Tuesday, January 2, 2024

MĐTTA - Thơ Mùa Báo Hiếu - Ân Đức Sinh Thành 2

 
Đã Muộn
Mặt trời đã lặn non Tây
Ai còn bắt nắng, vói tay công hoài!
Mẹ cha chừ đã đi rồi
Sao không phụng hiếu lúc Người còn đây?
Dáng Mẹ
Mẹ già, thăm thẳm mù khơi
Lưng còng lịu địu, tóc phơi tuyết gầy
Tu hành, chiếc bóng non tây
Đêm đêm dáng mẹ, trăng đầy hiên không.
Đạo Lý
Thẳng ngay, quy củ mực đen
Lối xưa đạo lý, ngọn đèn sử kinh
Thương ôi, điên đảo thế tình
Trán cha xếp nếp bất bình, dạy con.
Đề Tên Mẹ
Vin tay níu vạt mây trời
Muốn đề tên mẹ khơi vơi dặm nguồn
Mưa rơi giọt đọng, giọt tuôn
Chữ nhòa lệ mặn, sầu buồn không phai.
Diện Mục
Dẫu cài bông hoa trắng
Nhưng lòng con vẫn hồng
Diện mục giữa hư không
Vẫn lung linh bóng mẹ.
Điền Viên
Vớt bùn ươm lan cúc
Gom đá dựng hòn non
Cha nuôi tâm, dưỡng khí
Tích đức dạy cháu con.
Diệu Mỹ
Tình mẹ, lá cây xanh
Ngăn khói mù thiên lý
Mẹ, nắng ấm reo cành
Cho hoa hương diệu mỹ!
Dìu Con
Sóng tung, xao vỡ đá
Dòng chảy cuốn bèo rong
Ôi! nước nguồn tình mẹ
Dìu con trăm bến sông!
Đóa Ân Nghĩa
Hồng trắng vẫn là hoa
Cài niềm thương nỗi nhớ
Đóa ân nghĩa mẹ cha
Ngát ngào hương tuổi nhỏ.
Đóa Thơ
Lìa ngó, còn vương tơ
Sen tàn còn thơm nhụy
Tình mẹ, một đóa thơ
Giữa lòng đời bất tử.
Đôi Khi
Có kinh, có sách giữa lòng
Cha còn tùng trúc, bên song bạn vàng
Đôi khi ngẫm cuộc cờ tàn
Đôi khi thi hứng, bút tràn Đông Tây!
Đốm Lửa
Quý con chim cọng-mạng
Hót trên đỉnh thiên thu
Lời kinh như đốm lửa
Sáng rực nghĩa hiếu từ
Đòn Chữ
Tình cha, tay thước, tay roi
Vạch ra ly tấc, đứng ngồi, thấp cao
Học tùng trúc, học trăng sao
Cầm cây bút thẳng, nghiêng chao, lãnh đòn!
Đường Mai
Ôi! bàn tay của mẹ
Đóa hồng vàng không gai
Thơm giấc mơ cho trẻ
Thỏa ước vọng đường mai!

Gánh Của Cha
Thương cha vai nắng, vai mưa
Đạp gai, dẵm sỏi, được thua chợ hồng
Gánh mẹ con, gánh cuộc bồng
Trăm năm thân thế có, không, chẳng nề!
Gãy Chèo
Lên đò, chẳng thể sang sông
Bên này còn mẹ, bông hồng đời con
Hạt cơm ăn, nuốt sắt hòn
Lỡ lời bất hiếu, chèo dòn gãy đôi.
Giáo Từ
Kính đó, mà xa đó
Không hiểu nghĩa giáo từ
Đến khi cha khuất núi
Mới lần giở kinh thư!
Giọt Thu
Dưa, măng mẹ nấu, mẹ kho
Thơm ngon ngấm cả điệu hò, lời ru!
Quê hương khói bụi xa mù
Mẹ ơi! lệ mặn giọt thu chảy hoài.
Giọt Tim
Soi đèn, chăm đọc sử kinh
Noi gương hiền hiếu, thấy tình non cao
Nghĩa ân, sông biển dạt dào
Nến hồng chảy mãi, giọt đào, giọt tim!
Gương Cha
Trí cày thửa ruộng nhân sinh
Tâm gieo lúa mạ, câu kinh nhiều đời
Gương cha tài đức làm người
Non cao vằng vặc, trăng trời lung linh.

Hạnh Hoa
Con sống giữa mù sa
Buông lung và vị kỷ
Mẹ, lối về hạnh hoa
Cho đời con ý nghĩa.
Hạnh Hoa
Qua sông, trăng viết bài thơ
Về nguồn, mẹ kết hai bờ hạnh hoa
Hạnh hoa, thơm ngát trần sa
Cho con, cho cháu một nhà yên vui.
Hạnh hoa, thơm ngát trần sa
Cho con, cho cháu một nhà yên vui.
Hiền Hiếu
Nhện sa rơi xuống bát hương
Phải đâu cầu nguyện mà thương mẹ già
Chăm thang thuốc chẳng nề hà
Bưng bô, đổ chậu, thiết tha phụng người.
Hoa Ngâu
Hoa ngâu, màu sương đọng
Gợi nhớ mùa hiếu ân
Đường đời muôn vạn nẻo
Bên mẹ, chỉ một lần!
Hoa Trời
Hoa trời, hương mạn-đà
Đài trăng soi tròn sáng
Mẹ đứng giữa bao la
Nở nụ cười viên mãn!
Hoa Và Hương
Mẹ, một nụ mạn-đà
Nở khung trời ước vọng
Mẹ, làn hương già-la
Ngát thơm đời hoa mộng.
Học
Đạp sỏi gai vượt núi
Cỡi sóng gió ra khơi
Cha bình sinh chí cả
Con học mộng làm trai!
Hơi Ấm
Mẹ thì nằm bên ướt
Bên ráo, dành con lăn
Trăm chiếc chiếu tháng năm
Vẫn thơm hơi ấm mẹ!
Hơi Thở Mẹ
Trên sông, vầng trăng mẹ
Dệt mộng vàng canh thâu
Đường đời con khó ngủ
Hơi thở mẹ tìm đâu?
Hồng Vàng
Hồng vàng, một đóa tặng người
Mẹ cha một kiếp, muôn đời hiếu tâm
Hồng vàng đáp trả thâm ân
Phật hằng ca ngợi, khuyên răn chúng đồ.
Hồng Vàng
Tâm ta là bông hồng vàng
Nở từ cửa Phật, chẳng tàn, chẳng phai
Hồng vàng kết dệt thiền đài
Đáp ân hiếu đạo, ơi ai biết cùng!
Hương
Ôi! hương lúa, hương cau
Thơm ngát ngào đồng nội
Hương cha mẹ nhiệm mầu
Tỏa đời con muôn lối.
Hương
Cau trắng, thơm ngõ trước
Cải vàng, thơm nương sau
Lòng mẹ, hương vi diệu
Thơm tràn cả biển dâu.
Hương Lúa
Bếp tre, khói lửa nồng nàn
Đầy sân rơm rạ, hạt vàng nằm phơi
Bồ câu, sẻ nhặt thóc rời
Mẹ cha, hương lúa, một đời còn thơm!
Hương Mẫu Từ
Mái tranh núp dưới sườn mây
Ai như bóng mẹ guộc gầy bước qua
Bài kinh giữa cõi sa-bà
Mải nghe phảng phất hương hoa mẫu từ!
Hương Quê
Đụn rơm, bóng mẹ sau hè
Khói chiều thoảng nhẹ, tình quê nồng nàn
Lu sành, hứng giọt thời gian
Hương cau ai nhặt, thơm tràn lối hương!

Khản Giọng!
Đạo hiếu, chữ, run tay!
Nghĩa, ân, nghiên mực cạn!
Con chim hót đồi Tây
Rớt tịch liêu, khản giọng!
Khó Ghi
Thằn lằn chắt lưỡi đêm thâu
Rừng khuya cú rúc, sương sầu rụng rơi
Nhớ thương cha mẹ về trời
Nghĩ ân hiếu đạo, vạn lời khó ghi.
Không Nóc
Không cha, nhà không nóc
Chẳng chịu được nắng mưa
Kèo, tường nghiêng lệch cả
Rui, mè, gió đung đưa!
Kinh
Ôi! con sáo sang sông
Đẩy điệu hò trăng nước
Ôi! lời mẹ phiêu bồng
Vẳng câu kinh kiếp trước!
Kinh Cầu
Thành tâm thắp một nén nhang
Chập chờn bóng mẹ, hương vàng lung linh
Thành tâm tụng một biến kinh
Nguyện cầu cho mẹ an sinh nhiều đời.

Lạc Đề
Mất cha, tắt ngọn nến thờ
Bài văn thiếu lực, câu thơ loạn vần
Mẹ, con, mây nổi đường trần
Bóng dài côi cút, dấu chân lạc đề!
Lạnh
Mèo con chớm lạnh xo ro
Tuổi thơ mất mẹ, củi tro lửa tàn
Tháng ngày giá rét mênh mang
Đời Đông chẳng có bếp than sưởi lòng.
Lão Mai
Mái quê, khói bếp nương chiều
Hai thân khuất núi, nghiêng xiêu bóng dài
Tuyết Đông, ngắm cội lão mai
Hoa sương lệ hạt, rơi hoài sân văn!
Lệ Trắng
Với tay, sương lượm hạt
Giọt mồ hôi mặn mà
Tình mẹ và ân cha
Suốt đời rơi lệ trắng!
Lệ Trời
Chắt chiu luống ớt, vồng cà
Sắn khoai nương rẫy, nuôi ta trưởng thành
Mẹ cha khuất bóng non xanh
Chữ tâm, chữ hiếu long lanh lệ trời!
Lời Cha Dặn
Vào đời, theo trí bỏ ngu
Học ăn học nói, lấy nhu chế cường
Thẳng lưng, chẳng cúi, chẳng trườn
Đức người hiền sĩ, giáo chương làm người.
Lời Mẹ Dặn
Con ơi! mẹ dặn đôi lời
Khiêm nhu, hiền thiện, người người mến ưa
Nói, làm xấu ác thì chừa
Chăm ngoan, thuận thảo, duyên đưa đẹp lành!
Lời Phật
Con ơi! Phật dạy lẽ đời
Bướm ong hút mật, bọ giòi kiếm phân
Sống, ăn do nghiệp một phần
Còn vì gom góp lục trần trược thanh!
Lời Ru
Lời ru, mẹ dặn bên nôi
Trái tim máu đỏ, sống đời hiền lương
Cho dù bụi nổi ven đường
Cội nguồn đạo lý, khói sương chẳng nhòa.
Lối Về
Cha cho gánh chữ ngần vai
Mẹ cho giọt nắng soải dài tuyết đông
Đường đời vút cánh chim hồng
Lối về chi sá bão dông tình đời!


No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...