gót lại giữa màn đêm rách rưới
Bóng người xưa áo lụa phủ mây trời
Tôi sẽ đến trên tầng không rũ rượi
Rót rượu chờ. vào chén đợi. mời tôi...
 
LẼ NHIỆM MẦU
Một ánh trăng vàng dạo mênh mông
Buông mình lấp lánh dưới dòng sông
Bờ cõi muôn trùng tuôn bóng nguyệt
Thắp sáng trần gian một đóa hồng
Ngàn ánh sao trời vạn cánh hoa
Giữa càn khôn xỏa lộng thiên hà
Mặt đất kiễng mình giơ tay hái
Trải vào nhân thế bản tình ca
Tiếng hót chim muông dậy núi đồi
Thâm trầm lay động áng chiều trôi
Vũ trụ thu mình trong khúc hát
Nở xuống thiên thu một nụ cười
Mây nhấc cuộc đời lên núi cao
Gió đùn mưa đẩy xuống vực sâu
Thì tiếng chim ca là vĩnh cửu
Một thoáng trăng sao cũng nhiệm màu…
 
LÊNH ĐÊNH PHẬN CỎ
Thượng đế ở đâu nơi khốn cùng tuyệt vọng?
khởi đầu giấc mộng là hư không
tận cùng giấc mơ là trống rỗng
Ôi! mảnh đất của hy vọng, khát khao xin từ giã
chút hương hoa không vá nổi phận người
Dẫu cằn cỗi quê nhà, đã một thời hằn dấu lệ trên môi
vẫn mong được quay về nơi vườn xưa liếp cũ
chốn hoang vu tiều tụy, vẫn thiên thu từng điệu lý câu hò
Những gam màu của gió của lênh đênh phận cỏ cấu cào
giờ chỉ còn là giấc chiêm bao
Người ơi! xin gởi lời chào…
 
LỜI CẦU XIN
Xin cho tiếng thơ tôi còm cõi
Được chép vào trang giấy đất trời
Xin cho giai điệu nhỏ nhoi này
Được hòa vào âm nhạc biển khơi
Hãy để tình yêu đơn sơ ấy
Được tan vào dòng chảy cuộc đời

Xin cho tôi Một linh hồn bé mọn
Đặt nụ hôn cuối cùng lên chiếc lá vàng rơi…
 
LỜI CHO CON
Này. Con yêu! Đừng thở dài
Cứ mặc cho đớn đau đồng hành cùng bàn chân rỉ máu
Nỗi đau thực sự là mãi bận lòng về những vệt máu chưa khô…
Đừng mông lung
Hãy để phím tơ chùngrung lên trong suối hồn róc rách
Tình yêu đích thực là người Mẹ Vĩnh Hằng và thử thách của cô đơn…

Đêm dần buông Thuyền đã căng buồm
Cha sẽ ra đi, Khi những vết thương tượng hình trên đất Mẹ
những nụ hồng trong huyết lệ nở bung thành những-cánh-sao-khuya…

 LỜI HÁT RU
Bông hoa nhỏ cúi mình trên cỏ biếc
Gởi lời chào tiễn biệt giọt sương đêm
Duyên kỳ ngộ là ngẫu nhiên diễm tuyệt
Hạt long lanh là niệm khúc êm đềm

Đàn ong thợ nghiêng mình trong nắng hạ
Hương hoa đời óng ả đọng vành môi
Rung rung cánh ngân nga lời cảm tạ
Giấc mơ hoa là biệt khúc bồi hồi

Bản hòa tấu của đất trời giao phối
Dòng sông đời là hồn cỏ sương mai
Là vạn vật hoài thai từ nguồn cội
Là môi hôn rộn rã giữa muôn loài

Cuộc đời vốn là cuồng say khát vọng
Là hư âm lồng lộng chốn sương mù
Thì khoảnh khắc lời hát ru cháy bỏng
là giọt nồng còn đọng chén nghìn 

LỜI NGUYỀN CỦA GIÓ
Con chim nhỏ trong chiếc lồng vạn tuế
Trút tàn hơi vào tiếng hót cuối cùng
Rồi gục xuống bên đóa hồng đẫm lệ
Chết quay đầu nhìn về phía hư không

Ngày xám xịt nghe mùa đông gió thổi
Cây cỏ tàn hôn phối dưới vực sâu
Thu lịm chết trên lưng chiều hấp hối
Cội dưới chân mà rễ mọc trên đầu

Lời dịu ngọt từ phía sau thánh giá
Bài thánh ca trang sức điệu nghê thường
Bầy tiên nữ trần truồng cung phím lạ
Lũ côn trùng mặc cả giữa mù sương

Bản hợp tấu mở đường trong bóng tối
Hát đi em cho vời vợi lời thiêng
Sự bí nhiệm khi biển cuồng sóng dội
Bão trùng khơi hò hẹn với ưu phiền

Ta trở về theo lời nguyền của gió
Thắp bình minh bằng cọng cỏ quê nhà
Con sơn ca hót chìm trong cổ mộ
Một đóa hồng vừa nở phía đường 

LUÂN HỒI
Bước đi từ bến sông này
Ngàn năm tiền kiếp phơi đầy dấu chân
Bến này chưa đủ phù vân
Trời kia chưa đủ xám ngần mây qua
Vòng quay trái đất thật thà
Sương mai chở bóng chiều tà phía sau
Đàn trần trầm bổng phím dâu
Vòng quay bản ngã nhuộm màu chiêm bao
Bước đi là bước đi nào
Rung mây đỉnh thác hái sao về ghềnh
Cõi bờ viễn mộng chông chênh
Vói tay bóng rụng xuống hình vỡ đôi
Chiên đàn bát ngát mồ côi
Bánh xe tồn tại luân hồi thong dong
Tiếng chèo buốt cả lòng sông
Đò khuya ngược sóng xuôi dòng bến xưa…
 
LỤC BÁT DU CA
1.
Huyền âm lục bát cánh đồng
Ru cho cây lúa trổ đòng sinh sôi
Ru không cho có nảy chồi
Cho bừng nhan sắc đất trời giao hoan
Chim chuyền đậu nhánh đa đoan
Thong dong nhả hạt hót tràn cung mây
Từ trong đất trích lưu đày
Câu thơ ngược gió lấp đầy rỗng không…
2.
Nghìn trùng lục bát dòng sông
Ai đem con nước mà đong mây trời
Phù sa nhuộm đỏ môi người
Chép lên sóng nước nụ cười hồn nhiên
Bướm khuya gáy rụng ưu phiền
Một con đò nhỏ lạc miền thiên hương
Từ trong quán trọ bên đường
Câu thơ gõ phím vô thường rung lên…
3.
Tuyệt cùng lục bát không tên
Phím cung trầm bổng ngôi đền diệu ngôn
Ngực đời trổ đóa càn khôn
Cánh hoa vô ngã cõng hồn rong chơi
Giọt buồn nhỏ xuống trùng khơi
Tình yêu vỗ cánh trên đồi nhân gian
Từ trong lộng lẫy cung đàn
Câu thơ chấm phẩy xuống hàng như nhiên…
 
LỤC BÁT NGHÌN TRÙNG
Dậm chân hăm hở bước vào
Nhón chân lặng lẽ vẫy chào bước ra
Sương mai chở bóng chiều tà
Mòn chân chưa ngộ quê nhà dưới chân
 
Lên đầu vuốt tóc soi kinh
Xuống chân lần ngón xem mình ở đâu
Thưa người dưới ấy vực sâu
Làm sao thấy được ngàn dâu trên này
 
Trở mình thực đã là hư
Thời gian là một ngôn từ cô đơn.

LƯỠI HÁI
Lưỡi hái văn minh trườn mình trên cánh đồng tham vọng
Gieo tiện nghi gặt lòng ham trên những luống cày nhung lụa cô đơn
Khát vọng của tâm hồn lướt tuôn...rồi tuột thoát 
Bản năng thỏa mãn như nhát chém lạnh xả xuống những khát khao
Con chim sâu luôn ảo tưởng bầu trời trong chiếc lồng sặc sỡ
Mà quên đi tiếng vỗ cánh ngày chỉ còn là ảo vọng đau thương
Thiên đường là nhạc khúc du dương hay bức họa hoang 
Mà bọn lái buông đã tô màu lộng lẫy 
Hay chỉ là một ngôn từ bóng bẩy lời ru?
Ôi đêm phù du và chiếc giường quyến 
Có cho người một giấc ngủ bình yên? 









 

 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...