Wednesday, January 24, 2024

Đàm Hạnh P Q

 
Phù du
Có phải là em tự kiếp nào
hồng hoang nguyên thủy giấc chiêm bao
kinh thành hoang phế từ thuở trước
em trở về đây mộng ước trao
Nắng rót mật ong nâng gót hài
nụ hoa hàm tiếu buổi sơ khai
hàng mi trinh nữ còn thao thức
sương đọng trên cành tắm nắng mai
Suối tóc như mây uốn lượn mềm
sao trời biếng biếc ánh sao đêm
tên em ta gọi quỳnh hương hỡi
tiếng gió thì thầm lẫn tiếng đêm
Áo luạ phù hoa vạt áo sầu
đêm còn vương vấn đã xa nhau
chân mây khuất dấu hoàng lâu hạc
chết cả hồn xuân dạ rối nhàu
Tình lỡ phù du bạc giấc nồng
trở về cát bụi với hư không
phong trần đếm bước chân hoang dại
chốn cũ tìm đâu khúc nhạc lòng

Phù Hư
từ Em là đóa quỳnh hoa
tắm sương nguyệt bạch khoác tà cảo thơm
về đây nương ánh sao hôm
hài xanh khép nép gió hờn thôi lay
từ Ta một kẻ tình say
gặp nhau trong mộng đêm dài nhớ thương
bướm xưa biếng lượn sân trường
giấc mơ hồ điệp vấn vương tơ trời
thì thôi nước chảy bèo trôi
trăng thề chải tóc bên đồi xa xăm
chờ nhau cuộc hẹn trăm năm
em về soi bóng nguyệt rằm khai hoa
bụi hồng cuộn sóng phong ba
tàn đêm mộng mị nhạt nhòa phấn hương
bóng Người mờ ảo dưới sương
bóng Ta lạc giữa nẻo đường phù hư

Phút trùng lai
trăng khuya mây ủ khép hờ...
quỳnh vừa khoe nụ vật vờ ngậm sương!
dăm con hạc trắng ven đường
bên hiên Hồ điệp tìm hương tóc thề
bụi hồng gót nhỏ trầm mê
trùng lai hoài vọng em về dưới trăng!
dài đêm huyễn mộng bâng khuâng...
lặng nghe tiếng gió thì thầm...đâu đây...
mềm vai tay lạnh bàn tay!
tim ngân...lạc phách mắt say...môi nồng....
đàn rung...dạo khúc tương phùng
thiên thu thoáng chốc vô thường! sắc không!

Qua cơn mơ
em về đi kẻo người chờ
hoàng hôn tắt nắng đôi bờ hoàng hoa
chiều dần trôi – dáng mờ xa
muộn rồi em hỡi tay ngà rét không?
bay lờ lững nạm ráng hồng
tháng giêng cánh én trốn đông tìm bầy
mắt chìm sâu - tận chân mây
em đan bóng tối cho ngày thành đêm
thắp sao khuya gió vén rèm
tịch liêu chỉ thấy bóng em vật vờ
muôn trùng vây – qua cơn mơ
nhấp nhô như sóng tràn bờ mênh mang
em nghe gì chốn mơ màng
đêm xuân gỏ cửa khẽ khàng hương đưa
nụ quỳnh thơm - môi nguời xưa
rót dòng mật ngọt giao mùa...thanh tân!

Quê Hương
Từng đàn bướm lượn bờ ao
lăn tăn bọt sóng xôn xao mái chèo
khói lam quyện mái tranh nghèo
bao năm lòng vẫn nghẹn ngào nhớ thương
xa rồi…hai tiếng Quê Hương!
người đi…trở lại phố phường đổi thay
một thời áo trắng tung bay
đã thành dĩ vãng trao tay mất rồi!
quê hương ơi…tắt lịm nụ cười!
con đò năm cũ đã rời…bến xưa
à ơi…tiếng võng ru đưa
ai đi…nắng nhạt hàng dừa bên hiên
hắt hiu bóng dáng Mẹ hiền
chắt chiu cơm áo bạc tiền nuôi con
gian nan lòng vẫn sắt son
gió thu lay lá bạc hơn mái đầu
mây ngàn…rảo bước về đâu?
mắt rưng rưng ngóng bên cầu quạnh hiu!
rừng xưa đã khép cuối chiều
mong manh một cõi…Mẹ yêu về miền!
vân du cỡi hạc chốn tiên…
theo cha cho trọn ước nguyền ban sơ..
Mẹ ơi! con trẻ bơ vơ…
thuyền neo bến giác cập bờ phù sinh…

Quỳnh ca
ta cúi xuống hôn lên em lần nữa
quên hẹn thề lời mật ngọt đầu môi
tình đã lỡ! Người ơi đừng tiếc nuối
phút tương phùng ngắn ngủi cũng phân ly
vườn tình ái đêm nay đà mở cửa
đón em về vũ hội dưới trăng xưa
em có nhớ? nơi này ta gặp gỡ
đã bao thu mà cứ ngỡ như vừa
bình minh đến người đi quên từ giã
kẻ ôm sầu khắc khoải ngóng hoài trông
người ở lại với cõi lòng tê tái
vắng em rồi mòn mỏi bóng phù vân
men rượu đắng đầu môi vừa chạm phải
chén quỳnh tương nhớ mãi phút giây đầu
đêm chập chùng thăm thẳm ánh mắt sâu
nhớ về em! Nơi miền xưa - cổ tích...

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...