NGOẢNH LẠI
Lau sỏi đá rong rêu bằng đốm lửa vàng
Lật trang sách cũ
Từng chiếc lá thu lượn lờ ô cửa
Giữa lưng chừng vương sợi khói…đong đưa
Soi hiu quạnh ngõ về bằng đốm lửa xanh
Vin cành lá nhỏ
Hương Hoàng lan đã khuất chìm đâu đó
Giọt sương ngàn trên phiến cỏ lung linh
Hong sợi tóc phất phơ bằng đốm lửa hồng
Trầm bổng màn đêm
Tiếng vạc xa xăm gõ vào định mệnh
Nước ngược dòng xuôi chảy xuống bình yên…
NGỌN CỎ
Em thả hồn vào những đường tơ trên khung cửi dệt
Đan tấm áo cho người hay gởi vào tơ sợi một tình yêu?
Em gieo những hạt mầm trong nắng gió liêu xiêu
Lòng hân hoan trên cánh đồng khô hạn
Cho nhân gian hai bữa sớm chiều
Hay gởi vào luống cày nhịp điệu của trái tim?
Tình yêu là niềm tin
Là những giọt mồ hôi lung linh rơi xuống cõi đời
Là đôi tay sạn chai và tấm lòng vời vợi
Phải đâu là son chìu trên mi mắt vành môi
Tình nhân ơi! Ta nghiêng mình trước em
Hay cúi đầu trước dung nhan diễm tuyệt của cõi trần?
Hãy cho ta được một lần lau hộ nàng những giọt long lanh
Ngọn cỏ đó giữa cánh rừng mênh mông bóng tối
Là nữ vương bí ẩn của núi đồi
Để ta phải bối rối ngại ngần...khi nói tiếng...Yêu em!
NGỌN LỬA
“Thầy ơi!”
tiếng gọi không lời từ trong sâu thẳm
mang tôi về những tháng năm xưa
Những ngày ấy…đã lâu
cánh cửa đầu đời thầy mở cho tôi
có tên Ngọn-lửa
Lửa từ ánh mắt, đôi môi
từ bụi phấn rơi rơi trên bục giảng
người đàn ông hiền lành và giản dị
vắt cả óc tim mình lên tấm bảng vô tri
…
Đã bao năm thời gian tựa một chớp mi
bao dòng chảy ra đi nhưng
sông thì ở lại
một kiếp tằm khắc khoải những đường tơ
Mải quay cuồng trên đôi cánh ước mơ
đứa học trò ngày xưa ấy
vẫn không quên,
dành cho mình những phút giây ngoảnh lại
tấm lưng gầy,
cọc cạch những vòng quay mỗi chiều tan lớp
…
Tôi trở lại thăm thầy
một chiều hè lất phất mưa bay
bụi mưa,
hay bụi phấn năm xưa đưa tôi về xa vắng
Thầy im lặng nhìn tôi
ánh mắt xa xôi và nụ cười thánh thiện
bỗng dậy lên một Ngọn-lửa-khác ở tim mình
Tôi nắm chặt tay người và buột miệng: “Thầy ơi!”
NGƯ ÔNG
Tình yêu bềnh bồng
Nỗi buồn nong chật mênh mông
Ta một mảnh thuyền không
Một lão ngư ông bị người đời mỉa mai lập dị
Chuyên giăng lưới những cuộc tình đã ngậm ngùi theo con nước trôi đi
Lênh đênh thuyền chật đầy khoang
Ta mang trả những cuộc tình về chốn nhân gian đầy bối rối
trầm luân ngã đời sao để tình biền biệt giữa ngàn khơi?
Ôi tình nhân ơi! Mênh mông chỉ là khoảng trống nhỏ nhoi giữa lòng người vô tận
Hãy đến với tình yêu bằng tâm hồn độ lượng
Là giam nhốt nỗi buồn vào ngục thất trăm năm
Tặng phẩm cho ta là những tháng ngày bôn ba sông nước
Con lưới bập bềnh chỉ giăng được...cá...tôm!
NGƯỜI CON GÁI ĐI TRONG CHIỀU PHAI
Như chiếc lá cũng ngỡ ngàng
cơn gió
Giữa lưng chừng còn ngoái lại trời xanh
Người con gái thẫn thờ lê bước nhỏ
Giữa mưa giông còn ngoảnh lại bóng mình
Tà áo trắng khép vành môi ngậm điếng
Chép linh hồn lên sóng nước ngàn năm
Nghe sỏi đá mượn lời khuya kể chuyện
Một vầng trăng ngậm khuyết thuở đương rằm
Ngôn ngữ lạ giăng hàng trang sách cũ
Tiếng sơ đầu ngằn ngặt cõi chiêm bao
Hồn thánh giá rung hồi chuông cổ tự
Bờ lau khô còn ngấn giọt kinh cầu
Cành hoa thắm phơi mình bên cỏ dại
Trải dung nhan lên ngày tháng phai hường
Làn tóc rũ từ lược gương ái ngại
Xoã xuống dòng xao xác một làn hương
Ngày sẽ hiện. Thôi thì em hãy nhớ
Giữa mù sương là giọt nước quê nhà
Chân em bước cũng là môi em thở
Đường muôn trùng cứ chầm chậm bước qua…
NGƯỜI KHÁCH LỮ
Lữ khách ơi đi về đâu khi bóng chiều đang tới?
Mà dấu chân người len kín cả đời tôi
Nhạc khúc trên môi là dấu cộng niềm vui hay lừa dối nỗi buồn?
Như cánh hoa trong chiều muộn cố vươn lên bầu trời để che giấu hoàng hôn
Ảo ảnh lướt tuôn trườn qua những sườn đồi rồi trôi về vực thẳm
Hào quang nào đặc quánh giữa cơn say che đậy được sự rách rưới của tâm hồn
Cuộc hôn phối trong bóng đêm là tự ngã vô biên là cuồng điên động mạch
Bó hoa nào trên đám cỏ xanh khi mặt đất niêm phong chiếc lá lìa cành
Lữ khách ơi hãy ngồi xuống đây, hồn nhiên và tĩnh lặng
Khoảnh khắc này sẽ lộng lẫy cả trăm năm...
NGƯỞI LỮ KHÁCH DỊ THƯỜNG
Ta đây đó là nhà đó đây là yêu dấu
Đừng hỏi rằng ta sẽ đi đâu
Là ngõ sâu một đớn đau từ biệt
Một hồn nhiên ngơ ngác...vịn xác xơ nuốt lệ cúi đầu
Là ngách cao một hiến dâng vừa mở ra bí ẩn
Mặt đất, hương trời còn ngấn giọt mồ hôi
Là đền tối chơi vơi một niềm tin lấm bụi
Cúi nhìn mình...phủi sợ hãi đứng lên
Là vườn thiêng của Chúa nơi vụ mùa gieo trồng từ hạt lệ đang mọc rễ đâm chồi
Đừng xa xôi hãy lắng nghe hồn cỏ
Lối nhỏ này ta qua...Vâng, thưa Ngài Thượng Đế!
NGƯỜI NGHỆ SĨ GIÀ
Đèn hiu hắt soi tường loang lấp ló
Một nốt trầm vò võ dưới sương khuya
Hình chở bóng. đi-về. con ngõ nhỏ
Đàn trên vai còn mấy nhịp chia lìa
Con dế gáy điệu đà cung đưa đẩy
Giai điệu rè xé rách cả màn đêm
Lời cánh mỏng tỏ tình rung cỏ dại
Con mèo ngoan nằm đợi chủ bên thềm
Người nghệ sĩ chở mưa về trên phố
Từng giọt vui vỡ xuống từng giọt buồn
Trong ký ức đã trào tuôn từ độ
Cung bậc nào cũng lỗ chỗ mù sương
Con sóng nhỏ đã buông bờ. xa ngái
Nhịp trùng lai khắc khoải mấy cung đàn
Từng gợn sóng, từng nếp nhăn mềm mại
Có vết nào ngoảnh lại phía chiều hoang?
Chùm phím mỏng đã dầy cung trống trải
Tiếng đàn ông não ruột mỗi đêm về
Sân khấu nhỏ mà nghìn trùng tê tái
Hát cho người hay chỉ để mình nghe…
NHA TRANG
(Tặng anh Dũng Tôn Thọ Dương)
Tình đã hẹn tự chiều xưa đã hiện
Phiến mây ngàn từ lạc gió rưng rưng
Tràn đắm đuối vỡ oà trong lồng ngực
Thoáng tình nhân là rất mực êm đềm
Chào phố nhỏ. một thời hoa. lá. cỏ
Ba mươi năm biển sóng vẫn nguyên màu
Mà hạt bể đã tròn dâu hiu hắt
Nước xuôi dòng sương mọc kín bờ lau
Triền sóng dựng hàng hàng. tơ. tóc. chỉ
Chải xuống dòng từng lớp lớp phù du
Lũ còng gió tỏ tình rung bóng xế
Bầy đảo xa bầu vú mọng sương mù
Làn tóc cũ. trang sách mờ. khép.mở
Ponagar chiều chân trượt ngã thềm rêu
Hồi chuông núi rụng lời chim nhớ tổ
Phất vào không từng nốt mộng yêu kiều
Chiều thuỷ mặc mang mang hồn du tử
Biển xô bờ hay sóng vỗ lang thang
Lời tịch mịch thắp tràn môi lữ thứ
Đêm Nha Trang. trăng chở nguyệt lên hàng…
NHÌN & THẤY
Nhắm nghiền hai mắt ngó chơi
Trên cao chỉ thấy đầy người chen nhau
Từ từ nhìn xuống dưới sâu
Lạ thay cũng thấy chen nhau đầy người
Hay là mở thử con ngươi
Tròn xoe đôi mắt ngời ngời xem sao
Vàng xanh tím đỏ ồn ào
Khóc cười như thể lời chào phố đông
Rõ là trong cõi-long-đong
Nhìn thôi đừng thấy cho lòng thảnh thơi…
NHỚ
Và quá khứ theo đường cong khép mở
Ta trở về buông nỗi nhớ vào mưa
Tình trở gót giọt chiều khua lối nhỏ
Bóng người xưa vàng võ thuở sang mùa
Em lẩn khuất giữa đôi bờ thực mộng
Cõi vô biên rong ruổi một linh hồn
Cây bật rễ. níu vào không. hoài vọng
Đêm mơ mòng trở dạ nhắp trăng suông
Xiêm y đó mà trần truồng hoan lạc
Phấn son hồng mà quàng phận liêu trai
Vác thập giá trên bờ vai biến dạng
Về đâu em giữa hoang phế đền đài?
Nghiêng ký ức trải hồn xưa vào nhớ
Từng hạt mưa nức nở nụ hôn đầu
Như hạc núi khóc niềm đau lỡ tổ
Mơ một ngày...trả nhớ...biệt rừng sâu!
NHỮNG GIAI ĐIỆU CỦA THƠ
(Thân tặng anh Nam Thi)
Khóc đi em. Cánh chim kia vừa bị mất bầu trời
giọt chơi vơi lệ núi đồi
thơ tôi về đối diện chiều rơi…
Hát đi em. Cho quên đi thân phận làm người
nhịp ngàn khơi điệu đất trời
thơ là diệu đế rong chơi…
Cười đi em. Dẫu gầm trời đêm nay mù sương
lửa quê hương khói đoạn trường
thơ rền tro bụi mười phương…
Em. Một đoá hồng giữa mênh mông lặng im
máu từ tim nhịp từ hồn
thơ là từng hơi thở bồn...chồn tuôn lướt tới vô ngôn.
NHỮNG VÒNG QUAY
Những vòng quay rời rã...những con phố lạ
Một mảnh đời thầm lặng giữa phồn hoa
Những mảnh áo bôn ba phanh phơi những vòng quay tất tả
Có mảnh nào? Và được phận người rệu rã chốn phù sinh
Niềm tin là tia sáng duy nhất của bình minh
Ở kỷ nguyên bóng tối những vòng xe vẫn hối hả quay đều giữa hiện thực liêu siêu
Cuốc xe chiều cơn gió phiêu diêu không định hướng
Thổi tung những ước nguyện ông ra ngoài trí tưởng
Một ước mơ trong xanh khi trời đất cựa mình
Ông mơ gì? Một hạnh phúc dẫu mong manh
Những vòng quay vẫn quay nhanh về bến đổ...chòng chành
NIỆM KHÚC
Hỡi tình nhân! Người nơi đâu? Con đường dài hút sâu đêm tối
Chầm chậm thôi đừng vội
Bóng hoàng hôn lầm lũi phía chân đồi
Đã bao năm tóc thẫm nhuộm mây trời
Con nước ngược xuôi Sợi chỉ cuộc đời căng ngang giữa hai đầu con sóng
Niệm khúc Hồng Những nốt trầm rơi rụng xuống niềm đau
Những ngày ấy đã lâu
Em che giấu nỗi sầu bằng tấm mạng che nhòe nước mắt
Bao nhiêu lần tôi vén bấy nhiêu lần em hỏi
Giấc chiêm bao anh ơi! Làm sao để cứu rỗi một linh hồn
Phải chăng em chỉ là ảo ảnh của bức tranh?
Đến và đi lạ kỳ mong manh khi gió thổi
Và trước khi cơn gió kia về trên đỉnh núi
Đã in dấu thiên thu lên cát bụi đời tôi
Tri kỷ ơi! Người nơi đâu? Con đường dài hút sâu đêm tối
Chầm chậm thôi...đừng vội
Cổng nhà tôi vẫn mở, có ngang qua xin chớ ngại ngần
Dẫu chỉ là...một thoáng phù vân!
NỖI BUỒN THẾ KỶ
Nơi cô bé đang ngồi là nơi giọt lệ rơi trên những xác người thân yêu nhất...đang tan thành giọt máu mồ côi
Nơi người đàn bà đang ngồi là nơi mà người chồng sắp qua đời trong đớn đau vật vã, bàn tay ngậm ngùi vẫn chưa chịu lìa xa
Nơi chú chó đang ngồi, chủ nhà chắc không về nữa
Đôi mắt nó rất buồn, ánh nhìn buốt cả hoàng hôn
Nơi sợi hãi đang ngồi, hàng nghìn nỗi đau và tuyệt vọng đang bồng bềnh trong lo lửa hỏa thiêu
Nơi sự sống đang ngồi trong ngôi đền cứu rỗi
Lửa trên môi thiêu cháy cả núi đồi
Nơi Thượng Đế đang ngồi đêm tối vẫn lạnh lùng trôi
Corona nỗi buồn thế kỷ...
NƠI THƯỢNG ĐẾ NGỰ TRỊ
Tôi đã thấy...giữa trưa hè bụi bặm
Một bàn tay chạm xuống một
bờ vai
“Này chú bé cho tôi mua vài tấm…”
Gió bên trong cong sợi nắng bên ngoài
Mưa quằn quại, chảy dài bên góc chợ
Một bàn tay cúi xuống một lòng tay
“Bác xích vô mà tránh mưa kẻo lỡ…”
Mưa ngoài kia, bong bóng thở trong này
Lưng địu vai, mắt dài theo tiếng gọi
Một bàn tay huơ huơ vẫy ngang đầu
“Bán cho tôi…tiền dư…thôi khỏi thối…”
Tiếng rao hàng theo gió thổi về đâu?
Bàn tay Mẹ. rất hồn nhiên như thế!
Như sương mai ôm phiến cỏ lưu đày
Tìm đâu hỡi, tít chân trời góc bể?
Thượng đế nằm trong những chỉ vân tay
Là ánh sáng dịu dàng trong bóng tối
Là tình yêu cứu rỗi những tâm hồn
Phút lặng lẽ bỗng thấy lòng sôi nổi
Thưa Chúa Trời…cho con gởi nụ hôn.
NỤ HÔN ĐÔI MÁT
Ôi! Nụ hôn mặn chát bờ môi
Là che giấu nỗi niềm hay tình yêu dâng hiến?
Giọt ưu phiền hay khúc ru đêm?
Nụ hôn đó...là thiên đường hương mật của hoa
Cho khúc ca của bầy ong trở nên vĩnh cửu
Hay chỉ là đốm lửa hồng trong giá lạnh chiều đông?
Ta bềnh bồng trên môi hôn
Không phải để tiên tri cõi hồn em sâu thẳm
Mà để được đắm mình vào từng giọt nước mắt
Và lắng nghe vị mặn nồng nàn tan vào từng nhịp đập trái tim anh
Hỡi em yêu! Em bí ẩn điều gì trong đôi mắt ấy?
Tâm trạng bị lưu đày như mây gió của trời...giam hãm giọt mưa rơi!
Thuyền anh vẫn trôi trên dòng lệ em sóng nước bồi hồi
Có con sông nào không đổ vào biển khơi?...
Lau sỏi đá rong rêu bằng đốm lửa vàng
Lật trang sách cũ
Từng chiếc lá thu lượn lờ ô cửa
Giữa lưng chừng vương sợi khói…đong đưa
Soi hiu quạnh ngõ về bằng đốm lửa xanh
Vin cành lá nhỏ
Hương Hoàng lan đã khuất chìm đâu đó
Giọt sương ngàn trên phiến cỏ lung linh
Hong sợi tóc phất phơ bằng đốm lửa hồng
Trầm bổng màn đêm
Tiếng vạc xa xăm gõ vào định mệnh
Nước ngược dòng xuôi chảy xuống bình yên…
NGỌN CỎ
Đan tấm áo cho người hay gởi vào tơ sợi một tình yêu?
Em gieo những hạt mầm trong nắng gió liêu xiêu
Lòng hân hoan trên cánh đồng khô hạn
Cho nhân gian hai bữa sớm chiều
Hay gởi vào luống cày nhịp điệu của trái tim?
Tình yêu là niềm tin
Là những giọt mồ hôi lung linh rơi xuống cõi đời
Là đôi tay sạn chai và tấm lòng vời vợi
Phải đâu là son chìu trên mi mắt vành môi
Tình nhân ơi! Ta nghiêng mình trước em
Hay cúi đầu trước dung nhan diễm tuyệt của cõi trần?
Hãy cho ta được một lần lau hộ nàng những giọt long lanh
Ngọn cỏ đó giữa cánh rừng mênh mông bóng tối
Là nữ vương bí ẩn của núi đồi
Để ta phải bối rối ngại ngần...khi nói tiếng...Yêu em!
NGỌN LỬA
“Thầy ơi!”
tiếng gọi không lời từ trong sâu thẳm
mang tôi về những tháng năm xưa
Những ngày ấy…đã lâu
cánh cửa đầu đời thầy mở cho tôi
có tên Ngọn-lửa
Lửa từ ánh mắt, đôi môi
từ bụi phấn rơi rơi trên bục giảng
người đàn ông hiền lành và giản dị
vắt cả óc tim mình lên tấm bảng vô tri
…
Đã bao năm thời gian tựa một chớp mi
một kiếp tằm khắc khoải những đường tơ
Mải quay cuồng trên đôi cánh ước mơ
đứa học trò ngày xưa ấy
vẫn không quên,
dành cho mình những phút giây ngoảnh lại
tấm lưng gầy,
cọc cạch những vòng quay mỗi chiều tan lớp
…
Tôi trở lại thăm thầy
một chiều hè lất phất mưa bay
bụi mưa,
hay bụi phấn năm xưa đưa tôi về xa vắng
Thầy im lặng nhìn tôi
ánh mắt xa xôi và nụ cười thánh thiện
bỗng dậy lên một Ngọn-lửa-khác ở tim mình
Tôi nắm chặt tay người và buột miệng: “Thầy ơi!”
NGƯ ÔNG
Nỗi buồn nong chật mênh mông
Ta một mảnh thuyền không
Một lão ngư ông bị người đời mỉa mai lập dị
Chuyên giăng lưới những cuộc tình đã ngậm ngùi theo con nước trôi đi
Lênh đênh thuyền chật đầy khoang
Ta mang trả những cuộc tình về chốn nhân gian đầy bối rối
trầm luân ngã đời sao để tình biền biệt giữa ngàn khơi?
Ôi tình nhân ơi! Mênh mông chỉ là khoảng trống nhỏ nhoi giữa lòng người vô tận
Hãy đến với tình yêu bằng tâm hồn độ lượng
Là giam nhốt nỗi buồn vào ngục thất trăm năm
Tặng phẩm cho ta là những tháng ngày bôn ba sông nước
Con lưới bập bềnh chỉ giăng được...cá...tôm!
NGƯỜI CON GÁI ĐI TRONG CHIỀU PHAI
Giữa lưng chừng còn ngoái lại trời xanh
Người con gái thẫn thờ lê bước nhỏ
Giữa mưa giông còn ngoảnh lại bóng mình
Tà áo trắng khép vành môi ngậm điếng
Chép linh hồn lên sóng nước ngàn năm
Nghe sỏi đá mượn lời khuya kể chuyện
Một vầng trăng ngậm khuyết thuở đương rằm
Ngôn ngữ lạ giăng hàng trang sách cũ
Tiếng sơ đầu ngằn ngặt cõi chiêm bao
Hồn thánh giá rung hồi chuông cổ tự
Bờ lau khô còn ngấn giọt kinh cầu
Cành hoa thắm phơi mình bên cỏ dại
Trải dung nhan lên ngày tháng phai hường
Làn tóc rũ từ lược gương ái ngại
Xoã xuống dòng xao xác một làn hương
Ngày sẽ hiện. Thôi thì em hãy nhớ
Giữa mù sương là giọt nước quê nhà
Chân em bước cũng là môi em thở
Đường muôn trùng cứ chầm chậm bước qua…
NGƯỜI KHÁCH LỮ
Mà dấu chân người len kín cả đời tôi
Nhạc khúc trên môi là dấu cộng niềm vui hay lừa dối nỗi buồn?
Như cánh hoa trong chiều muộn cố vươn lên bầu trời để che giấu hoàng hôn
Ảo ảnh lướt tuôn trườn qua những sườn đồi rồi trôi về vực thẳm
Hào quang nào đặc quánh giữa cơn say che đậy được sự rách rưới của tâm hồn
Cuộc hôn phối trong bóng đêm là tự ngã vô biên là cuồng điên động mạch
Bó hoa nào trên đám cỏ xanh khi mặt đất niêm phong chiếc lá lìa cành
Lữ khách ơi hãy ngồi xuống đây, hồn nhiên và tĩnh lặng
Khoảnh khắc này sẽ lộng lẫy cả trăm năm...
NGƯỞI LỮ KHÁCH DỊ THƯỜNG
Ta đây đó là nhà đó đây là yêu dấu
Đừng hỏi rằng ta sẽ đi đâu
Là ngõ sâu một đớn đau từ biệt
Một hồn nhiên ngơ ngác...vịn xác xơ nuốt lệ cúi đầu
Là ngách cao một hiến dâng vừa mở ra bí ẩn
Mặt đất, hương trời còn ngấn giọt mồ hôi
Là đền tối chơi vơi một niềm tin lấm bụi
Cúi nhìn mình...phủi sợ hãi đứng lên
Là vườn thiêng của Chúa nơi vụ mùa gieo trồng từ hạt lệ đang mọc rễ đâm chồi
Đừng xa xôi hãy lắng nghe hồn cỏ
Lối nhỏ này ta qua...Vâng, thưa Ngài Thượng Đế!
NGƯỜI NGHỆ SĨ GIÀ
Đèn hiu hắt soi tường loang lấp ló
Một nốt trầm vò võ dưới sương khuya
Hình chở bóng. đi-về. con ngõ nhỏ
Đàn trên vai còn mấy nhịp chia lìa
Con dế gáy điệu đà cung đưa đẩy
Giai điệu rè xé rách cả màn đêm
Lời cánh mỏng tỏ tình rung cỏ dại
Con mèo ngoan nằm đợi chủ bên thềm
Người nghệ sĩ chở mưa về trên phố
Từng giọt vui vỡ xuống từng giọt buồn
Trong ký ức đã trào tuôn từ độ
Cung bậc nào cũng lỗ chỗ mù sương
Con sóng nhỏ đã buông bờ. xa ngái
Nhịp trùng lai khắc khoải mấy cung đàn
Từng gợn sóng, từng nếp nhăn mềm mại
Có vết nào ngoảnh lại phía chiều hoang?
Chùm phím mỏng đã dầy cung trống trải
Tiếng đàn ông não ruột mỗi đêm về
Sân khấu nhỏ mà nghìn trùng tê tái
Hát cho người hay chỉ để mình nghe…
NHA TRANG
(Tặng anh Dũng Tôn Thọ Dương)
Tình đã hẹn tự chiều xưa đã hiện
Phiến mây ngàn từ lạc gió rưng rưng
Tràn đắm đuối vỡ oà trong lồng ngực
Thoáng tình nhân là rất mực êm đềm
Chào phố nhỏ. một thời hoa. lá. cỏ
Ba mươi năm biển sóng vẫn nguyên màu
Mà hạt bể đã tròn dâu hiu hắt
Nước xuôi dòng sương mọc kín bờ lau
Triền sóng dựng hàng hàng. tơ. tóc. chỉ
Chải xuống dòng từng lớp lớp phù du
Lũ còng gió tỏ tình rung bóng xế
Bầy đảo xa bầu vú mọng sương mù
Làn tóc cũ. trang sách mờ. khép.mở
Ponagar chiều chân trượt ngã thềm rêu
Hồi chuông núi rụng lời chim nhớ tổ
Phất vào không từng nốt mộng yêu kiều
Chiều thuỷ mặc mang mang hồn du tử
Biển xô bờ hay sóng vỗ lang thang
Lời tịch mịch thắp tràn môi lữ thứ
Đêm Nha Trang. trăng chở nguyệt lên hàng…
NHÌN & THẤY
Nhắm nghiền hai mắt ngó chơi
Trên cao chỉ thấy đầy người chen nhau
Từ từ nhìn xuống dưới sâu
Lạ thay cũng thấy chen nhau đầy người
Hay là mở thử con ngươi
Tròn xoe đôi mắt ngời ngời xem sao
Vàng xanh tím đỏ ồn ào
Khóc cười như thể lời chào phố đông
Rõ là trong cõi-long-đong
Nhìn thôi đừng thấy cho lòng thảnh thơi…
NHỚ
Và quá khứ theo đường cong khép mở
Tình trở gót giọt chiều khua lối nhỏ
Bóng người xưa vàng võ thuở sang mùa
Em lẩn khuất giữa đôi bờ thực mộng
Cõi vô biên rong ruổi một linh hồn
Cây bật rễ. níu vào không. hoài vọng
Đêm mơ mòng trở dạ nhắp trăng suông
Xiêm y đó mà trần truồng hoan lạc
Phấn son hồng mà quàng phận liêu trai
Vác thập giá trên bờ vai biến dạng
Về đâu em giữa hoang phế đền đài?
Nghiêng ký ức trải hồn xưa vào nhớ
Từng hạt mưa nức nở nụ hôn đầu
Như hạc núi khóc niềm đau lỡ tổ
Mơ một ngày...trả nhớ...biệt rừng sâu!
NHỮNG GIAI ĐIỆU CỦA THƠ
(Thân tặng anh Nam Thi)
Khóc đi em. Cánh chim kia vừa bị mất bầu trời
giọt chơi vơi lệ núi đồi
thơ tôi về đối diện chiều rơi…
Hát đi em. Cho quên đi thân phận làm người
nhịp ngàn khơi điệu đất trời
thơ là diệu đế rong chơi…
Cười đi em. Dẫu gầm trời đêm nay mù sương
lửa quê hương khói đoạn trường
thơ rền tro bụi mười phương…
Em. Một đoá hồng giữa mênh mông lặng im
máu từ tim nhịp từ hồn
thơ là từng hơi thở bồn...chồn tuôn lướt tới vô ngôn.
NHỮNG VÒNG QUAY
Một mảnh đời thầm lặng giữa phồn hoa
Những mảnh áo bôn ba phanh phơi những vòng quay tất tả
Có mảnh nào? Và được phận người rệu rã chốn phù sinh
Niềm tin là tia sáng duy nhất của bình minh
Ở kỷ nguyên bóng tối những vòng xe vẫn hối hả quay đều giữa hiện thực liêu siêu
Cuốc xe chiều cơn gió phiêu diêu không định hướng
Thổi tung những ước nguyện ông ra ngoài trí tưởng
Một ước mơ trong xanh khi trời đất cựa mình
Ông mơ gì? Một hạnh phúc dẫu mong manh
Những vòng quay vẫn quay nhanh về bến đổ...chòng chành
NIỆM KHÚC
Hỡi tình nhân! Người nơi đâu? Con đường dài hút sâu đêm tối
Chầm chậm thôi đừng vội
Bóng hoàng hôn lầm lũi phía chân đồi
Đã bao năm tóc thẫm nhuộm mây trời
Con nước ngược xuôi Sợi chỉ cuộc đời căng ngang giữa hai đầu con sóng
Niệm khúc Hồng Những nốt trầm rơi rụng xuống niềm đau
Những ngày ấy đã lâu
Em che giấu nỗi sầu bằng tấm mạng che nhòe nước mắt
Bao nhiêu lần tôi vén bấy nhiêu lần em hỏi
Giấc chiêm bao anh ơi! Làm sao để cứu rỗi một linh hồn
Phải chăng em chỉ là ảo ảnh của bức tranh?
Đến và đi lạ kỳ mong manh khi gió thổi
Và trước khi cơn gió kia về trên đỉnh núi
Đã in dấu thiên thu lên cát bụi đời tôi
Tri kỷ ơi! Người nơi đâu? Con đường dài hút sâu đêm tối
Chầm chậm thôi...đừng vội
Cổng nhà tôi vẫn mở, có ngang qua xin chớ ngại ngần
Dẫu chỉ là...một thoáng phù vân!
NỖI BUỒN THẾ KỶ
Nơi cô bé đang ngồi là nơi giọt lệ rơi trên những xác người thân yêu nhất...đang tan thành giọt máu mồ côi
Nơi người đàn bà đang ngồi là nơi mà người chồng sắp qua đời trong đớn đau vật vã, bàn tay ngậm ngùi vẫn chưa chịu lìa xa
Nơi chú chó đang ngồi, chủ nhà chắc không về nữa
Đôi mắt nó rất buồn, ánh nhìn buốt cả hoàng hôn
Nơi sợi hãi đang ngồi, hàng nghìn nỗi đau và tuyệt vọng đang bồng bềnh trong lo lửa hỏa thiêu
Nơi sự sống đang ngồi trong ngôi đền cứu rỗi
Lửa trên môi thiêu cháy cả núi đồi
Nơi Thượng Đế đang ngồi đêm tối vẫn lạnh lùng trôi
Corona nỗi buồn thế kỷ...
NƠI THƯỢNG ĐẾ NGỰ TRỊ
Tôi đã thấy...giữa trưa hè bụi bặm
“Này chú bé cho tôi mua vài tấm…”
Gió bên trong cong sợi nắng bên ngoài
Mưa quằn quại, chảy dài bên góc chợ
Một bàn tay cúi xuống một lòng tay
“Bác xích vô mà tránh mưa kẻo lỡ…”
Mưa ngoài kia, bong bóng thở trong này
Lưng địu vai, mắt dài theo tiếng gọi
Một bàn tay huơ huơ vẫy ngang đầu
“Bán cho tôi…tiền dư…thôi khỏi thối…”
Tiếng rao hàng theo gió thổi về đâu?
Bàn tay Mẹ. rất hồn nhiên như thế!
Như sương mai ôm phiến cỏ lưu đày
Tìm đâu hỡi, tít chân trời góc bể?
Thượng đế nằm trong những chỉ vân tay
Là ánh sáng dịu dàng trong bóng tối
Là tình yêu cứu rỗi những tâm hồn
Phút lặng lẽ bỗng thấy lòng sôi nổi
Thưa Chúa Trời…cho con gởi nụ hôn.
NỤ HÔN ĐÔI MÁT
Là che giấu nỗi niềm hay tình yêu dâng hiến?
Giọt ưu phiền hay khúc ru đêm?
Nụ hôn đó...là thiên đường hương mật của hoa
Cho khúc ca của bầy ong trở nên vĩnh cửu
Hay chỉ là đốm lửa hồng trong giá lạnh chiều đông?
Ta bềnh bồng trên môi hôn
Không phải để tiên tri cõi hồn em sâu thẳm
Mà để được đắm mình vào từng giọt nước mắt
Và lắng nghe vị mặn nồng nàn tan vào từng nhịp đập trái tim anh
Hỡi em yêu! Em bí ẩn điều gì trong đôi mắt ấy?
Tâm trạng bị lưu đày như mây gió của trời...giam hãm giọt mưa rơi!
Thuyền anh vẫn trôi trên dòng lệ em sóng nước bồi hồi
Có con sông nào không đổ vào biển khơi?...
No comments:
Post a Comment