Sunday, December 24, 2023

Toại Khanh N

Nghiêng vai gánh chút chuyện đời
Những phương trời bụi nụ cười mây qua
Mai sau hoa nở sơn hà
Có người tóc trắng áo đà qua sông 
Nghìn trang kinh có đủ đâu
Chút tình vớ vẩn đủ sầu quanh năm
Ngồi lần tay đếm tuổi đời
Năm mươi rồi đó còn ngồi lần tay
Người đi, còn lại chỗ ngồi
Trăng đi, còn chút mây trôi bên trời
Mai kia chừng phủi tay rồi
Ta đi, còn chiếc lá rơi bên hè!!!
Nhà khuya, vắng...hệt nhà hoang
nằm đây nhớ giọt nắng vàng bên kia
đắng môi với tách cà phê
ngắm hình ai, bỗng nhớ quê nát lòng
ta giờ mây trắng long đong
mấy bờ viễn xứ dám mong buổi về
xứ người nhớ nắng ven đê
nhớ dòng sông chảy xuôi về ngày xưa
có em tôi, có bóng dừa
có ngày tháng cũ mình chưa yêu người
khuya nay, già hết cả rồi
ta đi viễn xứ, em ngồi phố xưa..
Nhanh quá phù vân
Đời có rồi không
Buồn vui vinh nhục
Trăng rụng trên đồng
Người rồi về đất
Như nước về sông
Mong gì theo được
Ngoài một tấm lòng
Nhìn lại đóa hồng đời ơi! Đã hết
Chợt trên cánh hoa tàn ta thấy một chữ không!
Nhìn quanh sách nặng hơn người
Nửa đời điên đảo ngậm ngùi sở tri
Nhớ là sống Chết là quên
Thiên thu là phút hiện tiền thơ ngây
Niệm là nhớ vọng là quên
Trầm luân là nỗi bồnh bềnh không neo

NĂM TUỔI
năm nay năm tuổi, năm gà
lần tay tính nhẩm tuổi già bên chân
ba mươi chửa kịp lập thân
năm mươi tiếp tục tần ngần dở dang
nửa đời qua, giấc kê vàng
hai mươi năm nữa vào quan tài buồn
trả lại người những ghét thương
trả đời cả những vô thường nhân tâm
viễn phương mong một chỗ nằm
có con bướm nhỏ ghé thăm mỗi chiều
kiểu mình biết đọa hay siêu
cũng đành một cuộc dấn liều tử sinh
ngày duyên tròn, hết vô minh
chỉ là đơn giản giật mình tung chăn!

N C T L
Chào em, du sĩ lên đường
Để mai...đời có vô thường cũng vui 
Từ chia tay gió bụi rồi
Mỗi lần khăn gói...bồi hồi vu vơ
Lên đường để lại bài thơ
Nào ai biết chuyện bất ngờ đâu em! 

NÀO PHẢI
Phải đâu ta sợ chi tình
Chỉ lo tình phụ nên đành vô tâm 

NÊN CHĂNG
Áo vàng gậy trúc sang sông
Chợt nhớ bóng hồng trở lái hoằng dương 

NẺO MÊ
(thư gửi một người lạc lối)
Lên chùa làm chú tiểu ngoan
em tôi về phố hoang đàng kém ai
mơ màng một cặp mắt nai
điểm thêm mái tóc liêu trai suối huyền
lụa là làm dáng, làm duyên
em tôi nhảy nhót như điên quên đời
thâu đêm là những trận cười
lả lơi nũng nịu bao người mới quen
cuối tuần nồng nặc hơi men
chực chờ phố sá lên đèn lại đi
ngang chùa ngó tượng Đại Bi
hỏi em còn nhớ đường về nữa không
nhớ chưa, màu áo nâu sòng
nhớ chưa, từng tiếng thu không mỗi chiều
phố đời từng bước dạt xiêu
xem chừng em đã quên điều có tôi
xem ra người đã quên lời
thứ lời như bướm đậu rồi lại bay
tuổi nào phấn nhạt son phai
đường về chùa liệu có dài lắm không ?
 
NGÀY ĐÓ NHÂN GIAN
 (Vùng Lá Me Bay)
Nhạc: Anh Việt Thanh
Lời: Toại Khanh
Nhạc: Anh Việt Thanh
Lời: Toại Khanh
Ngày tháng trôi xuôi bước thời gian qua mấy mùa
Buồn chất lên vai qua mấy lần nghe mắt cay
Xuân lá xanh cây, thu lá rơi đầy
Đời buồn như khói mây bay
Nên rồi ta trắng tay
Trần thế thương đau mấy ai đời không trái sầu
Từng bước chân đi gai góc đời cho gót đau
Ai biết mai sau, trên bến sông nào
Dòng đời như nước trôi mau cho người xa cách nhau
bao năm sau, tuổi già về thôi chắc lại buồn, lối về hoàng hôn lắm ngậm ngùi, đời khói sương ơi!
...đời như chiêm bao, chắc gì người không phân ly
mang kiếp phàm
tình trần đốt cháy tâm can
Rồi cũng phai phôi những cuộc buồn vui buổi nào
Người bước ra đi ta cuối trời trông ngóng nhau
Duyên đến duyên đi, thôi tiếc thương gì
Người đừng thương tiếc vô tri cho lòng thêm xót đau
 
NGÀY TRỞ LẠI
Ba mươi tuổi Chiều nào ta chợt hiểu
Cõi ba nghìn Sau trước chỉ mù sương
Hồng lục đó Không bao giờ có thực
Núi xanh kia rồi cũng đến vô thường
Ta biệt xứ Về cuối trời viễn mộng
Đời rong rêu theo hoa cỏ bên đường
Rồi đêm nào nghe ra đời biển động
Và thấy mình vỏ ốc tự trùng dương
Chốn trở lại Đã cỏ dầy, rêu thẩm
Đã xa xôi biền biệt nỗi địa đàng
Ta xô dạt giữa sương chiều xuống chậm
Mười năm rồi, những đất trích lầm than
Ta trở lại Ngập ngừng từng bước nhỏ
Để ngậm ngùi nghe đất lạnh dưới chân
Những vui buồn như đêm nào mưa gió
Ta đào lên từ những nấm tửu phần
Ta trở lại Am xưa không còn nữa
Người quen xưa giờ cũng đã nghìn trùng
Tro ký ức ta hoài khêu tìm lửa
Lò tắt rồi từ nhân thế sang đông
Ta trở lại Phương trời xưa đã khép
Đời hoang vu từ buổi gió mưa về
Ta lưu lạc Đến giờ là nửa kiếp
Đêm lạnh lùng thèm một mái hiên che
Ta trở lại Địa đàng xưa đã cháy
Tuổi trẻ buồn, đâu cũng thấy hắt hiu
Ta mộng mị những phương trời trốn chạy
Tuổi ba mươi mà ngỡ đã xế chiều
 
NGÀY TRỞ LẠI
Phương trời cũ ta về làm khách lạ
Nhìn ngỡ ngàng đâu là chỗ thân quen
Nền đất xưa…những chồi xanh mưa hạ
Biển dâu đời có lẽ đã đôi phen

NGHIỆP DĨ
Định vài câu nữa thì thôi
Ai ngờ nay đã nửa đời vẫn thơ 
 
NGOẠI CUỘC 
Chuyện người, đâu phải chuyện ta
dăm câu thơ vụn, gọi là tiễn nhau
Cứ xem ai đã qua cầu
khi tim còn nặng tình sầu tử sinh
Ta ngồi đây đối bóng mình
Không hay hơn, chỉ là hình như chưa ...
người đi đội nắng gội mưa
ta về cắn gạo, muối dưa ỡm ờ
rảnh thì tung tẩy làm thơ
bận thì cổ tự mấy tờ tìm vui
chỉ mong khi bạc tóc rồi
vẫn từ non lạnh ngó đời trầm luân
chiều nay bất chợt bâng khuâng
nghĩ hoài chẳng lẽ...có chừng ấy thôi
đủ đưa nhau kiếp luân hồi
vô duyên như một cuộc chơi trốn tìm
đời sau xin chẳng có tim
nẻo tu chân cứng đá mềm mà đi
 
NGỌC
viên sỏi ngoài thiên nhiên
giúp ta niềm cảm hứng
nhớ về những câu thơ...
viên sỏi trong cơ thể
đem lại những cơn đau
giúp ta nhớ về những lời kinh
ôi, vết thương trong lòng con trai
kết tinh thành ngọc quý...
 
NGỌN NẾN THẮP HAI LẦN
Ừ thêm một tuổi, già một tuổi
Một bước gần hơn...đến áo quan
Sáng nay thắp nến mừng sinh nhật
Lại thổi, để dành cho lễ tang!

NHẠN QUÁ TRƯỜNG KHÔNG
Ta về qua bến hàn giang
Tiện tay nhặt ánh trăng vàng sông khuya
Một đi, gió chẳng quay về
Như ai tin được trăng thề ngu ngơ
Bày chi bờ đợi, bến chờ
Chuyện đời bóng nhạn qua hồ thế thôi
Tử sinh là một dòng trôi
Sóng sau, sóng trước luân hồi mất nhau
Năm mươi đã bạc mái đầu
Gió qua rừng trúc cơ cầu được chi
Đêm tàn, ngó tượng Đại Bi
Nhớ ra còn đó chút gì...trên kia!

NHỚ TỔ SƯ ĐẠT MA
Ôm nửa vầng trăng mơ thiên cổ
Đọc mấy dòng kinh nhớ rừng nai
Quê người lận đận thương cố thổ
Chơi núi bâng khuâng một dấu hài
Xưa Người Bích Nhãn trời Thông Lĩnh
Chừ ta một bóng giữa trần ai
Kim bằng chi sá là kim cổ 
Tri kỷ màng gì một với hai 
 
NHỚ TRỊNH CÔNG SƠN
Đêm đất khách chợt nhớ ngày Hạ Trắng
Phúc Âm Buồn ai hát giữa đêm sâu
Để quê hương nay đã thành Biển Nhớ
Từng Diễm Xưa giờ chắc đã qua cầu
 
Rồi Như Đá Ngây Ngô bên trời lạ
Ta lang thang…thèm Một Cõi Đi Về
Nắng Thủy Tinh, rồi Mưa Hồng sao thỏa
Cho Hoa Vàng Mấy Độ lạnh bờ mê
 
Trót Nghe Tiếng Muôn Trùng ta biệt xứ
Ngày thấm đời, chân Tiến Thoái Lưỡng Nan
Chợt bối rối Biết Đâu Là Nguồn Cội
Ôi đáng buồn Những Con Mắt Trần Gian…
 
NHỚ VỌNG CÁC 
Bên đồi tuyết nhớ hôm qua
nhớ thương giọt nắng đã xa nghìn trùng
Nhớ chuyến phà nhớ bến sông
Nhớ người tiền kiếp trên dòng Cháu-Phya.
Ở đây thì cũng chén trà
Cũng đèn khuya, cũng...sao mà vắng tanh!
Ráng ngồi tụng mấy biến kinh
Tiếng thì ở đấy tâm mình ở đâu?
 
NỢ TRẦM LUÂN
(riêng tặng sư Lá Bối, VN)
Phố xa gửi bước phong trần
Một khuya nhớ chuyện tiền thân giật mình
Thì ra trang bối ba sinh
Kiếp xưa luân lạc bỏ quên dưới đời
Hôm nào chán ngắt cuộc chơi
Theo mây Cố nhớ ai người giữ kinh
 
NOEL PHỐ CŨ
Xuống đời một tối Giáng Sinh
Phố xa xôi quá Cho mình mỏi chân
Phải chi chốn cũ gụi gần
Nửa đêm qua đó Xin tuần trà khuya
 
NỤ CƯỜI TUYẾT LÃNH
Ba nghìn thế giới vo tròn
Nhỏ lên giọt nước chỉ còn trang thơ

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...