Wednesday, January 24, 2024

Đàm Hạnh T 1

 
Tâm sự Quỳnh tương
này mắt này môi nguyện hiến dâng
linh hồn em nữa trắng trong ngần
như sương tinh khiết ngày nắng mới
như nụ quỳnh hương toả những lần
em sẽ vì anh dệt mộng lành
niềm tin hy vọng ước mơ xanh
cho hoa tươi đẹp vườn tình ái
kết trái tinh khôi lá thắm cành
tự thuở hồng hoang cõi tạm này
xoay vần con tạo khéo là hay
kỳ quan hiện hữu trong trời đất
nhật nguyệt an bài đã đắp xây
giữ lại trong nhau chỉ một màu
linh hồn tượng đá nhuốm thương đau
phù sinh cát bụi xin giũ sạch
chớ để tình ta vướng giọt sầu
Thiên đường Thu xưa
Cung đường xưa lá đổ
hàng me chiều mưa bay
đôi chim uyên làm tổ
trên nhánh thông khô gầy
heo may se lành lạnh
dường như trời chớm thu?
rót đêm vào hiu quạnh
khúc giao mùa hát ru
sương giăng tràn vách núi
gió qua sông thầm thì
nhịp tim ngân rộn rã
thu nay ước hẹn gì…
bao năm rồi có lẻ
ngỡ như vừa chiêm bao
thiên đường xưa vụt mất
tuổi đá buồn xanh xao
tay ôm lòng phố cũ
nghe hồn chớm thương đau
mây ngàn bay viễn xứ
lạc loài biết về đâu…
Thiên thai
thuyền mặc khách đạt trôi về bến lạ
chốn Lam Kiều êm ả phủ mờ sương
nghe đâu đây vần vũ điệu nghê thường
đêm huyễn hoặc vấn vương lòng cô lữ
hồn thi sĩ ghép vần tìm con chữ
nàng là thơ hay tiên nữ giáng trần?
lòng dạt dào tựa men rượu lâng lâng
ta, Từ Thức dừng chân - ngàn năm trước
nguyệt huyền ảo lung linh như hẹn ước
chén quỳnh tương, em xin được dâng chàng
cùng cạn ly, nắn phím dạo cung đàn
khi thánh thót lúc nhặt khoan mời gọi...
thiên đường mở, nẻo dương trần khép lại
tay em đây - mời quân tử tựa đầu
ngực thanh tân, ôi! hơi thở nhiệm mầu
mây là tóc, mắt hồ thu lắng đọng
đêm lộng ngọc, tiêu ngân tràn say đắm
lời thì thầm môi thắm nở ngàn sao
em mang tên loài hoa quý thanh cao
nở về khuya chẳng vướng mùi thế tục
sương rơi nhẹ sóng vỗ về thổn thức
canh sắp tàn, như sực tỉnh cơn mê
giờ chia ly trong khoảnh khắc cận kề
em chợt đến chợt về trong tiếc nuối...
hương còn đó, chổ nằm chưa kịp nguội
người phương nao? phút cuối chẳng tạ từ
mộng dưới trăng chưa thỏa dạ tương tư
sầu chất ngất, hồ như thiên cổ lụy!
thuyền lãng tử đợi người tri kỷ
khách đa tình đâu chỉ riêng ta
sương giăng mắc võng làm nhà
chép câu thơ cổ lên tà áo xưa...
Thu chưa về kịp...
trăng non tô thắm môi cười
thu chưa về kịp để người mắt trông…
muà di chín đỏ sầu đông
mà nghe hồn phủ rêu phong dật dờ…
cung lòng lạc phách bơ vơ…
phố quen bỗng lạ khép hờ hững…đau!
tình son bất chợt nhuốm màu
ven đường cỏ dại úa nhàu tương tư…
Trăng non môi thắm duyên hời
Thu qua đáy mắt bóng người cuối đông
Nhớ em xót dạ muối lòng
Môi khô mi ướt lặng không vọng chờ
Cung tơ gảy nhẹ phím hờ
Phố quen quán lạ mãi chờ đợi...nhau
Dáng hoa in đậm mùa ngâu
Một lần yêu mãi ngàn sau chẳng từ
Thu muộn
thu chớm trên cành lá ngủ mê
vườn xưa mở cửa đón thu về
ai đi còn nhớ hương mùa cũ
thu chớm sân nhà gió tỉ tê
ướp cánh mây ngàn hoa bướm say
thương chùm hoa nắng đậu trên vai
áo bay lộng gió chiều năm ấy
có dỗ dành thơm hương tóc mây
buổi nọ qua vườn lạc mất nhau
chồi non lộc biếc ngã sang màu
đôi chim ngơ ngác tìm nhau gọi
lối cỏ sương hờn ướt mắt nâu
lối nhỏ bây giờ tay nắm tay
vườn xưa trăng sáng lại như ngày
xanh màu xanh biếc bao hy vọng
mặc kệ cho đời cứ đổi thay
Thu sầu
tóc biếc ngày nào anh trót yêu
lùa tay anh bảo nhớ thương nhiều
thu đi thu đến bao tình ý
đếm nhịp thời gian sáng sớm chiều
thuở ấy bên nhau ước hẹn thề
đồi hoa tim tím ngát hương quê
có đôi bướm trắng theo làm chứng
mải miết tung tăng lạc lối về
rồi một sớm mai nắng uá tàn
thềm xưa thờ thẫn bước chân hoang
lệ cay khoé mắt tim òa vỡ
ai đợi chờ ai giọt chưá chan
thu chết từ đây chết thật rồi
thu sầu ảm đạm bóng mây trôi
thu tàn khắc khỏai theo năm tháng
dang dở tình thu bạc mắt môi...
Thu & Em
nắng có pha màu trong mắt em
mà nghe ngâu đổ lá buông rèm
hồ chao gợn sóng tình thu cũ
lối cỏ bâng khuâng nép dưới thềm
em đến dấu chân thắp điạ đàng
gió mưa tình tự bước hồng hoang
hương xưa cất kỹ trong tà áo
lịm cả trời mơ giấc mộng vàng
lạc nẻo cung tơ khép định kỳ
mây hờn giận dỗi tím viền mi
gọi đêm thao thức hồn thu lạnh
mỏi gót phong trần tiễn thu đi
sương núi biên thùy thấm ướt vai
mây thêu nhánh tóc ánh trăng cài
thu về ở trọ nơi trần thế
tri kỷ - ta chờ…hẹn tái lai!
Thuyền trăng vọng nguyệt
Chén quỳnh tương đêm chập chùng
hoa lơi cành gió khép khung trăng mờ
nguyệt cầm dạo ngón cung tơ
cho say nghiêng ngả cho mơ thoảng về
phím sầu lạc giữa đường mê
song thưa sương lạnh tái tê ngõ hồn
đâu đây hương tóc dỗi hờn
ướt mi thao thức…ai còn nhớ ai
vàng bay lá gọi thu phai
thắp đêm chưa sáng đêm dài ngóng trông
ru tình ngủ muộn chiều đông
thuyền trăng vọng nguyệt còn không hỡi người?
TIẾNG LÒNG
nghe như còn chút hương thừa
bao mùa trăng lỡ tình vưà đánh rơi
đường quen bỗng chốc xa vời
cố nhân gặp lại bên đời dửng dưng
người đi nhân ảnh chập chùng
ta về nhặt lại não nùng hoang mơ
màn đêm buông xuống thẫn thờ
cô liêu năm tháng bơ vơ một mình
gió theo lối gió tự tình
mây đành câm nín lặng thinh chốn nào?
sầu đông buốt giá hư hao
chông chênh nổi nhớ hôm nào tiễn đưa
nguyệt cầm văng vẳng đêm mưa
tri âm một thuở sao chưa đáp lời…
tiếng lòng vọng giữa trùng khơi
lẫn vào tiếng sóng chơi vơi ngút ngàn…
Tìm đóa hoa rừng
liễu nghiêng bóng nước xây thành
xanh cành rụng xuống từng nhành lãng du
mắt xưa sương khói phù hư
hoàng hôn trắng mộng thiên thư nhạt nhòa
mềm môi giọt đắng quan hà
bến đìu hiu hắt là đà cỏ hoang
triền mây phủ trắng non ngàn
tiếng chim quốc gọi vọng hồn núi sông
mịt mù dõi mắt xa trông
mùa đang trở giấc sầu đông lạnh lùng
đong đưa hoa nắng lưng chừng
theo người tìm cánh hoa rừng năm xưa!
Tìm em đôi mắt người xưa
em qua lối nhỏ xôn xao
có hoa hàm tiếu cúi chào làm duyên
chạm bàn tay - ngón tay tiên
ướp hương nguyên thủy trao đêm hẹn hò
thấy em qua những cơn mơ
dắt đàn bướm trắng sương mờ chưa tan
hài thêu nạm ánh trăng vàng
hồn sa chết đuối theo tàn tích yêu
tìm em lối nhỏ đường chiều
về miền nắng ấm cánh diều tuổi thơ
gió lùa tóc rối hong tơ
bước chân Từ Thức bơ vơ địa đàng
Tìm em mấy độ mùa sang
mi cong vẽ nét đôi hàng tương tư
mắt xưa sương khói phù hư
dẫu trăm năm nữa cũng như cợt đùa
hương quỳnh dạ lý thoảng đưa
tìm em đôi mắt người xưa đâu rồi...
Tím nẻo quan hà
tàn canh trắng mộng hoang vu
dây tơ lỗi nhịp thiên thu nghìn trùng
từ khi vỡ giấc mơ chung
hoa ưu tư nở chập chùng đêm đen
trăng non đến hẹn lại lên
sầu đông thao thức gọi tên tìm người
đường thơm khuất dấu hoa rơi
vành khuyên thôi hót bến đời lang thang
trăng vàng ai chít vành tang
mây che hiu hắt trần gian nhuốm màu
võ vàng nỗi nhớ tình ngâu
để cho hai kẻ khóc sầu Tiêu tương
mịt mù bến nước Tầm dương
chiều loang biền biệt đôi đường phôi pha
tạ từ là biết chia xa
sơn khê tím nẻo quan hà từ đây!
Tỉnh giấc nam kha...
một giấc Nam kha biết có dài
trần gian ảo mộng lắm bi ai
thiên thu vĩnh kết đời duyên phận
bạc má hồng nhan lấm gót hài
sóng vỗ trùng khơi trắng bạt ngàn
dập dềnh cát buị thuở hồng hoang
qua đời dâu bể bao nhiêu kiếp
chốn tạm dung thân luống bẽ bàng
nước chảy dòng trôi khuất bến xa
chiều vương tím áo nẻo quan hà
chân mây mờ nếp trời quan tái
tiếng quốc gọi bầy vẳng xót xa
thao thức năm canh vọng nguyệt lầu
tơ đồng thánh thót giọt đêm thâu
đường về cố quận mong manh quá
trăn trở niềm riêng bạc mái đầu
ướt cánh thu sầu buổi biệt ly
đông qua từ giã phút phân kỳ
xuân hồng ươm nắng vườn tao ngộ
phượng vỹ cuối muà tiễn hạ đi
dạo khúc tơ lòng lạc bến mê
chia phôi ngã rẽ bóng trăng thề
phù vân vời vợi nhoà nhân ảnh
mờ mịt sương giăng khuất lối về!

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...