QUÁN XƯA
Dắt em vào lại quán trưa
thăm ly đậu biếc mới vừa hôm qua
dắt em trở lại quán xa
cà phê nâu đắng...màu da diết buồn
nhớ chăng bữa ấy mưa tuôn
ướt ta một thủa giờ ruồng rẫy quên
lời xưa phơi nắng cong vênh
nắng giòn rụm nắng gọi tên mấy mùa?
thôi em còn chút se sua
niêm vào cho chặt mai đùa cợt nhau
mùa này sùi sụt mưa ngâu
hứng ngàn giọt có đủ lau nỗi buồn...?
QUÊN
em ngồi mơn ngọn nồm suông
luồn qua mềm mượt tóc buông vai gầy
khuôn trăng vừa chợt hây hây
ửng trên màng mịn chút ngầy ngật say
em ngồi đếm sợi tóc bay
cột bâng khuâng lại kẻo ngày mang đi
còn ta đắm mộng xuân thì
ngủ quên trên nét nhu mì...người dưng
PHAI PHÔI
Em hỡi làm sao rót lại đầy
giọt cười vung vãi nhập tràng bay
trơ nỗi cặn đời sâu đáy cốc
bản mặt đục ngầu cóc chịu say
nếu có ngày nao quay lưng bước
ngược dòng thăm chỗ cuộc bày chơi
ngậm ngùi chép miệng lời từ khước
áo gấm sương phơi vọng ảo đời
ừ thôi cứ mãi là ta vậy
bầy hầy đổi dạng trậm trầy thôi
trơ mắt cạn dòng không che đậy
nắng lên- màu cũng sẽ phai phôi…
thăm ly đậu biếc mới vừa hôm qua
dắt em trở lại quán xa
cà phê nâu đắng...màu da diết buồn
nhớ chăng bữa ấy mưa tuôn
lời xưa phơi nắng cong vênh
nắng giòn rụm nắng gọi tên mấy mùa?
thôi em còn chút se sua
mùa này sùi sụt mưa ngâu
hứng ngàn giọt có đủ lau nỗi buồn...?
QUÊN
em ngồi mơn ngọn nồm suông
ửng trên màng mịn chút ngầy ngật say
PHAI PHÔI
giọt cười vung vãi nhập tràng bay
trơ nỗi cặn đời sâu đáy cốc
bản mặt đục ngầu cóc chịu say
nếu có ngày nao quay lưng bước
ngược dòng thăm chỗ cuộc bày chơi
ngậm ngùi chép miệng lời từ khước
áo gấm sương phơi vọng ảo đời
ừ thôi cứ mãi là ta vậy
bầy hầy đổi dạng trậm trầy thôi
trơ mắt cạn dòng không che đậy
nắng lên- màu cũng sẽ phai phôi…
PHI ĐIỆP
Sáng nay bướm trắng rập rờn bay
Nắng trải vàng mơ mộng xuân bày
Lả đọt hanh gầy nghiêng phiến mỏng
Hoa Nắng Theo Người ngan ngát…say
Sáng nay bướm trắng rập rờn bay
Nắng trải vàng mơ mộng xuân bày
Lả đọt hanh gầy nghiêng phiến mỏng
Hoa Nắng Theo Người ngan ngát…say
RU EM TÌNH BUỒN
em như mũi chỉ lạc tìm về đâu
không là nghĩa nặng tình sâu
em xìa vai gánh qua cầu gieo neo
cơn mơ trĩu giọt trong veo
em gầy vai hạc trên heo hút buồn
xuyến chi cánh mỏng mộng thường
em trăm năm cột cung đường cuối thu
rồi mai rồi mốt...sa mù
SAIGON BÂY GIỜ
Có lẽ bây giờ trời đang nắng
em về cổ điển nối mùa xa
ta đi tìm quán cà phê vắng
mấy chục ghế bàn chỉ đợi mỗi mình ta
em đi hứng sương vườn cổ tích
đợi đến giờ này trời không mưa
về ta đun chén buồn cô tịch
cà phê chiều rả rích mấy giọt thưa
giờ này có lẽ trần gian thức
thiên đường cổng khép không người qua
giờ này có lẽ em chưa ngủ
ngồi vẽ ngôi nhà có giấc mơ xa
Saigon không ngủ và không thức
có những cung đường mê ham chơi
Saigon trong ta là kí ức
cứ đi hoài mà chẳng đến nơi
SẦU ĐÔNG
Trắng loá trên dòng phiêu du
Mười năm Trái đời chín nũng
Người đi bặt lặng tăm mù.
Một lần nghe thiên thu gọi
Cuộc người lay lắt khôn nguôi
Đôi lần bâng khuâng tự hỏi
Bao giờ bày lại cuộc vui?
Tình đau bây giờ đoạn nỗi
Quay lưng em đã đi rồi
Lá xanh rơi về nguồn cội
Triên đời xuôi ngược hai nơi.
Mai này có về chốn cũ
Nhắn giùm cho lấy một câu
Về đâu Em Mùa xoan rũ
Và ta giấc ngủ tình sầu
Ta- em còn có tìm nhau…?
Ta- em còn có tình sau…?
SÔNG CÒN TRẢI CHIẾU TRĂNG RẰM
hồng hoang vô lượng bể dâu
chắt sâu thẳm mạch giang đầu về xuôi
ngàn năm chảy mãi ngọt bùi
một dòng sữa mẹ buồn vui cùng người
đời sông một dải lụa tươi
bên bồi bên lở tình ngui ngút tình
sớm mai nổi cánh lục bình
chiều thinh lặng xuống một mình sông trôi
bến thơ mờ bóng trăng côi
Trường Thi giấu mộng trên đồi rằm xưa
đò ngang bận đón bận đưa
rẽ đôi dòng nước em vừa sang sông
em đi còn đó người trông
bao cơn chớp bể mưa nguồn
còn vang vọng một Hồ trường trên sông.
về đâu ai biết về đâu
ngàn năm con nước còn sâu nặng tình.
đừng về Bình Định một mình
cầm chân khách bởi chuyện tình giêng hai.
một mai ai chớ bỏ ai
lỡ thương em bậu thương hoài ngàn năm.
sông Côn trải chiếu trăng rằm
hồn thi nhân mộng giữa trầm mặc đêm
SÔNG TRĂNG
chắt chiu lạch cạn qua truông hợp dòng
đầy là sông vơi là sông
Côn giang dải lụa xanh đồng triền đê
hai mùa mưa nắng đôi bờ
bến mơ tiếng gọi đò về sông trăng
My lăng ơi hỡi My lăng
trăng tàn rượu cạn còn chăng...gọi đò...?
No comments:
Post a Comment