Ai đem Đông rải ối vàng ..
Vùi Thu ủ dưới vạn ngàn châu sa
Thả Hạ giữa bể trầm kha
Õng ẹo cài đóa Xuân hoa bên thềm!
Đầu hồi nhành trúc nghiêng nghiêng
Mộng hay hư thực cũng quên mất rồi...
Tách trà gọi "chánh niệm ơi"
Ở đây có một giọt đời long lanh!
Đông Xuân Thu Hạ như tranh
Tâm ngồi vẽ cảnh ta ngồi ngắm ta!
Gió lay rớt cánh Xuân hoa...
Bức tranh tuyệt thế đang là ở đây!
Bước thấp bước cao
Dừng lại đi nào
Ngồi xuống ngẫm cuộc lao xao
Đấy thân đá cuội hôm nào vẫn đây!
Chào giọt sương nhỏ
Chào hạt nắng mai
Chào khóm hoa dại ven đường
Nhỏ đây vừa mới trộm thương em rồi!
Có nắng ắt sẽ có hoa
Có trăng có nước hiện ra bóng hình
Vạn vật do khởi mà sinh
Thấm đẫm đầy đủ vẹn minh tỏ tường
Ngắm hoa thấy có giọt sương
Ngắm trăng thấy một vầng dương chan hòa
Ngắm người thấy cả bóng ta
Vốn nằm trong cái gọi là NHẤT NHƯ
Buông chấp niệm hiện bóng TỪ
Thênh thênh một cõi CHÂN NHƯ đi về!
Nguyện mong thế giới an lành!
Vạn vật luân chuyển hồi sinh thái bình!
Cúi xuống làm thân sỏi
Nâng bước người đi qua
Vào đất ươm chồi lộc
Dâng đời những đóa hoa
Vạn vật đều hoán đổi
Vô hữu tình trong ta
Nhân nào đặng quả tốt
Vượt thoát bể trầm kha!
Nắng nứt lưng đèo
Mưa rơi tách - bộp
Ta bà cứ tưởng mênh mông
Hóa ra đi chẳng quá lòng bàn tay!
Tạ ơn thế giới của con
Tạ ơn hết thảy khuyết tròn Nhân Sinh
Thiên Hạ Thầy cõi vô minh
Triệu bông hồng đỏ lung linh tặng Đời!
Thì thào ngọn gió
Cọng cỏ đong đưa
Thinh không tự thủa bao giờ
Chẳng đi chẳng đến vẫn trơ trơ vầy!
Thiện pháp ấy là Thầy
Ác pháp cũng là Thầy
Bởi vì không như thế
Sao ngộ được điều hay!?
Tôi đem nắng thắp vào tim
Vạn vật chúm chím nét thương mỉm cười
Nắng len nhuộm kín hồn tôi
Thả vào giữa khoảng mây trời vô ưu!
Vô tư hạt nắng mỉm cười
Trong veo sương sớm thả lời vô ưu
Ngây ngô trước rặng gió đùa
Hồn nhiên ơi dậy đón mùa yêu thương!
CHÂN ÁI!
Giữa dòng đời hối hả
Thiếu vắng một người thương
Em vẫn xem tất cả
Hiện hữu ấy bình thường!
Nếu ngày mai thức dậy
Giữa thế giới lạ xa
Em tự mình sẽ thắp
Thêm một dải ngân hà!
Nếu trần gian cõi tạm
Chỉ một lần ghé qua
Thì khi đi em sẽ
Hóa vòm trời bao la!
Dẫu sương mù u ám
Dẫu mặt đất lổ loang
Em vẫn là tia nắng
Lung linh dịu dàng chan!
Thương một người không khó
Nên em sẽ tạm xa
Thương hết thảy ta bà
Ấy là niềm chân ái!
CƯỜI MỘNG!
Sương ngủ trên đá
Lá ngủ bên hoa
Tường rêu ngủ với liếp nhà
Ngọn đèn thức ngắm canh tàn bên song!
Mơn man gió thoảng
Điểm xuyết hoàng lan
Chan dòng tịch mịch lắng - tan
Vỗ về hơi thở ấm an dịu dàng!
Nhân Sinh giấc mộng
Sóng vỡ trùng khơi
Canh tàn mộng mị vừa rơi
Vừa tan một giấc mơ cười với đêm!
NHẶT!
Ta vào đây nhặt nắng
Nhặt những hạt mưa rơi
Giọt sương hiền tĩnh lặng
Về tắm gốc hoa đời!
Nhặt hoàng hôn yên lắng
Nhặt bóng tối đơn côi
Thắp lên vành trăng bạc
Cong cong giữa bầu trời!
Nhặt con sóng lăn trôi
Nhặt vầng mây đương trỗi
Thả vào vùng biển lặng
Hóa cánh buồm ra khơi!
Sớm đi ngang qua ngõ
Nhặt được bản tánh tôi
Ghé đầu Tâm khẽ bảo
Rong chơi rứa đủ rồi!
Thênh thênh giữa dòng đời
Tiếng cười ai trong trẻo
Nhặt về buông trên lối
Hoa lá rì rào reo!
NỤ XUÂN!
Đi qua thu hạ đông tan
Nụ xuân thấp thoáng dịu dàng ghé qua
Chạm vào những đóa tâm hoa
Bình yên dung dị giữa phong ba trần!
Nguyện khắp bốn cõi phù vân
An trong vạn cảnh tình thân chan hòa
Nắng thơm hiền dịu bên hoa
Ngả vào Tâm hát tình ca không lời!
TÂM Ý NHƯ NHIÊN!
Thân hóa thành làn gió
Rong ruổi khắp trần gian
Tim hóa thành muôn hạt
Ngọc sương lấp lánh chan
Ý hóa trăm hoa nở
Dịu dàng hương sắc đan
Tâm hóa ngàn tia nắng
Mộng mị rụng vỡ tàn!
Bên thung chim ca hót
Dưới lũng suối khì khà
Trên kia vầng dương hát
Chan hòa Tâm với Ta!
TRÀ THƯƠNG!
Lại trổ thêm một đóa sen
Hương thơm dìu dịu êm đềm nhẩn nha
Cảm ơn những cánh khô hoa
Cho ta thẫm đượm chén trà tình thương
Ngoài sân nắng mỉm cười vương
Những tia vàng óng chân thường hòa nhiên!
No comments:
Post a Comment