Saturday, December 23, 2023

Toại Khanh K

 Kiếp này thôi đã muộn rồi
Kiếp sau lên tám, lên mười gặp nhau
Gặp nhau...chẳng để gì đâu
Chỉ là để được bắt đầu...làm quen 

Kālāma

Về đây vun gốc ngọc lan
Xây thêm một động hoa vàng đợi nhau
Mai kia sương trắng mái đầu
Ta đi còn để lại câu hẹn thề
Xứ người treo bóng trăng quê
Lòng vô trụ...biết ai về, ai đi?
11/2020
 
KỆ DÂNG Y TU NỮ
Từ muôn thuở, nữ nhi phận thứ
Phải cậy nhờ quân tử gửi thân
Nghĩ thương cho kiếp nữ nhân
Hồng nhan là phận, hồng quần là duyên
Không hiếm kiếp thuyền quyên bạc phận
Trao thân nhầm, lận đận nhất sinh
Người ta ai cũng như mình
Cớ sao nam trọng, nữ khinh là gì
Kịp đến ngày Đại Bi xuất thế
Nẻo Niết Bàn đâu kể nữ nam
Đầu tiên ni tổ Kiều Đàm
Lập nên ni chúng mở mang đạo lành
Từ khuê nữ trâm anh đài các
Đến các nàng phận bạc truân chuyên
Ghé chân được cửa am thiền
Cần chuyên thì cũng thánh hiền như ai
Chẳng kể chi hình hài nhi nữ
Miễn tu hành tương tự chúng tăng
Lòng tu chẳng lụy lợi danh
Đơn sơ là tướng, chí thành là tâm
Rồi sau mấy trăm năm Phật Lịch
Y vàng xưa thất tích ở đời
Một trang giáo sử đổi dời
Bạch y tu nữ nhớ thời huỳnh y
Cũng đạm bạc muối dưa khất thực
Cũng chuyên cần tu đức, tu tâm
Miễn sao lìa được hồng trần
Viễn ly bể ái nguồn ân lụy phiền
Nay chúng con hữu duyên, hữu phúc
Gặp chúng ni ly dục xuất gia
Bạch y thay áo Cà -Sa
Thành tâm hiến cúng gọi là gieo duyên
Mong đời sau thánh hiền gặp gỡ
Được bạn lành hỗ trợ trước sau
Được duyên mặc giải thoát bào
Đời đời chỉ chuộng một màu áo tu
Dẫu mang thân nữ lưu cũng mặc
Luôn nhớ bờ giải thoát mà qua
Đời đời lánh tục xuất gia
Chẳng mong xuất giá đọa sa luân hồi
Đến khi gặp Phật ra đời
Thiện Lai Thánh Nữ  một lời cũng xong
 
KỆ CÚNG DƯỜNG ĐẠI Y 
Y là tướng, đạo mầu là thể
Áo đại bi chi kể đức lành
Ba đời chư Phật tịnh thanh
Viên dung thể tướng mà thành đạo sư
lễ Phật Y có từ duyên cũ
Ghatikà phạm chủ thần uy
Cúng dường pháp cụ tam y
trợ duyên Bồ-tát xả ly hồng trần
Kịp đến khi Ngài thành đại giác
Bà Kiều Đàm đại phát tín tâm
trồng bông, dệt vải tự thân
may y ba lá cúng dâng Phật Đà
lễ cúng y đã ra huyền ấn
một đại y, hai đấng từ tôn
y vuông để đạo thêm tròn
đời đời chánh pháp hãy còn luân lưu
phước điền y đặc thù biểu tượng
từ xưa sau là ruộng phước duyên
ca-sa hình ảnh đạo thiền
lá cờ La Hán giữa miền tử sinh
nay chúng con tâm thành sắm sửa
vải thô may thành thửa phước điền
trên từng sợi chỉ đường kim
gửi theo đó trọn một niềm tín tâm
mong khi chưa công thành quả mãn
nẻo luân hồi bầu bạn hiền nhân
đời đời học đạo chánh chân
chỉ theo đường giác, chẳng gần ngõ mê
khi duyên kết Bồ-đề thánh trí
được xuất gia khất sĩ thiện lai
cận kề Điều Ngự hôm mai
hợp quần thánh chúng trong ngoài nhân thiên
cầu Tam bảo chứng miêng tấc dạ
cho chúng con đạo cả sớm thành
y vàng lễ phẩm tịnh thanh
hoà cùng tín trí kết thành Phật duyên.
 
KỆ CÚNG DƯỜNG HƯƠNG ĐĂNG 
Như vầng nguyệt đêm trường soi tỏ
Như vầng dương chiếu rõ càn khôn
Ba đời các đấng Thế Tôn
Bản hoài đã vẹn, hãy còn đại bi
Lòng thương đời mê si giả vọng
chuyển Pháp Luân, gióng trống Pháp âm
đạo vàng soi thấu nhân tâm
cứu người giải thoát mê lầm hôm mai
nay chúng con hậu lai sanh trễ
thiếu duyên hầu đèn tuệ Phật Đà
lòng lành sắm chút hương hoa
tâm đăng mấy ngọn gọi là gieo duyên
dốc phàm tâm điện tiền tiếp túc
xin cúi đầu gieo phúc vô sanh
mong đời bớt được vô minh
cho người an lạc, cho mình vô vi
thắp đèn nhớ Đại Bi đức sáng
Chánh Biến Tri toả rạng mười phương
Dâng hoa lòng nhớ giới hương
đức lành Điều Ngự cũng dường muôn hoa
hương Thiện Thệ lan xa ba cõi
trí Như lai soi thấu ngàn đời
chúng con nay được thân người
tín tâm tu học đợi thời vô sanh.
 
KỆ XƯNG TÁN CỘI BỒ ĐỀ

Ba đời Phật vẫn theo truyền thống
Luôn đản sinh chỗ rộng ngoài trời
Đến khi chứng đạo cao vời
Vẫn luôn một cõi thảnh thơi núi rừng
Lúc tròn duyên lâm chung thọ mãn
Chư Phật luôn chọn tán cây rừng
Ba đời đại giác thong dong
Như Lai tam thế thảy đồng thế ni
Đức Thích Tôn chẳng là ngoại lệ
Vẫn vượt ngoài biên tế nhân gian
Đản sinh, thành đạo, niết-bàn
Ba lần đại sự dưới tàng cây cao
Lễ linh thọ khác nào lễ Phật
Nhìn tàng cây nhớ bậc đại từ
Hai ngàn năm lẻ có dư
Bao lần chiết nhánh kể từ năm xưa
Từ nguyên thủy nắng mưa Cổ Ấn
Rồi biển dâu mấy bận xứ ngoài
Bồ đề in bóng Như Lai
Gốc cành giác ngộ mãi hoài xanh tươi
Khắp gần xa trời người ba cõi
Bày hương đăng dưới cội Bồ đề
Dốc lòng nguyện thoát cõi mê
Một mai duyên mãn, cùng về vô sanh! 
 
KHẤT THỰC PHÙ VÂN
Y sờn, chân đất hóa duyên
Tay ôm bát Phật qua miền biển dâu
Ghé xin người một chút sầu
Hóa duyên luôn những nông sâu tình người
Sắn khoai là những chuyện đời
Ngọt chua thế cuộc ta ngồi thọ trai
Qua sông mượn sóng làm hài
Tuổi xanh hành cước đợi ngày Linh Sơn.


KHÓC THƯƠNG SƯ THIỆN MINH
Thế là hết thoáng qua như chưa từng có
người ngang đời như cánh vạc hồ khuya
một sáng người đi không hẹn buổi về
sóng nước cù lao cứ dập duềnh tức tưởi
đây đó vườn quê cành cam gốc bưởi
những chuyến đò chiều
đợi hoài viễn khách vẫn mù tăm
mươi năm xa quê sao quên được chỗ nằm
tuổi ấu thơ mãi thơm mùi khói rạ
tóc xanh viễn phương đời nâu sòng ôm chí cả
tuổi ngọc về thành đạo nghiệp dựng tòng lâm
Hăm bảy năm một kiếp tơ tằm
dịch sách, viết kinh dựng chùa, xây thiền viện
Từ Ấn Độ, Phần Lan sang đất Miến
độ người, nuôi tăng cho Phật pháp mai sau
Một chiếc xuồng con giữa mấy trận ba đào
vẫn một dạ...vững tay chèo chống
ai hay một chiều thuyền nan sông rộng
Rau mác lên bờ cho bìm bịp bay xa
bỏ lại đệ huynh dang dở một khay trà
Không biệt mà đi tim hãy còn bao hoài bão
sự nghiệp ở đời dĩ nhiên đều hư ảo
chỉ thiên thu là mỗi trái tim người
sư đi để lại nụ cười
tháng năm còn đó bóng người cuối sông
mai kia về đất Vĩnh Long
sớm chiều nhìn nước lớn ròng nhớ nhau!

KHÔNG
Người đi còn lại mình tôi
Bài thơ giấy vụn viết rồi lại quên 

KHÔNG ĐỀ
Đèn khuya giấy vụn vẽ chơi
Đôi hàng cổ tự tưởng thời tiền thân
Hà phương hề những cố nhân... 

KHUYA 
nến đêm sáp chảy vào nghiên
ta hoa mắt ngỡ con thuyền bến khuya 

KHUYA 2
Nhà bên ai hát ngu ngơ
Chợt thèm một tiếng ngâm thơ bên hè 

KINH KHUYA 
Khuya ngồi đọc cuốn Kim Cương
Thấy đời vô thường một cuộc phù sinh
Nếu đời không có trang kinh
Ta biết tìm mình thiên địa hà phương!

KINH LÁ
Lá vàng một chiếc nhỏ nhoi
Vẫn dư chỗ chép chuyện đời thiên thu 

Kính tiễn Thiền sư Thích Nhất Hạnh
Sao rụng rồi sao…một vì sao vừa rụng
Đời đang đêm…cần lắm những vì sao
Thuyền bỏ bến đi…biết sẽ ghé bờ nào
Trời Đông, trời Tây giờ không thuyền…bến vắng!
Chưa được gặp Người vẫn nghe lòng mặn đắng
Thị phi sá gì, lòng vẫn trĩu niềm thương
Biển lớn, non cao rồi cũng vô thường
Thân tứ đại, dẫu của ai, cũng chỉ là bọt sóng
Ngót trăm năm giữa phố đời xô động
Chí cả hành tàng như thớt tượng tùng lâm
Lộc Uyển, Làng Mai, Phương Bối, Làng Hồng…
Người Nhất Hạnh khởi xây trường Vạn Hạnh
Bỏ nắng ấm quê hương tìm về phương trời lạnh
Hồn đông phương trực nhập đất Tây phương
Gió bụi chông gai,
Một dạ can trường
Gùi kinh Phật đơn thân vào đất Chúa
Nhớ linh xưa, giữa lúc quê cha một trời binh lửa
Một bóng ven trời…cho đạo, cho quê
Trời Tây long đong một nắm hạt Bồ Đề
Cặm cụi đội sương gieo trồng trên đất khách
Tiếng ta, tiếng người…giảng kinh, viết sách
Dạy người yêu quê, thương Phật với ca dao
Thoáng đã một đời…cuộc mộng ngắn vậy sao
Chốn tổ hồi hương nghe gió về trên tán lá
Một góc chùa quê dấu mình chôn chí cả
Một vốc xương tàn gửi lại đất quê hương
Hữu vi hữu hạn…vô thường
Đành thôi một nén tâm hương kính Người
Một vì sao đã rụng rơi
Cho xao xuyến mấy phương trời Tây Đông





No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...