Xem mình là hạt bụi
Nhỏ nhoi giữa đất trời
Xem mình là cơn gió
Đang thổi ngang cuộc đời
Xem mình như con nước
Đang từng phút trôi xuôi
Xem mình như đóm lửa
Cháy một lần rồi thôi
Nỗi niềm nào đi nữa
Rồi cũng là phai phôi
Đời không gì đáng sợ
Cũng không gì để vui
Người tu không vô cảm
Nên giữ lại nụ cười!
Xuống đời một tối Giáng Sinh
Phố xa xôi quá Cho mình mỏi chân
Phải chi chốn cũ gụi gần
Nửa đêm qua đó Xin tuần trà khuya
Houston, Noel 2001
Yêu là nợ sợ là thua
Bao năm ăn hạt cơm chùa kể như...
Nhỏ nhoi giữa đất trời
Xem mình là cơn gió
Đang thổi ngang cuộc đời
Xem mình như con nước
Đang từng phút trôi xuôi
Xem mình như đóm lửa
Cháy một lần rồi thôi
Nỗi niềm nào đi nữa
Rồi cũng là phai phôi
Đời không gì đáng sợ
Cũng không gì để vui
Người tu không vô cảm
Nên giữ lại nụ cười!
Xuống đời một tối Giáng Sinh
Phố xa xôi quá Cho mình mỏi chân
Phải chi chốn cũ gụi gần
Nửa đêm qua đó Xin tuần trà khuya
Houston, Noel 2001
Yêu là nợ sợ là thua
Bao năm ăn hạt cơm chùa kể như...
XÁ LỢI RĂNG PHẬT
Từ muôn kiếp huân tu muôn hạnh
đức Thế tôn pháp tánh rạng ngời
tâm như ngọc, trí như trời
báu thân hảo tướng ai người sánh ngang
kim thân Phật ánh vàng tuyệt hảo
sắc hào quang châu báu nào đương
hữu vi theo lẽ vô thường
ai rồi cũng phải lên đường đi xa
thành Kusinara ngày đó
rừng Sa-la Phật bỏ báu thân
linh thiêng xá-lợi bảy phần
chia đều cho khắp thiên nhân phụng thờ
nay chúng con được nhờ duyên phước
cùng dự phần nghinh rước Phật Nha
cung chiêm thánh tích một tòa
một phần di cốt cũng là Thế Tôn
phút thiêng liêng càn khôn lắng đọng
cho pháp âm vang vọng đất trời
kiếp sau mong được thân người
theo lành lánh ác như lời Phật xưa
Nhìn răng Phật nhớ lời pháp nhũ
nhớ tôn dung, nhớ nụ cười hiền
tâm thành lễ Phật gieo duyên
nguyện mau giải thoát khỏi miền tử sanh.
đức Thế tôn pháp tánh rạng ngời
tâm như ngọc, trí như trời
báu thân hảo tướng ai người sánh ngang
kim thân Phật ánh vàng tuyệt hảo
sắc hào quang châu báu nào đương
hữu vi theo lẽ vô thường
ai rồi cũng phải lên đường đi xa
thành Kusinara ngày đó
rừng Sa-la Phật bỏ báu thân
linh thiêng xá-lợi bảy phần
chia đều cho khắp thiên nhân phụng thờ
nay chúng con được nhờ duyên phước
cùng dự phần nghinh rước Phật Nha
cung chiêm thánh tích một tòa
một phần di cốt cũng là Thế Tôn
phút thiêng liêng càn khôn lắng đọng
cho pháp âm vang vọng đất trời
kiếp sau mong được thân người
theo lành lánh ác như lời Phật xưa
Nhìn răng Phật nhớ lời pháp nhũ
nhớ tôn dung, nhớ nụ cười hiền
tâm thành lễ Phật gieo duyên
nguyện mau giải thoát khỏi miền tử sanh.
XIN LỖI MẸ
Về mới thấy, đi là tìm
Ta mười năm đó cánh chim mù lòa
Ta đi những phố phù hoa
Cửa khuya thao thức, mẹ ta ngồi chờ
Ta lưu lạc kiếm vần thơ
Thứ thơ của một gã khờ đa mang
Trót yêu giếng đá trăng vàng
Mười năm một chuyến đò ngang chửa lần
Buổi chiều qua phố bâng khuâng
Ðỉnh chung mộng cũ, liệu cần lắm không
Chợ đời nhóm những chiều đông
Ta buôn hết vốn, tay không ngại về
Ngồi đây nhớ gió ven đê
Thấy ra một gã nón mê giống mình
XUÂN MẬU TUẤT
Một năm rồi cũng đi qua
Sâm Thương ngó lại vẫn là cách chia
bồi hồi tiếng chó dặm khuya
nửa đời tóc bạc, chốn về còn xa
cuối năm nằm nhớ tiếng gà
từ ngày tháng cũ...giờ xa mất rồi
đèn khuya giở sách xăm soi
bói Kiều một quẻ, gẫm lời cổ nhân
Chẳng biết tết này em ở đâu
Đầu năm, viễn xứ nhớ thương nhau
Hỏi thăm đây đó...thì ra thế
Em đã đoạn trường một kiếp dâu
Ngó lại, ừ ta có khá chi
Nửa đời luân lạc kiếp chim di
Tương lai đen nghịt, bàn tay trắng
Nhiều lúc thẹn lòng áo Đại Bi
Bắt chước Huyền Trang về Tây Trúc
Rồi học Đạt Ma ghé đất Tàu
Biền biệt tuổi đời mơ với thực
Con thuyền sinh tử biết về đâu
Từ độ xa quê về đất lạ
Tết đến là thêm một dịp buồn
Thầy, mẹ xuân này đều mất cả
Cúng lễ giao thừa...chén nước suông
Thôi lại hẹn nhau xuân nào đấy
Tóc bạc trùng phùng trên đất Xiêm
Em nấu giùm nồi canh rau đắng
Mình uống cùng nhau những nỗi niềm
Mỗi năm chỉ một mùa xuân
Kẻ lo sắp chết, người mừng tuổi nhau
Ở đây chỉ một nhánh đào
Nhìn hoa thấy cả mặt nhau năm rồi
Mộng tan, còn lại mình thôi
Vẫn đi ngớ ngẩn vẫn ngồi ngu ngơ
Đầu năm khai bút bài thơ
Cuối năm ai biết...một tờ điếu văn!
No comments:
Post a Comment