Wednesday, December 20, 2023

Nguyễn Vô Biên 2

 
CỐ QUẬN
Cố Quận Cố Quận
Nơi ta về nương náu
Nắng quái chiều xốn xang Mưa se lòng hiu quanh
Nơi ta về lắng mình Trong tách cà phê đắng
Hơn nửa đời người đi qua
Ồn ào, im lặng Tìm chi
Ta tìm chi Chiều nay ngỗn ngang
Trăm con hac giấy Ta xếp giữa mùa xuân
Mai nhé sẽ tặng anh tặng em
Và thả cho ngày thơ mộng
Nắng vàng chiều xuân
Ai bên trời Cố Quận
Thăm thẳm Đi-về
 
Cổ xứ
Sau cơn mưa dài
Chuồn chuồn bay về đậu xuống bụi tre
Nó nhớ xưa chính nơi đây
Cố xứ trùng trùng
 
Cơn mưa chiều
Cơn mưa chiều Xóa đi những dấu chân trên biển vắng
Trôi đi những muộn phiền
Bản tình ca hợp tấu Bằng thanh âm hạnh ngộ
Nở đóa giữa lòng đại dương
Mưa trên biển vắng
Những bong bóng không kịp vỡ theo bóng phù du
Những con còng không kịp chui sâu đà hóa kiếp
Những nỗi buồn chưa kịp nấc lên đã thiên thu
Dòng chảy về đâu
Ngọn lửa nóng từ đâu
Để đại dương mãi là đêm bí ẩn
Đợi bình minh khai rạng mặt trời
Tôi đi tìm tôi mưa chiều nay nhòe nhoẹt
Chiếc bóng chưa kịp hồi sinh
Một tôi cuồn cuôn Một vòng tròn chạy đuổi
Mệt nhoài_ không khớp những đường ray
Cơn mưa chiều Đi từ vạn nỗi buồn xao xác
Về đại dương Hóa hạt ngọc cho đời
 
ĐỢI
Ngọn đèn thức đợi người về
Non xa mây bạc sơn khê dăm dài
Lối mòn xa vắng chân ai
Từ muôn kiếp nọ gót hài lạc trôi

HẠT BỤI VỀ TRỜI
Từ đây hạt bụi về trời
Về rừng núi thẳm, biển ngời vân du
Giọt sương lay động sa mù
Kết thành ngọc tạc thiên thu bóng Thầy
Phiẻu bồng bóng đổ non Tây
Đầu Đông con cá quẫy ngày nhớ thương
Bước chân dài những con đường
Phơi trên tuyệt lộ ngậm hương dặm về
Trăng vằng văc phía sơn khê
Bao mùa thu cũ đi về chiêm bao
Lênh Đênh Tảo Mộ Xin chào
Trăm Năm Đèo Biển dạt dào sóng xô
Tro buồn trĩu gió lăng Cô
Cỏ mòn núi đứng dựng mồ hư không
Lang thang hạt bụi phong trần
Chân trời vô lượng hóa thân Bồ Đề
 
HƯƠNG XƯA
Tùy bút Nguyễn Đại Hoàng
 
1.
Những câu thơ của nhà thơ Nguyễn Vô Biên- đến với tôi trong buổi sáng mù sương. Phương Nam mùa này có sương nghe cũng lạ. Nhưng những câu thơ của Vô Biên còn lạ hơn:
 
Trong tách cà phê đắng
Hơn nửa đời đi qua
Ồn ào
Im lặng
 
Lạ vì ít khi ta thấy được một nét đẹp của đời của thi ca qua sương khói cà phê mơ màng đến thế! Hay đến thế! Không phải những ngôn từ quảng cáo. Không phải những công dụng hay vô dụng của loài hạt cao nguyên này. Mà là tâm hồn và trái tim của người bên tách cà phê đắng!
Vị đắng của cà phê sẽ an ủi nguôi ngoai vị đắng của đời ta chăng? Hay cái ồn ào im lặng chung quanh ta sẽ giúp ta biết – mình đang sống? Ta đang có một phần hạnh phúc trong hơn nửa đời đi qua?
Đi qua trần gian này chăng?
Không! Là đi qua hương cà phê của những ngậm ngùi và hạnh phúc. Những giây phút cà phê trong đời là những giây phút của riêng ta. Như đoạn kết trong bài hát My Coffee - tôi viết năm xưa - cũng tại quán này.
 
Tháng Ba rồi em nhé
mùa Xuân rồi mùa hè
tiếng đời qua rất nhẹ
một đời tôi nhớ em
Hương cà phê trăm năm…
2.
Có một nhà thơ vừa ra đi một ngày đầu tháng 7 năm 2023- chị Lâm Thị Mỹ Dạ.
Chị biết làm thơ năm 9 tuổi. Và ở tuổi lên 10 đã có tập thơ 40 bài! Từ tuổi đôi mươi chị đã nhận được nhiều giải thưởng thơ.
Và chị cũng có thơ nằm trong danh sách 100 bài thơ Việt hay nhất thế kỷ 20. Văn thơ chị cũng được đưa vào sách giáo khoa. Chị đã viết 10 tập thơ và 5 tập văn.  Nhiều bài thơ của chị đã được một nhà xuất bản lớn của nước Mỹ tuyển chọn, chuyển ngữ, in thành sách và phát hành hồi năm 2005. Đó là điều xưa nay hiếm. Nhiều bài thơ của chị đã trở thành những bài hát nổi tiếng- từ những bản phổ của những tài danh âm nhạc trong nước. Thế nhưng điều không nhiều người biết là- những bài thơ mà người ta chọn để vinh danh chị trong những giải thưởng lớn nhỏ trong đời chị- lại chưa phải là những bài thơ hay, hoặc hay nhất của chị!
 
Và đó là những bài thơ chị viết ở tuổi đôi mươi– TRƯỚC năm 1975. Đó là một thời mà nhà thơ “cũng phải biết xung phong”, và trong thơ cũng phải có “thép” gì đó, phải mang tính gì đó-thì mới gọi là đủ tiêu chí để được chọn!
 
Chị đã thực sống đời thơ giai đoạn SAU năm 1975, như tuyên ngôn của chị trong phần Tự Bạch – đó là:
- THƠ PHẢI BẮT ĐẦU TỪ SỰ CHÂN THẬT!
 
Chị viết: “Đó chính là con người thật của tôi.
Người ta chỉ đạt đến thơ như khi một quả trứng nóng bức tới mức tự nó phải tách vỏ nở ra đời sống - một đời sống sinh động, có hình hài.
Mà muốn có những bài thơ như thế thì phải sống thật với chính mình.
Một khi ta tự lừa dối chính ta thì thơ không còn là thơ nữa...".
3.
Thật buồn khi có lời nhận định về thơ chị như sau của một nhà thơ nổi tiếng: "Thơ chị hay ở những chỗ bất thần, ngơ ngác và những rung cảm đầy nữ tính".  
Ôi không! Sao lại dùng những từ ấy cho chị!
Bởi thơ chị hoàn toàn không có chỗ cho BẤT THẦN – NGƠ NGÁC gì cả!
Mà thơ chị rất trí tuệ- lặng lẽ-và đẹp!
Chất liệu cho thơ chị- chính là từ trong cuộc sống oan khuất khổ đau âm thầm u uẩn của chị từ tuổi ấu thơ, tuổi thanh xuân, cho đến ngày ra đi.
Hãy nghe trong gió ngàn tiếng thơ của chị bay đi -
Em chết trong nỗi buồn
Chết như từng giọt sương Rơi không thành tiếng
(Tặng Nỗi Buồn Riêng)
Xin đừng nói rằng chị là một thiên thần– xin cũng đừng nói rằng chị là người đàn bà thơ- xin hãy nói rằng chị là một trái tim thơ Việt Nam- đã- về- miền- lặng- lẽ.
Đời còn nhớ chị. Chị Lâm Thị Mỹ Dạ.
NGUYỄN ĐẠI HOÀNG
 
Khuya Đà Nẵng
Sông đêm lấp lánh, những mảng sóng cứ vỗ nhẹ rập rờn những câu chuyện của dòng sông.  Ngày tháng cứ mãi xa xăm, ai đi, ai còn ngồi lại với nửa nhánh sông buồn.  Bên ni bờ Đông, người ngồi với khuya, với ly nước mía hoà quyện cùng ngọn gió mát từ sông, giây phút hiện tại, nổi buồn nếu có cũng hóa rong rêu, cái oi bức còn ráng lại đầu thu cũng tan biến, chỉ còn niềm tĩnhh lặng vô bờ.
Đà Nẵng khuya nay, tôi và sông đêm cùng chảy!
 
KÍNH MỪNG ĐẠI LỄ PHẬT ĐẢN
Giờ ngọ đến rồi xin cúi lạy
Ba ngàn thế giới hiện quanh đây
Bảy đó sen hồng nâng gót ngọc
Vô Ưu hoa nở tràn đầy
 
Kon Tum _ Buôn Ma Thuộc
Khi ta đến rừng oằn mình đứng dậy
Núi và mây kia run rẩy vẫy chào
Buổi chiều trời âm u như khói thời trận mạc
Xe ngang qua Đăkto, Tân cảnh Po Ko
Tiếng hát thoảng đồi Charlie xa vắng
Muốn dừng bẻ cành lau trắng.
Thả lên trời, mắt rừng mắt lá mắt rưng rưng
Xóm thượng lùi dần
Lòng quắt quay chiều Buôn Ma Thuộc
Có giọt buồn nào chảy ngược
nhỏ vào đất, đỏ quạch tây nguyên
11/6
 
Ký Ức Vọng
Thu ở đâu Chiều rưng bóng khói
Khuất lấp nẻo xưa gạch ngói rêu phong
Thời gian giữa bao điều xao đông
Bóng tường im Xiêu lệch nỗi đợi chờ
Tôi về tìm xưa Đâu bờ dậu
Em của ngày thơ dại qua rồi
Chỉ còn lá vàng rơi kín ngõ
Và nỗi buồn Tím hạt mồng tơi
Tôi về tìm Chỉ còn phần đất quạnh
Bên kia sông lấp bể sao dời
Trái ấu nhọn tròn thương ngày đôi lứa
Đồng ruộng khô dần Gốc rạ trơ phơi
Tôi về  hỏi thầm vào con nước
Sông sông ơi Cạn kiệt đời người
Mai trăm nhánh Người đi xuôi ngược
Còn những chuyến đò Vọng ký ức bên sông
Tôi về Chỉ mùa thu ở lại
Lá vàng rơi
Lá vàng rơi trên những ngõ đời
Dâu bể đi qua Trái tim thôi gởi lại
Mỗi phận người phần đất quyện Quê ơi.
 
Mùi ngò gai quán vắng
Quán vắng Tô bún bò bốc khói
Vị giác và thị giác Đều hân hoan
Người đàn bà tranh thủ tựa vai chồng
Mắt liu riu hít hà mùi ái ân còn sót lại
Đôi bàn tay đầy dầu mỡ
Tấm tạp dề che chắn niềm tin
Nồi nước lèo lênh đênh
phập phồng nhiều màu sắc
Tôi thích quá màu ngò gai
Màu tình yêu trên đôi mắt chủ nhân
Ngoài kia đang hình thành nhiều cơn giông
Cơn gió tạt vẹo xiêu những linh hồn
Những ghế bàn Những tương lai
Người chồng đang ngồi thẳng
Điếu thuốc trên môi khô bập bùng
những đốm lửa mù sương
Mùa đông chưa đi qua Mùa đông còn lạnh
Hơi ấm nào Cho tôi, cho anh
Rót vào Nồi nước lèo lênh đênh sôi âm ỷ
Mùi ngò gai cay lên mắt mí
Bàn ghế trống, xua đi mộng mị
Tôi đánh cược
Mùi tình yêu theo cơn giông đang lũ lượt đi về.
 
Mỹ Sơn
Hiu hiu trong ngọn gió chiều
Đồ Bàn khúc nhạc phiêu diêu rền trời
Vết tường loang hay bóng ma hời
Xếp tàn y lại thôi người năm xưa...
 
Ngồi ngó chiều bay qua
Trên từng táng lá Dọc dài cao thấp lũng đồi
Trên thời gian chảy
Chảy trắng mây bay
Có những ngày đi về phía ấy Không để làm gì
Chỉ để phơi chút hồn lên phiến đá
Rồi ngồi xuống Ngó chiều bay qua
Ngó những linh hồn lạc loài tứ phía Phía ngàn trùng xa
Phía nào đón đợi Những bàn tay vương
Nắng chân trời cứ ửng
Mây đen cứ giăng qua
Cơn giông cứ hình thành dâu bể
Phía nào khi rừng thu về
Lá vàng đừng có bay đi
Loài hoa đừng rơi cánh
Loài bướm thôi thoát thai
Để loài người cứ trơ gan nắm cầm vỉnh cữu
Phía nào đừng hỗn mang Đừng bạo tàn
Phía nào cho cơn gió Thổi qua hồn dịu êm phút giây
khi ta treo nó giữa đại ngàn
Đôi khi rừng cũng khóc than
Hay hát những khúc ngợi ca ngày vô tận
Đôi khi âm âm những mạch ngầm lai láng
Suối nguồn chảy tuôn giọt lệ Róc rách những nụ cười
Rừng mưa ơi Có gì để chơi vơi
Những cây khô nhức buốc
Những nhánh rừng mật ngọt...
Bên rừng người đứng lặng
Lắng nghe mưa trút Ngó chiều bay qua
Mỹ Khê tháng 11
 
Những chùm bông trôi
Về gõ cửa đêm
Ngón gầy xương xẫu
Ngói xưa cổ lục
Rêu mãi linh hồn
Níu bóng hoàng hôn
Bên bờ tịch mịch
Con chim giẫy chết
Giữa mặt trời hồng
Ôi những chùm bông
Trôi về Cố Quận
Bềnh bồng cơn mộng
Lãng đãng u sầu
Ngày tháng về đâu
Ngọn đèn thức đợi
Bên trời vời vợi
Những chùm bông trôi
2006
 
Nơi tôi
Gió và mặt trời, biển bình yên không gợn sóng, buổi chiều thuyền ghe trở về neo đậu trên vùng vịnh giữa quê nhà. Mùi rái cá quyện mùi muối biển, mùi thân quen trải rộng dọc thuyền chài.
Buổi sáng người ngư dân vác mặt trời ra biển, buổi chiều vác cây chèo trở về sủng cát bàn chân.
 
Ngọn đèn chài soi rọi đêm đêm vào đôi mắt trẻ thơ, mắt người thiếu phụ...giấc mơ đồng xu lấp loáng đời người. Ngọn gió nồm nuôi dưỡng ngày giông bão, phía nào cũng gió, chỉ phía cá tôm là nỗi đợi chờ.
Lâu đài như nấm móc, phồn hoa hội tụ. Không làm vơi đi vị mặn của nước, phai đi màu tinh khôi của bọt sóng, màu thẳm xanh của đại dương, phai đi những giọt máu những giọt mồ hôi nhỏ xuống, của những người từng ở lại và đã ra đi...và thổi tắt đi ngọn đèn chài...
Biển là của bầu trời.
Người ngư dân đêm đêm thắp lửa
Đừng ai đến tranh giành...
Mân Thái Mỹ Khê
 
Ở Cố Quận
Mùa lại qua giữa ngày cổ độ
Mưa lại rơi trên mỗi hoang tàn
Nghe trong hơi gió nguồn thác đỗ
Ly cà fee nồng quán gió mênh mang...
 
PHÁO HOA
Như tia chớp Như bào ảnh Như mộng huyển
Như hoa đốm giữa hư không
(ý từ 4 câu kệ trong kinh Kim Cang)
 
Phủi tay _ nghìn trùng
Tay có khi tay phủi
lòng có khi lòng không
Giá dò được như sông
Vác chèo ra biển lớn
Nhưng cơn bão quẩn quanh
Quất đau ngày bụi bặm
Về ngồi với mông lung
Cười núi cao biển rộng
Lòng có khi lòng không
Giá dò được như sông.
Vác chèo ra biển lớn
 
THI SỸ TRẦN ĐỚI
Am vắng dìu dặt nắng vàng
Có người lữ khách bồng tang mây trời
Gió xuân lay động ngày trôi
Dòng sông xưa cũ mây trời qua đây
Người đi sợi gió cầm tay
Người về nón thả lòng đầy trăng xưa...
 
Thiền viện Vạn Hạnh
Toạ lạc trên đồi Đa Thiện tại Đà Lạt. Lồng lộng trên cao là tượng Đức Bổn Sư uy nghiêm vợi vời. Vầng hào quang toả sáng trên nền trời xanh thẳm. Bước vào cổng tam quan ta sẽ gặp những trụ đá tự nhiên cao to, tưởng như đang lạc vào vườn tượng đá của đất nước Ai Cập.
Chánh Điện nằm sâu bên trong. Tượng Đức Bổn Sư Thích Ca ngồi kiết già uy nghiêm tịch lặng dưới cội Bồ đề.Phía bên trái là hai tượng Đức Phât nhập Niết Bàn. Một tượng màu đen, một tượng bằng đồng lớn nhất Đông Á.
Đến đây ta như đang lạc vào chốn bồng lai khi chùa nằm ở độ cao gần với những tầng mây bay qua. Đứng trên sân chùa nhìn xuống dưới kia là thành phố, từng vạc hoa Quỳ lấm chấm chạy tít tắp ven đồi, vàng rộm cả một trời chiều.
Hoàng hôn xuống muộn, khách hành hương thưa dần. Tôi cũng vậy, lững thững bước xuống đồi, chân chạm vào từng bậc than đá lạnh, lòng thì thầm nói lời giã biệt. Dưới kia thành phố đang lên đèn,hơi lạnh mùa khô trên vùng cao nguyên này, khoảnh khắc
BÂY GIỜ VÀ Ở ĐÂY
LÀ THIÊN THU TUYỆT ĐẸP!
 
THƠ KÍNH TẶNG THẦY TUỆ SỸ
Biển đông nói gì Trường sơn nói gì
Trên bàn chân dài rộng Trên mắt ngời thẳm sâu
Thăm thẳm giữa địa cầu
Hôm qua tôi mơ bóng người
Băng qua đỉnh đồi chập chùng lau trắng
Mong manh mà bi hùng kiêu bạt
Mắt sáng dội vào đêm vũ trụ
Tay phất phơ những đường bay,
Sáng rạng chân trời
Nơi mù sa bóng mây
Đông Tây hội tụ
Nơi ngọn đèn trí huệ phả sáng
Rọi soi vào đêm u trầm
Đi và đi Đêm tối và giá rét
Nơi núi lửa luôn chực trào tuôn
Nơi những nham thạch chảy xoáy
Vào thân phận Vào thi ca Vào cuộc lữ
Giữa giọt lệ và nụ cười
Trên đồi Đại Ninh chiều nay
Có bóng thiền sư  Đi giữa trời lồng lộng
Bản giao hưởng sonata ngợi ca rền vang
Trên từng dấu chân qua...
 
Thơ Trà
Ra sân vốc hạt sương mai
Ngâm trà, chẻ gió, nấu hoài chưa sôi
Mỏi chân, phủi đất ta ngồi
Đêm nay trăng lặng bồi hồi sao khuya
 
Tôi và biển tháng 5
Nhánh rong biển trôi bập bềnh
Như khúc ca buồn ngày nắng hạ
Khúc ca của loài rong
60 năm hóa kiếp người.
Mẹ đẻ tháng 5 Ngày bỏng rát
Có gì cho tương lai
Những cơn gió loạn thổi về không định hướng
Thổi qua những lùm cây gai vùng Rú Độn
Dắt tuổi thơ chạy trên những mã gò
Có gì cho tương lai Một miền quê đầy cát mặn
Đêm đêm cha vác đèn Đi tìm giấc mơ tôm tép
Nhặt khoan thúng chài
Có gì cho tương lai Khi mẹ gánh con hai đầu thúng
Băng qua sông một ngày đầy biến động
Quê nhà xưa ngoái lại đã mênh mông
Có gì giữa chiếc bóng hoàng hôn
Chút mù sương Chút ngày rực lửa
Chút hạnh phúc tựa Màu đỏ ứa
Chút xôn xao nốt nhạc chiều tà
Có gì lênh đênh
Mà bờ bãi Mà những ngày
Vớt bọt sóng Vớt cô liêu Vớt bóng tối
Vớt tôi
Tháng năm mẹ đẻ
Tôi và biển vẫn hoài điều gì chưa nói hết!
mỹ khê tháng 5/23
 
Từ Hiếu
Tre xanh che bóng người về
Đất thiêng nuôi dưỡng hồn quê thanh bình.
 
TUYỆT MÙ
Này lòng huyệt sâu
Khi ta ngã xuống
Thôi hết một thời
Ngày dài ngất tạnh
Đêm ấm gối chăn
Mà đời hiu quạnh
Này lòng huyệt lanh
Rã rích ngàn thu
Âm hưởng tuyệt mù
Gối lòng nhân thế
An vui người nhé
Còn dấu chim bay
Ai qua nơi này
Dấu chân trên cát
Phương lòng bát ngát
Phương đời yêu thương
Đi giữa vô thường
Tóc xanh môi nhạt
Ai băng qua đời
Mịt mờ mất dấu
Trăng nhòa đỉnh núi
Bóng người lung linh
Mai lòng huyệt lạnh
Trang soi bóng hình
Trăng soi bóng hình
Ngàn năm nhỏ lệ
Cõi đời mông mênh
 1993
 
Vu Lan Vu Lan
Nhớ mẹ khói nhang Ân thầy một niệm
Cành hoa tinh khiết Cài giữa mây trời
Mẹ và ta vui Mười phương bồi hồi...
 
Xuân bên rừng
Ngồi xuống bìa rừng
Ngồi với mùa Xuân
Thả sợi tóc xanh
Bay về phía gió
Sợi tóc xanh bay
Qua ngàn tóc bạc
Thả tháng năm trôi
Nắng dội bên trời
.....
Ngồi xuống với rừng
Ngồi với ngàn năm
Âm vọng nguyên sơ
Tiếng cười trẻ dại
Xuân đến bên rừng
Nắng chiều ở lại
Mười ngón tay khô
 
Ý vụn
Hallowween
Thiên thần và ác quỹ Chỉ cách một cái mặt nạ
Ánh sáng và bóng tối luôn đồng lõa
Đêm đen níu gọi mặt trời
Khởi điểm là tiếng khóc
Bởi vậy Khi kết thúc hãy là nụ cười hàm tiếu.
Có thể nhiều
Tháng mười một của một đời người cũng không thể nói hết được điều gì.

 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...