Saturday, December 23, 2023

Toại Khanh U V

Ừ thêm một tuổi, già một tuổi
Một bước gần hơn...đến áo quan
Sáng nay thắp nến mừng sinh nhật
Lại thổi, để dành cho lễ tang!
Ta về qua bến hàn giang
Tiện tay nhặt ánh trăng vàng sông khuya
Một đi, gió chẳng quay về
Như ai tin được trăng thề ngu ngơ
Bày chi bờ đợi, bến chờ
Chuyện đời bóng nhạn qua hồ thế thôi
Tử sinh là một dòng trôi
Sóng sau, sóng trước luân hồi mất nhau
Năm mươi đã bạc mái đầu
Gió qua rừng trúc cơ cầu được chi
Đêm tàn, ngó tượng Đại Bi
Nhớ ra còn đó chút gì...trên kia!
Ước gì có thể hóa thân
Hạt sương lạnh giữa vô ngần cỏ hoa
Uống chén trà khuya trên núi
khói bay quên mất đồng bằng
Tiên Dung dạo chơi bờ cát
nào hay Đồng tử dưới chân
 
Về chùa phơi áo ngoài sân
Thầy tu mà cứ nghe chân hải hồ
Sợ mai sương gió dạt xô
Túi nông, rớt chữ nam mô ven đường
Đêm xa...buồn thắp bó hương
Khói bay...mình tóc pha sương mất rồi
Giữa khuya mở cửa nhìn trời
Nỗi riêng meo mốc ai người tương tri!
Vẽ tranh rồi lại làm thơ
Chẳng qua chỉ để đợi chờ một hôm
Viết rồi quên quen rồi xa
Một đời đuổi bắt vẫn là tay không

VÁC TƯỢNG
Rồi mai nghìn dặm trùng quan
Tay ôm tượng Phật, hành trang trên đường
Những chiều nắng, những đêm sương
Những khuya ngồi thắp tâm hương ngậm ngùi
Ô hay, Phật vẫn mỉm cười
Thì ra Ngài vẫn bên đời với con!
Dẫu mai biển cạn, non mòn
Nét môi vi tiếu xin còn thiên thu…
 
VẪN NHỚ TỪNG ĐÊM CỐ THỔ ƠI
Mai kia còn dịp về quê cũ
Hái sậy bờ sông kết thảo lư
Cuối năm chong mắt chờ nước lũ
Bên dòng thả hết chuyện tâm tư
Những bếp lửa chiều ngồi nấu thuốc
Nắng quái nhuộm vàng áo lão sư
Có con bìm bịp kêu nước lớn
Người gõ ấm trà hát vô tư
Thiên hạ rằng ngoài sông có quỷ
Với những tràng cười suốt canh khuya
Những chiều mưa gió qua bãi sậy
Có bóng lêu khêu vẫn đi về
Ðôi lúc giữa trời nước mênh mông
Tiếng ai rờn rợn suốt bãi sông
"Ðời mạt pháp rồi, trời sắp tối
Ðò sang bờ Giác, ai đi không?”
 
VẬY RỒI
Vậy rồi đi vậy rồi xa
Lâu mau gì nữa cũng là chiêm bao
Vậy rồi...người cứ xa nhau
Vậy rồi mây trắng sơn đầu mất tăm
Vậy rồi cũng hết trăm năm
Rong chơi chi mấy cũng nhằm một khuya
Xuôi tay đi chẳng nhớ dìa
vòng tay nào cũng cách chia mấy bờ
Đợi chi mà chẳng bây giờ
Ngày đang trôi đấy còn chờ bữa mô?
Mandalay Airport, July/11/03
 
VẬY RỒI
vậy rồi... gì cũng sau lưng
buồn vui chi mấy cũng chừng ấy thôi
cũng năm tháng cũ qua rồi
cũng ngày tháng mới...đợi tôi trước thềm
vậy rồi...đời có chi thêm
có tôi sinh tử có em luân hồi
có niềm vui để mỉm cười
có niềm đau để con người học khôn
bình minh rồi lại hoàng hôn
vậy rồi...một buổi người chôn xác người
lợi danh vinh nhục một đời
đến ngày bạc tóc vậy rồi phủi tay...
Kyaikhtiyo, buổi khuya hay tin thầy mất (Dec/7/2012)

VỀ MUỘN
Cửa tùng then đã lạnh sương
Mới hay am chủ lên đường từ khuya 

VI MÔ
Kinh khuya chợt sáng chuyện đời
Giữa nghiên mực đọng dáng người trầm luân 
 
VIÊN SỎI
viên sỏi ngoài thiên nhiên
giúp ta niềm cảm hứng
nhớ về những câu thơ...
viên sỏi trong cơ thể
đem lại những cơn đau
giúp ta nhớ về những lời kinh
ôi, vết thương trong lòng con trai
kết tinh thành ngọc quý...

VỌNG
Một đỉnh trầm con mười phương mộng
Đôi chén trà khuya mấy nhánh sông
Trăm năm rồi cũng như con nước
Lên ngược về xuôi những bến ròng 
 
VU LAN ĐẮNG
Vui buồn một cõi biển dâu
Chiều nay mẹ bỏ qua cầu thiên thu
Sa Môn cát ái mặc dù
Mồ côi ai bảo lòng tu chẳng buồn
Mốt mai về lại cố thôn
Nẻo xưa vẫn đó, nhưng còn mẹ đâu
Thuở nào tay trắng, áo nâu
Nắm tay con dắt qua cầu tuổi thơ
Bây giờ…gì cũng trong mơ
Mẹ ơi trời cũ biết chờ gặp ai
Lạnh lùng gió sớm mưa mai
Dặm đời phía trước còn ai đợi về
Vu Lan lạnh cả trời quê
Đêm mưa tháng bảy lê thê nát lòng
Thương đời mẹ, chuyến đò đông
Chiều nay hóa nhánh cỏ bồng mà trôi



No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...