Monday, December 25, 2023

Toại Khanh B

 Ba nghìn thế giới vo tròn
Nhỏ lên giọt nước chỉ còn trang thơ
Bạc cắc luôn ồn ào
Tiền giấy thì lặng lẽ
Nếu đúng là cao nhân
Giữa đời luôn bước khẽ
Bao năm hoang phí phận người
Một đêm tỉnh giấc nghe đời đã khuya
Bất ngờ cái buổi thấy nhau
Giật mình tự hỏi: Người nào đây ta?
Biển dâu…ai lại chẳng già
Nhìn ngang, ngó dọc: Đúng là cố nhân!
Có điều…lòng cứ phân vân
Già chi nhanh thế trong ngần ấy năm...
Bốn mươi vẫn là trẻ con
Vẫn thơ ngây những lối mòn cổ nhân
Bỗng dưng lưu lạc ven trời
Nghe mình lận đận nghe đời phù vân
Chén trà phố lạ bâng khuâng
Để nghe hạt bụi dưới chân cũng buồn
Nghĩ hoài, ai để nhớ thương
Khi sông đời cứ vô thường mà trôi
Mươi hôm, một cuộc luân hồi
Mai về trời cũ, mỉm cười lãng quên
Bướm khuya gục chết bên đèn
Ta mươi năm một lối hèn phàm tâm

BÀI KHÔNG TÊN CUỐI CÙNG
Giật mình tự hỏi: Người nào đây ta?
Biển dâu…ai lại chẳng già
Nhìn ngang, ngó dọc: Đúng là cố nhân!
Có điều…lòng cứ phân vân
Già chi nhanh thế trong ngần ấy năm
Ngày xưa…đôi mắt lá răm
Bây giờ mọng mỡ, quầng thâm mất rồi
Hết hồn, ta lấy gương soi
Ừ thì ta cũng mất toi tuổi vàng
Mở phone tìm Vũ Thành An
Không Tên bản cuối…bàng hoàng lắng nghe…

BÀI THƠ LƯNG TƯỢNG
Em buông đuôi mắt hiên chùa
Để xuôi một kẻ muối dưa cũng buồn
Nát lòng, đâu dám nói thương
đành thôi, ta lại lên đường làm mây
mai kia ghé lại nơi này
dám đâu một phút cầm tay hững hờ
để đêm về chép bài thơ
dán sau lưng tượng...đợi chờ hồi âm
mười năm...rồi hai mươi năm
Bài thơ lưng tượng vẫn nằm đợi ai...
Đò xuôi sơn hạ người chờ đầu non
Mấy mùa trăng...khuyết lại tròn
Đò xưa gỗ nát...người còn gọi nhau!

Mấy mùa trăng...khuyết lại tròn
Đò xưa gỗ nát...người còn gọi nhau!
Mấy mùa trăng...khuyết lại tròn
Đò xưa gỗ nát...người còn gọi nhau!

BẢN TÌNH CA LÃNG QUÊN
Phố đời huyên náo không bè bạn
Phiên chợ trần ai những bán mua
Em tôi kiếp trước là sư nữ
Nay lạc nhân gian cứ nhớ chùa

Một kiếp hồng nhan chốn bụi hồng
Quên bài kinh cũ với sắc không 
Em hát tình ca quên ngày tháng
Hát mãi lời buồn sáo sang sông

Tóc bạc...học đòi theo con trẻ
Những ngày nhà vắng hóa mênh mông
Một cõi game buồn cho đoạn tháng
Nhìn giùm trong đấy...có tôi không? 

BÁT NHÃ
Chén trà đủ thấm môi
Chứa trọn mấy phương trời
Thư phòng vuông một trượng
Bát ngát những trùng khơi
Một chữ KHÔNG tình cờ
Thành chiếc búa kim cương
Chẻ đôi tam thế mộng
Thì ra em vô thường
Ta đi chừng mươi bước
Nghe vạn lý luân hồi
Xin làm người ngoại cuộc
Để đôi khi dược cười

BẾN
Bao năm đất khách đợi đò
Đò xuôi sơn hạ người chờ đầu non
Mấy mùa trăng khuyết lại tròn
Đò xưa gỗ nát...người còn gọi nhau!

BẾN CHIỀU TA ĐỨNG BÊN NẦY
Ngó bên kia sông Thấy chuyện nhân gian
đầy cả trên dòng Gì cũng đẹp
khi đã thành kỷ niệm Phà ơi!
Chiều rồi…còn chuyến nào không! 

BÈO NƯỚC
Ta người bình thủy trên sông
Ai xuôi nước tớ ngược dòng thế thôi 

BÍCH HẢI TRIỀU SINH KHÚC
“Một đời tôn sư tài văn võ
Ôm mối tình si với núi sông
Thổi khúc tiêu cho tình buồn sâu thẳm
Trong khói sương chiều giữa mùa đông"
 (Bích Hải Triều sinh khúc)
 
 ...Cứ vậy, ta ra người khắc bạc
Ðánh mất niềm tin giữa chợ đời
Tâm sự Ðông Tà vùi hoang đảo
Ðàn Chỉ Thần Thông bắt bướm chơi
Bát Quái trận đồ ngồi đun nước
Pha ấm trà khuya ngóng tri âm
Củi nấu, ta dùng toàn dược thảo
Em vẫn chưa về, dạ chẳng cam
Lạc Anh kiếm pháp còn ai ngắm
Nhìn cánh đào rơi để nhớ thêm
Hoành kiếm ngang mày, tim tan nát
Ðốn sạch rừng đào chỉ một đêm
Một bữa xuôi bè rời hoang đảo
Ðông Tà lưu lạc cõi Trung Nguyên
Gió giang hồ lạnh lòng đảo chủ
Khúc sáo tơi bời những nỗi riêng
Cứ vậy, mùa thu ngập lá vàng
Từ ta luân lạc kiếp lưu phương
Sáp khuya nắn tượng nguời tri kỷ
Gió lạnh miền xa nhớ bạn đường
 
BÍCH HẢI TRIỀU SINH
Dạt dào sóng biển nhấp nhô
Chút hơi nồng mặn gió xô bốn bề
Không gian như có hương mê
Chân đà ngại bước đường về muốn xa
Phương tây bóng ngả tà tà
Chim trời mỏi mệt là đà cánh nghiêng
Vô tâm gió vẫn triền miên
Biển ùa con nước vỗ miền cát hoang
Xuyến xao xin tiễn ngày tàn
Hoàng hôn vừa tắt trăng vàng đã treo
Biển đêm bóng khách vắng teo
Đại dương trơ trọi sóng reo ầm ì
Bỗng đâu thấy cuộc phân ly
Hai người một khối tình si đượm sầu
Mỗi người mỗi ngả vì đâu
Sao đem minh nguyệt chứng câu tạ từ?
Có nghe tiếng biển gầm gừ
Mắng tình nhân thế sao như trò đùa
Đến trời đất cũng chào thua
Tâm tư mà bán mà mua lòng vòng
Tiếng "yêu" nhẹ tựa tơ hồng
Hỏi đâu còn kẻ long đong vì tình?
Lặng nhìn bích hải triều sinh
Ngớ người nhận thấy sao mình đa tâm
Bốn bề cảnh sắc thanh âm
Không xem lại cứ trầm ngâm chuyện người
Nghĩ đi nghĩ lại nực cười
Nhân tình thế thái mười muơi vậy rồi
Lo chi nhiều để lôi thôi
Triều sinh bích hải xin ngồi với đêm.

BIẾT HỎI AI
Qua sông mắt ngó lại bờ
Buổi về bến giác bao giờ hỡi em? 
 
BIRTHDAY
Mỗi năm là một vòng quay
vui chưa trọn, đã đến ngày birthday
mãi đi, quên mất buổi về
mươi năm vẫn cứ lê thê dặm đời
mơ hồ nửa thiệt, nửa chơi
tóc pha sương...vẫn ven trời dạt xô
buồn vui chi cũng hư vô
bánh sinh nhật: một nấm mồ phết kem!
 Toại Khanh, April 13/2016
Bất ngờ cái buổi thấy nhau 

BỎ QUÊN
Đêm tàn quên lại chút sương
Người đi quên một hoàng hôn có người... 
 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...