Wednesday, November 22, 2023

Thơ về Cha Mẹ

 Mẹ - Minh Đức Triều Tâm Ảnh
mẹ bồng con bên sông đăm đăm nhìn nước bạc
thương con cá lạc dòng quảy lộn bến bờ xa
đời rớt câu hò mái chèo ai lận đận
nước mắt đêm ngày con đỏ khóc đòi cha
mẹ vớt cọng bèo đen
rác rều nhân sinh đã đến hồi phế thải
tìm mảnh trăng xưa từ thuở nước xa nguồn
giọt lệ long tong rơi vào trang sử Phật
chảy suốt tháng năm dài con chữ thấy buồn hơn
mẹ cặm cụi bên sông kết con thuyền bát-nhã
đàn con đi hoang lưu lạc vẫn chưa về
mẹ niệm Phật hư không lần tràng hạt
sóng xao bờ sinh tử cả trần mê!
mẹ thả cánh sen gởi tin trôi vạn dặm
lữ khách bên cầu soi bóng, sợi tóc rơi
những lối mòn cheo leo tử sinh còn bươn bả
xa hút nhân tình mây trắng lạnh lùng trôi
mẹ của tôi mẹ của em
vẫn đêm đêm cầu kinh lạy Phật
giữa vô biên khấn năng lượng bi từ
giọt nước mắt đã khô trên từng con chữ vỡ
chiếc lá xa rừng mê mải đuối ngàn hư!
Am Mây Tía, Tháng 7/2009

MẠCH NGUỒN
Nhẹ thôi... làn khói lên trời
Nén hương con thắp Mẹ ơi! nặng lòng
Mấy mươi năm cuộc xoay vòng
Đời như chiếc lá mênh mông cõi về
Sóng lòng cuộn nhịp nhiêu khê
Dừng chân lại bước u mê kiếp người
Quê hương chột dạ khóc - cười
Con trăn trở phận xót lời Mẹ ru
Mạch ngầm dữ dội mịt mù
Cháy bùng ngọn lửa chân như để tìm
Mẹ ơi! con giữ trong tim
Bóng hình đất nước nổi - chìm nhiễu nhương
Nhẹ thôi...làn khói nén hương
Quyện vòng di ảnh nhớ thương mạch nguồn...
Viết Hòa

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...