PHÓNG SINH NỖI NHỚ
Người đàn bà ngồi giấu mặt sau dải khăn mây
Dịu dàng phóng sinh…nỗi nhớ!
Bầy én cũ theo ngày hoàn tục
Áo y xưa vá nửa giấc mơ sờn
Đôi dế nhỏ trốn chiều đi ngủ sớm
Gối trên trang cổ lục một thiên tình
Người đàn bà ngồi giấu mặt sau dải khăn mây
Mặt đất bình yên Sóng thần trong mắt
Ngữ nguyên xưa bờ cỏ gió đi về
Người đàn bà ngồi đếm ngược từng trang cổ lục
Chữ tương phùng mục rữa đã trăm năm
Tranh cổ tự hốt nhiên hoá thạch
Đêm hoàng hoa sao rụng trắng thiên hà
Người đàn bà vẫn ngồi giấu mặt sau dải khăn mây
Dịu dàng phóng sinh…nỗi nhớ!
Có một mùa xuân thiên thanh kí ức
Dịu dàng đi vào giấc mơ thiếu phụ
Có nhánh sông thoát thai huyền diệu.
Cánh cửa xuân thì khép mở một bình minh
Có giấc mơ được mã hoá lung linh
Bằng hơi thở nồng nàn hương thiếu nữ
Phần mềm xuân thì giao thức liêu trai
Khái niệm tình yêu hiệu ứng nhân hai
Bảo chứng giấc mơ không là vĩnh cửu
Trời cáo chung đất cạn cùng khánh tận
Giữa thiên triều ta đại đế không ngôi
Từng có mùa xuân chiều kích vô biên.
“Nuôi lớn câu thơ chảy vào sông vào bể”
Và đêm nay xuân chợt về rất khẽ
Giữa hồn mình Đông đợi phút tế sinh
(Giáo Hội PGVN. tp Hội An. HƯƠNG SEN)
Con tìm về thánh tích
Trong giấc mơ đêm qua
Con nhớ người lặng lẽ
Bàn tay không. cứu thế
Rời. Cung vàng tráng lệ
Khước. Quyền lực cao sang
Xa. Hạnh phúc huy hoàng
Vượt thành. Trăng thu ấy
Choàng y màu chân lý
Chân đạp bóng vô minh
Tắm suối khe khổ hạnh
Đường Trung Đạo viên thành
Thất tuần trong tịch diệt
Tay hái quả vô sanh
Uống cạn dòng giải thoát
Lòng tròn một pho kinh
Giờ lịch sử sang trang
Ngàn sao mai vừa mọc
Cội Bồ Đề thức giấc
Đại Giác. Một vầng trăng
Người đi buổi tóc xanh
Về trong nắng thiền hành
Tưới nguồn mưa an lạc
Trong con. Và chúng sanh
Con xin làm trang sách
Vô tự trắng tâm kinh
Đò mai về cố lý
Hương từ bi ngát lành
Hai nghìn năm trăm trước
Hai nghìn năm trăm sau
Chuyện đời nhau…quên hết
Tàng kinh còn thiên thâu
Bảy bước đài tịnh sen
Nâng gót ngọc đầu tiên
Triệu thiên hà rung chuyển
Như Lai về như nhiên
Xin hóa thân Kiền Trắc
Vượt dòng Anoma
Đưa người xa điện các
Chia đôi bờ sông trăng
Cội Bồ Đề ôm bóng
Tịch lặng cõi mù sương
Lòng không mưa không nắng
Vạn pháp bừng hư không
Người về giữa hừng đông
Thuyền Bát Nhã qua sông
Thiều quang dang tay đợi
Một trời hương SẮC KHÔNG
Niết Bàn đêm nhập diệt
Triệu tinh tú ngừng quay
Rừng Sala hương ngát
Đường xưa. mây trắng bay
Ở cõi thiên thu có Niết Bàn?”
Dấu chân trên nước còn hay mất
Dưới cội…nghìn thu một quán không
Những áng mây xuân đi qua ngày hạ
Trôi lặng lẽ cơn mưa chiều xuống phố
Ngày vẫn thế Phù vân nghiêng dốc tuổi
Lòng để trống cho nắng về làm tổ
Thắp câu kinh tế độ nửa nghìn sau
Chương điển tịch khắc lên từng sợi tóc
Có sợi nào quên nhớ một chiêm bao
Những ngày mưa đất trời hợp hôn vần vũ
Chim khép tổ dậy thì quên ngày đói
Bước đông vội đến đi ngoài ô cửa
Vạt khói nhàu cõng nắng qua sông
Người đàn bà không còn đi hái mặt trời trên luống tóc hoa râm
Khẽ cúi xuống nhặt tuổi mình trên xác lá
Có nỗi nhớ đã từng để quên ngoài bậc ngõ
Xám thềm rêu giun dế ngủ qua chiều
Rồi nắng cũng về vàng áo mơ thêu
Người đàn bà giấu nụ cười phía sau cánh cửa
Mùa của đất trời yêu nhau thắp nồng hương lửa
Có một người...bóng soi bóng
xuống ngày diện mục một dung nhan.
Người vẽ bức tranh tôi
Với gam màu tĩnh lặng
Cỏ hoa chiều vương nắng
Đậu giấc hiền trên môi
Người vẽ sông người trôi
Những nhánh buồn lơ đãng
Con đò chiều mắc cạn
Nằm trơ cuối dòng đau
Từng hạt nắng theo nhau
Không quay về nguồn cội
Thành xưa lầu hoang phế
Tượng cổ buồn trên ngôi
Hồn người hạt sương côi
Ngủ quên trên phiến cỏ
Mặt trời về ngang phố
Trầm tích buồn rơi rơi
Người vẽ bóng tôi trôi
Ngược dòng trên hoang lộ
Rừng phong đêm thác đổ
Bóng người che bóng tôi
Sài Gòn bão dông đất trời vần vũ
Lòng ta cơn mưa đi về phương ấy
Sài Gòn hôm qua trở mình nhức nhối
Cơn mưa lòng sao tạnh phía trời Nam
Sài Gòn bão dông lòng ta mây xám
Trôi lênh đênh về phía phận người
Còn hai con mắt. khóc người một con*
Còn hai con mắt một con khóc người*
Sài Gòn hôm nay dường như nhỏ lại
Hồn phố rêu. chất buồn nghìn năm cũ
Cô láng giềng chưa bao giờ mở ngõ
Sợ điều gì? Gió lạ hắt hơi qua
Có cánh diều đợi nắng phía trời xa
Có tiếng chèo khuya chờ người khách lạ
Tháng bảy mưa ngâu lòng Sài Gòn bão lửa
Cháy quanh mình cơn sốt lạ đi qua
Trả lại Sài Gòn màu áo lụa Nguyên Sa
Xin trả lại Sài Gòn. Màu áo lụa Nguyên Sa.
Đêm các cánh cửa khép chặt một dấu lặng!
Đêm cửa sổ tâm hồn mở toang đầy gió
Bóng đêm thỏa hiệp
Nỗi cô đơn thức giấc hoàn hảo
Tư tưởng sục tìm
Bới lục trong từng ngăn ký ức thời gian
Nỗi nhớ cong vênh về một bức tranh
Về một bình minh đầy hoa và nắng
Giữa vách hồn vực âm dư chấn
Trong không gian tràn ngập tiếng cười
Những vòng tay ôm chưa mặc định tan hợp một lần
Những vòng xe Chở đời nhau ngày hai buổi xuôi truông
Gập con đường, vàng lối cỏ muồng
Những vòng xe Là vòng tròn hạnh phúc đan suông
Thế mà tan...Những giấc mơ cầu vồng
Hào quang tỏa sáng lung linh
Thế mà tàn...Đêm Nỗi nhớ cong vênh
Cơn khát hạnh phúc phủ chụp cháy khô vòm cổ
Đưa tay níu. Sợi buồn làm tổ
Con nhện cô đơn giăng cửi một khung sầu
Con thằn lằn độc thoại niềm đau
Ngày lệch dấu Con ốc dúi mặt cuộn mình
trong lớp vỏ Người đàn bà giấu cô đơn luồn vào khuy áo
Hồ trường cạn một chung đầy
Uống xong chén tạc ngây ngây chén thù
Sương khuê vẫn đợi nắng từ uyên nguyên
Hồng hoang Lạc xuống trần duyên
Đi tìm một nửa sông thiền lội qua
Đò ai cuối bến giang hà
Trăm năm đứng đợi bóng tà huy trôi
Muộn rồi...Ta trở lại thôi
Trang kinh bỏ dở bên trời Lăng Nghiêm
Lai sinh mấy kiếp hẹn tìm
Địa đàng khép cổng im lìm hạc bay
Chỉ còn ta một mình say...
Chỉ còn ta một mình say!!!
No comments:
Post a Comment