ƠN NGƯỜI
(Viết cho Ngày Sinh)
Nơi mà cây tình yêu trổ đoá
một hạt máu sinh ra xạ hương trong bụng mẹ
Nơi bóng tối trở thành nguồn cội
sợi nắng tan về trời hạt mưa tan vào đất
Ơn người cho tôi được rong chơi chốn này!…
Ngày khép bóng, chưa kịp đong lận đận
Đêm chong đèn, đếm chưa đủ long đong
Con kiếng nhỏ còng lưng khiêng số phận
Kiễng chân lên thì mộng cũng mơ mòng
Em đừng khóc cho dài thêm khó nhọc
Bờ vai xiêu không vác nỗi phận người
Thì giọt lệ chỉ mặn thêm hạt thóc
Nỗi lòng nào gồng gánh được mồ hôi?
Em đừng tủi cho đầy thêm vất vả
Sợi lao đao không vá nổi phận nghèo
Thì nước mắt chỉ chồn chân buốt dạ
Giữa vực sầu là vách đá cheo leo
Đời đã bọt, sá chi bèo tấm áo
Hát đi em cho xào xạc ngàn lau
Đừng cúi xuống cho trần truồng mộng ảo
Mây trên cao và nắng ở trên đầu
Bài thơ viết từ phía sau bóng tối
Xin tặng em và vạn nỗi cơ hàn
Cho vị mặn ngoảnh mặt đi nuốt vội
Nuốt cả đời vẫn chưa cạn lầm than!...
Và nắng cũ. Giã từ khung cửa hẹp
Trút linh hồn vào ánh mắt trông theo
Bờ tịch mịch. cổng nghìn thu. mở-khép
Bến tri âm còn vọng tiếng khua chèo
Thôi thì cũng. Đã bừng hương hiu hắt
Một huyền xưa là ảo ảnh trên đường
Thì giọt lệ chỉ làm đau nước mắt
Xanh buốt nào băng rã được mù sương
Từ trống rỗng. Đã hình dung sỏi đá
Cõi xa xăm là một tiếng chuông buồn
Thì đắm đuối chỉ cào sâu tấc dạ
Giai điệu nào cho cây cỏ lướt tuôn
Kè đá dựng. Con bướm vàng đưa đẩy
Đôi cánh vờn lộng lẫy mấy tầng không
Hát đi em cho nương chiều động đậy
Cho hoang vu phong nhụy với môi hồng
Này cô bé. Dưới tường rêu mái cổ
Đứng chờ ai mà khung cửa khép hờ?
Từ chia biệt đã ươm mầm hạnh ngộ
Phía nguyên màu lơ lửng bóng chiều xưa…
Uống đi em, chút nồng nàn
Kẻo mây xuống thấp nghiêng làn hương xưa
Môi mềm cho nắng là mưa
Cho xanh cổ tích cho vừa hoang sơ
Rượu này chiết tự giấc mơ
Chén kia kết tụ sương mờ ngàn năm
Gió đời thổi suốt lạnh căm
Sá chi giây phút nguyệt rằm với trăng
Cạn đi em, đã vĩnh hằng
Từ trong khoảnh khắc tưởng rằng phù du…
Đêm đối mặt lạnh lung chân bước nhỏ
Gót chênh vênh sải nhịp gõ vô thường
Nghe sương lạnh đọng vành môi chớm đỏ
Mà ngùi lòng đêm phố một làn hương
Từ cõi mộng đã nghìn xưa nông nổi
Ngược xuôi nguồn tắm gội bến sông mê
Như đom đóm vọng sao khuya vời vợi
Chập chờn bay trong bóng tối xuân thì
Hồn vạn dặm đường chim đi bước mỏi?
Giữa lưng trời mà xoải cánh mông lung
Thương chiếc lá buông mình trong đêm tối
Nghiêng nghiêng chao rồi ngã xuống vô cùng
Ngồi đếm tuổi giữa muôn trùng hiu hắt
Soi trăm năm trên mặt vách hư phù
Nghe đất thở tự nghìn thu cô quạnh
Đành nhủ lòng...Vĩnh cửu cũng phù du!
Con đò chở gió qua sông
Chèo buông tay lái thành mông lung đò
Lướt xuôi thì chẳng ngộ bờ
Mặc nhiên thì lại trễ giờ mây bay
Muôn vàn khe cạn là đây
Giọt mưa khô khốc rót đầy trống không
Đò này là để chơi rong
Hay sông hà tiện một dòng chảy ngang?
Một đời rải phím lang thang
Bài ca lỗi nhịp cung đàn lỡ dây
Chùm âm ấy…mỏng hay dầy?
Này! Em mang giọt lệ của ai, đi đâu?
Xin đừng vội Quán này là của Mẹ
mọi nhánh sông đang dẫn về bóng tối hun hút màu
Sợi bấc lụn đầu tình nhân của gió
Hạt giống trong mơ bến bờ mở khép
Khi sợi nắng ban mai nghiêng mình hôn thảm cỏ
những vì sao đã tắt
một vương quốc ảo sẽ chia tay một tín đồ
Rồi sẽ đến một ngày
vòng tay ba, không còn đủ để ôm con như ngày xưa được nữa…
Ba nhớ mãi vô cùng hơi ấm vòng tay con
Giờ chỉ còn là dư âm của những tháng năm
ba đèo con đến trường và đón con giờ tan học
Ba nhớ lắm. mùa tựu trường, hai cha con lang thang cả buổi chiều trên phố
tìm mua cho con từng cục gôm, cuốn vở…
Hình ảnh này…giờ chỉ còn là ký ức trong mơ
Cho dẫu thế nào, đừng nản lòng khi vấp ngã nghe con
tập quen dần cho bền thêm sức trẻ
Để một mai khi cha mình không thể
thì con…một mình…có thể tự đứng lên
Con thì đang lớn dần
Cha ngày một già thêm
tóc mỗi ngày lại nhiều hơn sợi bạc
Có hề gì, cha cằn cỗi đi cho con được vững vàng
Đời đẹp lắm con nhưng cũng chẳng dễ dàng
Rồi đây, cha con mình sẽ ít dịp gần nhau chia sẻ
Đừng bận lòng. con nhé! ba sẽ nguyện cầu cho từng bước con đi…
Con yêu dấu! Tâm trí chỉ vươn cao
khi tâm hồn biết quay đầu ngoảnh lại
Ba muốn nói rằng: từ những ngày xưa ấy, mọi niềm vui và nỗi buồn trong con
đã tuôn chảy trong ba thành nụ cười và nước mắt
Đã hạnh phúc biết bao, những giây phút mơ màng nhìn con say ngủ
ngồi nhìn con ăn từng ly kem, bát phở…
Tất cả, đã da diết theo ba đi suốt cuộc đời này
Hành trang ấy, hãy giữ lại cho mình và mạnh mẽ
Nghe con…
Chiều tà. Romantic Guitar
Phím rung nửa nhịp mưa sa nghìn trùng
Mưa đan từng ngón chập chùng
Rắc lên ảo ảnh vô cùng diễm xưa (*)
Thu vàng cởi áo hoang thưa
Khoả thân nỗi nhớ cho vừa liêu trai
Ngực đêm mở hé then gài
Đường gân mộng mị phơi ngoài thịt da
Cung trầm chưa đủ bao la
Cung thăng thì sợ ướt tà vu quy
Người về thả bước huyền vi
Phất phơ dáng lụa trên mi thứ buồn
Mi xanh dậy cánh môi hường
Chuốt cho lộng lẫy vết thương nhu mì
Nhắp môi từng giọt li bì
Ly không cụng với không ly rót tràn...
Chia nhau một nửa buồn tênh
Cánh diều thuở ấy đã mênh mông rồi
Cho nhau một nửa chỗ ngồi
Bọt tan cuối nước, bèo trôi đầu dòng
Chia nhau một giấc mơ hồng
Tự ngàn xưa vẫn bềnh bồng như mây
Cho nhau một thoáng môi gầy
Nụ cười của những tháng ngày hư hao
Người về từ cõi-xôn-xao
Có nghe trong gió lời chào rỗng không?
Mây lịm chết hồn chìm vào mộ gió
Sông cạn nguồn cây cỏ cũng hoang vu
Tiếng chim hót một chiều rung lá đổ
Niệm khúc ru theo cánh vỗ sương mù
Nhan sắc đó đã phù hư xơ xác
Tháng năm trôi khao khát nẻo luân hồi
Tim hấp hối trên vành môi nhiễu loạn
Cánh hoa tàn bên vũ điệu ma trơi
Khuya cựa mình mồ côi chăn gối thở
Cõi chiêm bao trở giấc rụng ưu phiền
Đêm ủ mộng bỗng hình tan bóng đổ
Rớt muôn ngàn mảnh vỡ chạm vô biên
Em quay quắt giữa điềm nhiên kiêu mạn
Lửa tiềm sinh bàng bạc giữ mê đời
Người hữu hạn nhưng lòng người vô hạn
Chén tao phùng đong cạn cả trùng khơi
Mây lịm chết hồn chìm vào mộ gió
Sông cạn nguồn cây cỏ cũng hoang vu
Tiếng chim hót một chiều rung lá đổ
Niệm khúc ru theo cánh vỗ sương mù
Dòng huyết lệ đã tàn thu lênh láng
Trăng lầu hoang soi bóng hạc bên trời
Lời nguyện cuối đã tràn khuya mắc cạn
Đóa hoa tàn rụng cánh xuống chơi vơi
Ngày bước tới theo nhịp rơi nguồn cội
Đêm mù trôi chào giã biệt kinh kỳ
Khi cánh cổng đổ sầm vào bóng tối
Là khởi đầu tang tóc cuộc phân ly
Xanh lên gió cho hồn thiêng ngan ngát
Lửa tiềm sinh bàng bạc giữa mê đời
Lời đất gọi và mộ bia đã tạc
Chén tương phùng đong cạn cả trùng khơi
Ôi lạnh buốt cung đàn ngân ngấn lệ
Hát đi em một thế kỷ điêu tàn
Hỡi em yêu bầy kiến đã lạc đàn
Lũ ong lang thang tìm tổ
Khi giọng ca là hơi thở thì thanh âm sẽ mở cửa tâm hồn
Hát là khước từ bản thân, là bước đi không cần ánh sáng
Khi Thượng Đế là ngôn từ lãng mạn
Và câu kinh chỉ trang hoàng giọt lệ
Thì huyết âm kia sẽ để lại trong lòng người khát vọng của bóng đêm
Ta vẫn chờ em phía mặt trời đang hấp hối lũ chim sơn ca hót vội
Son phấn đâu rồi sao em lạnh ngắt bờ môi?
Ngày khép mắt. Chưa kịp đong lận đận
Đêm chong đèn. Đếm chưa đủ long đong
Con kiến nhỏ còng lưng khiêng số phận
Kiễng chân lên thì mộng đã phiêu bồng…
Em đừng khóc cho dài thêm khó nhọc
Bờ vai xiêu không vác nổi phận người
Thì giọt lệ chỉ mặn thêm hạt thóc
Tóc tơ nào gồng gánh được đầy vơi?
Em đừng tủi cho đầy thêm vất vả
Sợi lao đao không vá nổi phận nghèo
Thì nước mắt chỉ chồn chân buốt dạ
Giữa vực sầu là vách đá cheo leo
Đời đã bọt. Sá chi bèo tấm áo
Hát đi em cho xào xạc ngàn dâu
Đừng cúi xuống cho trần truồng mộng ảo
Mây trên cao và nắng ở trên đầu
Bài thơ viết từ phía sau bóng tối
Xin tặng em và vạn nỗi cơ hàn
Cho vị mặn ngoảnh mặt đi nuốt vội
Nuốt cả đời vẫn chưa cạn lầm than!…
SƠN CA ĐƯỜNG PHỐ
Như chiếc lá mong manh, một cánh chim nhỏ bé, hè khuya phố muộn giọng ca buồn có che chở được đời em?
Bóng bẩy phố đêm những giọt nồng điềm nhiên vẫn luôn là mới mẻ
Tiếng hát em vút cao lặng lẽ mà hồn chùng nhỏ lệ ướt niềm đau
Đêm của những sắc màu đuổi bắt nhau trong gió
Những màu đỏ nồng nàn nhảy múa giữa hư không
Lũ chim rừng hót giữa mênh mông lay động bóng đêm thả hồn vào cây cỏ
Sơn ca đường phố có tô son bờ tắc ẩn của hồn người?
Những vòng quay tất tả ngược xuôi vội vã một ngày mưu sinh vất vả
Sương giá trong lòng mà rát bỏng bờ môi
Tiếng ca đó là dư âm lạc lõng giữa đời
hay là tiếng vỗ lạc loài của đôi cánh mỏng...vọng đêm trôi?
SONATE CHIỀU
Chiều sa mạc gió vàng hiu hắt thở
Nắng tàn rơi qua khe hở trên cành
Em thấp thoáng cựa mình rung bóng cỏ
Sợi khói vờn cong nỗi nhớ xa xăm
Từ nụ khép đã nghìn xưa lấp lánh
Con bướm vàng đập cánh duỗi bơ vơ
Sông nước chảy về đâu. mà hiu quạnh?
Mà bông may rụng trắng cả đôi bờ
Đêm bước xuống bên làn hương ngan ngát
Mây trên cao và lơ lửng trên đầu
Ly rượu đắng đã tràn khuya phiêu bạt
Cõi mơ màng. dòng cạn nhớ dòng sâu
Sao quên được những chiều xưa phố cũ
Những con đường. thong thả lá vàng rơi
Chân bước nhỏ như tình đang chớm nụ
Tiếng trên môi mà ý nghẹn trong lời
Tôi nhớ mãi bâng quơ lời em hỏi
Hy sinh là hạnh phúc phải không anh?
Tôi khờ dại hay tình em nông nổi
Khi hiểu ra thì phím lạnh cung trầm
Là vĩnh cửu rót hồn tôi men thánh
Em bao la như con sóng vỗ đầy
Con đường cũ. trái sầu rơi trĩu nặng
Có một người thơ thẩn dưới hàng cây…
SÓNG ĐỘNG
Ném viên cuội xuống hồ
Tôi thu về gợn Sóng
Thảy hòn sỏi lên không
Tôi thu về tiếng Động
Sóng Động Muôn trùng
Nguồn cội của bão giông…
Chiều sa mạc gió vàng hiu hắt thở
Nắng tàn rơi qua khe hở trên cành
Em thấp thoáng cựa mình rung bóng cỏ
Sợi khói vờn cong nỗi nhớ xa xăm
Từ nụ khép đã nghìn xưa lấp lánh
Con bướm vàng đập cánh duỗi bơ vơ
Sông nước chảy về đâu. mà hiu quạnh?
Mà bông may rụng trắng cả đôi bờ
Đêm bước xuống bên làn hương ngan ngát
Mây trên cao và lơ lửng trên đầu
Ly rượu đắng đã tràn khuya phiêu bạt
Cõi mơ màng. dòng cạn nhớ dòng sâu
Sao quên được những chiều xưa phố cũ
Những con đường. thong thả lá vàng rơi
Chân bước nhỏ như tình đang chớm nụ
Tiếng trên môi mà ý nghẹn trong lời
Tôi nhớ mãi bâng quơ lời em hỏi
Hy sinh là hạnh phúc phải không anh?
Tôi khờ dại hay tình em nông nổi
Khi hiểu ra thì phím lạnh cung trầm
Là vĩnh cửu rót hồn tôi men thánh
Em bao la như con sóng vỗ đầy
Con đường cũ. trái sầu rơi trĩu nặng
Có một người thơ thẩn dưới hàng cây…
Ném viên cuội xuống hồ
Tôi thu về gợn Sóng
Thảy hòn sỏi lên không
Tôi thu về tiếng Động
Sóng Động Muôn trùng
SỰ CÔ ĐƠN VĨ ĐẠI
1. Khi Socrates chạm môi vào ly độc dược
Galileo bị buộc phủ nhận mình
là khi bình minh giãy chết trái đất vẫn vô tình quay
2. Khi trái táo Newton từ giã hàng cây
Chiếc búa của Nietzsche cày tung hiện thực
là khi một kỷ nguyên đánh thức được bắt đầu từ hố thẳm vực sâu
3. Khi bức xạ Hawking xuyên thấu lỗ đen
Phương trình Einstein chẻ đôi ánh sáng
là khi bí ẩn của vô hạn dường như đã phản ánh những gì mà Đức Phật tiên tri!
4. Họ, "kẻ đánh thức loài người" những quả bom làm nổ tung đêm tối hay nổ tung sự cô đơn vĩ đại của chính mình?
SƯƠNG KHÓI
Bờ bến lạ đã hồng phai vết bỏng
Dấu tình buồn hay dấu mộng tàn hương
Mùa đã khép trên đường cày huyễn vọng
Đã hư không ngày lạc phố xa phường
Ngọn cỏ úa mà hồn sương man mác
Lá thu tàn ngơ ngác sợi heo may
Tiếng chim hót tìm đường bay tổ lạc
Vỗ lang thang về đậu nhánh cây gầy
Chăn gối thuở nghìn trùng lay nỗi nhớ
Vũ trụ người là xứ sở chiêm bao
Sương đầu gió đã tan vào nức nở
Thì trăm năm đành khất nợ tình đầu
Hồn lá mỏng đã sầu giăng mộng lối
Đã nghìn thu màu sương khói chập chờn
Đêm nguyệt tận mi chùng rung mắt mỏi
Cõi vô cùng xin tạ lỗi cô đơn!
No comments:
Post a Comment