Monday, December 25, 2023

Toại Khanh M

Mà thôi đã kiếp mây bay
Kể chi ấm lạnh nơi này chốn kia
Một mai sinh tử chia lìa
Bao nguồn nước cũng đổ về biển xanh
Mắc nạn hồng trần Bồ tát khóc
Du hí thần thông chịu phép rồi
Rong chơi ba cõi từ bao thuở
Một buổi nằm nghe cánh rã rời
Mai kia ta bỏ về lòng đất
Chẳng biết để gì lại cho nhau
Chúc thư có lẽ chừng đôi chữ
Thế sự sông khuya chảy dưới cầu
Mai tóc bạc, chưa vẹn đời du sĩ
đi trăm năm sao hết những con đường
dâu biển ơi, trước lúc về yên nghỉ
xin một lần làm mây trắng muôn phương
Mai về ta có gặp em
Hay làm khách lạ bên thềm xác xơ
Lỡ mai về một chiều mưa
Đôi cây nến vụn có vừa qua đêm
Lỡ mai về chẳng gặp em
Trà khuya mươi chén đủ mềm môi không
Lỡ mai về giữa chiều đông
Có ai cho chút lửa hồng sưởi tay
Mà thôi đã kiếp mây bay
Kể chi ấm lạnh nơi này chốn kia
Mây về đâu nước về đâu
Người vung tay áo qua cầu phù sinh
Bạc đầu hai chữ nhục vinh
Bên sông tỉnh giấc, ra mình chiêm bao
Một mai sinh tử chia lìa
Bao nguồn nước cũng đổ về biển xanh
mấy mươi vẫn là trẻ con
vẫn thơ ngây mỗi dấu mòn cổ nhân
Mỗi chương kinh một tuần trăng
Một trang thơ vụn chỉ cần ba giây!
Mỏi tê rồi những bước đời
Còn đâu là những đất trời chưa đi
Gót mòn ta được những chi:
Ngón tay vàng khói lá y rách sờn
Nỗi buồn như ngọn cao sơn
Sở tri mọt sách chập chờn vô duyên
Ta buồn một nỗi chim quyên
Cổ khan giọng máu giữa miền biển dâu
Dặm đời giờ biết về đâu
Nhân tình giang hải đò cầu mong manh
Cô đơn vạn lý trường thành
Chốn về vời vợi mà mình tay không
Đường xa mây trắng bụi hồng
Gian nan du sĩ chập chùng nỗi riêng
Cứ mong một cánh rừng thiền
Sống khờ quên hết ưu phiền bấy lâu!
Một am mây nhỏ bên cồn
Một bè lau một sơn thôn thật hiền
Tứ mùa đỏ rực tố quyên
Có hai hành giả tọa thiền những khuya
Mặc trần gian những cách chia
Riêng tư cõi tịnh đi về có nhau
Một đêm bướm chết bên đèn
Trầm luân là những ngõ quen đi về
Một đời tay nắm, tay buông
Bình sinh mấy cuộc vui buồn chiêm bao
Hỏi em...cõi tịnh phương nào
Một gùi bối diệp về non
Hỏi con sóc núi có còn chỗ chăng...
Một khóm trúc một vầng trăng
Thêm người đối nguyệt e rằng đã dư
Một am lá một nhà sư
thêm vào mái tóc thuyền từ vỡ tan
Một hoàng hôn thẫm nắng vàng
thêm giây vọng tưởng...tan hoang buổi chiều
Thêm người đối nguyệt e rằng đã dư
Một am lá một nhà sư
thêm vào mái tóc thuyền từ vỡ tan
Một hoàng hôn thẫm nắng vàng
thêm giây vọng tưởng...tan hoang buổi chiều
 
Một nhánh lan rừng trên đá
Một chiếc lá trên thềm rêu
Một tí nắng chiều trên mái ngói...
Đôi lúc chỉ vậy thôi, không nhiều nhưng vẫn đủ. Một cặp lục bát chở hết được những niềm nỗi, vậy cũng đã xong, không cần gì hơn. Ít mà đủ vẫn hơn nhiều mà dư. Kinh Phật hình như cũng nhắc đến điểm này. 
Tôi về thăm chùa Pháp Vũ (Orlando) vào một ngày đầu mưa 2018, thời điểm bỗng dưng thấy mình bơ vơ hơn bao giờ hết, để không ít lần cứ tưởng phải buông hết mà đi, về đâu chưa rõ. Niềm tri ngộ của thầy phương trượng đã vực tôi dậy với từng chén trà khuya gói trọn ân tình của một người anh lớn mà cũng là thi hữu vong niên. Tập thơ mỏng này được ấn hành nhờ cảm hứng có được từ lần gặp gỡ ấy.
Từng lời lục bát ở đây đều là một đạo niệm, có điều rằng chúng được nói ra bằng thứ ngữ ngôn xiêu lạc của kẻ bồng phiêu lãng bạt. Xin hồi hướng nhất thiết chúng sanh, mong ai cũng một lòng hướng Phật trong tâm tình thanh thản nhất, khi thấy được trong mỗi câu thơ là một lời kinh và trong từng nắm phàm tình là một lối về giải thoát.
Mong lắm vậy thay...
Orlando, mưa 2018

một vầng trăng lạnh ven trời
thiêng liêng dáng Phật giữa đời vô minh
một khuya ta ngó lại mình
công phu dưa muối vẫn hình như...chưa!
Mười năm biết tỉnh hay mê
Trên tay nắm lá Bồ Đề đã khô
Mười năm còn có thể chờ
Vội chi một buổi để giờ hoài công
Mươi năm đất khách đợi chờ
Đò xuôi sơn hạ người chờ đầu non
Mấy mùa trăng...khuyết lại tròn
Đò xưa gỗ nát...người còn gọi nhau!
Mười năm vọng mười năm thơ
Mười năm cách biệt ta chờ mười năm

MẶC
trăng kia bên núi đợi chờ
người bên đây núi hững hờ ngủ quên
nửa đời có tuổi, không tên
thị phi ngoài ngõ trùm mền ngủ say
chuyện đời gió thổi mây bay
qua đêm mưa bão đầu ngày nắng lên! 

MAI VỀ NÚI
Mai về núi, hái lan rừng gửi phố
thay lời chào từ một cõi sơn lâm
buồn vui nào cũng bềnh bồng biển khổ
nỗi nhớ người...xin ra đóa từ tâm !

MÂU THUẨN
Hỏi nhau chi cũng mù sương
Đời mong manh thế nên buồn hay vui
Hỏi nhau đời vẫn ngậm ngùi
Khổ nhiều vui ít nên vui hay buồn
Góc gai thôi cứ vô thường
Còn chùm hoa nở bên đường thì sao? 
 
MÀU TRẮNG BẠCH Y
Đời tăm tối, con yêu màu trắng
màu tịnh thanh, tĩnh lặng, đơn sơ
tử sinh là những bến bờ
trầm luân bao kiếp mịt mờ nẻo mê
nay nhắm gốc Bồ đề neo lại
dốc lòng rời khổ hải đẩy đưa
bạch y cư sĩ từ xưa
tại gia dù chẳng muối dưa cũng là
lòng đã chán bướm hoa lòe loẹt
nợ trần ai buông hết mà đi
trắng là học hạnh từ bi
trắng là khiết bạch xả ly chuyện đời
nay cúi đầu trước ngôi Tam Bảo
nguyện dốc lòng nương đạo mà đi
nhớ ơn lành đấng Đại Bi
nay con áo trắng xin về tựa nương
nhớ mãi luật vô thường, vô ngã
nẻo trần gian dễ đọa khó siêu
mai kia xế bóng tuổi chiều
vẫn màu áo trắng một điều tĩnh tu.

MẸ ĐI
Thương đời mẹ, chuyến đò đông
Chiều nay hoá nhánh cỏ bồng mà trôi
Mẹ đi biết có ngậm cười
Khi con vẫn ở cuối trời vô tâm
Để giờ hay đến mươi năm
Nhớ người, con chỉ biết nằm chiêm bao
Chiều nay vò nát cơn đau
trộn thêm nỗi nhớ ươm vào nén hương
mắt cay niệm chú vô thường
để nghe trong gió mười phương mẹ về….

MỘNG
Vẫn là hồ hải Dấu chim
Những phương trời mộng Đi tìm cơn mơ
Buồn vui từng vệt khói mờ
Những khuya phố xá Tưởng bờ Tầm Dương
Rồi mai khăn áo trên đường
Trang thơ ngày cũ Vô thường trên tay

MỘNG
Khuya ngu ngơ ngó xuống hồ
Chợt ngu ngơ tưởng bến bờ Tầm Dương 

MÙ MỊT DƯ ÂM
Mình chẳng duyên đời không duyên đạo
Thôi thế đành thôi mấy nẻo đường
Một chuyến về thăm trời đất cũ
Ta lại nghìn trùng kiếp muôn phương
Mây gió đưa nhau về viễn xứ
Một chuyến bay buồn xóa nhớ thương
Ân tình dâu biển không dám hẹn 
Sương khói trả về lại khói sương
Ta biết ai buồn trên phi cảng
Rồi lại quên nhau giữa phố phường
Ta hiểu tình đời mong manh thế
Nên vẫn tiện tằn những vấn vương 

MƯA CHIỀU YANGON
Giữa chiều nắng đổ rát da
Cơn mưa bất chợt về qua phố nghèo
Đường lên cổ tháp hắt hiu
Dáng em bước vội bỏ chiều sau lưng
Cho người dưng ngó người dưng
Trái tim hành giả trầm luân bất ngờ...
Bên đường xé giấy làm thơ
Trời, trang kinh đấy bây giờ tính sao...
Bóng em đã khuất hẻm nào
Ta còn đứng đó nghe đau với mình!

MÙA XUÂN LẠNH
Trách chi xuân vẫn lạnh lùng
Tết mình đến giữa mùa đông xứ người
Cũng may, còn có nụ cười
Ta ngồi an lạc giữa đời mù sương

MUÔN NẼO ĐỜI MÂY
Một đêm ta nhớ phố đời
Rời am theo đám mây trời đi xa
Trên tay đôi khúc cuồng ca
Với hành trang một nửa là...nỗi riêng
Hai chân mà lụy trăm miền!
Biết mô là chỗ tiền duyên mà về
Chút tim sao lắm bộn bề
"...Thiên tài nhất phiến lụy..." hề chào thua!
Ta đời mây ngại thành mưa
Gió ơi thôi lại xin đưa về đồng! 




 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...