Monday, December 25, 2023

Toại Khanh H

Hai dòng Có gọi là thơ
Xin thưa muốn nữa đành chờ tái sinh
Ham chơi…lạc cõi vô thường
Một đêm đò nát chở buồn qua sông
Say trăng…ta rớt trên dòng
Công phu nghìn kiếp bềnh bồng mất tăm
Hẹn nhau nhóm lửa mùa đông
mùa thu đã hết, người không thấy người
ta đi gom củi ven trời
giữa khuya khản cổ gọi người ngủ quên
người phong sương, kẻ chiếu mền
Hằng nga hứa cuội...bắt đền ai đây
sông đời thả hết niềm tây
quên người họ Hứa...đôi ngày đã quên!
Hỏi mượn nhau một chút tình rêu cỏ
Về làm thơ tiêu sái những đêm khuya
Và đâu đấy những buồn vui nho nhỏ
Đã hóa thân từng chiếc lá chia lìa
Hỏi nhau chi cũng mù sương
Đời mong manh thế nên buồn hay vui
Hỏi nhau đời vẫn ngậm ngùi
Khổ nhiều vui ít nên vui hay buồn
Góc gai thôi cứ vô thường
Còn chùm hoa nở bên đường thì sao?
Hôm kia người cũng xa người
Cho con nước bỏ về trời làm mây

 HẠ SƠN
Và rừng tòng chưa bao giờ lạnh thế
Nẻo xuống đời cũng hun hút mù sương
Ta chống trượng nghe lá rừng kể lể
Một đêm thôi rồi tiếp tục lên đường 

HẠC KINH 1
Chiều kia trên bến bể dâu
Có người khách đứng buồn rầu ngắm mây
Năm xưa cũng độ ngày này
Ai theo nẻo gió đường mây xuống đời
Chiều nay mọi chuyện đổi dời
Đò xưa giờ lại đón người về non
Bời bời lau cỏ hoàng hôn
Sông chiều in bóng mây buồn trôi xuôi
Chim trời về tổ xa xôi
Lòng ai một phút bồi hồi nao nao
Chắp tay, sơn khách nguyện cầu
Mười lăm năm chốn giang đầu thế thôi 
Buồn xưa giờ thả về xuôi
Thuyền ai xin chở một người qua sông 

HÀI CÚ
Hai câu cũng đã đôi điều
Thêm vài câu nữa có nhiều hơn không 

HAIKU
Hỏi thơ sao cứ hai dòng
Xin thưa thêm nữa cực lòng nhau thôi! 

HẢI THỆ
Thì thôi em nhé
Tiễn nhau qua cầu 
Một lần thấy mặt
Cũng cho ngàn sau
Lau lách bờ kia
Cỏ sậy bến này
Trăng lên rồi đó
Ô kìa sương bay
Lệ nhòe tay áo
Miệng vẫn mỉm cười
Đêm đời gió lộng
Người chia tay người
Mười năm sau nữa
Về lại bãi sông
Vẫn trăng, vẫn nước
Còn thấy nhau không
Đời như con nước
Tháng ngày ngược xuôi
Nhớ nhau cháy ruột
Người gọi tên người 

HÀNH TRANG
Một đống hành trang
và những hành trình
Ai rồi cũng phải một mình dặm khơi
Nhục vinh, thành bại, khóc cười
trộn nhau ra một cuộc đời khói sương
nhân sinh ai chẳng trên đường
Rời ga để đến phi trường....bay đêm
hành trang nên bớt, đừng thêm
để mai chân cứng đá mềm mà đi....

HÁT CHO LẦN VỀ ĐẤT
(Hát Cho Người Nằm Xuống)
Nhạc: Trịnh Công Sơn
Lời: Toại Khanh

Ta nằm chết sau một mùa sống kiếp mây
Đã tung tăng bao cuộc tình gầy
Đã lênh đênh trên dòng đời này
Giờ nằm đó trong mộ phần tay trắng tay
Không biết chi là buồn
Không biết chi nụ cười
Thân ta lấp vùi miền tăm tối
Nghe giữa đêm đời mỗi mình đơn côi
Ta nằm chết cho một lần vào kiếp sau
Mấy hôm vui cho vạn ngày sầu
Trái tim yêu thôi giờ cũng nhàu
Đời nghìn hướng chưa hò hẹn đã mất nhau
Như lá kia bỏ cành, như ai kia phụ mình
Rong chơi một thời...giờ thôi hết
Những ghét thương đành gửi vào u minh
Đ K:
Cuộc đời ngày đó ai nhớ ta không
Vườn đời buồn hiu khi đã sang đông
Người cũ còn ai, mặt người lạ quen
Khi xác ta như lá khô chờ nát
Ân tình ngày đó nay đã phôi pha
Nỗi niềm ngày xưa chiếc lá bay xa
Mộ phần từng khuya ngậm ngùi mình ta
Trong bóng đêm...cuộc tử sinh buồn cũng nhạt nhòa
Ta nằm chết trong dại khờ không biết chi
Sống vô minh hiểu đời là gì
Nấm mồ xanh đến hẹn lại về
Lòng lành đó trong một đời có mấy khi
Những bước chân khổ nạn, những nỗi riêng mịt mùng
Ta qua một đời đầy vùng tối
hỏi dứt thân này luân hồi thêm chi

HIÊN TRĂNG NGÀY CŨ
Kể gì một tối hiên trăng
chút tình bèo nước tưởng nhầm ba sinh
trăm đêm mình tự gạt mình
hồn sơn tăng lụy chút tình...lang ly
thơ sầu đem khắc thạch bi
bát đem đong lệ, chéo y gói tình
chiều nay viễn xứ lênh đênh
nhớ hiên trăng cũ giật mình ngộ ra
chẳng do người, chẳng do ta
muôn lầm nghìn lỗi chỉ là vô minh
ăn năn, ta tự phạt mình
chong đèn góc núi chép kinh gọi là
một khuya đối bóng nguyệt tà
nhớ hiên trăng cũ mình ta ngậm ngùi
tình xưa trả hết lại người
ta vui duyên mới bên trời...với ta!

HÌNH NHƯ TÔI LÀ
Tôi như gã ăn mày túi rách
từng đồng xu rơi dần trên suốt quãng đường đi
hôm nay chúng lại đang rơi những đồng hào sau cuối
Tôi như ngọn nến chảy hoài trong đêm
nến tắt là nến chết
nến cháy là nến sống
tôi cháy để được sống
và một đời...sống trong nỗi mòn hao
Tôi như anh lính trọng thương
từng bước lê máu chảy trên đường
những dòng máu sau cùng
những tháng năm trong đời sắp cạn
Tôi như anh xích lô giữa ngày nắng cháy
không khách gọi, lấy gì sống chiều nay
có người vẫy tay, tôi lại gò lưng trong nắng
tôi tồn sinh trong nỗi đọa đày
Tôi như con thuyền trên biển
thiếu nước ngọt người đi thuyền sẽ chết
chở nước nhiều gặp sóng lớn còn chi
Tôi như tay kiếm khách một hôm gặp trận thư hùng
kẻ thù mạnh hơn ôm chặt sau lưng
cách duy nhất để lưỡi gươm đến được phía sau
phải xuyên từ phía trước
Tôi như người mẹ trẻ mắc phải chứng nan y
phải chọn một trong hai cái gì giữ lại
mẹ hiền nào lại chẳng chọn bào thai
Tôi như Từ Hải mê hội phong vân
Em như nàng Thúy chỉ muốn yên thân
Nghe em, tôi chết chôn chân giữa đồng!

HÓA DUYÊN
Tình người Củi quế gạo châu
Ta tên du sĩ bên cầu hoá duyên
Chẵng xin cơm gạo áo tiền
Một đời Tìm được chữ Duyên cũng là

HOÀI
Triêu văn các biên phong
Hốt tưởng hiểu sơn chung
Đương tân hoài tích lãng
Hà xứ cựu thu không

HOÀI
Bao năm hoang phí phận người
Một đêm tỉnh giấc nghe đời đã khuya 

HOÀI NIỆM PHẬT ĐẢN
Lâm Tỳ Ni xưa Bạt ngàn hoa cỏ
Một bình minh mừng đại sĩ ra đời
Lâm Tỳ Ni nay Bụi mờ bay trong gió
Cổ thành xưa Giờ rêu cỏ bời bời
Gốc Bồ đề xưa Bồ tát ngồi thành Phật
Đại lực, đại hùng dưới tán lá đơn sơ
Phật cảnh hôm nay Đông người đất chật
Những mảnh cờ buồn Theo gió thổi phất phơ
Câu Thi Na xưa Phật về viên tịch
Giữa vườn sa-la Hàng thánh chúng đoan nghiêm
Chuyện ngày xưa Nay chỉ còn cổ tích
Gẫm chuyện đạo đời Chỉ để thấy buồn thêm
Lời Phật xưa Nay chỉ còn chuông với tượng
Tụng đọc đầu môi Thay chứng ngộ trong tim
Lòng hữu hạn đã thay tâm vô lượng
Đạo mầu xưa Nay biền biệt dấu chim
Hơn hai ngàn năm Trần gian dâu bể
Mỗi năm một lần Ngồi nghĩ chuyện xưa sau
Ai người hữu tâm ngồi nghe nhau kể lể
Nỗi đời phù sinh Giọt sương sớm khô mau...

HOẰNG DƯƠNG 
Nghiêng vai gánh chút chuyện đời
Những phương trời bụi Nụ cười mây qua
Mai sau hoa nở sơn hà
Có người tóc trắng áo dà qua sông

HỎI
Đất trời luôn tứ quý
Sao cứ nghe mùa đông?
Người đếm hoài không xuể
Sao chỉ ta với lòng?
Trời có mưa có nắng
Sao nghe hoài lãnh phong?
Đất quê, chừng có đấy
Sao mình mãi rêu rong?
Đi tìm hoài thân phận
Nửa đời vẫn hoài công
Chiều nay nằm đất khách
Nghe mình...mớ bòng 

HỘI
Áo vàng ẩn sĩ mờ nắng quái
Cánh cò vô ngại trắng mù sương 

HỎI AI
Ba mươi mấy tuổi già chưa?
Mươi năm dưới phố cũng vừa mỏi chân 

HỒI KÝ
Ai biết rồi sau mươi năm nữa
Ta có trở về được cố hương
Thăm lại am xưa buồn vôi vữa
Những buổi trà khuya bên mái sương
Ta đi nghìn dặm thân du thủ
Đắp áo lạnh hoài một bên vai
Bình bát chỉ là cơm khất thực
Còn tình tri kỷ biết xin ai?
Nhớ lại năm xưa trời cố quận
Bờ cỏ sông quê dọn chỗ nằm
Con nước lớn ròng ngày hai buổi
Mòn lưng chờ mãi chẳng tri âm
Từ đó ta đi vào gió cát
Một gùi sách cũ đẫm phong sương
Xiêu dạt thiên nhai rồi hải giác
Chí lớn mòn theo gió bốn phương
Xứ người từng chén trà lưu lạc
Ta uống mềm môi những buổi khuya
Cổ thư hiu hắt theo dòng nến
Nhiều lúc cố quên chuyện trở về
Đời có bao năm mà toan tính
Áo rách, cẩm bào cũng thế thôi
Mai kia tóc bạc về sông vắng
Gom hết một lần đem thả trôi

HƯ KHÔNG

Từ em vô ngã phụ tình
Ta về đại ngộ thấy mình hư không!!!  


HUYỀN TRANG  
Ai có nghe từ muôn trùng gió cát
tiếng chân người nghìn năm trước pháp du
ai có thấy trong mịt mù hoang mạc
giữa bụi mờ sừng sững một lòng tu
Một bầu nước, một gùi kinh kĩu kịt
một hài rơm và một tấm lòng son
trời hoang mạc...những đêm dài gió rít
máu rướm vai, lòng đại nguyện không sờn
Nẻo Tây thiên càng đi càng diệu vợi
ngựa rồi người lần lượt bỏ ra đi
những nguyện ước tưởng chừng ngoài tầm với
mắt lệ khô trong gió cát bời bời
Nỗi hoài quận đêm xứ người se thắt
nhớ chùa xưa, những thầy bạn tri âm
chân vùi cát, hai bàn tay nắm chặt
giữ trong lòng chí phục dựng tòng lâm
Ai rước đạo từ đất lành Thiên Trúc
về chữa lành một Phật giáo trung nguyên
mười bảy năm với vô vàn khổ nhọc
vẫn sắt son sau trước một câu nguyền
Ai tay trắng đã làm nên huyền sử
vóc hạc gầy làm rường cột Không môn
ai Bồ tát giúp đời bằng từng con chữ
bóng đổ dài suốt một cõi Đông phương 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...