Monday, January 1, 2024

Mai Hải vần K

 
KHẢM LÒNG
Ta nắn hình hài của ngày mai
Khảm lên lòng vắng nét phôi phai
Vẽ bóng đò quen chiều bến lạ
Tạc em nền nã dưới trời xa
Đã đắm tình chưa ngày lệ mưa
Buồn nào sũng ướt mấy mùa xưa
(Nuốt dòng thi hận ta trào ngược
Dại cả hồn chiều một tiễn đưa
Dại cả hồn chiều một tiễn đưa)
Hoàng hôn duỗi chậm chiều nghiêng bóng
Ghé hỏi riêng lòng đau đủ chưa?
 
KHOẢNG KHÔNG
Mai về đan cái ngặt nghèo
Thả xuống ao đọng vớt bèo hoa dâu
Mai về nói với đêm sâu
Vén màn tắt nến cho sầu tự trôi
Mặc giun dế nhắc khuya rồi
Mặc da thịt có bồi hồi ra sao
Chỉ mong một chút rì rào
Gió ngoài hiên trộn tôi vào khoảng không!

 KHÓC BẠN
bạn bè xưa cũng một bầy
Ngó đi ngó lại chỉ mầy với tao
Nhà mầy mưa dột đầy thau
Nhà tao tấm bạt nát nhàu ló mây
Ổi xoài từng uống với mầy
Hai thằng khốn nạn đời đày mình say
Ngày mầy chết mắt tao cay
Mướn ông già tụng dở thầy dở sư
Thì thôi mầy cứ vô tư
Mồ hoang cỏ dại từ từ cũng xanh
Chỉ còn tao dạ không đành
Nhìn bầy hoa nến vờn quanh ảnh mầy
Chỉ còn tao giữa cõi này
Mỗi ngày mỗi chút mỗi bầy hầy thêm

KHÓC NHỜ MẮT EM
Mưa trăm năm vẫn sầu này
Tình tôi có vướng chút ngày em không?
Ở đây vẫn một long đong
Vẫn gom đốt nhớ cho xong một lần
May còn chút bụi ái ân
Cho tôi phớt nhẹ lên vầng trán xưa
Mưa giăng chừng ấy là vừa
Sầu ơi nhín lại để chừa mai rơi!
Đằng nào rồi cũng tả tơi
Đằng nào mà chẳng về nơi đất chờ
Níu đêm mượn ánh sao mờ
Gửi câu duyên nợ khóc nhờ mắt em!
 
KHÔNG ĐỀ
Trăng đã hái đời ta đóa lệ
Nửa buồn trải sẵn nỗi hoang vu
Trầm tư vẽ nốt đêm trần thế
Biết có gì vui giữa chốn mù...?

KHÚC CHIỀU BUÔNG
Ngày tôi em cạn khối sầu
Chắc là tóc đã nhuốm màu thời gian
Chợt hay hết tuổi nhụy vàng
Hoa đồi mồi nở em bàng hoàng không?
Mai rồi về cõi mênh mông
Giữa trời quên lãng cuối dòng phân ly
Những mong hương buổi xuân thì
Đọng vào mộ chí chút gì là nhau...!
 
KHÚC CHIỀU THƯƠNG
À ơi thương thật là thương
Bóng chiều lặng lẽ cuối đường em qua
Ơi à xa thật là xa
Có cơn mộng cũ vừa va phải lòng.
Em theo chiều xuống tôi không?
Mình cùng dạo gót ngàn rong ruổi này
Tôi sẽ cố níu chân ngày
Cho bầy dĩ vãng đừng vầy lụn đêm
Tôi chờ nhé dáng hoa mềm
Lả lơi tà lụa bóng thềm hương khăn
Trên cung lòng thuở đùa trăng
Giữa vùng thủy tú ánh dằng dặc mơ
Ngày em thêu nắng thành thơ
Lá chao rất nhẹ cũng ngơ ngẩn nhìn
Gió khay khảy tưởng là tình
Kéo chăn ủ mộng ngỡ bình yên rơi
Sớt lòng một ít chơi vơi
Mời nhau mấy bận cả đời còn say
À ơi giữa phím lòng này
Vẫn cung nhạc cũ của ngày tôi em!
 
KHÚC CUỒNG TÂM 
Chợt muốn níu cho bung khuy ngày cũ
Xem ngực trần có còn đủ dấu môi
Chờ phán xét ta dọn mình không vội
Bởi địa đàng đau chắc cũng vậy thôi.
Ngày ta phải ẩn mình sau nhịp thở
Nhìn phong sương tằng tịu với trăm năm
Ai sẽ dựng đền đài trên hoang vỡ
Dưới ngôi em mầu nhiệm ngấn lệ trầm
 
Bướm ong thôi hết mùa luân vũ
Đêm cũng cạn hồi mưa ái ân
Tha nhân bật khóc ngày khánh tận
Theo dấu hài em ta thoát thân
Chiều ni vấp phải cái nhìn
Con đường chỏng ngược tim mình nằm ngang
Chiều mai có gã chàng ràng
Ngửa tay xin vợ trăm ngàn lận lưng.
Còn chút hương dung nào sóng sánh
Trong chén tạ từ chưa kịp vơi
Thảng thốt hiên mai đời đã tạnh
Ngỡ ngàng thềm quạnh bóng tà ơi.
Cuối năm nhắm nốt cõi mình
Lại quên lửng ngọn gió tình qua sân
Đầu năm giủ bỏ bâng khuâng
Lại quên hoài niệm thuộc thân xác này.
Đã đắm lòng chưa ngày lệ mưa
Buồn nào sũng ướt mấy mùa xưa
Nuốt dòng thi hận ta trào ngược
Dại cả hồn chiều một tiển đưa
Đôi khi ừ nhỉ mình vô cảm
Đau đời thường mà lảm nhảm chuyện yêu đương
Chiếc dép iPhone em làm trò tự sướng
Gửi đến lòng tôi nỗi đoạn trường!
Em về lại nẻo mùa hoa vỡ
Đã thấy sương mù tan hẳn chưa?
Tôi giữa trời trong lòng vẫn nhớ
Màu mắt dại khờ loang tím xưa.
Gần thôi mỗi tối mùa đông
Nơi tôi còn thấy tiếng lòng so dây
Gần thôi dưới một tầng mây
Nơi tôi còn giữ cơn say chờ người.
Khi không ai khuấy sầu này
Tan vào giữa phố cuối ngày buồn thiu
Khi không ngồi ngóng hạt chièu
Tưới tin yêu đắng lên kiều diễm cay!
Khi không ai vớt sầu này
Phơi lên chín tháng mười ngày thành tôi
Khi không ai tạo vành môi
Thêm màu mắt ngọc hóa lôi thôi này.
Khi không ai vớt sầu này
Phơi lên chín tháng mười ngày thành tôi
Khi không ai tạo vành môi
Thêm màu mắt ngọc hóa lôi thôi này.
Lâu rồi không hỏi lại mình
Quen này biết phải là tình hay không?
Lâu rồi không vét lại lòng
Bỏ đời đóng bợn phía dòng sông xuân!
Mai về gom đống thơ còi
Chừa ra một ít để vòi vĩnh trăng
Còn bao nhiêu thứ lằng nhằng
Dán lên đầy vách như thằng bá vơ.
Nào đâu đã phải đông sang
Chỉ là một áng mây đang ngậm chiều
Nào đâu đã gọi là yêu
Chỉ là một nụ hôn liều dưới trăng.
Sáng ngại chút gió qua phên
Giũ cơn tình muộn mù lên tít trời
Chiều lo chút nắng mạ đời
Lọt khe mây rách như lời hứa xưa.
Ta gạch chéo những câu thơ mục rữa
Chừa cuối đời một nửa đã dần phai
Có câu khóc giữa trời nghe lộn mửa
Có câu cười ưa ứa nỗi trần ai!

Ta gạch chéo những câu thơ mục rữa
Chừa cuối đời một nửa đã dần phai
Có câu khóc giữa trời nghe lộn mửa
Có câu cười ưa ứa nỗi trần ai!

Tà lụa em hay ánh rằm vườn ngọc
Mà lụy tôi  phải phác thảo một đời
Lả cuộc hoa sao mãi nồng hương tóc
Để cọ tì lên giá quệt hồn rơi!
Thì thôi nhé mai vờn qua cõi tạm
Vẫn xin mơn rất nhẹ áo hoa bay.
Tiễn người buồn rất thênh thang
Chút hương xưa cũng võ vàng đâu đây
Còn không vài hạt lệ gầy
Xin em khóc nốt cho đầy hoàng hôn.
Trời ơi trong cõi ta bà
Sao toàn những thứ chỉ là phù vân
Chỉ là cái của nợ nần
Mà em vấp phải trăm lần giống tôi

KHÚC PHÂN KỲ
thương tôi trăng khụy xuống đồi
Chưa tròn câu dỗi lại rồi cũng đi
Lay đêm mượn khúc phân kì
Tiễn người đoạn cuối buồn gì nhau không?
 

KHÚC TẠ TỪ
Nay ải lòng phơi giữa trùng mây
Chẳng còn ai nữa ở quanh đây
Sương khói nào lay tình độ lượng
Môi nào mọng lên dưới mưa bay?
Chiều ơi chiều thẳm màu thiên lý
Gợn bóng tà soi cuộc hồng trôi
Tâm hoa lời muộn sầu loang ý
Tôi tạ từ tôi...nhân danh tôi!

KIẾP MÊ TÂM
Ta khụy giấc giữa lòng đêm ma quái
Nghe tâm nghiêng về phương thế xa xôi
Đau viễn ảnh kẻ loạn thần cõi tạm
Đợi tiếng chuông loài ngạ quỷ triệu hồi
Xin thắp nến giữa hoang vu nghẹn gió
Cuộc khổ sai đành hẹn với trăm năm
Này đây chút linh hồn chưa kịp phó
Chút lụi tàn nhục thể cõi mê tâm!

KIẾP THU
Chờ nhau oán trách gì không
Hay em lặng lẽ theo chồng là thôi
Cả thu cũng bỏ đi rồi
Cùng tôi vài chiếc lá ngồi chờ phai

KỲ QUAN
Kỳ quan muôn kiếp của tôi
Là hơi thở vội dưới đồi nguyên trinh
Là đôi tay bấu chặt mình
Trên da thịt đã nhuộm hình hài đêm
Kỳ quan là tóc lụa mềm
Phơi trong nắng mật bên thềm ngát hương
Là môi chạm đóa vô thường
Ngấm vào
huyết quản đến tường tận nhau
Kỳ quan là nguyệt thanh cao
Hóa đêm trầm mặc thành lao xao này
Là mi ngoan dỗi đôi ngày
Mà bên ngực trái tôi đầy vết thương!

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...