Tuesday, December 26, 2023

Duy Phạm L M N

 LÒNG MẸ
Người đàn bà đơn thân
Như nhánh sông gầy chảy qua con nước cạn
Chắt ra những giọt cuối cùng trên cái trũng khô
Đủ để đàn cá con Hồn nhiên bơi trong cơn khát

MẸ TÔI TRO BỤI
Thân cò bỏ mặc lời đau
nỉ non tiếng khóc mòn câu ru hời
gánh sông gánh biển gánh đời
liêu xiêu bóng giữa đất trời nắng mưa
gánh bao nhiêu cũng chẳng vừa
trả bao nhiêu cũng thiếu thừa phù vân
thõng tay buông gánh nợ trần
mẹ tôi tro bụi trả thân về nguồn
nhúm tro rắc xuống vô thường
mẹ ơi tịnh giấc miên trường trên sông
thân cò băng suối lội đồng
mẹ tôi tro bụi xuôi dòng nhân gian 
 
MIÊN KHÚC
khúc trầm ca khúc nhã ca
thinh âm rệu rã trườn qua phận người
giọt à ơi giọt buồn rơi
sầu lơi lỏng nhịp chơi vơi tỳ bà
nhạc lòng lụy khúc miên ca
bóng ngày qua bóng người xa bóng mình
thì thôi trầm tích lặng thinh
hình với bóng bóng với hình lãng quên…
 
MỘNG
giấc trầm tư giấc huyền thư
giấc như nhiên vỡ lúc từ tạ nhau
mộng đầu mộng cuối mộng sau
cơn đau trở dạ từ lâu không lành
ta chầm chậm giữa đời nhanh
giấc mơ hoá đá vỡ thành phù hư
giấc trầm tư giấc huyễn như
trả khư khư chặt mộng từ xa xăm
trả đêm trăng lót lá nằm
sáng ra sót lại cõi trăm năm buồn
 
MỘT CHIỀU NGHĨA TRANG
Mây trắng không trôi
chiều như lãng quên
gió lặng còn thổi về đâu
những đám mây giang hồ trôi nổi buồn tênh?
 
Tôi đến nghĩa trang cạn ngày nắng nhạt
phai phớt hôn hoàng bảng lảng cuối trời xa
chiều loang thật chậm và lòng tôi hoang lạnh
nghĩa trang chiều quạnh quẽ đìu hiu.
 
Chào những ngôi mộ rong rêu
chào những người vừa nằm xuống
tha thẩn lạc vào thế giới của những bia đá khắc họ tên
như quen như lạ
một bó hoa chia làm sao đủ
dù lạ cũng thành quen
những láng giềng của người thân tôi nơi đây
tôi lảm nhảm như kẻ mộng du khấn thầm
mong chút hương lòng ngan ngát bay quanh
chỉ một bó nhang
có đủ ấm lòng những khói sương cô quạnh
những cuộc đời dừng lại của quá khứ dần xa
có hò hẹn nhau không
rủ nhau về một nơi chốn yên nằm?
 
Tôi khẽ khàng sợ âm vang bước chân khua động
sẽ làm đau giấc miên trường dưới mộ
tôi thầm thì với những người không quen
Dưới kia phố đã lên đèn
nơi đây leo lét...lãng quên kiếp người.
đời như quán trọ rong chơi
chân chưa kịp mỏi vội về nơi chốn nào...?
 
MÙA XOAN
Ta về ngang dắt mùa sang đông muộn
Hoa cải ngồng mỏng mộng đứng chơ vơ
Con sáo sang sông bay vòng qua bờ cũ
Khép lại mùa xa xoan rũ giấc huyền mơ
Ta vẫn chờ và em sang ngang lỡ
Điệu đàng chân dang dở một lần qua
ta tất tả quá đà trên chiều vỡ
Ngỡ ngàng quên ngỡ ngàng nhớ… thương xa
Xưa em hái vườn cà lên biêng biếc
Ta hái cho người nửa cánh nụ tầm xuân
Đêm hạ huyền lời sâm thương da diết
Dưới triên đời em khóc biệt người dưng
Mai này đếm giọt rưng rưng
Lệ ai đứng lặng giữa lưng lửng buồn
 
MÙA XƯA
Mai về lượm lại vàng phai cũ
nhặt lá thu khô trả cuối mùa
mây đi dưới tán hàng cây rũ
huyết dụ màu son em se sua
Mai về thưa thốt lời yêu cuối
thấy ngày tỉnh rụi dưới thu phai
giang hồ mỏi bước chân lầm lũi
nguội một tình xưa giấc mộng dài
Mai rồi đâu biết còn thu nữa
chỉ thấy đông về trong gió lay
chỉ thấy mùa xưa không lời hứa
neo tình tình đợi cuộc rủi may
Thôi em đã mãi là hoa cải
ly khách về trời mây xám bay
thôi ta phủ trắng ngày mai lại
sơn phết làm gì… cũng phải xa
Bước nào em bước nào ta…?
lối không qua lại dần dà rồi…quên
 
NGÂY NGÔ
Tờ lịch xé mỗi ngày
ta cất vào hôm nay
mai đã thành quá vãng
thời gian lơi nhơi...bay
Sáng nay trời hửng nắng
Ta giọt đắng đầu ngày
mới hay mình chưa tỉnh
nhắm mở cùng điêu linh
Cơn mưa chiều tư lự
Ta con chữ ăn mày
rủi may cùng cuộc lữ
thơ buồn treo trên cây
Ngàn năm mây trắng bay
trăm năm là khoảnh khắc
tình như cơn gió lay
đời như giấc mộng ngày
Rủi may trong chớp mắt
ngọt ngào trong đắng cay
ô kìa! trời trong vắt
mây bay tìm mây bay
Cảm ơn chiếc lá vàng ngày
bữa nay say tỉnh mặt mày...ngây ngô
 
NGÀY THÁNG NÀO XANH XAO
Ngày đếm giọt cà phê
Lặng lờ rơi đáy cốc
Đêm cô độc nương nhờ
Câu kinh mùa thương khóc
Mắt ngọc ngày xưa đâu
Lệ sầu trong góc tối
Cứu rỗi nửa hồn đau
Trăng nhàu đêm mờ lối
Chiều đi ngang quá vội
Ta tù tội neo mình
Cái lặng thinh nông nổi
Còn hơn cả điêu linh
Chuyện tình mùa ly khách
Cách biệt tương giang đầu
hoảng hôn màu đỏ quạch
Lữ khách biết về đâu
Ta làm thơ không tứ
Đêm tư lự gầy hao
Một linh hồn du tử
Ngày tháng nào xanh xao?
 
NIỆM KHÚC TẦM XUÂN
đi đi em đừng ngoái lại sau lưng
bởi nơi ấy chừng như đang rất vội
một gã điên khư khư ôm vầng trăng cỗi
tưởng níu được cuộc tình sớm vàng vội qua mau
 
đi đi em đừng ngoái lại phía sau
bởi nơi ấy nắng thay màu rất lạ
hai nửa trắng đen chia ra thành đôi ngả
có ngả nào chẳng hằn đậm dấu chân đau
 
đi đi em đừng tiếc những ngày sau
bởi nơi ấy trăng màu đâu vàng nữa
niệm khúc buồn như câu kinh lần lựa
giấu nửa linh hồn đốt lửa đợi hoài thai
 
đi đi em phia trước  ngày mai
đằng sau ấy đã dài câu thơ cũ
đằng sau ấy trăm ngàn lần chưa đủ
nhón chân hoài chẳng tới...nụ tầm xuân (?)
 
NƠI GIẤU TUỔI THƠ TÔI
Nơi tôi lớn lên có con đường in lằn xe thổ mộ
những con sông gầy trơ xương cát mùa khô
tháp trầm mặc nghiêng ráng chiều bóng đổ
nuôi tuổi thơ tôi gian khổ đã từng
Làng tôi đó bánh chưng xanh ngày Tết
củ kiệu dưa hành xác pháo đỏ đầy sân
thành quách cũ vắng dần bầy chim di trú
trống trường thành bến mộng vỡ sông trăng
Quê tôi đó chị gánh nắng chang bờ sông trắng
ông lái đò đưa bến vắng về đâu
gió lén mơn râu mang nỗi sầu trăng sách
sống đến bạc đầu chỉ là khách quê hương
Quê tôi đó điêu tàn xưa nương náu
tiếng ru hời trên vỉa gạch ngàn năm
tôi quá vãng thủa nằm nôi bật khóc
vọng lại tiếng bà đưa võng đã xa xăm
Góc thành Đông cây bàng xơ lá rũ
hồn thi nhân thù tạc bóng trăng chơi
Trường thơ loạn quạ kêu mùa thu cũ
chén rượu Gò sành mùa lũ nhớ dòng sông
Hai mùa con nước đục trong
xuôi dòng bến cũ chiều mong mỏng buồn
mốt mai chớp mắt về nguồn
trả quê kiểng lại một khuôn mặt gầy  

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...