MẶT NẠ THỜI GIAN
Tờ lịch cuối ngày của tháng chạp rơi
Nơi góc nhà tóc vương nhiều sợi bạc
Trên bàn phím mười ngón tay gõ lạc
Phận người trôi theo nhịp đời trôi
Luống cải hoa vàng ngủ trước sân tôi
Lá xanh mướt hiền ngoan vô nhiễm
Buổi chợ đời nhân tâm khan hiếm
Nhẹ nhàng gian nhẹ nhàng dối dịu dàng
Xin đất lành chim hót tiếng vang
Xin nước trong cá về trẩy hội
“Trẻ thơ hôm nay thế giới ngày mai” vô tội
Mặt nạ thời gian đen trắng từng ngày
Những toan tính đến đi ngoài cánh cửa
Giữa bóng tối và mặt trời là đôi bờ thiện…ác
Con sóng vô minh vỗ đập luân hồi
Chọn bữa cơm cho gia đình vô nhiễm...biết về đâu?
Về đâu?
Con ngồi bới vết thời gian
Lượm từng hạt nhớ xâu tràng yêu thương
Trăng non về nép đầu giường
Lệch đường ngôi tóc hai sương ngả màu
Tiếng gà cục tác canh thâu
Guốc khua trầy giấc chiêm bao tật nguyền
Hai đầu gánh một truân chuyên
Tiếng rao khuya bán niềm riêng phận người
Con tròn vuông giấc mơ đời
Mẹ nghiêng nửa giấc đất trời đã ghen
Tử thần gõ cửa bao phen
Rồi đêm mưa bấc ngọn đèn tắt lu...
Mẹ đi về phía thiên thu
Vu Lan hoa trắng liệm ru điệu buồn
Đò con đưa mẹ xuôi truông
Nhớ cài hoa đỏ trên nguồn ngoại trông
Bốn mươi năm trở lại dòng xưa
Con nước cũ có còn đứng đợi
Người lái đò tìm về nguồn cội
Chỉ thấy giữa đôi bờ xao xác một âm quen
Dẫm bước thời gian bóng võ vàng
Cưỡi trên sinh tử sóng phù tang
Hồn không là thác nghìn đêm đổ
Em chẳng là sông cá nước màng
Lòng đã hai mùa cung quế nhuộm
Đời còn nửa giấc phượng hoàng đang
Tay cầm sợi nắng tay buông gió
Một gánh vô thường một gánh trăng.
Cứ đẩy giông về phía có em
Cho phong vũ cuốn dấu rêu thềm
Cho trang sách cũ nhàu phai nét
Để tóc mây buồn chảy xuống đêm
Hóa điểu vô phi vùi giấc lạnh
Nhìn hoa bất lạc ngậm sương mềm
Hàng cau đã chín bao mùa rụng
Một bóng trăng chờ một bóng thêm.
(*) Điểu vô phi: Chim không bay
(*) Hoa bất lạc: Hoa không rụng
Con về lót ổ bằng rơm rạ
Trên quê nhà mùa mẹ trắng bông lau
Thương quá đổi khói lam chiều lận đận
Có điều gì sông úp mặt buồn thiu
Giàn hoa giấy cũng già theo vội vã
Rụng xuống ngày một tiếng xác xơ kêu
Đàn sếu nhỏ trốn chiều trên mái rạ
Cũng giật mình cơn gió hắt hơi qua
Phố giấu mặt trong hồn rêu cổ kính
Gánh hàng rong ai úp phía sau hè
Đêm khánh kiệt dế nằm nghe tiếng nấc
Con sông già nghèn nghẹn bóng trăng treo
Con trở lại đường bay đêm vội vã
Hành giả ngồi bóng soi bóng thịnh suy
Đêm chảy trắng chiếc áo thêu hoa thiền khách
Vô minh lẻn về tự tử giữa tâm kinh.
Những tà áo một thời nghiêng bóng núi
Đi trồng hoa trên đá sỏi núi rừng
Trang giáo án mưa theo chiều bản dốc
Dòng A Vương xuôi ngược vắng con đò
Hương cháo sắn nuôi ngày cơm áo khó
Tiếng giảng bài hoà nhịp tiếng suối reo
Lòng gió tạt trăm chiều phên liếp mới
Đêm sốt rừng ấm lạnh giữa cơn mê
Hoa cô trồng có hương mùa con gái
Uống sương rừng ma mị giấc liêu trai
Em đến lớp gùi theo mùa nương rẫy
Nét chữ thơm hương cỏ dại núi đồi
Bỏ phố lên rừng “thắp lửa tuổi hai mươi”
Lòng giản dị như lan rừng cuối gió
Thổi vào hồn em thơm trang giấy trắng
Cánh đồng khô nay lúa đã ươm vàng
Trang giáo án xưa còn thơm mùi khói sắn
Bụi phấn tâm hồn nghiêng trắng mùa lau
Người lái đò quay lại khúc sông sâu
Có cơn mưa cũ về nguồn. Ai hay?
Anh vào quân trường Em còn ngồi cửa lớp
Xếp bút nghiên hoài bão theo về
Anh biến giấc mơ xưa thành hiện thực
Ngày về phép dáng thư sinh giờ nghị lực
Đêm bên giàn thiên lý anh ngỏ lời thương…
Trăng mười lăm thẹn thùng nép vào trong tóc
Em mười sáu nụ xuân còn e ấp
Hoa mười giờ khép cánh trước lời yêu
Sóng nước lao xao trời hôm ấy gió nhiều
Thương cô bé lần đầu hoa mắc cỡ
Đêm không nắng sao má em hồng rạng rỡ
Trời chưa đông tay năm ngón run đều
Ai biểu anh chờ em hứa lời yêu
Khi mẹ dặn: phải tròn đôi chín
Em tinh khôi bên anh giờ tan trường cổng kín
Trưa Cẩm Nam chiều An Hội sông Hoài
Khoảng trời xanh mây nước chung đôi
Tay trong tay mùa chín vàng thương nhớ
Buổi đất nước giao thời Anh chim bay về tổ
Đêm chia ly…hoa bưởi rụng rơi nhiều
Tập thơ tình mực tím còn dang dở lời yêu
Theo chuyến bay đưa anh vào quỹ đạo
Mối tình đầu chỉ còn là huyền thoại
Đêm chong đèn cổ tích kể con nghe
Cánh bướm ngày xưa đã thiên cổ đi về
Trang nhật ký bên sông Hoài chiều cuối thu khép lại...
Mẹ ngồi chải mùa Xuân trên luống tóc
Đêm diện bích Mẹ mời trăng đối bóng
Xin làm “người giữ đền” trong chiếc áo thiền hoa
Có mùa xanh thảo nguyên trên sợi tóc con
Là nụ cười sương mai trong đôi mắt mẹ
Khung cửi thời gian phủ lớp bụi dày bên ngoài ô cửa
Sau mỗi lần vượt cạn mẹ chưng cất một mùa Xuân
Dòng sữa mát từ ao từ bể
Nuôi lớn tâm hồn con thành người tử tế
Dòng suối yêu thương chảy dài trên tóc mẹ. mật miên
Cám ơn cuộc đời Bên mẹ Có con
Trần gian thức dậy thay màu áo thêu
Tảo y từng bước duyên…gieo
Hồn nghìn năm cũ một chiều tái sinh
Đợi người tàn cuộc đăng trình
Tuyết Sơn mây phủ mật thinh lối vào
Qua sông giũ áo bên cầu…
Đường về am cũ một màu lá rơi
Đêm nay trăng lại ngủ ngồi
Trần gian bỗng thức khóc…cười cùng trăng
No comments:
Post a Comment