HÀNH TRANG BUỒN
Ta ngồi nguệch ngoạc đời mình
Vẽ buồn lên những cuộc tình đẩy đưa
Vẽ em nền nã trong mưa
Thẹn thùng gỡ chỗ vải vừa dính da.
Xưa nào phải lỗi đường xa
Chỉ là không kịp níu tà áo bay
Nay nào đã gọi rằng say
Chỉ nghiêng ngả bởi kiếp này dở dang
Ta giờ của sáng lan man
Của trưa nghễnh ngãng của than thở chiều
Hành trang kỷ niệm không nhiều
Chỉ vài ba nụ hôn liều dưới trăng!
Ta ngồi nguệch ngoạc đời mình
Vẽ buồn lên những cuộc tình đẩy đưa
Vẽ em nền nã trong mưa
Thẹn thùng gỡ chỗ vải vừa dính da.
Xưa nào phải lỗi đường xa
Chỉ là không kịp níu tà áo bay
Nay nào đã gọi rằng say
Chỉ nghiêng ngả bởi kiếp này dở dang
Ta giờ của sáng lan man
Của trưa nghễnh ngãng của than thở chiều
Hành trang kỷ niệm không nhiều
Chỉ vài ba nụ hôn liều dưới trăng!
HÀNH TRANG CHIỀU
Tôi gói hôm qua với hôm nay
Làm trang hoài niệm tặng ngày mai
Này buổi chia tay màu lệ ngọc
Đây dòng thư lạnh nét mơ phai!
Tôi gói hôm qua với hôm nay
Làm trang hoài niệm tặng ngày mai
Này buổi chia tay màu lệ ngọc
Đây dòng thư lạnh nét mơ phai!
HOA PHÂN LY
Em hay cánh vạc trong tiền kiếp
Về giăng ngang tôi vệt nhớ thương
Đời hay thác đỗ cơn hồ điệp
Xõa xuống vai lòng đêm phấn hương
Mênh mông cỏ nhuộm màu hoang mị
Gió vẫn ngàn năm điệu ru đơn
Áo choàng ai vướng chân mộ chí
Như nợ nhau mùa hoa phân ly.
HOÀI NIỆM
Em giờ chồng con bề bề
Nhớ làm chi nữa những thề hẹn xưa.
Tiếc gì không buổi đụt mưa
Tình thôi chảy lúc lòng chưa kịp đầy.
Tôi giờ cuộc sống bầy hầy
Vẫn thường cố nhớ đâu ngày chia phôi
Chỉ mang máng rất lâu rồi
Cái ngày hai đứa mình ngồi khóc chung
Lệ em rơi nẻo mịt mùng
Mơ tôi chìm hẳn phía vùng trời sâu
Chia tay buồn nhớ thật lâu
Chỉ riêng tàn tạ là mau không ngờ!
HOAN LẠC
nhịp lòng còn chậm lắm
Bước vội lên đi em
Kẻo mai đời mối gặm
Con cháu mình còn xem
Đừng để đêm thức giấc
Lấy hiu quạnh làm chăn
Quấn mảnh hồn vơ vất
Ngậm ngùi thuở đùa trăng
Tình của ngày tàn lụi
Lẽ nào không lóa lên
Hương thịt da chưa nguội
Ai đành ai lãng quên
Bước vội lên đi em
Mình giũ tung bụi hồng
Chiếu giường là trời rộng
Hoan lạc là mênh mông
Đây Suối hoa nhục cảm
Đây gềnh khe thiên thai
Dòng huyết lưu cuồng chảy
Cóc cần biết ngày mai!
HOANG
Chợt ta muốn ẩn mình sau nhịp thở
Nhờ phong sương tằng tịu với trăm năm
Chợt muốn dựng Đền đài trên hoang vỡ
Dưới ngôi em Màu nhiệm ngấn lệ trầm.
HOANG LIÊU
Phía cuối trời xa mây cũng lạ
Nhạc hài rải nhịp đếm ngày qua
Ngõ hồn thanh tịnh nao thềm vắng
Tóc rối gượng đùa lên dung hoa
Mênh mông nắng kết mùa ly biệt
Giăng xuống làm đau lên mơ trôi
Tình hay mắt lạ tô màu biếc
Lem xuống khoang lòng lấp dấu môi.
Phía cuối trời xa mây cũng lạ
Nhạc hài rải nhịp đếm ngày qua
Ngõ hồn thanh tịnh nao thềm vắng
Tóc rối gượng đùa lên dung hoa
Mênh mông nắng kết mùa ly biệt
Giăng xuống làm đau lên mơ trôi
Tình hay mắt lạ tô màu biếc
Lem xuống khoang lòng lấp dấu môi.
HOANG LIÊU
Tóc liễu đìu hiu mùa nhan sắc
Đường trăng dìu mây qua phong ba
Núi viền ánh bạc chiều nghiêng ngả
Lệ trần gian pha hương chia xa.
HOANG LÒNG
Trăng thu vừa hé khung hàm tiếu
Đã phải đìu hiu đến vậy sao.
Ở đây trời nước hoang lòng thật
Sương lạc đồi khuya những nao nao
Sẽ rồi ta gặng hỏi hư không
Hỏi cõi mênh mông nguội ánh tà
Từ nẻo hoa mây đùn muôn kiếp
Cách vực hồng Trần bấy nhiêu xa.
Tóc liễu đìu hiu mùa nhan sắc
Đường trăng dìu mây qua phong ba
Núi viền ánh bạc chiều nghiêng ngả
Lệ trần gian pha hương chia xa.
HOANG LÒNG
Trăng thu vừa hé khung hàm tiếu
Đã phải đìu hiu đến vậy sao.
Ở đây trời nước hoang lòng thật
Sương lạc đồi khuya những nao nao
Sẽ rồi ta gặng hỏi hư không
Hỏi cõi mênh mông nguội ánh tà
Từ nẻo hoa mây đùn muôn kiếp
Cách vực hồng Trần bấy nhiêu xa.
HOANG MANG!
Dường như giọt lệ trăng nghiêng
Gửi vì sao lạc về tuyên án mình?
Dường như khóe mắt vô minh
Vừa lăn xuống giọt in hình bóng em?
Lần tìm lối tắt vào đêm
Nào ngờ hoa vỡ trước thềm trăng xưa
Nện gót giầy, đếm nhịp mưa
Mới hay tình chết lúc vừa dậy men!
Dường như giọt lệ trăng nghiêng
Gửi vì sao lạc về tuyên án mình?
Dường như khóe mắt vô minh
Vừa lăn xuống giọt in hình bóng em?
Lần tìm lối tắt vào đêm
Nào ngờ hoa vỡ trước thềm trăng xưa
Nện gót giầy, đếm nhịp mưa
Mới hay tình chết lúc vừa dậy men!
HOANG MANG
Ta sợ đường xưa phai dấu chân
Sợ vườn xuân nhạt ánh hoàng vân
Sợ áo thu em nhàu nếp lạ
Sợ thềm cung quãng dáng người qua.
Ta ngăn hồi chuông rung hoa lau
Giũ vàng ảo vọng xuống đời nhau
Ngăn ánh nhìn sâu chiều ly biệt
Sợ dòng dư lệ đẫm ngàn sau
Này trăng này rượu này duyên phận
Mai có cùng ta xuống mộ phần
Hay xin nán lại đời nghiêng ngửa
Chiết cạn nhụy thừa hoa bâng khuâng.
Ta sợ đường xưa phai dấu chân
Sợ vườn xuân nhạt ánh hoàng vân
Sợ áo thu em nhàu nếp lạ
Sợ thềm cung quãng dáng người qua.
Ta ngăn hồi chuông rung hoa lau
Giũ vàng ảo vọng xuống đời nhau
Ngăn ánh nhìn sâu chiều ly biệt
Sợ dòng dư lệ đẫm ngàn sau
Này trăng này rượu này duyên phận
Mai có cùng ta xuống mộ phần
Hay xin nán lại đời nghiêng ngửa
Chiết cạn nhụy thừa hoa bâng khuâng.
HOANG MANG
Ta ở phương này mây xa trông
Chiều lên gió nhạc réo mênh mông
Lá đổ sân quen vừa tạnh nhớ
Đã hỏi riêng lòng mưa nữa không!?
HOANG MƠ
Về em, về vỗ về nhau
Trăng nghìn năm cũng chỉ màu đẩy đưa
Về em, vón chút hương thừa
Cùng ta bày cuộc mây mưa ngọt mềm
Hứng hoa trôi giữa dòng êm
Đính lên rèm mỏng làm đêm màu hồng
Với người chưa từng là chồng
Với người trót đã phải lòng từ lâu
Về em, về vỗ về nhau
Trăng nghìn năm cũng chỉ màu đẩy đưa
Về em, vón chút hương thừa
Cùng ta bày cuộc mây mưa ngọt mềm
Hứng hoa trôi giữa dòng êm
Đính lên rèm mỏng làm đêm màu hồng
Với người chưa từng là chồng
Với người trót đã phải lòng từ lâu
HOANG VU
Em về áo phết ngang mơ
Buồn này trải dọc đôi bờ chia xa
Hoang hoang một bóng chiều tà
Vàng lên úa cả tôi và mênh mông
Em về áo phết ngang mơ
Buồn này trải dọc đôi bờ chia xa
Hoang hoang một bóng chiều tà
Vàng lên úa cả tôi và mênh mông
HỒI XUÂN
Mai ta ràng rịt lời yêu
Ném chung với gió xuống chiều mênh mông
Mai ta nai nịt nỗi lòng
Trải ra giữa phố đổi vòng tay ôm
Này đây chút phận đen ngòm
Lẽ nào chẳng vướng chút thơm la đà
Mai ta ôm trái tim già
Rắc hương gió ái lên tà áo mơ.
Mai ta ràng rịt lời yêu
Ném chung với gió xuống chiều mênh mông
Mai ta nai nịt nỗi lòng
Trải ra giữa phố đổi vòng tay ôm
Này đây chút phận đen ngòm
Lẽ nào chẳng vướng chút thơm la đà
Mai ta ôm trái tim già
Rắc hương gió ái lên tà áo mơ.
HỒN MÂY
tìm đâu trong chuỗi cơ cầu
Từ trong kiếp trước em đầu thai chưa?
Tôi từng phơi mộng dưới mưa
Ủ men cả lúc em chưa tượng hình
Để chờ bóng gót hài xinh
Áo hoa lồng lộng giữa bình yên thôi!
Để chờ một nửa vành môi
Là tôi đã được sẻ đôi lời thề
Ngoài thu trăng buốt ê chề
Trong mê sảng vẫn em về uy nghi.
tìm đâu trong chuỗi cơ cầu
Từ trong kiếp trước em đầu thai chưa?
Tôi từng phơi mộng dưới mưa
Ủ men cả lúc em chưa tượng hình
Để chờ bóng gót hài xinh
Áo hoa lồng lộng giữa bình yên thôi!
Để chờ một nửa vành môi
Là tôi đã được sẻ đôi lời thề
Ngoài thu trăng buốt ê chề
Trong mê sảng vẫn em về uy nghi.
HỒN QUÊ
Chiều quê sông vắng nước mênh mang
Mây trời lặng gió cảnh bình an
Người về thong dong từng hơi thở
Chiều quê sông vắng nước mênh mang
Mây trời lặng gió cảnh bình an
Người về thong dong từng hơi thở
Đời vui tự tại sống nhẹ nhàng.
HƯƠNG BÂNG KHUÂNG
Sân hoang cỏ úa màu rêu cũ
Gió hát ru mưa một rã rời
Chút tóc hương bay thì là bấy
Mà nhớ quanh đời áo xưa ơi...!
Này thơ này rượu này duyên phận
Mai có cùng ta xuống mộ phần
Hay xin nán lại đời nghiêng ngửa
Chiết cạn nhụy thừa hoa Bâng Khuâng...!
Nay ải lòng phơi giữa trùng mây
Chẳng còn ai nữa ở quanh đây
Sương khói nào lay tình độ lượng
Môi nào mọng lên dưới mưa bay.
Chiều ơi chiều thẳm màu thiên lý
Gợn bóng tà soi cuộc hồng trôi
Tâm hoa lời muộn sầu loang ý
Lên áo xưa ngời hương biệt ly!
Ta hốt hoảng nghe chiều dần khép lại
Bụi hồng Trần trôi biệt nẻo mù sương
Còn không nữa nhũ trăng vừa hàm tiếu
Về uy nghi ngự giữa cuộc vô thường?
Đâu thấp thoáng trong mây màu khăn tía
Sắc khoan hồng nhòe nhạt buổi chia tan
Đâu mấy kiếp rộn tim dài như đợi
Áo tường vân mấy bận biết ngỡ ngàng?
Câu thơ ngạt giữa hoàng hôn lam khói
Vết mực buồn khô lại phía trời thương
Xin cúi mặt xin được bình yên khóc
Với hạt lòng chưa cạn gió ngàn phương!
HƯƠNG ĐAU
Vẫy nhau nét cười nhạt nhòa
Em đi buổi ấy lệ hoa hai hàng
Lững lờ tôi chuyến đò ngang
Bãi bờ hiu quạnh nắng chan đầy sầu.
Tiễn người đoạn cuối nửa đau
Nửa trời tuôn vội xuống màu từ ly
Nửa hiu hắt đuổi không đi
Lại thê thiết cũng ở lì với tôi
Thi thoảng chút hương xa xôi
Về trong giấc mỏng đã thôi nợ nần
Thi thoảng lúc không lúc cần
Mùi da thịt cũ một lần xem sao!
Vẫy nhau nét cười nhạt nhòa
Em đi buổi ấy lệ hoa hai hàng
Lững lờ tôi chuyến đò ngang
Bãi bờ hiu quạnh nắng chan đầy sầu.
Tiễn người đoạn cuối nửa đau
Nửa trời tuôn vội xuống màu từ ly
Nửa hiu hắt đuổi không đi
Lại thê thiết cũng ở lì với tôi
Thi thoảng chút hương xa xôi
Về trong giấc mỏng đã thôi nợ nần
Thi thoảng lúc không lúc cần
Mùi da thịt cũ một lần xem sao!
HƯƠNG KỶ NIỆM
Mưa trăm năm vẫn sầu này
Tình tôi còn vướng chút ngày em không
Ở đây vẫn một long đong
Gió từng cơn giật giữa lòng tan hoang
Bên chồng em nhé cố ngoan
Dẫu hương kỷ niệm chợt thoang thoảng về
Bờ tôi nhịp sóng não nề
Bến em liệu cũng ê chề vậy không.
Hôm nọ giữa phố người đông
Mình em tay bế tay bồng chào tôi
Đóa cười ngày cũ đâu rồi
Cho lòng thơm chút bồi hồi ấy ơi!
Ta ở phương này có gì đâu
Hương nhớ đi về như vó câu
Mấy nhánh phong tàn trên lối cũ
Quạnh quẽ chăn màn mưa đêm sâu
Lâu rồi quen bóng một tà mây
Quen Suối trăng mơ đẫm cõi này
Với gối thêu hoa đà sờn mộng
Cùng mớ hoa lòng chưa kịp say!
HƯƠNG MƠ
Mười năm gặp lại nhau
Trên quãng đường không hẹn
Tôi chao nghiêng niềm đau
Em mắt dòng lệ nghẹn
Chiều nay hồn phố lả
Rải nhạc hoa thời gian
Chiều nay nhịp tim lạ
Dậy tình lên mênh mang
Phiên chợ lòng rồi tan
Tin yêu cũng phai màu
Cọ chi vào dĩ vãng
Cho mòn thêm đời nhau!
Mười năm gặp lại nhau
Trên quãng đường không hẹn
Tôi chao nghiêng niềm đau
Em mắt dòng lệ nghẹn
Chiều nay hồn phố lả
Rải nhạc hoa thời gian
Chiều nay nhịp tim lạ
Dậy tình lên mênh mang
Phiên chợ lòng rồi tan
Tin yêu cũng phai màu
Cọ chi vào dĩ vãng
Cho mòn thêm đời nhau!
HƯƠNG MÙA XANH
Cùng ta nhé mình về thăm ngày cũ
Thăm nụ hôn ngượng nghịu buổi đầu đời
Buổi cấu lá trả lời câu hỏi lạ
Ngày làn môi rót nhẹ những làn hơi
Về em nhé kẻo trăng ngày một úa
Bỏ vườn thu buồn ngập dưới sương mưa
Về em nhé kẻo nắng ngày một cạn
Không đủ vàng ngời lên lối hoa xưa!
Cùng ta nhé mình về thăm ngày cũ
Thăm nụ hôn ngượng nghịu buổi đầu đời
Buổi cấu lá trả lời câu hỏi lạ
Ngày làn môi rót nhẹ những làn hơi
Về em nhé kẻo trăng ngày một úa
Bỏ vườn thu buồn ngập dưới sương mưa
Về em nhé kẻo nắng ngày một cạn
Không đủ vàng ngời lên lối hoa xưa!
HƯƠNG TỪ BIỆT
Tiễn người buồn rất thênh thang
Chút hương xưa cũng võ vàng đâu đây
Còn không vài hạt lệ gầy
Xin em khóc nốt cho đầy hoàng hôn
Phần tôi khép lại ngõ hồn
Xua cơn ngây dại thuở vồn vã yêu
Thôi em đừng bịn rịn nhiều
Kẻo hương từ biệt cuối chiều không trôi!
No comments:
Post a Comment