Wednesday, January 24, 2024

Đàm Hạnh L M

 
Lá đổ mùa ngâu
mưa ru lá đổ mùa ngâu
ai qua tháng chín thu sầu tương tư
ngày theo nhặt dấu phù hư
đêm về đốt cháy tạ từ chiêm bao
rừng phong lá cuốn lao xao
từ thân cát bụi kiếp nào huyễn sinh
trăng non soi bóng họa hình
tô son đêm mộng lặng thinh bồi hồi
vu vơ gió gọi trên đồi
em về tháng chín thả trôi điệu vần
ngày nao lạc bước phù vân
nằm nghe thu hát giữa trần gian mê...
 
Lỡ giấc mơ hoa
Quẩn quanh một kiếp nhân sinh
buồn vui rồi cũng mỗi mình với ta
đường trần mỏi gót phong ba
mới hay cõi tạm chỉ là phù du
dừng chân quán trọ đời ru
thản nhiên gió gọi lãng du theo mùa
vô tình gặp lại dấu xưa
tưởng là vạt nắng mới vừa qua đây
thẫn thờ lạnh giá bàn tay
mà lòng cứ ngỡ đắm say ngày nào
sương giăng ghềnh vắng chiêm bao
cho đêm hoang dại cho thao thức chờ
mây qua phố núi hững hờ
chim về tháp nhạn bơ vơ tình sầu
đêm buông khắc khoải canh thâu
mơ hoa lỡ giấc hoàng lâu hạc vàng!
 
Lời Thu…
Hôn em đi chớ ngại ngần
vẫn môi hàm tiếu như lần ban sơ
ôm em đi…chớ hững hờ
dẫu giây phút cuối vẫn mơ bên người
Tình ơi nói chẳng nên lời
đây vòng tay ấm à ơi giấc nồng
đưa em hái nụ sầu đông
trăm con bướm mộng bay không chiụ về
tìm trăng trăng lạc bến mê
sương giăng mắc võng tứ bề tịnh yên
ru tình phiên khúc thụy miên
ru em lót giấy hoa tiên thơ đề!
 
LỐI VÀO MỘNG XƯA
mưa rơi ướt nhánh sầu đông
để con chim hạc chiụ giông bão đời
trăng lồng ánh nguyệt xẻ đôi
nửa soi thềm vắng nửa ngồi mái hiên
phù dung khai nụ bên triền
lãng du lạc bước mơ tiên hồng trần
thiên thu chạm bóng phù vân
dùng dằng hoá kiếp một lần bướm hoa
quỳnh hương về gọi đêm qua
trăm con hạc trắng la đà bay sang
vén sương tìm chút nắng vàng
bình minh lấp ló khẻ khàng bên song
gió đem tóc rối ra hong
gặp người giặt luạ bên sông năm nào
bàng hoàng chợt tỉnh chiêm bao
đào nguyên ru giấc lối vào mộng xưa!
 
Màu ký ức
bướm hoa còn đậu trên cành
trời xao xác gió héo nhành thiên hương
xa người từ độ tà dương
lênh đênh phiêu bạt con đường năm xưa
ngõ về nắng sớm chiều mưa
bơ vơ cánh mỏng có vừa mùa ngâu
choàng vai sương lạnh vạt sầu
hồn đau lưu lạc nhuốm màu chia ly
vui chưa trọn vẹn phân kỳ
cánh chim viễn xứ bay đi phương nào
nắng hoen màu mắt xanh xao
hạ còn ở lại nghe nao nao lòng
trở về thăm lại dòng sông
chim quyên ngày nọ theo chồng chốn xa
lăn tăn bọt sóng nhạt nhòa
phất phơ áo mỏng trắng tà huy bay
trăng nghiêng rụng xuống đồi tây
đêm tuôn ký ức lất lây giọt buồn
chân mấy khuất dấu hoàng hôn
mưa giăng đỉnh núi tím hồn thiên thu…
 
Màu nắng hạ
người ngồi đó tóc thơm màu nắng hạ
triệu linh hồn cây cỏ chếnh choáng say
mượn tà dương xin vẽ nét chân mày
và sợi nắng vắt vai hiền đến lạ...
tà áo trắng ngày nao xin giữ lại
giấc mơ hồng hoang hoải lúc ban sơ
núi nghiêng mình nghe dốc đá bơ vơ
cùng con sóng vỗ bờ đêm thao thức...
theo giòng chảy khắc ghi vào ký ức
dấu chân xưa nao nức buổi giao mùa
nhịp thời gian cùng mạch sống đong đưa
loài chim sẻ trú mưa trong vòm lá
người ngồi đó giữa khung trời xa lạ
chốn quê mình có yên ả buồn vui?
 
Mấy ngả phù sinh
Rừng xưa vừa khép cửa hờ
thu phong trút lá vàng mơ gọi sầu
áo hoa mờ nhạt giang đầu
thuyền qua bến tục về đâu? cuối trời…
buồn theo con nước rong chơi
phù sinh mấy ngả? phai phôi…đường về
ru hồn cỏ dại tái tê!
heo may lãng đãng bến mê lỡ làng…
trăng non thắp ánh đêm tàn
cố nhân ơi! chút nồng nàn hôm nao…
lòng dâng cuộn sóng ba đào
mắt xưa lệ tím tuôn trào ướt mi…
giấc mộng thường lưu luyến chi
tiêu tương dìu dặt người đi tìm người!
 
Mẹ ơi!
Mẹ ơi thu có về phương ấy
Mưa ướt đời con ở chốn này
Tìm giọt nắng vàng đâu chẳng thấy
Chỉ màu sương khói thoáng mây bay
Xa xăm cách trở trời quan tái
Nuốt lệ gạt sầu buổi chia ly
Cảnh cũ quê mình con nhớ quá
Canh trường khắc khoải cánh chim di
Đêm nay thức giấc sầu vương gối
Tê tái lòng con ở xứ người
Bóng mẹ chập chờn trong đêm tối
Hồn con quặn thắt giọt thu rơi...
Mẹ ơi! Mẹ ơi!
 
Mẹ ơi...
ngùi trông mây trắng xây thành
mẹ ơi nước mắt viền quanh nhạt nhòa
sân nhà thiếu vắng dáng xưa
mẹ ngồi trước cửa bên hàng dừa cao
mười năm vóc hạc hư hao
mười năm nuốt lệ nghẹn ngào nhớ thương
cha đi về chốn vô thường
cô đơn Mẹ lại gặm buồn mười năm!
thời gian ru bóng nguyệt rằm
mẹ ngồi dõi mắt xa xăm từng ngày
bể dâu dồn dập đối thay
Quan âm là Mẹ bên bầy cháu con...
một ngày đông giá héo hon
theo Cha về cõi vĩnh hằng an vui
nửa chừng con lại mồ côi
cây cao bóng mát đâu rồi Mẹ ơi!
lòng con hoang vắng chơi vơi...
 
Mộng Thường
Hãy giữ bền lâu giấc mộng thường
thu tàn đông đến trọn yêu thương
xuân thay áo mới bừng nắng ấm
quấn quít tay đan dạo phố phường
cứ mặc dòng đời lặng lẽ trôi
tri âm hà cớ dễ phai phôi
cho tình son sắt thêm lưu dấu
tri kỷ hồng nhan đẹp để đời
Còn được tương giao giây phút này
quan hà vạn dặm chập chùng vây
quan san cách trở lòng luôn nhớ
tình vẫn một màu chẳng đổi thay
nếu lỡ mai này lạc mất nhau
người ơi mắt biếc sẽ hoen sầu
đường về cố quận xa vời vợi
chớ để trăng xưa phải úa màu

Một khúc Ly Tao
tím áo ngàn thu khuất chốn xa
mây bay về cuối nẻo quan hà
hương đêm ấp ủ xanh màu lá
nắng nhạt u hoài úa sắc hoa
giã biệt chiều xưa buổi chớm đông
nghe như bảo tố dậy trong lòng
chân mây mờ nếp tay đan sợi
khuất nẻo lưng trời mãi ngóng trông
ngõ vắng đường thơm nhớ dạo nào
song thưa bờ dậu mắt môi trao
chiều nghiêng bóng ngả lòng ru nhẹ
sánh bước đi về thoảng xuyến xao
lưu luyến mà chi đã muộn rồi
dặm ngàn thiên lý bóng mây trôi
sầu vương cổ độ miền quan tái 
trỗi khúc ly tao dạ rối bời...
Một thoáng heo may
Chỉ là một thoáng heo may
hương len ngan ngát đan tay giao mùa
hiên nhà nắng lụa thềm đưa
đường thơm ướp mật dấu xưa gọi mời
Tóc thề cõng gió lả lơi
chiều qua góc phố thả trôi dại khờ
áo bay trắng mộng tiểu thơ
bướm buồn thôi đậu ngẩn ngơ sân trường
Hàng cây thắp nến chiều buông
ve ngân khúc hạ thu vương tơ vàng
ngày nao rón rén đông sang
viền mí giọt nhớ đôi hàng lưu ly!
 
Một thoáng hương xưa
Bến lưu luyến thuyền ơi trở lại
cánh buồm nâu sao mãi nôn nao
Biển xao xác nhớ cồn cào
bờ xa sóng gọi mộng vào viễn du
vùng hải lý sương mù bóng hạc
đêm chia ly trăng gác nửa vầng
đâu vòng tay ấm ân cần
môi hôn ngày ấy bao lần lệ mưa
sầu cạn chén hương xưa còn đó
mơ dáng hình một thuở còn đây
bàng hoàng nửa tỉnh nửa say
run run vóc hạc vai gầy mỏng manh
lá xào xạc từng canh thao thức
gió vi vu sáo trúc vẳng đưa
ngày vui một thoáng như vừa
thiên thu vẫn đợi người chưa trở về
cung thương lỡ não nề tuế nguyệt
nợ ba sinh đoạn tuyệt tri âm
trên đồi sim tím lạnh căm
người ơi có nhớ trăm năm ước thề
 
Một vành trăng nghiêng
chiều qua phố cũ ngậm ngùi
thềm rêu hoang phế bồi hồi bước chân
áo xưa bạc dấu thời gian
xóa nhòa nhân ảnh muộn màng hồ như...
lối mòn cỏ dại ưu tư
sông chia nhánh rẽ tạ từ chiêm bao
trùng vây sóng phủ bạc đầu
tay gầy thắp sợi nắng màu uyên nguyên
thả xuôi ký ức về miền...
bóng soi thiên lý bên triền đơn côi
nhặt từng mảnh vỡ nổi trôi
chắt chiu ghép lại tiếng cười trăm năm...
giũ buồn phơi chốn xa xăm
để nghe đêm khóc một vành trăng nghiêng
lắng trong sương khói ưu phiền
thì xin giữ lại an nhiên dặn lòng!
 
Mưa
mưa giăng tím nẻo sơn hà
mịt mù cố quận bờ xa đôi đường
về đâu dạ khách ly hương
dấu chân vô định tứ phương lạc loài…
mưa lên môi mắt nhạt nhoà
đèn khuya nhỏ lệ u hoài tâm tư
trùng khơi vọng tiếng hời ru
từ trong tiền kiếp ngục tù tha nhân…
mưa rơi ướt gót phong trần
cam lồ gột rửa bao lần bể dâu
cựa mình phận cỏ nhói đau
phất phơ lạnh buốt lấm màu trần gian…
mưa đêm khóc ánh trăng vàng
cho thao thức gọi cho tàn canh thâu
mưa lên sỏi đá xanh xao
để ngàn năm hỏi vì sao một mình…
tiếng mưa như tiếng cầu kinh
bao giờ cho hết điêu linh kiếp người!
Mùa trăng hẹn ước
dây chùng phím lỡ đàn buông
chiêm bao mở ngõ đêm tuôn sắc màu
mùa trăng hẹn ước tìm nhau
thì thầm gió gọi canh thâu trở mình
đêm huyễn hoặc - đêm u minh
người về vóc hạc hoạ hình xương mai
tơ vương liễu rủ hoa cài
bước chân tìm lại dấu hài năm xưa
hương quỳnh dạ lý thoảng đưa
tiếng cười khe khẽ như vừa đâu đây
tìm bàn tay - những ngón gầy
vai em giá lạnh nhuốm đầy sương khuya
rưng rưng khoảnh khắc chia lìa
tỉnh cơn mộng mị đời chia nhánh sầu
giọt dài giọt ngắn tình ngâu
giọt vương làm ướt mắt nâu tủi hờn
 
Mùi hương học trò
em còn áo trắng tinh khôi
mà ta đã vướng bụi đời lấm lem
từng đêm lá rụng từng đêm
chênh chao lê bước dài thêm lối về
mịt mù trong cõi u mê
bóng ta lầm lũi chán chê tìm đường
thoảng trong tiếng gió hơi sương
người đi rớt lại mùi hương học trò
đời muôn dặm - nẻo quanh co
lênh đênh bến tục - con đò còn đây
em về vạn vật đổi thay
đất thơm trổ nhánh hoa gầy tương tư
áo xưa dẫu có bạc nhàu
thì nay chớ để nhuộm sầu thế gian
ngày nao đếm bước tay đan
nắng thêu mắt lụa mưa chan má đào
chiều buông rừng khép cổng chào
hạc nghiêng cánh mộng đêm nào dưới trăng
tóc mây rẽ nhánh phù vân
để ai thao thức bâng khuâng đôi bờ...
 
Chiều nghiêng nắng rót sân nhà
Ngẩn ngơ bướm nhỏ la đà ghé sang
Khẽ thôi cánh gió dịu dàng
Áo ai sóng sánh tơ vàng bên hiên...
 
em lại đến như cùng ta hẹn ước
đêm không trăng và trời chẳng có sao
vườn tịch liêu vàng vọt ánh đèn màu
hương mùa cũ vẫn còn trong ký ức!
 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...