Em có là...
Trăng khuất ghềnh xa tự thuở nào
Sao còn lưu luyến giấc chiêm bao
Gói hương vào mộng chờ đêm xuống
Dỗ giấc cho tròn những khát khao
Thắp ánh sao trời lên mắt em
Cài then hờn dỗi phút buông rèm
Thuyền mơ rẽ sóng về bến tục
Dạo khúc tơ lòng xao xuyến thêm
Chuốc cánh môi thơm ướp mật tình
Đoá hoa hàm tiếu đượm hương trinh
Từ trong hơi thở thanh tân ấy
Tắm giọt hanh vàng - nắng thủy tinh
Em có là mây cõng gió về
Là sương mát lạnh thắm hồn quê
Là thu rắc lá chiều thu tím
Là ánh trăng thề anh mãi mê?
Em về
đường xưa mây trắng còn đâu
đường nay cỏ dại biển dâu xây thành
lối về ngõ trúc vắng tanh
chân chim mất dấu ngó quanh ngậm ngùi
như nhiên lặng lẽ dòng trôi
đục trong đôi ngã phai phôi cõi trần
chỉ là quán trọ phù vân
ngập ngừng ghé tạm dừng chân chốn này
phải duyên hạnh ngộ từ đây
trăm năm mới có một ngày hoàng hoa
từ em vô lượng ngọc ngà
từ ta tiền kiếp ta bà rong chơi
một mai nằm chết bên đời
nguyện làm bướm trắng theo người năm xưa
em về, em đã về chưa
mà nghe phảng phất hương vừa đâu đây
đêm say ru giấc hạ vàng
vườn khuya thao thức gió quàng hương đưa
chuông ngân giục giã như vừa
phút giây tương ngộ năm xưa bên người
soi gương khuấy bóng trăng cười
lăn tăn bọt nước vấy đời lấm lem
sương sa thấm lạnh vai mềm
quỳnh buông cánh rũ bên thềm mờ xa
hoang mơ khép nép trăng tà
càn khôn xoay chuyển vỡ oà sắc không
nhấp môi nếm giọt rượu nồng
uống đi! cạn chén bềnh bồng phù vân!
dùng dằng mấy ngã ? bâng khuâng...
chỉ thêu lá thắm động nhành thiên hương
hoa rơi vớt mảnh sầu tương
về thôi! cõi tạm cuối đường từ ly.
thu còn quanh quẩn đâu đây
mà nghe như thể sầu vây lạnh lùng
đèn khuya thắp nến chập chùng
khói sương huyễn hoặc mơ hình bóng xưa
ngôi sao vừa tắt vụt qua
một thiên cổ lụy mình ta với người
đường thiên lý bóng mây trôi
chim Bằng gãy cánh phai phôi lối về
thuyền buồn bỏ bến sông mê
một ta lạc lõng bên lề nhân sinh
xanh xưa chưa trọn chử tình
trao tay tặng hạt nảy mầm vô vi
"Một mai cố quận hồi quy
Xin dâng nước mắt khóc vì có nhau"
ngồi đây nén lại niềm đau
lau khô dòng lệ tiễn nhau đoạn trường!
đêm buông nửa mảnh trăng cài
bước chân vô định lạc loài hồn hoang
bơ vơ cỏ dại bên đàng
nép mình trong cõi mơ màng hư vô
một ngày biển động sóng xô
khúc tiêu tương lỡ mộng hồ hải xa
về thôi! giũ bụi quan hà
tìm gì trong chốn ta bà nhân sinh
lạc nhau từ thuở điêu linh
hóa thân cho trọn kiếp quỳnh phù hư
sắc hương chi vụng đường tu
nẻo mây lối gió thiên thu gọi mời
bỏ quên tục lụy bên trời
thuyền trăng lơ lửng đời người phôi phai
ai đi lạc bóng ngày dài
ta về nhặt lại sớm mai đợi chờ…
No comments:
Post a Comment