Sớm chiều
là những tử sinh
Mong manh là những phàm tình mù sương
Sống vô tâm chết hồn nhiên
Vô ưu là vất gánh phiền mà đi
Mong manh là những phàm tình mù sương
Sống vô tâm chết hồn nhiên
Vô ưu là vất gánh phiền mà đi
SÁCH KHUYA
Những khi ngán ngẫm chuyện đời
Đèn khuya nghe sách nói cười nỉ non
Nghe ra trên những dấu mòn
Giữa bao người ngợm hãy còn tri âm
SÂM THƯƠNG
..."Nửa đêm thi tứ dật dờ
Anh hoa cạn kiệt thành thơ tặng người
Cho nhau lời cũng cạn lời
Biết còn có dịp trong đời...nữa không?
Xa xôi quá buổi tương phùng..."
SAO LẠ
Hẹn hoài sao chửa về non
Hay là nghiệp dĩ hãy còn lang thang
SÁT NA SINH TỬ
Phố cũ ngập ngừng Tôi với tôi
Tiếng lá khua chân Chớm thu rồi
Bỡ ngỡ tương phùng Em tóc trắng
Chỉ nỗi buồn xưa…Vẫn tinh khôi!
SƠN MIÊN
Triền non Phiến đá xanh rêu
Thiền sư nằm ngủ Bóng chiều sau lưng
Đáng gì thế sự phế hưng
Ô hay! Đáy nước mấy từng phù vân.
SƠN THÔN DẠ VŨ
(MƯA KHUYA XÓM NÚI)
Nằm đây cứ nhớ ngày xưa
Khuya nằm trên núi nghe mưa ngoài rừng
Nghe đời trôi mấy nhánh sông
Nghe nhân gian đó mấy dòng ngược xuôi
Đèn khuya đối bóng ngậm ngùi
Đã già nửa kiếp chưa thôi bềnh bồng
Nửa đời, bóng nhạn qua song
Có chi ngoài mỗi chữ KHÔNG nửa vời
Đêm xa...bỗng nhớ một người
Khuya nay bên đó...ven trời mây bay!
STOP
Đứng lại thôi Còn gì sau ngạch cửa
Hãy biết dừng Khi chạm mức tình nhân
Đời chỉ đẹp Khi mới là một nửa
Đêm tân hôn Hai kẻ khóc: Mình lầm!
SƯƠNG
Người đi tóc trắng theo đời
Người đi tóc trắng theo đời
Lá rơi kiếp lá sông trôi phận mình
Sớm chiều là những tử sinh
Mong manh là những phàm tình mù sương
No comments:
Post a Comment