Sunday, December 24, 2023

Toại Khanh O P Q

 Phải chịu một lần nghe xót xa
Đôi bữa trầm luân cũng đã là
Mai kia giũ áo về nghìn dặm
Bến lạ soi mình, ta thấy ta
Trên bến Lăng Vân ngày sau ấy
Em có về không, ta vẫn chờ
Gặp nhau lần cuối rồi vĩnh biệt
Kỷ vật chỉ là mấy trang thơ
Phải đâu ta sợ chi tình
chỉ lo tình phụ nên đành vô tâm
Phong lai sơ trúc Nhạn quá hàn 
Người đi Từ buổi nhân gian chợt buồn
Đôi lần cuối nẻo tà dương
câu thơ rớ rụng bên đường vô
 
Quà cho nhau mấy câu thơ
Để sau cách biệt còn ngờ thấy nhau
Quên mà vẫn nhớ là tu
Muốn này lại nọ là tù mọt gông

ONE – WAY TICKET 
Ta cầm chiếc vé one – way
Theo em mấy buổi lội về rã chân
Tình trôi về phố mù tăm
Trái tim lộng gió đêm nằm phát run
Làm thơ gởi cõi vô cùng
Em vô trụ xứ tình không chốn về
 
PHÀM PHU
Vẽ tranh Chỉ thấy bóng mình
Làm thơ Chỉ thấy phàm tình mênh mông
Viết văn Đâu chỗ xuống dòng
Dịch kinh Để lại nghe lòng ngổn ngang

PHÁP MÔN
Kiết già không chuỗi không kinh
Ta ngồi thắp nến quán mình phù vân 
 
PHIM KHUYA
Em trong phim Ta ngoài đời
Hết phim Còn thấy nụ cười giữa khuya
Hai cuộc đi Một lối về
Bướm bay ngang gốc Bồ Đề Mù sương

PHỔ-ĐÀ (FLORIDA) THU PHONG
Vô tâm thập diệp thu hồ ngạn
Ý ngoại chưởng trung thập tải tình
Tuế nguyệt phù luân nhân vô tích
Cửu lạc dĩ thời diệp do thanh
 
PHƯƠNG TRỜI NƯỚC MẮT
(Hoa Cài Mái Tóc)
Nhạc: Thông Đạt
Lời: Toại Khanh
Dòng trầm luân thương sầu chất ngất
ta lang thang mấy độ vui buồn
thiên đường rồi sương khói mong manh
đi bao xa vẫn là vòng quanh
Cuộc trầm luân chan hòa nước mắt
đưa ta đi bao nẻo thăng trầm
rồi ngày kia xuôi tay nhắm mắt
trông quanh đây ai lại còn ai
Điệp Khúc:
Ta xa đời, ta xa người
ta quên mình, buông hai tay
xin ai đừng mê đường cỏ hoa
xin ai dừng gót phiêu lưu lang thang tâm ma
phàm tình nào không là u mê
ta mong nhau giữ hạnh bồ-đề
dù đường còn nghìn trùng sơn khê
nhớ chăng ai đạo là trời quê

QUA SÔNG TRÀ KHÚC MÙA HẠ
Vương Hoài Uyên
Sông xưa giờ đã cạn
Đâu rồi tiếng “đò ơi!”
Đáy sông thành bãi sạn
Ngô, đậu đã đâm chồi.
Chỉ còn ao nước nhỏ
Dưới chân cầu lặng yên
Lơ thơ vài khóm cỏ
Âm thầm mơ thảo nguyên.
Soi mình trong vũng nước
Hỏi hồn sông nơi đâu?
Mơ hồ nghe cá quẫy
Đau chuyện đời bể dâu.
Trăng về nơi cuối bãi
Ngỡ ngàng mơ bến sông
Con đò xưa gác mái
Trên bãi bồi mênh mông.

QUẠNH
Ao khuya một chú vạc gầy
Chênh vênh gác vắng một thầy Huyền Trang  





No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...