Wednesday, January 24, 2024

Đàm Hạnh R S

 
Ru Ta
vén mây thắp ánh bình minh
tìm trong huyễn hoặc bóng mình tự ru
một vùng sương trắng hoang vu
áo xưa giờ đã sa mù đường tơ
hoa tiên giấy bút thẫn thờ
áng thư nghiên mực bơ vơ lạnh lùng
trăng xưa hai mái đầu chung
giấc mơ hồ điệp nghìn trùng cách xa…
chớp mi tròn giấc Nam kha
tàn thu giá buốt kéo qua đông về
đường trần mỏi gót ê chề
dạo chơi bến tục bốn bề tịnh yên
qua sông gội sạch ưu phiền
mới hay thế sự đảo điên cõi người
bon chen rồi cũng thế thôi
hoa vô ưu nở trên đồi thiện tâm
Rụng nhánh đìu hiu
nghe đìu hiu rụng quanh đây
nghe hồn tan chảy heo may gọi mùa
tàng cây ủ rũ dưới mưa
sầu giăng mắt lá cho vừa ướt mi
lối chân cỏ dại thầm thì
chiêm bao lạc nẻo đường đi ngõ về
bàng hoàng chợt tỉnh cơn mê
đêm trôi bàng bạc trăng thề ngã nghiêng
bồi hồi bao nỗi niềm riêng
xin quên đi hết muộn phiền đã qua
một mai cát bụi phù hoa
huyễn hư trắng mộng lướt qua bóng đời
buâng khuâng lòng chợt ngậm ngùi
hoa rơi trước gió sương phơi non ngàn
dập duềnh từ buổi hồng hoang
trăm năm khoảnh khắc ngập tràn sắc-không!
ngoài sân trời đổ cơn giông...
Sắc tím...
em đi trong nắng sớm mai
miên man sắc tím gót hài thu sang
chào em cây đứng thẳng hàng
tím thu tím cả áo nàng anh yêu!
 
gió ơi! xin gió ngừng lay
đừng làm rối tóc cho ai vướng sầu
tơ vương mắt biếc hoen màu
gieo chi thương nhớ bạc đầu tha nhân
ta về nhặt chút mong manh
ô hay! sợi tóc rơi nhanh xuống giòng...
đừng làm rối tóc cho ai vướng sầu
tơ vương mắt biếc hoen màu
gieo chi thương nhớ bạc đầu tha nhân
ta về nhặt chút mong manh
ô hay! sợi tóc rơi nhanh xuống giòng...
Sầu đông...
biệt đường mây! biệt đường mây!
mưa giăng giăng mắc những ngày chớm đông
chiêm bao rụng xuống mù không
lòng chưa thắp nắng sầu đông lại về
gió ngàn thông gọi tái tê
tuyết bay trắng ngọn sơn khê chập chờn
ngửa tay hứng giọt trăng hờn
soi trong đáy mắt thấy hồn núi non
lệ xanh khóc một giòng sông
nay ta khóc giữa mênh mông xứ người
bể dâu cuộn sóng chơi vơi
bờ xa vạn dặm đánh rơi rớt buồn!
đêm nghiêng vàng võ yêu thương
hạc nghiêng cánh mỏng đoạn trường bóng câu
mịt mù bạt gió hải âu
thuyền xa biển khóc bạc đầu sóng xô! 
Say trăng...
đêm nay trăng xuống hiên nhà
quyện trăng vào với bóng ta...dịu dàng
trăng lênh loang trôi...khẽ khàng
hương nhu dìu dặt toả lan  thư phòng
mịn màng, tơ lụa trắng trong
cùng trăng say khướt rót dòng hư vô
uống men vị giọt cam lồ
bụi trần giũ sạch bên bờ tiêu tương...
 
từ em là đóa quỳnh hoa
tắm sương nguyệt bạch khoác tà cảo thơm
 Say trăng
lõa lồ dưới ánh sao đêm
say trăng ta uống cho mềm thịt da...
hoà tan vào dãy ngân hà
nâng niu khéo vỡ bóng ta cùng nàng
uống đi! một chút dịu dàng
cùng ta say khướt cho tàn canh thâu
hồn sa đôi mắt em sầu...
giọt tình rụng xuống tinh cầu cháy loang...
Sợi nắng nhạt màu...
gót son từ dạo theo chồng
có mang theo sợi nắng hồng ngày xưa
lỡ mai bên ấy trời mưa
em đem sợi nắng hong vừa đủ khô
Đốt lò hương cũ trong mơ
xuyến xao mắt biếc ngây thơ ngày nào
nhớ ai sợi nắng nhạt màu...
nhớ ai thao thức lệ trào hoen mi...
Sợi tóc dỗi hờn
hái bông hoa nhỏ trên đồi
lung linh giọt nắng tinh khôi lạ kỳ
phù vân trải lối em đi
gió ngàn theo gót thầm thì hát ca
tay nâng khe khẽ cánh ngà
có đàn bướm trắng xa xa chập chờn
vai trần xin gởi nụ hôn
ô hay! sợi tóc dỗi hờn ai đây...
mơ hồ một cánh chim bay
mùa sang thôi khép rừng thay lá vàng
hạ còn lưu luyến nồng nàn
nghe thu dợm bước khẽ khàng quanh ta...
Sóng ngầm
người về theo sợi nắng mai
lối qua ngõ trúc dặm dài sương tan
chiêm bao gởi lại trên ngàn
sóng dâng mắt biếc vỡ tràn sắc không
nghe hương cỏ dại thì thầm
người trăm năm cũ ghé thăm chốn này
hoa vàng một nhánh cầm tay
áo tà khép nép gió lay đường chiều
hạc nghiêng dáng nhỏ cô liêu
thành xưa cổng khép rong rêu đá vàng
đường chim bóng nhạn
quan san
nhạt nhòa nhân ảnh bẽ bàng lòng đau
người về thiên cổ tìm nhau
ra đi từ độ úa màu trăng xưa
hồ thu phẳng lặng như vừa
lăn tăn bọt nước đong đưa sóng ngầm.


No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...