Rồi mai nghìn dặm trùng quan
Tay ôm tượng Phật, hành trang trên đường
Những chiều nắng, những đêm sương
Những khuya ngồi thắp tâm hương ngậm ngùi
Ô hay, Phật vẫn mỉm cười
Thì ra Ngài vẫn bên đời với con!
Dẫu mai biển cạn, non mòn
Nét môi vi tiếu xin còn thiên thu
Rồi Như Đá Ngây Ngô bên trời lạ
Ta lang thang…thèm Một Cõi Đi Về
Nắng Thủy Tinh, rồi Mưa Hồng sao thỏa
Cho Hoa Vàng Mấy Độ lạnh bờ mê
Tay ôm tượng Phật, hành trang trên đường
Những chiều nắng, những đêm sương
Những khuya ngồi thắp tâm hương ngậm ngùi
Ô hay, Phật vẫn mỉm cười
Thì ra Ngài vẫn bên đời với con!
Dẫu mai biển cạn, non mòn
Nét môi vi tiếu xin còn thiên thu
Rồi Như Đá Ngây Ngô bên trời lạ
Ta lang thang…thèm Một Cõi Đi Về
Nắng Thủy Tinh, rồi Mưa Hồng sao thỏa
Cho Hoa Vàng Mấy Độ lạnh bờ mê
RIÊNG MỘT GÓC...NGỒI
Em giữa trùng khơi vẫn có đôi
tôi vẫn quạnh hiu một góc ngồi
bất đồ gẫm lại ai chẳng thế
ai giữa trần gian chẳng đơn côi
có đôi mà vẫn một mình thôi
ai chẳng mình ên lúc khóc cười
ai chẳng một mình trên giường chết
ai chẳng đơn thân nẻo luân hồi
Mai kia tôi có xuôi nghìn dặm
em có đoàn viên giữa phố đời
khuya nào tỉnh táo ngồi ngó lại
tụi mình sau trước...mỗi mình thôi!
Chiều nay ba kẻ giữa trùng khơi
chợt nhớ vẩn vơ chuyện ba người
hai kẻ cùng chơi trò sinh tử
một người lặng lẽ...ngắm mây trôi!
tôi vẫn quạnh hiu một góc ngồi
bất đồ gẫm lại ai chẳng thế
ai giữa trần gian chẳng đơn côi
có đôi mà vẫn một mình thôi
ai chẳng mình ên lúc khóc cười
ai chẳng một mình trên giường chết
ai chẳng đơn thân nẻo luân hồi
Mai kia tôi có xuôi nghìn dặm
em có đoàn viên giữa phố đời
khuya nào tỉnh táo ngồi ngó lại
tụi mình sau trước...mỗi mình thôi!
Chiều nay ba kẻ giữa trùng khơi
chợt nhớ vẩn vơ chuyện ba người
hai kẻ cùng chơi trò sinh tử
một người lặng lẽ...ngắm mây trôi!
RỒI MAI EM ĐI
Rồi mai em đi
Tay trắng mang theo được gì
Một đời cho ước mơ chi
Hay là một kiếp sân si
Ngày mai chôn em
Chôn theo một mái tóc mềm
Bia mồ là chút tuổi tên
Cho người ở lại buồn thêm
Ngày mai em xa
Mây trắng bay ngang vườn nhà
Cho từng khuya ai ngồi nhớ
Chuyện người cũng là chuyện ta
Ngày mai xa nhau
Nhà khuya tiếng ho thêm rầu
Người đi trong mùa dịch cúm
Ta rồi cũng sẽ đi sau ....
3-2020
RỒI MAI TÔI RA ĐI
Rồi đến ngày mai tôi ra đi
Để lại sau lưng những thứ gì?
Niềm thương còn dở, bao vụng dại…
Ai nhớ người xa, xót hoen mi?
Hội ngộ - chia ly chuyện tất nhiên
Lưu luyến mà chi, chỉ thêm phiền
Các pháp hữu vi đều huyễn giả
Hiện hữu chỉ là gá tạm duyên.
Tôi chắc rằng tôi có lỗi lầm
Dù tôi gắng sống với thiện tâm
Tôi chẳng khiến ai buồn giận nữa
Mây trắng, ngàn xa, bóng biệt tăm.
Tôi muốn đời tôi sống trọn tình
Nhưng rồi phải chịu tiếng chê khinh
Nào có mưu mô hay lừa phỉnh?
Tôi chẳng còn ham chút hư vinh.
Cố gắng cũng nhiều, được nghỉ yên
Gác lại sau lưng những ưu phiền
Đã tận lực rồi, không trách nữa
Bao cuộc dở dang, cũng bởi DUYÊN.
Chuyện đúng, chuyện sai, chuyện thị phi
Nước chảy, mây trôi có nghĩa gì?
Thế gian nào có chi tuyệt đối?
Buông nhẹ thênh thang, chấp mà chi?
Cuộc sống nhân sinh thật vô thường
Xây đắp mặn nồng với yêu thương
Kiến chấp, cái Tôi và bản ngã
Rẽ bước, chia ly, chẳng chung đường.
Thôi thế thì thôi, khép lại rồi
Quên đi nguyện ước của đời tôi
Cánh nhạn thoáng qua nào vướng bận
Một chút niềm riêng với đơn côi.
Muốn những điều chi giữa cuộc đời?
Tấn tuồng giả tạm, những trò chơi
Trước sau gắng giữ lòng ngay thẳng
Mai có rời xa, vẫn thảnh thơi.
Liệu tôi còn muốn trở lại không?
Hay tôi trăn trở vết thương lòng?
Qua lại trần gian theo chí nguyện
Dù đến rồi đi vẫn tay KHÔNG….
28/10/2022
RỒI NHƯ CHIẾC LÁ
Viễn phương lắm bữa quên cười
Mưa xiên nắng xế hỏi người buồn không
Rồi như chiếc lá trên sông
Ta trôi biền biệt, đời không chỗ về
RONG
Mươi năm giữa cõi vô thường
Rong chơi thương hải quên đường về non
RỪNG MAY-MYO
Lên rừng, bỏ phố sau lưng
Một chiều ngó nắng...không dưng nhớ người
ven đồi gió lộng xa xôi
phóng tâm mà xếp bằng ngồi...nhớ nhau !
mươi hôm rồi, chứ ít đâu
cứ ngu ngơ cõng tình sầu trên vai
ngó con đường đất sao dài
dưới kia...vẫn một ngày mai nghìn trùng
nửa đời tục niệm trên lưng
chiều tha hương nhặt lá rừng làm thơ ...
mai xa, rồi nhớ May-myo
cõi cao nguyên lạnh có hồ nước xanh
người chưa chặt dạ tu hành
về đây để lại thơ tình ba-lô!
No comments:
Post a Comment