Wednesday, December 20, 2023

Nguyễn Vô Biên 1

 
Âm giai huyền hoặc
Những bản phối rời
Rơi lã chã Trên đồi chiều
Những cơn mưa đá
Dội xuống lòng sâu
Đất ba giang sủi bọt
Tiếng vó ngựa thồ
Chạy vào đêm tối
Chạy đuổi giấc mơ
Ảo ảnh những hạt cát vàng lóng lánh.
 
Bài thơ con viết cho ba
Mực còn in dấu Lệ nhoà tháng năm
Đêm nay, đêm sáng trăng rằm
Giở bài thơ cũ Còn rưng lệ buồn
 
Blao, lớp lớp người
Tầng tầng mây
Mây thì bay đi
Người ở lại
Chiều muộn ghé vào rừng thông Phương Bối viếng mộ thy sỹ Nguyễn Đức Sơn.
 
Buổi chiều về nhặt viên đá sỏi
Vứt xuống hồ xưa sóng mênh mang
Nhớ con ngựa què lắc lây đồng cỏ
Buốt hồn tôi với thời gian...
 
Cỏ dại ven rừng có dại không
Ta ở lưng chừng mấy khi khôn
Mùa đi cỏ vẫn vàng như nắng
Mùa đi hương sắc bỗng bay đi
 
Có gì lớn lao đâu mẹ nhỉ
Chỉ chừng ấy thôi là đủ đầy
Mẹ cứ ngồi yên để con chụp
Tấm hình ghi lại phòng chia phôi
Vậy mà đã gần 5 năm rồi
Mẹ đã về nơi có cha tôi
Mới hay chồng vợ không chia biệt
Lúc sống chung lòng thát có đôi
Có gì lớn lao hơn mẹ tôi
Có gì buồn hơn mất mẹ rồi
Đêm đêm thắp cây nhang tưởng nhớ
Mà lòng con trẻ mãi bồi hồi
Có gì lớn lao hơn nỗi buồn
Có gì lớn lao hơn cô đơn
Trăm năm chung cuộc cũng dừng bước
Ai bên bia mộ sầu mưa tuôn
Có gì lớn lao đâu mẹ nhỉ
Hôm nay nhớ mẹ mai nhớ mẹ
Xuyên suốt hình hài ta có mẹ
Nhớ mẹ từng ngày tự nhiên thôi
Mẹ cứ ngồi yên bên di ảnh
Từng đêm hương khói con nguyện cầu
Đèn cù trên cao mãi rực sáng
Ấm lòng cha mẹ mùa mưa ngâu
Vu Lan 2022
 
Có những ngày tịch mịch
Bỗng lửa cháy đốt rừng
Rồi trăm ngày quạnh vắng
Về phía nào rưng rưng..
 
Đà Lạt tháng 10 trông ngóng
Ta kịp về đây
Cùng em vô lượng những sắc Quỳ...
 
Dẫu biết mai rồi xa nhưng không dám nói lời từ tạ.
Dẫu biết đã tạ từ nhưng những cung tơ cứ mãi vấn vương.
Dẫu biết đã từng yêu nhiều nhưng phải nói lời chia biệt
Ngày mai biển nơi tôi đầy những cột sóng
Hấp lửa mùa hạ làm phồng môi rát họng
Hôm nay đây, giọt sương mai, khung trời đẹp, cội thông già, bông hoa trong khu vườn cổ độ
Đã nuôi dưỡng sự độ lượng và dịu mát khi rời xa.
Dù biết rằng bàn tay người sinh ra là để sấp ngữa
Làm sao nghe được âm thanh từ một bàn tay...
 
Đâu đó có những con dốc đi qua trong trí nhớ, trong năm tháng làm người...Rồi lại có những dải sương mù bủa vây ngắn lối.
Nhưng cũng có những nơi loài chim và người chưa kịp lang thang, những đám mây bay qua, mười ngón tay chưa kịp vốc cạn.
Bản phôi pha đã hợp tấu
Trên lối đi về.
 
Em còn hái trái trên cây
Bữa hôm nay mộng tới ngày hôm qua
Mắt buồn phia cuối sân ga
Phố nào cố quận xưa là tiễn nhau
Một lần thương một lần đau
Dòng thơ diễm tuyệt mắt nào không cay.
 
Em hỏng chân khi ai đó
Đẩy chiếc đu bay đi quá xa
Anh hay là gió
Chỉ có thể là gió
Gió cứ thích trêu đùa rồi gieo giông tố
Trên đọt thông chiều
Những ý tưởng vượt qua giới hạn
Trôi lơ lững giữa thung lũng buồn
Chiếc đu bay đã bay xa quá
Nó mắc vào nhành mây
Sự gan dạ đã lìa xa tuổi trẻ
Làm sao rướng!
Trên đồi chiều nay
Tôi và đu bay cùng cười dòn tan
Chân huơ ảo vọng...
 
Hoa rừng đang hiến dâng sắc thắm
Giữ chặt khoảnh khắc này vì nếu buông tay
Ngày sẽ hết và hoa kia sẽ thành cát bụi.
 
Hoa vàng ơi hoa vàng
Nở chi mà rực rỡ
Mùa đông đứng trước cửa
Em mặc kệ gió mưa.
 
Giọt đàn quyện giọt cafe
Pleiku mưa giọt gợi gì phố ơi.
 
Khi nhớ về một ngày
Tôi thường nhớ vu vơ
Những tên người xếp như mái ngói
Hiên nhà đủ xưa chưa để hoài niệm
Rêu đã từng xanh trên lối đi về...
 
Khi về ngã nón chào nhau
Bên đèo còn hẹn Rừng lau đợi chờ...
 
Không đến vui Không đi buồn
Dòng sông đang dài vô tận
Và những con suối có thể cạn khô...
 
Lên núi ngồi chơi ngắm bông mây
Có chút thu xa vàng chốn này
Có chút hồn phai theo cánh mộng
Có chút buồn pha theo mây bay
 
Liễu rũ bên hồ ơi liễu rũ
Ngày xanh ngày lộng lẫy xứ này
Ta vốc trên tay tràn bụm nước
Mặt hồ xao động tận chân mây.
 
Ly cafe sáng nay cùng đốm lửa
Đốt thêm một ngày Đốt tiếp niềm tin
Trên từng khuôn mặt hao mòn.
 
Một bình minh rạng
Một căn chòi hồng
Những cành lau sậy
Cõng mặt trời đông
 
Nắng sớm mai
Đại ngàn trổ đóa
Một mặt trời uống cạn
đại dương, ấp lửa
Chờ khai nở tiết Xuân.
 
Nắng về thắp nến đồi cao
Như Lai thường trụ trên màu lá xanh
 
Ngày đông hắn lang thang
(Lang thang từ vạn cổ)
Đầu nguồn tiếng tiếng nước chảy ngược
vào cuống họng thời gian
Hắn ngồi xuống Nằm xuống
Lắng nge âm âm những mạch nguồn chuyển động
Trong hơi gió của cơn giông
Hắn thấy Đôi mắt ấy Chân trời ấy
Những con thiêu thân ấy
Rã cánh Hồn hoang.
 
Ngày trở lại nắng rắc đầy trên phố
Trên tình thân sáng những môi cười
Ngoài kia nghìn hoa đang nở rộ
Đà lạt quán gió chiều khơi vơi.
 
Ngồi giữa quán chiều
Đợi mùa thu đến
Trống không bàn ghế
Trống vắng cuộc tình
Ngồi giữa quán chiều
Đợi mùa thu đến
Vạc mây ngang qua
U ám lưng trời
Con chim ngày kia
Chiều nay quên hót
Mùa thu mùa thu
Người xa người xa
Ngồi giữa quán chiều
Ly cà phê đắng
Gọi nhỏ tên mình
Từng cơn gió cuốn
Ngoài trời lênh đênh.
 
Ngồi ở núi này nhớ núi kia
Núi của ngày xưa tận Mahabavata
Có tháp Mỹ Sơn nằm uất hận
Vết son mãi thắm giữa rừng già
 
Người đẩy thuyền qua mép bờ hoang lạnh
Chơi vơi Trăng rơi Ta rơi
Nơi xa khơi Có loài tôm cá hát.
 
Niềm vui hãy giữ thật lâu
Thế gian là vạn ngày sầu miên man
 
Người vác lau qua núi
Thả rớt một nụ cười
Nức đáy sâu hạt nảy
 
Nơi đây mùa khô ngày trong trẻo
Ngang qua giáo đường ngước nhìn
chú gà trống đứng rạng ngời
Tôi huơ tay níu những tờ lịch cuối
Tháng mười hai đủ lanh
để những thiên thần đón Chúa bên máng lừa.
 
Nơi xa khơi Bọt sóng
Hồn trôi lăn phía ấy
Biết bao giờ Vớt lại
 
Phía sau mỗi vết sẹo lành đều có một nỗi đau,
phía sau sự tĩnh lặng của một người
có câu chuyện bão giông đã lặng.
 
Rêu đã xanh trên từng nhịp thở
Vết chim di xướt mái ngói ngày mưa
Ngày mải mê trôi cùng mùa theo gió
Người buổi trưa ngồi im dưới mái nhà...
 
Sáng nay cây mộng mị
Nở vàng đóa mùa thu
Con đường ướp hương sắc
Chân bước về miên du
 
Sáng ra nhìn hình thảng thốt
Thảng thốt tháng ngày bay
Bay như cung tên mũi đạn
Xoẹt ngang trời nổ tung tóe thanh xuân
 
Ta đội mặt trời đi dưới núi
Ta trốn loài người tìm hoang vu
Ngắm con linh trưởng trong tán lá
Loài Vọc cười ta suốt thâm u
Đêm qua đá lạnh ở trên non
Đá lạnh nghìn năm những linh hồn
Sáng ra chim nhỏ bên bờ suối
Hót dậy rừng thu khúc nhạc thiêng
Chiều nay con bướm trên tán lá
Cõng mặt trời trôi về xa xăm
Ngồi soi bóng mình trong vũng nước
Thấy lớp tiền thân lạnh chỗ nằm
Ta đội mặt trời đi dưới núi
Núi đứng cười ta suốt thâm u
 
Tay vuốt di ảnh mẹ
Tạm gọi là phân ly
Đường quê dài hun hút
Mẹ nằm lại con đi
Con đi cho hết phận người
Mặn nồng, bỏng rát,tàn hơi con về
Cúi xin cát trắng hồn quê
Chở che thân mẹ đêm về xa con
 
Thời gian không ô cửa
Bóng đổ bìm leo,phủ giấc trưa
Tháng sáu chiêm bao đầy sóng dữ
Biển quê tôi cuồng nộ một trời
Mỹ Khê đứng ngọ
 
Tôi ngồi suốt mùa hạ
Đợi cánh hoa phượng tàn
Một nổi gì mênh mang
Khúc cuối mùa rả rích
 
Trở về ngôi nhà xưa
Thời gian không ô cửa
Trầm tích đánh cược cơn gió
Thách đố mặt trời
Treo nỗi buồn khơi vơi
Tôi về nhặt.
 
Trong hơi gió của cơn giông
Hắn thấy Con mắt ấy
Chân trời ấy Ngọn lau ấy
Rã cánh hồn hoang...
 
Vốc ngụm suối trong
Ướp cành hoa dại
Trà trong sớm mai
Thả mộng xuống lòng
 
Vời vợi ngày thu phai hương sắc
Những cơn gió xoắn
Va đập  ngọn lá xanh ứa lệ cây khô
Kiếm tìm chi
Người đi "ngậm ngãi tìm trầm"
Hố thẳm lối mòn khe suối vắng
Lanh canh mùa khuya động một rừng thu.
 
Xanh lá cây ơi xanh lá cây
Ta yêu mi như con thuyền trên sóng
như con ngựa trên núi đôi
 
Ai trong tôi nghìn con mắt lạ
Người đi phía núi
Người về đầu sông
Bừng con mắt nhớ
Trăng soi giữa dòng
Ngàn hoa đẫm nguyệt
Sương lạnh chập chùng
Tiếng chim đập cánh
Rớt giữa mênh mông
Giọt nước về xuôi
Thác đổ luân hồi
Ai dõi trong tôi
Nghìn con mắt lạ
Con kiến lên rừng
Con cá xuống biển
Ta hỏi vô cùng
Chiếc bóng về đâu
 
Bản Sonata cuối chiều tà
Bỗng dưng muốn hát lời buồn lên phố
Phố thì mãi xanh nắng rực rỡ trên đồi
Những đóa Quỳ theo gió vẫy muôn nơi
Chất ngất ngày lên ngày xao xuyến
Cao nguyên,ta cùng cao nguyên chót vót
Lũng thấp mây, bềnh bồng dốc mỏi hơi
Muốn ngắt đóa hoa tìm ai để tặng
Cầm đóa vàng phai bên góc quán ta ngồi
Cao nguyên ngày ta đi lạc
Gặp bóng mình đụng bóng cao nguyên
Thân nữ nhi, thôi kiếp sau làm thằng giang hồ vặt
Để trần ai hết cười chê phận đèo bồng
Cao nguyên ngồi nhớ mông lung
Có dăm người đôi khi gần quen biết
Đôi khi những vòng xe quay ngược
Khuôn mặt người lạ giữa trăm năm
Cao nguyên ngồi đây cứ ngỡ xa xăm
Cứ ngỡ đi qua giấc mộng dài bất tuyệt
Cứ ngỡ bước chân ngày hư huyễn
Bản Sonata thoảng cuối chiều tà.
 
Biển đàn bồ câu và trẻ nhỏ
Khi biển vắng người, loài chim về đâu
Tôi nge tiếng cười đùa của lũ còng,
Con sóng, tàu lá dừa
Đàn bồ câu Và đứa cháu ngoại
Đại dương với tôi luôn là một
Cùng thở Cùng thẳm sâu vị mặn
Cùng xám giữa nền trời đông...
 
Cái duyên trong thơ
Thơ thả vào đời sống như vệt khói ngang qua bầu trời rồi tan loãng. Người nhạc sỹ trong tình cờ ngước lên, đã nhìn thấy đám mây lang thang kia. Thế là thơ và nhạc đã có duyên hội tụ. Và một ngày nọ (lâu lắm rồi) một cuộc điện thoại lạ. Nhạc sỹ Vũ Hoàng đã gọi và gởi tặng tôi bản nhạc có lời thơ mình đã đăng đâu đó.
Thực sự đó là niềm vui vì tôi với ông nhạc sỹ (những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng) ấy không hề quen biết. 
 
CHÚNG TA NGƯỜI KINH HÃY CHỈ LÀ KHÁCH CỦA NÚI RỪNG
Hàng thông cổ thụ trăm tuổi trên con đường gần Biển Hồ Pleiku Gia Lai không thể thiếu khi ta đến tp cao nguyên này.
Hai bên hàng thông là những đồi chè chạy dài tít tắp.
Đi trên con đường rợp bóng thông cổ độ lòng tôi như dịu đi trong cái nóng rát cao nguyên.
Mọi lữ khách đến nơi đây rồi đi, hàng cây thì ở lại với gió với nắng, mãi xanh với thời gian. Mặc kệ chiến sự đổi thay, mặc kệ bể dâu.
Thông cong vòm che mưa nắng, đón đợi muôn vạn bước chân đi về, dẫu là bước chân trần trụi chai sạm, hay những bước chân dạo chơi đỏng đảnh của cuộc đời.
Tôi cũng vậy chỉ là khách, đến vội rồi vội đi.
Và chúng ta những người kinh nên mãi mãi chỉ là khách của xứ thượng này
Mong đừng một ai tham vọng, muốn sới những mảng xanh của rừng về làm của riêng cho mỗi căn nhà Việt.
Có vậy mới giữ được hàng thông xanh trăm tuổi
Có vậy những mảng đồi thôi bị xé toạt.
Có vậy những biệt thự nguy nga bớt trồi lên như nấm trên các cánh rừng.
Có vậy những ngôi nhà sàn mới không bị dồn lại từng cụm trên nền bê tông...
Đôi mắt trẻ con thôi hốt hoảng, khi người cha bỗng dưng cộc cằn thô bạo vì đói nghèo,
Những người đàn ông trong bộ dạng thất thần, vì họ gieo trồng mãi không ra cây trái, trên một mảnh đất từ lâu đã khô cằn
Và họ lại lầm lũi đi và lửa rừng lại cháy...
Và những bước chân người Ê Đê, M 'Nông...tụt dài trên đồi nương thu hẹp...
Chúng ta người kinh hãy chỉ là khách của núi rừng.
Đêm Măng Đen lạnh. Tôi bước ra khỏi homstay nhìn núi.
Có tiếng kêu thất thanh của loài chim đêm vang lên đâu đó, như xé toạt màn sương...Tôi rùng mình.
Ngoài kia rừng đang mưa...
Pleiku 11/6

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...