Monday, December 25, 2023

Toại Khanh - Thơ không đề - T

 Ta chưa đành dạ xa đời
Còn thương chút gió bên trời những hôm
Ta đón xuân về không trà mứt
Một bóng ven trời vui với ai
Chợt nhớ trong nghiên còn chút mực
Tự vẽ tặng mình một nhánh mai
Ta không hài cỏ, bè lau
Hành trang: một vết gai đau cũng là
Ta loài chim lạ từ huyền sử
Lưu lạc nhân gian tự những ngày
Gặp hoài tục khách quên tiếng hót
Khi buồn chỉ biết ngậm ngùi bay
Tháng ngày biền biệt chảy xuôi
Chuyện nhân gian ấy gì rồi cũng quên
Thắng thua rồi cũng hư vô
Khác chi nhau dưới nấm mồ giống nhau
Mỉa mai một lớp chiến bào
Dã tràng đắp lũy đào hào rồi thôi
Kiếm cung gửi trả lại đời
Giang sơn thay chủ đổi ngôi bao người
Rồi từng đêm bóng ma trơi
Hỏi ai còn nhớ một thời chiến chinh...
Trầm luân một cõi vô minh
Tới lui chừng ấy, lệ thành đại dương!
Thệ khách một đời dõi bóng nhau
Lạnh lùng chi thế hỡi bể dâu
Ta người sứ giả, thưa dâu bể
Chả lẽ hờn nhau đến bạc đầu
Thơ cho ta thơ cho người
dẫu bao hồng lục cũng lời gió khuya
Thơ là chữ không phải tình
Niết Bàn nào ở trang kinh bao giờ
Vì tình chẳng phải là thơ
như thiền sư chẳng ỡm ờ ngữ ngôn
Yêu không là cắn hay hôn
Người tu đâu phải làm ồn mới tu
Tình là lá rụng chiều thu
Thiền là làm họa sĩ mù...vẽ tranh!
Thơ mười năm vọng mười năm
Bao lâu còn mộng cũng lầm bấy lâu
Thương ai múc nước trên nguồn
Vớt trăng Vớt cả nỗi buồn tử sinh
Tìm nhau mà chẳng thấy nhau
Cách chia như tự kiếp nào đã xa
Tìm người, cũng để tìm ta
Ngoài danh xưng, chỉ còn là hư vô!
Tình đầu con gửi dòng sinh tử
Tỉnh giấc qua cầu biết trắng tay
Rừng thiền ngày đó say bóng Phật
Tình cuối xin dâng dưới gót Ngài
Tôi đi như giọt sương rơi
như nhân gian vẫn muôn đời tử sinh.
như nhân gian vẫn muôn đời tử sinh.
Trả hình hài về đất
Chờ giả hợp ngày sau
Huyễn thân dù tan nát
Xin lòng phàm không đau
Dặm trần không cố lý
Đời lẫn lộn vàng thau
Đã một lần tri kỷ
Xin trầm luân có nhau
Trà khuya thức trắng đêm đời
Ngó trăng viễn xứ nhớ người trên nương
Hiên ngoài chiếc lá đọng sương
Để mai nắng lại vô thường tan đi!
Ngó trăng viễn xứ nhớ người trên nương
Hiên ngoài chiếc lá đọng sương
Để mai nắng lại vô thường tan đi!
Trầm luân một áng phù vân
Để cho hạt cát hóa thân thành người
Chiêm bao để khóc rồi cười
Ngẩn ngơ sinh hóa ngậm ngùi hóa sinh!
Trăng khuya ghé lại thăm người
Người đi đâu vắng lá rơi bên thềm
Trang kinh khuya bỗng nhạt nhoà
Trên dòng chữ hiện một tà huy xưa
Trên non còn ngóng về non
Khi tim người vẫn hãy còn...mộng trung
Trót Nghe Tiếng Muôn Trùng ta biệt xứ
Ngày thấm đời, chân Tiến Thoái Lưỡng Nan
Chợt bối rối Biết Đâu Là Nguồn Cội
Ôi đáng buồn Những Con Mắt Trần Gian…
Từ em vô ngã phụ tình
Ta về đại ngộ nghe mình hư không
Từng hôm sớm cứ nghe hoài nỗi chết
Thấp thoáng áo quan từng hơi thở ra vào
Buồn như dòng sông biết bao giờ cho hết
Vời vợi chuyện lòng đất khách mấy cơn đau…
Thấp thoáng áo quan từng hơi thở ra vào
Buồn như dòng sông biết bao giờ cho hết
Vời vợi chuyện lòng đất khách mấy cơn đau…
Từng ngày mòn mất từng ngày
Tuổi người một dúm tro bay buổi nào
Tuổi đời là một cánh hoa
Cội mai từ đó thêm già mỗi xuân 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...