Cát bụi về hư không
Hồng trần vô thường trụ
CHUYỆN TÌNH CHỬA KỊP ĐẶT TÊN
Có cuộc tình anh chửa kip đặt tên
Đêm chưa qua đã ra đi vàng vội
Nguyệt đương rằm hốt nhiên vầng trăng cỗi
Một nỗi đau đời có thể nào quên
Có nỗi buồn anh chửa kịp gọi tên
Nên cái nhớ chực chờ ray rứt mãi
Vết son môi ngã sang màu nông nổi
Áo tím hoa cài hoang hoải giấc mơ bay
Có cái gì như nửa tỉnh nửa say
Nửa lay lắt từng ngày qua rất chậm
Trầm khúc tháng Mười buồn xưa quay quắt lại
Hoá đá dại khờ mặc khải xuống huyệt sâu
Cái đêm em xếp lá rầu
Ta ngồi niệm khúc buồn thâu đêm buồn
CÓ NHỮNG
có con sóng tịnh yên bờ cát
mơn man đùa dịu nhẹ hạt mong manh
có con chim ẩn mình nhưng không chờ chết
nhặt nỗi nhớ muộn mằn kết lại nụ mùa xanh
có những ngày chỉ còn em với anh
hương mùa cũ gom thành mây tím biếc
vời vợi xa đong đầy lên thao thiết
con chim ôm mộng mình da diết bụi mận gai
có những chiều không còn lại một ai
em vẫn đứng nhìn chân trời mê mải
mơ cánh hải âu níu một ngày xa ngái
níu lại câu đùa" có mắc mớ gì đâu "
bó chặt niềm đau anh đứng lại đằng sau
vo tiếng cười em lăn tròn ra phía trước
chuyện mai kia có làm sao biết được
nương bóng trăng chiều bước ngược khuyết tương tư...
Có cái thức giữa trưa tròn bóng ngủ
Có nỗi buồn đậu trên nhánh tinh khôi
Lệ khô ứa từng cơn đau nhức nhối
Và niềm tin từ tuyệt vọng đâm chồi
CON CHIM NHẢ HỘT TỪ TÂM
Tỳ kheo qua suối chuyện xưa
bỗng dưng gặp lại như vừa sáng nay
duyên gì cắc cớ cạn ngày
kẻ buông người cõng tỉnh say cuộc người
nửa trìu trĩu nửa thảnh thơi
ta lưng lửng giữa cuộc chơi luân trầm
Con chim nhả hột từ tâm
muốn buông chẳng được muốn cầm chẳng xong.
ĐÔNG SANG
Thuyền ta độc mộc giữa dòng
quẳng niềm nỗi xuống trũng không...cõi thường
Cuộc ta con dốc mờ sương
đăm con mắt dõi mười phương chờ người
Khuya không hoa lẳng lặng tươi
sáng ra héo miệng ngậm cười rụng rơi
Ôm đau đùa với cuộc chơi
sang đông lá chửa chịu rời...sắc thu.
HOÀI CẢM
đỉnh buồn treo thập tự trăng
lòng tôi nằng nặng cầm bằng đầy vơi
thả câu hỏi xuống chân đời
tôi thuyền độc mộc giữa
chơi vơi dòng
câu nào ném vỡ đời cong
tôi còng lưng xuống cõng long đong mình
hỏi gì cũng lẳng lặng thinh
chiều nghiêng nắng vỡ một bình huyễn như
lòng tôi đá cuội lăn từ
dốc tiền khiên đó xuống hư ảnh mình
Tiễn Người an giấc ngủ
Lãng du cùng mênh mông.
CHÂN DUNG
Sương giăng mắc dần dà thêm sắc bạc
tóc lừng khừng đen trắng rẽ đường ngôi
dấu chân chim nổi chìm đâu thể khác
Tôi vẫn ngồi ghẻ lạnh cõi người tôi
Biết yêu thương nhịn nhường còn chưa đủ
như đàn chim di trú bể trời nam
mây vẫn xám dung nham màu thu cũ
mắt cũng mù màu ám khói sương lam
Bàn tay trót nhúng chàm không rửa được
vẽ làm gì một đôi mắt mây giăng
ta nén chặt lệ cằn khô phía trước
đằng sau mình buồn đã hoá thành trăng
Ta nặng nhọc trầm trì câu thơ cũ
hạc vàng bay giờ trú ngụ phương nao
ta lỉnh kỉnh đeo nỗi buồn thiếu đủ
giật thót mình trong thức ngủ chiêm bao
CHIỀU CA DAO
chiều lênh loang phố huyện nghèo
ta phiên chợ cuối chèo queo bóng mình
tre lắc lẻo ván gập ghình
lỏng đinh nhịp bước mãi chùng chình nghiêng
Lãng du cùng mênh mông.
CHÂN DUNG
tóc lừng khừng đen trắng rẽ đường ngôi
dấu chân chim nổi chìm đâu thể khác
Tôi vẫn ngồi ghẻ lạnh cõi người tôi
Biết yêu thương nhịn nhường còn chưa đủ
mây vẫn xám dung nham màu thu cũ
mắt cũng mù màu ám khói sương lam
Bàn tay trót nhúng chàm không rửa được
vẽ làm gì một đôi mắt mây giăng
ta nén chặt lệ cằn khô phía trước
đằng sau mình buồn đã hoá thành trăng
Ta nặng nhọc trầm trì câu thơ cũ
hạc vàng bay giờ trú ngụ phương nao
ta lỉnh kỉnh đeo nỗi buồn thiếu đủ
giật thót mình trong thức ngủ chiêm bao
CHIỀU CA DAO
ta phiên chợ cuối chèo queo bóng mình
CHUYỆN TÌNH CHỬA KỊP ĐẶT TÊN
Có cuộc tình anh chửa kip đặt tên
Đêm chưa qua đã ra đi vàng vội
Nguyệt đương rằm hốt nhiên vầng trăng cỗi
Một nỗi đau đời có thể nào quên
Có nỗi buồn anh chửa kịp gọi tên
Nên cái nhớ chực chờ ray rứt mãi
Vết son môi ngã sang màu nông nổi
Áo tím hoa cài hoang hoải giấc mơ bay
Có cái gì như nửa tỉnh nửa say
Nửa lay lắt từng ngày qua rất chậm
Trầm khúc tháng Mười buồn xưa quay quắt lại
Hoá đá dại khờ mặc khải xuống huyệt sâu
Cái đêm em xếp lá rầu
Ta ngồi niệm khúc buồn thâu đêm buồn
CÓ NHỮNG
mơn man đùa dịu nhẹ hạt mong manh
có con chim ẩn mình nhưng không chờ chết
hương mùa cũ gom thành mây tím biếc
vời vợi xa đong đầy lên thao thiết
con chim ôm mộng mình da diết bụi mận gai
có những chiều không còn lại một ai
mơ cánh hải âu níu một ngày xa ngái
níu lại câu đùa" có mắc mớ gì đâu "
bó chặt niềm đau anh đứng lại đằng sau
chuyện mai kia có làm sao biết được
nương bóng trăng chiều bước ngược khuyết tương tư...
Có cái thức giữa trưa tròn bóng ngủ
Có nỗi buồn đậu trên nhánh tinh khôi
Lệ khô ứa từng cơn đau nhức nhối
Và niềm tin từ tuyệt vọng đâm chồi
CON CHIM NHẢ HỘT TỪ TÂM
Tỳ kheo qua suối chuyện xưa
bỗng dưng gặp lại như vừa sáng nay
duyên gì cắc cớ cạn ngày
kẻ buông người cõng tỉnh say cuộc người
Con chim nhả hột từ tâm
muốn buông chẳng được muốn cầm chẳng xong.
CUỐI ĐÔNG
Tôi ngóng hoa về trong cuối đông
Nỗi ngóng người xa đọt cải ngồng
Mùa đến, mùa đi, mùa lại lại...
Bên sông triền cải mỏi mòn trông
Có kịp hoa cười trong gió đông
Có kịp người - hoa tương ánh hồng*
Giao mùa đã rộ vàng hoa cải
Đứng một ngày, đợi cả trăm năm
Sáng nay e ấp hoa hàm tiếu
Mà mù tăm ấy kịp về không...?
ĐÊM BUỒN MÓT NẮNG ĐEM PHƠI
đầu hôm hứng giọt sương vùi
cạn ngày mót nắng chiều ngui ngút về
chờ đêm soi cuộc tỏ mờ
mới hay mình đã u mê cả ngày
rượu tàn chuốc cạn cơn say
đợi mai tinh tỉnh lại bày cuộc chơi
đêm buồn mót nắng đem phơi
sớm ra diu dỉu ướt lời thề...phai
tóc mai mấy sợi vắn dài
xỏ kim khâu lại vết chai sạn buồn
ĐÊM NAY TÔI NGHE
Nghe hơi đêm thở nồng nàn
sương mờ cánh nhạn đọng hàng mi cong
nghe lơi lỏng nhịp chân còng
cõng cơn gió chạy lòng vòng buồn vui
nghe hơi đêm thở bùi ngùi
nghe đen đủi phận nghe tui tủi lòng
phân vân giữa có và không
giữa mông lung quạnh giữa đông đen người
đứng gì một chỗ tối thui
chỗ đen trùi trũi chỗ ngùi ngậm đau
nói ra sợ mất lòng nhau
ngậm tăm không biết rằng sau... có còn?
rồi mai đọt nắng sẽ giòn
đọt mưa chẻ ngọn tôi mòn mỏi tôi
DI ẢNH
Sáng nay mua chịu nụ cười
đem về thắp nến cho Người tôi yêu
bữa nay vui ít buồn nhiều
cái ngày nắng sớm và chiều…mưa râm
bao năm nín lẳng lặng thầm
bữa nay lĩnh xướng khúc trầm tích tôi
tìm gì vút đã xa xôi
tôi và di ảnh mồ côi…kiếp này.
DI NGÔN
Từ ta em lấm lem đời
ngó lơ giữa chợ gọi mời người dưng
từ ta em chẳng đặng đừng
đứng không thẳng đứng lưng lưng chừng đèo
từ ta lỡ ngó nghiêng theo
bao năm dõi mắt còn heo hút buồn
thôi thì một chuyến qua truông
trái tim trao muộn tròn vuông phận người
thôi thì khép mở nụ cười
từ em ta biết hổ ngươi…phận mình
Tôi ngóng hoa về trong cuối đông
Nỗi ngóng người xa đọt cải ngồng
Mùa đến, mùa đi, mùa lại lại...
Bên sông triền cải mỏi mòn trông
Có kịp hoa cười trong gió đông
Có kịp người - hoa tương ánh hồng*
Giao mùa đã rộ vàng hoa cải
Đứng một ngày, đợi cả trăm năm
Sáng nay e ấp hoa hàm tiếu
Mà mù tăm ấy kịp về không...?
ĐÊM BUỒN MÓT NẮNG ĐEM PHƠI
cạn ngày mót nắng chiều ngui ngút về
chờ đêm soi cuộc tỏ mờ
rượu tàn chuốc cạn cơn say
đêm buồn mót nắng đem phơi
sớm ra diu dỉu ướt lời thề...phai
tóc mai mấy sợi vắn dài
xỏ kim khâu lại vết chai sạn buồn
ĐÊM NAY TÔI NGHE
Nghe hơi đêm thở nồng nàn
nghe lơi lỏng nhịp chân còng
cõng cơn gió chạy lòng vòng buồn vui
nghe hơi đêm thở bùi ngùi
nghe đen đủi phận nghe tui tủi lòng
giữa mông lung quạnh giữa đông đen người
chỗ đen trùi trũi chỗ ngùi ngậm đau
ngậm tăm không biết rằng sau... có còn?
DI ẢNH
Sáng nay mua chịu nụ cười
đem về thắp nến cho Người tôi yêu
bữa nay vui ít buồn nhiều
cái ngày nắng sớm và chiều…mưa râm
bao năm nín lẳng lặng thầm
bữa nay lĩnh xướng khúc trầm tích tôi
tìm gì vút đã xa xôi
tôi và di ảnh mồ côi…kiếp này.
DI NGÔN
từ ta em chẳng đặng đừng
từ ta lỡ ngó nghiêng theo
bao năm dõi mắt còn heo hút buồn
thôi thì một chuyến qua truông
trái tim trao muộn tròn vuông phận người
thôi thì khép mở nụ cười
từ em ta biết hổ ngươi…phận mình
ĐỘC ẨM CHIỀU CUỐI NĂM
* Lại nhớ một Người ta quá yêu.
Ta mượn lại sắc hương mùa xưa cũ
Níu rồi xa rồi cũng để xuân đi
Ngày cuối năm rót buồn lưng cốc rượu
Soi mặt mình nguyên giọt lệ từ ly
Ngày đối ẩm câu thơ tìm tri kỷ
Tình nương ơi! mộng mị rót trầm ca
Mười mấy năm chưa một lần yên nghỉ
Giấc miên trường ai? cụng chén cùng ta
Ngày chín nũng đêm cạn cùng tóc rối
Chút bồi hồi nông nổi trái buồn đau
Tuổi xuân ơi chừng như là quá vội
Tóc bạc rồi phơ phất trắng đọt lau
Ta nợ em sắc màu xanh đã rũ
Nhẩm cuộc mình thiếu đủ hẹn mùa sau
chiều cuối năm đã nhàu trang thơ cũ
sang năm còn thức ngủ cuộc tình đau…?
* Lại nhớ một Người ta quá yêu.
Ta mượn lại sắc hương mùa xưa cũ
Níu rồi xa rồi cũng để xuân đi
Ngày cuối năm rót buồn lưng cốc rượu
Soi mặt mình nguyên giọt lệ từ ly
Ngày đối ẩm câu thơ tìm tri kỷ
Tình nương ơi! mộng mị rót trầm ca
Mười mấy năm chưa một lần yên nghỉ
Giấc miên trường ai? cụng chén cùng ta
Ngày chín nũng đêm cạn cùng tóc rối
Chút bồi hồi nông nổi trái buồn đau
Tuổi xuân ơi chừng như là quá vội
Tóc bạc rồi phơ phất trắng đọt lau
Ta nợ em sắc màu xanh đã rũ
Nhẩm cuộc mình thiếu đủ hẹn mùa sau
chiều cuối năm đã nhàu trang thơ cũ
sang năm còn thức ngủ cuộc tình đau…?
ĐÔNG SANG
Khuya không hoa lẳng lặng tươi
sáng ra héo miệng ngậm cười rụng rơi
GIAO MÙA
Mưa rây bụi khảy mầm xanh lên mới
Nắng tơ vàng xuân khởi óng kiêu sa
Nàng giả hạc nõn nà cong môi gợi
Khơi nhạc lòng mời gọi khúc hoan ca
Đông sắp sửa nghĩa là xuân sẽ tới
Óng ả ngày đơm nụ đợi mùa qua
Đêm khoác áo ngọc ngà trăng mười sáu
Mặn mà em kiều diễm mộng quỳnh hoa
Mưa rây bụi khảy mầm xanh lên mới
Nắng tơ vàng xuân khởi óng kiêu sa
Nàng giả hạc nõn nà cong môi gợi
Khơi nhạc lòng mời gọi khúc hoan ca
Đông sắp sửa nghĩa là xuân sẽ tới
Óng ả ngày đơm nụ đợi mùa qua
Đêm khoác áo ngọc ngà trăng mười sáu
Mặn mà em kiều diễm mộng quỳnh hoa
HOÀI CẢM
đỉnh buồn treo thập tự trăng
lòng tôi nằng nặng cầm bằng đầy vơi
câu nào ném vỡ đời cong
tôi còng lưng xuống cõng long đong mình
hỏi gì cũng lẳng lặng thinh
chiều nghiêng nắng vỡ một bình huyễn như
lòng tôi đá cuội lăn từ
dốc tiền khiên đó xuống hư ảnh mình
HỒN TA TRẢI VẠT NẮNG CHIỀU
Treo vạt nắng trên lung
linh chiều muộn
Trải hanh vàng chầm chậm xuống gầy hao
Bầy cò trắng chao nghiêng chiều cánh lả
Níu chân ngày bóng ngả lặn bờ ao
Quê tôi đó dòng kênh đào
mắc cạn
Trơ đáy buồn trong cơn hạn chờ mưa
Lũy tre xưa dáng còm như cánh nhạn
thênh thang chiều thương bóng nắng nghiêng trưa
Quê tôi đó trải đìu hiu xóm
vắng
Trắng chân đê chị gánh nắng đôi bờ
Trong nắng xế bóng loang trên chiều vỡ
duyên lỡ làng nên nợ chửa sang sông
Hồn ta vạt nắng giữa đồng
Buồn neo gác trọ trống không quê nghèo
Trải hanh vàng chầm chậm xuống gầy hao
Bầy cò trắng chao nghiêng chiều cánh lả
Níu chân ngày bóng ngả lặn bờ ao
Trơ đáy buồn trong cơn hạn chờ mưa
Lũy tre xưa dáng còm như cánh nhạn
thênh thang chiều thương bóng nắng nghiêng trưa
Trắng chân đê chị gánh nắng đôi bờ
Trong nắng xế bóng loang trên chiều vỡ
duyên lỡ làng nên nợ chửa sang sông
Hồn ta vạt nắng giữa đồng
Buồn neo gác trọ trống không quê nghèo
KHÁI NIỆM THỜI GIAN
Về thăm ngày xửa ngày xưa
Dạ thưa cổ tích mới vừa...hôm qua
Về thăm thăm thẳm mùa xa
Thưa miền quá vãng chỉ là...hôm nay
Sát na còn chút đỉnh này
trăm năm một ngọn gió lay lắt chiều.
Kiếp người dài ngắn…bấy nhiêu
tuổi xuân ngoảnh lại tàn phiêu hốt cùng
Tay cầm một đoá phù dung
nằm nôi đã nghĩ mộng trùng lai đâu…?
Sớm mai nói…chửa tròn câu
chiều nay sờ trán mái đầu sương giăng
Về thăm ngày xửa ngày xưa
Dạ thưa cổ tích mới vừa...hôm qua
Về thăm thăm thẳm mùa xa
Thưa miền quá vãng chỉ là...hôm nay
Sát na còn chút đỉnh này
trăm năm một ngọn gió lay lắt chiều.
Kiếp người dài ngắn…bấy nhiêu
tuổi xuân ngoảnh lại tàn phiêu hốt cùng
Tay cầm một đoá phù dung
nằm nôi đã nghĩ mộng trùng lai đâu…?
Sớm mai nói…chửa tròn câu
chiều nay sờ trán mái đầu sương giăng
KHUẤT
Thưa anh nhã tụng đá vàng
khắc trên vách núi lầu hoàng hạc xưa
bay cao bay thấp bay vừa
một đi không lại ngày đưa tiễn người
thôi đừng cúi mặt hổ ngươi
vui trong thoáng chốc buồn rười rượi quên
nhã ca nhật tụng buồn tênh
lời chênh vênh đứt ngang trên phận người
thôi anh nhã tụng vàng mười
thành thiên cổ lụy trêu ngươi kiếp này
rượu bày trăng ngả nghiêng say
gió lay nguyệt rụng một ngày cuối đông
nắng trưa khuất bóng vông đồng
người xưa khuất bóng trên nông nổi buồn
KHÚC CỦA ĐÊM
đêm ngồi chiết mảnh buồn tôi
ghép thành miểng mộng ôm côi cút tình
mảnh nào khua động trầm thinh
mảnh nào chèo níu chút bình lặng đau
nỗi buồn đẻ nhánh đọt lau
huyền xưa còi cọc ngả màu vàng rơi
đêm gầy guộc mộng lơi nhơi
sương phơi lạc đỉnh buồn vời vợi xa
thôi thì...đã ướt đêm qua
có khô cũng chỉ màu da dẻ chiều
Thưa anh nhã tụng đá vàng
bay cao bay thấp bay vừa
thôi đừng cúi mặt hổ ngươi
vui trong thoáng chốc buồn rười rượi quên
nhã ca nhật tụng buồn tênh
lời chênh vênh đứt ngang trên phận người
thôi anh nhã tụng vàng mười
thành thiên cổ lụy trêu ngươi kiếp này
rượu bày trăng ngả nghiêng say
nắng trưa khuất bóng vông đồng
người xưa khuất bóng trên nông nổi buồn
KHÚC CỦA ĐÊM
nỗi buồn đẻ nhánh đọt lau
huyền xưa còi cọc ngả màu vàng rơi
đêm gầy guộc mộng lơi nhơi
sương phơi lạc đỉnh buồn vời vợi xa
thôi thì...đã ướt đêm qua
có khô cũng chỉ màu da dẻ chiều
No comments:
Post a Comment