Monday, November 13, 2023

Sơn Nguyễn M N

 
MẶC KHẢI
Là sương biếc. Ân cần tôi chút lá
Phiến môi xanh là tặng phẩm bên trời
Ngàn cây cỏ lướt tuôn về bến lạ
Chép nồng nàn lên chiếc lá vàng rơi
Là ngọ thắm. Từ tâm tôi chút nắng
Thắp hồn nhiên lau mắt lệ cho người
Ngàn cánh mỏng đi về trong băng lạnh
Dấu chim hồng xanh suốt tận mù khơi
Là bóng xế. Chở chiều về muôn dặm
Nắng buông rèm nghe lớp lớp trầm hương
Thì em hỡi! đỉnh cao là vực thẳm
Bến trăm năm là khoảnh khắc trên đường
Là đêm trắng. Đã châm đầy bóng tối
Cho môi khuya tình tự với vô cùng
Trên thập giá tiếng bình minh vẫy gọi
Cõi phiêu bồng là vạn nẻo vô chung
Chào biệt nhé! Chén tình nhân dốc cạn
Chút trần gian xin trả lại cho đời
Khi giai điệu lịm dần trong khúc hát
Phía chân trời cong vút một làn môi…
 
MẮT AI ƯỚT CẢ MÙA THU ẤY
Anh về hoa nắng trải đường đi
Phất phơ trong gió cọng xuân thì
Hai mươi năm lẻ dài như đếm
Nghìn trùng man mác cuộc phân ly
Nước chảy ngược dòng róc rách khe
Nghe chừng con suối chạnh bờ đê
Con ngõ có giàn hoa giấy đỏ
Ngó người xưa như kẻ bên lề
Anh về như gió thở đầu mây
Dòng sông hờ hững giọt lưu đày
Đất khách không nương người viễn xứ
Ngàn năm quê mẹ trắng bàn tay
Lối cũ chiều nay phố lạ phường
Như người lạc bước giữa quê hương
Hàng me gọi gió như thầm nhắc
Ngón tay luồn trên sợi tóc vương
Anh về như khách trọ ngủ quên
Cố quên thì nhớ lại càng thêm
Từng sợi tơ chùng rung trong tóc
Chen lấn đi về trong bóng đêm
Phiến lá mơ màng đếm thời gian
Giọt sương hun hút tận bên ngàn
Người đã sang sông chiều thu muộn
Gởi lại bên hiên mấy giọt đàn
Anh về…thôi nhé. thế là thôi!
Một cánh chim di mộng cuối trời
Mắt ai ướt cả mùa thu ấy
Để lại bên chiều một ánh rơi…
 
MẸ...
Là tiếng vọng từ trong sâu thẳm
Nhánh mai gầy cõng gió liêu xiêu
Hồn một nẻo đường chia trăm nhánh
Tuổi thanh xuân bỏ lại chân đèo
Ôi thương quá! Trần ai như chẳng
Tiếng rao đầy lộng lẫy bờ kênh
Yêu mẹ lắm bờ vai hiu quạnh
Gánh trần gian trầy cả bóng mình…
Con rạch nhỏ quàng vai xóm nhỏ
Bóng người dần…dần khuất vào xa
Mà đâu đó quẩn quanh ánh mắt
Vẫn oằn cong dáng mẹ như là
Ngõ ngách sâu, lối ngày tiếp ngày
Mưa trùm nắng nỏ, gió đùn mây
Chông chênh sóng áo hàng chưa cạn
Mẹ có kịp lau những giọt đầy?
Một hình. Một bóng. Một đìu hiu
Dìu nhau hối hả giẫm lên chiều
Nhẹ gánh. Vơi quang. Trìu trĩu bước
Lũ con ngồi tựa cửa buồn thiu

Mẹ đã bỏ về trên núi cao
Tiếng rao hun hút tận phương nào
Chiếc gánh cong cong, bờ vai ấy
Vẫn oằn lòng con tận chiêm bao.
 
MẸ
Ôi! Tiếng mẹ thiêng liêng và bất tử
Tiếng linh hồn ngôn ngữ của vô biên
Là hạnh phúc là niềm tin khát vọng
Tiếng lòng đêm khâu kín những ưu phiền
Mẹ là gió cho đời con chắp cánh
Là giọt mưa lấp lánh những trưa hè
Là vạt nắng những chiều tê tái lạnh
Là ánh đèn soi từng bước con đi
Mẹ thì dõi theo đời con lặng lẽ
Đếm lặng im trên khóe mắt mơ hồ
Như chiếc bóng được tô màu giọt lệ
Phất phơ chiều theo vệt sóng nhấp nhô
Con thì mải cánh diều chưa trọn gió
Chén phiêu du rót cạn quán không mùa
Quên thềm cửa những chiều mưa lá đổ
Tiếng thở dài rung bóng mẹ già nua
Đã bao năm rướn mình ru màu nắng
Đắng vành môi mỗi bận ghé thăm nhà
Tấm áo gió mẹ đan trong tịch lặng
Luôn bên mình choàng ấm cả bao la
Tôi nhớ mãi buổi chiều thu năm ấy
Mây mù giăng, giăng tím cả khung trời
Tim thảng thốt đọc dòng tin run rẩy
“Mẹ đi rồi” tiếng vọng nhói ngàn khơi!
Phương trời đó bình yên cùng cây cỏ
Vẫn trong hơi thở mắt môi người
Hương khói mỏng thắp lòng con cháy đỏ
Cánh đò chiều...ngược nước về xuôi...!
 
MÊ CẢM
Mắt em là đốm sao trời
Ánh lên thinh lặng thành lời vô ngôn
Môi em là đốm lửa hồn
Cháy vào vô tận nụ hôn nhiệm màu…
 
LỘ
Này bạn trẻ bạn đang nghĩ gì? Mà trầm tư bên ly rượu
Hơi thở của hiện sinh là bức hoạt hình lung linh vi diệu?
Rượu nồng...huyễn mộng cơn say!
Này bạn trẻ bạn mong chờ ai? Mà u hoài xa vắng
Âm nhạc của trái tim là ngôn ngữ của lặng im sâu thẳm
Xa gần cũng chỉ phù vân!
Bạn trẻ ơi sao đứng tần ngần?
Cuộc truy hoan nào đang mở
Vũ điệu của bóng đêm có thôi miên được nỗi niềm trăn trở?
Càng vui...càng nặng nỗi buồn!
Có thể bạn đang đứng nơi ngã rẽ con đường phân vân nên tìm về giấc ngủ
Tôi nghe thấy đây đây một linh hồn du thủ lang thnag trong cõi chán chường!
Bạn là ai? Là quá khứ, hiện tại, tương lai
Dừng. đứng lại nghĩa là đi trên bờ vực thẳm
Cứu cánh nào giữa vô tận chơi vơi?
Bạn trẻ của tôi ơi hãy cởi tấm choàng và xếp lại một bên những muộn phiền, ngả nghiêng tâm trạng
Và bước đi dường hoàng, đỉnh đạc thắp sáng mình trên mê lộ trần gian
Thênh thang!...
 
NGÃ
Em. Nụ chồi xanh biếc
Ta. Hiền triết ngu ngơ
Đôi bờ gió lộng  một cánh diều nhấc bổng cả thinh không
Rồi một sớm mây hồng diều trôi xa…biền biệt vào mênh mông chằng chịt gai đời
Em…phím dương cầm đêm xanh buông lơi như tiếng dòng sông, cuốn trôi ta vào muôn ngàn nhánh rẽ
lối đi-về da diết những mùa đông
Ngày tháng mưa giông bàn chân lấm sẹo
đường hôm qua, gió rụng chân đèo
cánh chim chiều lau lách cỏ hoa
Có một hoàng hôn rất lạ còn vương vương chút nắng chiều tà
con diều năm xưa tự ngã bỗng cựa mình thức dậy phía trời xa…
 
NGHÌN TRÙNG LỤC BÁT TÌM TÔI
1.
Giã từ một nốt chiêm bao
Nguyên sơ hạt bụi cúi chào hư không
Vi vu bất tận phiêu bồng
Mông lung tầm tã cập hồng hoang xưa
Sáu ngày chưa kịp đong đưa
Sang ngày thứ bảy nặn vừa một Tôi
Khóc lên hai tiếng: Con-Người
Giật mình tiếng hú bên đồi nhân gian
Vươn vai theo gió qua ngàn
Bầy chim ngơ ngác hót tràn liêu trai
Trần truồng dạm ngõ trần ai
Hồi chuông sính lễ ngấn dài trong sương
Nhón chân gõ cửa con đường
Ngàn sông bật thức, dặm trường lóng nghe
Mưa nguồn róc rách tỉ tê:
Chốn đi là bể, chốn về là dâu
Vuốt ngang sợi nắng trên đầu
Xoè tay đếm thử bảy màu xôn xao
Bồn chồn bước thấp bước cao
Hỏi thăm sóng gió đường vào phong ba…
1.
Dậm chân hăm hở bước vào
Nhón chân lặng lẽ vẫy chào bước ra
Sương mai chở bóng chiều tà
Mòn chân chưa ngộ quê nhà dưới chân
2.
Trong lồng khoác áo tình nhân
Ngu ngơ con sáo đánh vần chữ yêu
Trong từng ký tự cô liêu
Nghìn thu là một bóng chiều lướt trôi
3.
Nghìn trùng lục bát tìm tôi
Lạc trôi về những mảnh trời không nhau
Trăm năm trả lại ban đầu
Một chùm mây trắng. Bạc màu mông lung…
4.
Chim xanh đậu nhánh vô cùng
Đong đưa ánh mắt muôn trùng trên cây
Bao năm. Chỉ một chỗ này
Cất cao tiếng hót rót đầy thinh không
5.
Đò chèo chở khách qua sông
Nhấp nhô dưới thấp, bềnh bồng trên cao
Trông ra rồi lại ngó vào
Khát khao chớm nụ trổ màu suy tư
6.
Trở mình thực đã là hư
Thời gian là một ngôn từ cô đơn
Mon men nếm thử nỗi buồn
Còn nghe dư vị nụ hôn nửa chừng
6.
Mon men nếm thử nỗi buồn
Còn nghe dư vị nụ hôn nửa chừng
7.
Thở ra cho cạn ngập ngừng
Hít vô cho dậy lừng khừng bước đi
Phố hồng lau lách rèm mi
Một tinh cầu nhỏ đi về xôn xao
8.
Giật mình tiếng vỡ lanh canh
Giọt sương dậy sớm trên cành chiêm bao
8.
Con bươm bướm ngủ bờ rào
Tựa môi lên mảnh chiêm bao sắc màu
Ngẩn ngơ nốt mộng ban đầu
Vung đôi cánh mỏng thả sầu về nơi…
9.
Lân La vào giữa chợ trời
Ngó quanh ngó quẩn… ai cười với tôi!?
Giật mình vén lại đường ngôi
Soi gương chợt thấy tôi cười với răng
9.
Tóc ai lượn sóng ba đào
Bóng ai dệt nắng đan vào mong manh?!
Đường cong vẽ xuống khô cằn
Màu xanh phía dưới, nhọc nhằn phía trên
Xin chào vành nón che nghiêng
Dừng tay cho hỏi: vô biên ngã nào?
Thưa rằng: vô tận là bao
Vô biên nào có lối vào ngõ ra!
Rất gần mà cũng rất xa
Dường như đâu đó quanh tà áo phai
Ồ! em. mắt lệ sông dài
Qua đồng một bận nhớ hoài nón che
10.
Chập chùng sương. chập chờn khe
Có con bướm nhỏ đi về thênh thang
Kìa ai! áo mỏng manh vàng
Phong phanh cánh gió xước hàng mi tôi
Thưa: Xuân vừa đến bên trời
Ngàn xanh vừa thắp nụ cười cho hoa
Đi cùng thì nhón gót qua
Ngày vui náo nhiệt đậm đà nhân đôi…
10.
Đời cho con mắt lang thang
Buộc con kia phải hoang mang kèm vào
Khoé nhìn vừa khít lao đao
Hệt như ánh mắt trao nhau vỉa hè
11.
Đi là thêm một chút về
Xa là thêm chút nhiêu khê để gần
Đường trần cỏ lá ướt chân
Rỗng rang được mất sao lần thiệt hơn?
12.
Có con ong nhỏ chập chờn
Hình đơm phấn mật, bóng vờn nhụy hoa
Nghiêng soi trong bóng chiều tà
Ngất ngây đi mất…đậm đà còn nguyên
14.
Khom lưng vốc ngụm sóng trào
Bọt tan. Nước vỡ. Chiêm bao mờ dần
Mơ màng về đứng trước sân
Ngó quanh một lát. Tần ngần. Rồi đi!
15.
Một linh hồn mỏng nghĩ suy
Gió hun lửa vọng, sương ghì cuộc chơi
Phong phanh mảnh áo vào đời
Và hun hút một cõi người-cõi ta
16.
Từ trong chiếc bóng la đà
Vi vu lá hát bài ca cội nguồn
Tiếng rơi chạm phải nỗi buồn
Rung rinh trong nắng hai đường song song
17.
Mênh mông nước chảy về dòng
Thong dong lá đổ về mông mênh này
Đường trần như sợi chỉ tay
Nghìn trùng tôi. Một bóng mây qua đồi
18.
Nghiêng người ngắm cụm bèo trôi
Một đàn kiến đỏ say mồi nhe răng
Trên bờ khói lượn sương giăng
Dưới sông cá nhảy hất văng đám bèo
19.
Sông sâu nằm ngó đỉnh đèo
Khát khao tấm áo đẩy triều dâng cao
Giã từ một giấc chiêm bao
Mà nghe bọt nước còn chao sóng ngầm
19.
Giã từ một giấc chiêm bao
Mà nghe bọt nước còn chao sóng ngầm
20.
Mưa phùn rải hạt lâm thâm
Hư vô trước mặt, thì thầm sau lưng
Chợt nghe đâu phía bìa rừng
Có con chim hót nửa chừng…Rồi bay!
21.
Bờ bãi kia. Ngõ ngách này
Cách nhau một tiếng thở dài nhẹ tênh
Mà trìu trĩu. Mà lênh đênh
Mà chan chứa cả một thênh thang sầu
22.
Kìa phố hội. Ấy nương dâu
Qua nhau chỉ một nhịp cầu người ơi
Mà sóng sánh. Mà chơi vơi
Mà canh cánh cả đất trời bao dung
23.
Hoà âm con nước chập chùng
Vàng xanh tím đỏ lạnh lùng đuổi nhau
Trơ vơ điểm lặng không màu
Tròn như giọt lệ xưa sau vẫn là
24.
Hồn nhiên từ dạo lỡ đà
Khác gì con gái đã qua lỡ thì
Nghìn trùng trong một bước đi
Bóng ma tư tưởng tì đè trên vai
25.
Ai người nhìn một thấu hai?
Ai người thấy được Như Lai trên đường?
Này bông hồng nhỏ phai hường
Cho tôi xin một chút hương điêu tàn
25.
Này bông hồng nhỏ phai hường
Cho tôi xin một chút hương điêu tàn
26.
Nguyệt rung kẽ suối khe ngàn
Một vầng sonate cung đàn diệu âm
Du dương dạ khúc buông rằm
Bóng người lữ khách ướt đằm bóng trăng
27.
Hiu hiu trong cõi thường hằng
Gươm cùn ngựa cỗi phăng phăng lên đồi
Hàng hàng đốm lửa cùng trôi
Bừng lên thành một mặt trời đẫm mưa
28.
Nắng buồn rắc sợi lưa thưa
Buồn đôi lúc cũng hững hờ với nhau
Bảy màu tơ cỏ phía sau
Nhặt lên phối lại thành màu chiêm bao
29.
Phố gần trầm bổng tiếng rao
Phố xa vọng lại lời chào sương mai
Lời chan vào tiếng ngân dài
Vỡ ra thành tiếng gió cài vào sương
30.
Bụi xanh là của con đường
Bụi hồng là của dặm trường xôn xao
Muôn trùng thành khúc ca dao
Ngàn năm cánh võng ngọt ngào mẹ ru
31.
Sương mai. Sương móc. Sương mù
Tôi như viên sỏi lăn cù trong mưa
Lăn đều theo tiếng chim thưa
Dư âm ấy…chắc mặc vừa hắt hiu
32.
Trăng rằm. Trăng khuyết. Trăng treo
Tôi con diều mỏng lượn vèo lên không
Lượn vòng qua cả mông lung
Vi vu ấy…chắc đủ lồng trăng sao
48.
Tôi đi giữa cõi và miền
Tất nhiên và cả ngẫu nhiên, như là
Dây mơ dây muống dây cà
Mặc nhiên phối giống đậm đà…dây tơ!
49.
Tôi đi giữa đợi và chờ
Bây giờ còn mấy bao giờ? Có. Không
Khua vang chút tịch mịch hồng
Sợi dây đắm đuối buộc lồng dưới chân
50.
Kể từ bước nhỏ phù vân
Mây đan tóc cũ sương ngần dáng xưa
Với tay ngắt chút mộng thừa
Cúi lau giọt lệ ai vừa đánh rơi
51.
Nồng nàn dốc cạn chén vơi
Niềm vui là nửa nụ cười không mây
Chỉ cần một nửa lất lây
Có khi cũng đủ chứa đầy nhân gian
52.
Ai ngồi cơi nới bụi than
Khều mong manh lửa dưới tàn tro kia
Bụi tro là của chia lìa
Thì phù du ấy đi về những đâu!?
53.
Lòng như trấu ngún qua cầu
Xới niềm vui cũ lên lau nỗi buồn
Nợ đời là một nụ hôn
Nợ mình là giọt lệ hồn chưa khô
54.
Lá rơi bóng chạm mặt hồ
Lệ rơi bóng chạm xuống bờ lau xanh
Một là, gợn sóng lăn tăn
Hai là, gió động trên cành nguyên sơ
55.
Chỉ là mộng. Chỉ là mơ
Cho tôi xin lại chút thơ dại này
Tự do một cánh diều bay
Có rơi…thì cũng rớt ngoài bao la
56.
Từ em nụ thắm chưa là
Bâng quơ tôi vẽ hai tà thong dong
Từ em là một đường cong
Vu vơ thành đốm lửa hong lòng mình
57.
Thế rồi bỗng chốc làm thinh
Lưỡi dao ảo vọng chữ tình cứa đôi
Nửa hiu hắt lạnh trên môi
Nửa treo lơ lửng trên đồi tương tư
58.
Từ em cất tiếng giã từ
Tôi yêu…yêu cả thái hư trong hồn
Từ em ánh mắt biết buồn
Tôi đau…đau cả cội nguồn nỗi đau
59.
Thôi thì sóng cuộn dòng sâu
Ngàn năm con nước qua cầu vẫn xuôi
Chỉ xin giữ lại nụ cười
Để tôi chuộc lỗi với người trăm năm
60.
Long đong thì nguyệt vẫn rằm
Lao đao thì mộng vẫn trầm hương bay
Muôn vàn hiện thể vẫn xoay
Cõi phù dung ấy vẫn đầy tri âm
61.
Nửa đời mặc áo chùng thâm
Chắc gì khoảnh khắc lỗi lầm bước qua
Nửa đời mặc áo cà sa
Chắc chi giây phút không là khói sương
62.
Nhặt viên sỏi trắng bên đường
Thảy lên thinh lặng-vô thường ngắm chơi
Tiếng rơi còn ở trên trời
Đã nghe tiếng động cất lời trong tâm
63.
Đêm rung mặc khúc dương cầm
Vẫn hai chiếc bóng âm thầm vây quanh
Một đong đưa tấm vách mành
Một hiu hắt lạnh trên cành bâng khuâng
64.
Cũng đành bụi đỏ lấm chân
Cũng đành nương gió mà lần tiếng chim
Mây trôi sông suối đi tìm
Có khi chỉ một mà chìm khuất nhau
68.
Giọt sương trên phiến lá. tròn
Lung linh nhảy múa. nhoè. mòn. rồi tan!
69.
Có con chim nhỏ lìa đàn
Một hôm bỏ phố lên ngàn rong chơi
Lang thang uống cạn chén mời
Cô đơn chạnh nhớ khoảng trời năm xưa
 
Một linh hồn rũ trong mưa
Đường mây trở gót giữa lưa thưa chiều
Hàng cây rụng nhánh cô liêu
Hè khuya thức đợi, rong rêu thức chờ
 
Dạt dào tiếng hót trẻ thơ
Yêu, thương, giận, ghét…rót vừa chén Không
Nhị nguyên vạn hữu song trùng
Bản lai diện mục. vô cùng. chân như
69.
Nhấc chân là đã nghìn trùng
Đặt chân là đã mịt mùng tro than
Lửng lơ bày cuộc trần gian
Loay hoay nhấc- đặt đã tàn cuộc chơi
70.
Câu thơ dừng lại nửa vời
Nằm phơi ngôn ngữ trên đồi tịch nhiên
Chàng thi sĩ trẻ bỏ miền
Cõng ba dấu chấm lên triền hoang sơ
71.
Một bầy sơn nữ tóc tơ:
Người ơi cho hỏi ý thơ là gì?
Rằng thưa: cát bụi xuân thì
Tứ thơ còn ở chốn đi chưa về
72.
Tôi tìm tôi giữa chốn khuya
Tôi tìm tôi giữa chia lìa chính tôi
Vung gươm chém vỡ mặt trời
Nổ tung thành một tiếng “tôi” lạnh lùng
73.
Tìm trong tiếng vó dưới dòng
Trong từng lóc cóc lòng thòng bánh xe
Con đường thổ mộ lê thê
Gió đời lạnh buốt thổi đè gió rơi
74.
Tìm trong nụ thắm bời bời
Tìm trong phiến lệ ngời ngời nét môi
Vung dao rạch nát kiếp người
Vỡ tan thành một tiếng “tôi” nhiệm màu
75.
Gió đưa phiến lá rì rào
Nhà sư lần hạt bước vào bước ra
Môi chiều đọng giọt cà sa
Nhà sư lần chuỗi bước ra bước vào
76.
Bụi hồng lấm tấm non cao
Tiếng xưa còn đó giọng trao cho lời
Tà nâu phất vạt gió đời
Hắt lên ảo giác nụ cười vô ngôn
77.
Đã nghe bờ bến bãi cồn
Hoang vu từ thuở nước còn trong khe
Đã điêu tàn, đã lê thê
Vẫn nguyên một chốn đi về lênh đênh
78.
Đã nghe sông núi hữu tình
Chông chênh từ độ thác ghềnh trong thai
Đã lầm than, đã đêm dài
Vẫn yêu một cõi trần ai lạ lùng
79.
Mũi tên lìa khỏi dây cung
Vút bay về phía cuối lùm cây xanh
Bóng rơi chạm buốt bóng cành
Một tia nắng đục lướt nhanh bên chiều
80.
Núi rừng thêm một đìu hiu
Nhân gian mất một tiếng kêu gọi đò
Đất trời mất một tự do
Trần gian thêm một tấn trò điêu linh
93.
Nghe từ ngõ vọng tầng không
Nghìn xưa tiếng vỗ chim hồng còn vang
Gót chiều thả bước sang ngang
Đường mây thắp nến hai hàng chân như
94.
Muôn vàn cũng thực là hư
Triệu năm định nghĩa hai từ sát na
Dưới chân hiện bóng quê nhà
Trên đầu hoa nắng đậm đà tiếng chim
95.
Tôi ngồi với tôi lặng im
Tỉ tê bên góc phố chìm, ướt mây
Hôm nào hội ngộ chiều nay
Sương môi động đậy khói lay nghìn trùng
96.
Một chùm mây trắng mông lung
Cầm tay nhau giữa chập chùng nhớ quên
Rồi lau lách. Rồi khuất chìm
Tan vào cánh bướm lim dim bên hè
97.
Một đàn cá lội dưới khe
Trườn qua đám cỏ kết bè rong chơi
Bao năm mương cạn vũng còi
Một hôm bỗng thấy bầu trời tự do
98.
Lão ông thong thả cởi đò
Đã từ muôn kiếp hẹn hò. Vẫy tay
Bến chiều lồng lộng cỏ may
Đã xanh cổ tích, đã đầy chiêm bao
99.
Hôm kia. Hôm nọ. Hôm nào
Ba hôm cùng đứng dậy chào hôm nay
Hôm nay chào phút giây này
Chưa vơi khoảnh khắc đã đầy thiên thu
100.
Một trăm lẻ tám nấm mồ
Tôi chôn cả những mơ hồ trong tôi
Rung rinh…giọt nắng nảy chồi
Một bông mai nở trên đồi tịnh nhiên.

Ngắt từ một nhánh hoang sơ
Nhóm lên ngọn lửa cho thơ cháy bùng
Thoảng qua nhau giữa muôn trùng
Là xem như đã vô cùng có nhau
 

 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...