Wednesday, January 24, 2024

Đàm Hạnh H K

 
Hoa Nhĩ cán
chẳng tuyệt sắc cũng giai nhân
mẹ sinh em chốn đồng xanh nước phèn
mùi bùn nào lấm gót sen
mong manh tơ liễu đua chen với đời
theo con nước nổi rong chơi
em về vui giữa đất trời tháng ba
hương đồng gió nội thoảng qua
tháng tư lại đến chia xa hạ buồn!
 
Thắp ánh sao trời soi mắt em
Mây vương chi nữa phút buông rèm
Lung linh đáy nước ngàn tinh tú
Em nghĩ ngợi gì - nói đi em
 
Hồi ức tháng ba
hoa xoan rụng tím đường chiều
phong ba dồn dập bao điều hổn mang
nghiêng lòng phủ áng thơ tang
tim nghiêng lạc phách máu tràn vách ngăn
tháng ba tủi nhục dấu hằn
hận thù quật xuống những lằn roi đau
hàng hàng lớp lớp theo nhau
mặc con sóng dữ cúi đầu buông tay
thành phố chết - đêm như ngày
đường quen xơ xác trụa trầy vết nhơ
hồn quặn thắt - thân bơ phờ
bóng ma di động lượn lờ quẩn quanh
thây người phân bón biển xanh
mồ chôn tập thể xây thành lưu vong
nhìn về quê Mẹ mênh mông
tháng tư lại đến đếm đong tủi hờn

Hồn thu
tay cầm chiếc lá mong manh
ô hay! thu đã lìa cành, vàng bay...
nghe trong sương hạc gọi bầy
nghe buồn hiu hắt heo may gọi mùa
tàn thu, mấy độ thêu thùa
trắng đông buốt giá nhạt nhòa mắt nâu
trăng nay xõa tóc chân cầu
mai kia về bến giang đầu soi gương
lưu ly cũng giấc mộng thường
đá còn nhỏ lệ khóc thương phận mình
cợt đùa chi kiếp nhân sinh
chìm trong dâu bể bồng bềnh nổi trôi
mây che nẻo...khuất chân trời
bóng che ngã bóng môi người héo hon
thu nay hương sắc có còn?
ngàn năm sau nữa vẫn hồn thiên thu...
 
Hư vô
em về dỗ giấc sầu đông
rừng thu phong khép tơ lòng ngổn ngang
mùa qua úa cánh mai vàng
vườn xưa tao ngộ khẽ khàng gió lay
sương giăng áo mỏng vai gầy
hương xưa thềm cũ vương đầy mắt môi
nghe trong thinh lặng gọi mời
nghe hồn thơ khóc chào đời đêm xuân
đêm nghiêng nỗi nhớ đã từng
vai nghiêng cánh hạc xin đừng phong ba
đoạn trường thiên lý can qua
dấu chân thơ dại thật thà ngu ngơ
nửa vành trăng khuyết bơ vơ
chiêm bao nửa giấc rụng bờ phù sinh
một mai tìm gặp bóng mình
thì xin gữi lại chút tình hư vô
 
Khuất nẻo về
sương trắng trùng vây khuất nẻo về
hoa còn phong nhụy ủ hương khuê
vai mang nhật nguyệt hồn cô lữ
dõi mắt trông theo lạnh tứ bề
lấp lánh thiều quang trải luạ là
mây ngàn cõng gió dạo phương xa
bình minh giục giã chân lê bước
mỏi gót độc hành ta với ta
én lượn bơ vơ buổi nắng tàn
xác xuân rãi ngập lối hồng hoang
còn bao xuân nữa - xuân ly khách?
quan tái mù khơi luống bẽ bàng
bẽ bàng lịch sử lật sang trang
giấc mộng chiều xưa đã lỡ làng
bao lứa trai hùng đành nuốt hận
hàng hàng thục nữ khóc ly tan
não nề tiếng quốc vọng canh thâu
thao thức mẹ quê bạc trắng đầu
đội nắng triền đê mòn mỏi ngóng
dầm mưa áo mỏng tím hồn đau
bao giờ gặp lại mẹ Âu cơ
nước chảy dòng trôi tiễn biệt bờ
thắp nén hương lòng dâng tưởng nhớ
xin đừng hờn trách lũ con thơ!
 
Khúc sầu đông
biệt đường mây! biệt đường mây!
mưa giăng giăng mắc những ngày lập đông
chiêm bao rụng xuống mù không
lòng chưa thắp nắng sầu đông lại về
gió ngàn thông gọi tái tê
tuyết bay trắng ngọn sơn khê chập chờn
đưa tay hứng giọt trăng hờn
soi trong đáy mắt thấy hồn nước non…
lệ xanh khóc một giòng sông
chiều trôi biền biệt chiều mênh mông chiều
bể dâu cuộn sóng tịch liêu
bờ xa vạn dặm tiêu điều khói sương
đêm nghiêng vàng võ yêu thương
hạc nghiêng cánh mỏng đoạn trường bóng câu
mịt mù bạt gió hải âu
thuyền xa biển khóc bạc đầu sóng xô…
 
Chiều nay bướm nhỏ không sang nữa
Tím cánh thu bay chợt thẫn thờ
Vườn xưa ai đợi bên song cửa
Trắng tà nguyệt bạch áo tiểu thơ
Ngày em khép nép hương mùa cũ
Chở gió đông về cõng heo may
Ngàn sương tuyết lạnh sầu đông rũ
Một nhánh thiên hương ướt vai gầy
 
Khúc tháng ba
Hoa xoan rụng tím đường chiều
nắng phai thầm tiếc lần yêu muộn màng
nghiêng lòng phủ áng thơ tang
tim nghiêng lạc phách máu tràn vách ngăn
tháng ba tủi nhục dấu hằn
hận thù quật xuống những lằn roi đau
hàng hàng lớp lớp theo nhau
mặc con sóng dữ cúi đầu xuôi tay!
thành phố chết! đêm như ngày…
đường quen xơ xác - truạ trầy vết nhơ!
hồn quặn thắt! thân bơ phờ…
bóng ma di động lượn lờ quẩn quanh
thây người phân bón biển xanh
mồ chôn tập thể xây thành lưu vong
nhìn về quê Mẹ hằng mong…
tháng ba lại đến đếm đong tủi hờn!
 
Khúc tháng chín
em tháng chín, với hai mùa mưa nắng
mắt xa xăm vương bóng khói lam chiều
tận phương nao bỏ lại một trời yêu
lòng thục nữ chênh chao mùa thay sớm
em tháng chín, nắng hanh vàng thu chớm
rót mật ong lưng luạ áo vờn bay
đông chưa sang mà buốt lạnh vai gầy
nghe hiu hắt quắt quay đời lữ thứ
em tháng chín, nhìn mây trôi viễn xứ
gió ngàn ơi! đang rảo bước về đâu?
khơi tàn tro trong đêm tối một màu
mầm phế tích giữa trùng dương tan tác...
em tháng chín, lắng nghe hồn biển hát?
sóng rưng rưng xao xác, sóng vỗ bờ
nhánh rong buồn hóa thạch dạt bơ vơ
con nước nhỏ lạc giòng- con nước khóc...
em tháng chín, soi gương đời chải tóc
trời trong xanh hay màu mắt em xanh
tóc mây thơm hương lúa với những lần
mùi của Mẹ qua cánh đồng bát ngát
em tháng chín, chợt nhìn quanh thảng thốt
bao thu rồi lưu lạc chốn quê xa
có còn chăng ngày trở lại quê nhà?
đường thiên lý nhạt nhòa trong bóng tối...
 
Khúc tháng mười một
người về bến cũ tìm quên
sóng khuya vỗ nhịp tràn lên đôi bờ
mi xanh sương đọng ơ hờ
giọt lưu ly rót - vỡ òa chiêm bao
lối hoàng hoa - cỏ xôn xao
ai buông tóc xõa mà nao nao lòng
hạc ngàn lã cánh chiều đông
trăng tà rụng xuống đáy sông - khẽ khàng
áo bay trắng luạ mơ màng
bờ xa sương phủ lênh loang một màu
đìu hiu đêm đã bạc nhàu
dừng chân ngoảnh lại bóng câu xây thành
nhấp nhô giòng nước trong xanh
bềnh bồng trôi nổi mấy nhành rong rêu
thuyền xuôi buông mái tay chèo
mưa sa từng giọt rơi theo tiếng lòng!

Khúc tháng Tư
cung đường xưa hoang vắng
dốc đá nằm chơ vơ
hàng liễu rủ thẫn thờ
người đi không trở lại
đường chim bay xa ngái
ve dạo khúc râm ran
đời thoáng hợp rồi tan
như bèo mây trước gió
nghìn trùng cách biệt đó đây
nhạt nhòa quan tái bóng mây xa vời
ngùi trông cánh nhạn chơi vơi
lặng nghe tiếng Quốc buông lời nỉ non
chia ly lòng dạ héo hon
vùi chôn nhân ảnh mỏi mòn vó câu
quê nghèo chân bước mẹ đau
nhìn quanh chỉ thấy một màu tóc tang
đêm thao thức - ngày hoang mang
bờ khơi sóng bạc mơ màng lênh đênh
chiêm bao thầm gọi nhớ quên
hồn trơ tuế nguyệt xót lên phận người
bầy con trôi dạt muôn nơi
quê hương bỏ lại nghẹn lời hát ru
mịt mờ dáng Mẹ thiên thu
nghìn năm hóa đá vọng phu lưng trời
Việt Nam ơi! Việt Nam ơi!
Việt Nam hai tiếng nằm nôi
từ khi mở mắt chào đời
từ khi được học làm người Việt Nam
 
Ký ức mù lòa
vũ trụ bao la với giòng trôi hối hả
ta đi qua đời nhau như thuyền về biển cả
tìm lại con sóng nhỏ thương yêu
mình lạc mất nhau trong khu rừng chiều
khi anh tìm hái cánh hoa ban cài lên mái tóc người thương.
như chuyện cổ tích em là cô công chuá nhỏ
mong được gặp hoàng tử cuả lòng mình
nắm tay nhau đi dạo khắp trần gian
rồi một ngày...bỗng hoang mang
khi ước mơ không trở thành hiện thực
khoé lệ tràn cho tim em thao thức
buổi đông về gía buốt lạnh heo may
trong cơn mê em khao khát đến cháy bỏng một vòng tay
ru em ngủ cho đêm thành huyền thoại
môi kề môi tìm nụ hôn thơ dại
ta trao nhau những giây phút diệu kỳ
dấu yêu đầu còn đọng lại trên viền mi
là những giọt nước mắt cuả đêm dài khắc khoải
đêm cô đơn trong vũng sầu tê tái
em lại đi tìm anh trong ký ức mù lòa


No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...