MÃI LÀ EM
Kia mắt trần gian tràn suối lệ
Đây hồi kinh nguyện cõi nợ nần
Tha nhân bật khóc ngày khánh tận
Theo dấu hài em ta thoát thân.
Đường em những cõi lụa là
Mây trôi theo dệt mấy tà nắng thơm
Nẻo tôi chỉ bấy chiều hôm
Cô liêu giá buốt đời rơm rạ đời
Hiu hiu trời rộng ngàn khơi
Vét tình chỉ một chơi vơi mịt mờ
Đồi xanh suối ngọc miên chờ
Lối về sao vẫn lòng trơ trọi lòng
Đàn mưa dạo khúc mặn nồng
Hay con chim cú gọi trong não nề
Thì đây vẫn chút vân vê
Trên tờ thư cũ lời thề héo hon
Chỉ xin chừng đã mõi mòn
Nhớ quay về hỏi tôi còn đó không!
MÀU BIỆT LY
Từ lâu giữa phút trao lòng
Đã nghe dòng mật chảy trong ngậm ngùi
Đã nghe lẫn trong niềm vui
Dường như tiếng thở thoảng mùi chia xa
Có về tìm lại hôm qua
Xin nhẹ bước kẻo sầu va phải sầu
Tình ấy chôn dưới chân cầu
Nơi tôi làm dấu bằng màu biệt ly.
MÀU LY BIỆT
Ngày tôi em cạn khối sầu
Chắc là tóc đã nhuốm màu thời gian
Chợt hay hết tuổi nhụy vàng
Hoa đồi mồi nở em bàng hoàng không?
Mai rồi về cõi mênh mông
Giữa trời quên lãng cuối dòng phân ly.
Chỉ mong hương buổi xuân thì
Đọng vào gỗ ván chút gì là nhau!
MẸ TÔI
Mẹ ngồi hai gối ngang vai
Nỗi chồng con với gánh khoai chợ chiều
Mẹ dành phần bát cơm thiu
Trộn chung với phận đìu hiu cuối ngày!
Ai chuốc rượu thơm vào hoang mộng
Đến cỏ vườn xuân cũng ngất ngây
Ai vén tà xưa đêm nguyệt vỡ
Mà nến rực vây kín cõi này.
Ta bẹo da mình xem thực mơ
Trời ơi, hồn của mấy vần thơ
Mà ngưng thành ngấn ngày lệ muộn
Mà phối lòng ta với thẩn thờ.
Nghiêng theo bóng phố chiều hẹp quá
Nắng vướng không về thêu áo hoa
Mốc meo ngõ phố rêu hồn phố
chừng như mai đào quên lối xưa
Chỉ là lãng đãng trong khói đưa
chút ngày hoa mộng chút buồn mưa
Chỉ là nhác thấy khi choàng dậy
Nghe lòng động đậy hỏi xuân chưa?
Chiều về gom hạt nắng lòng
Gieo lên cho kín bãi nồng nàn em
Đêm về tẩy vết mực lem
Trên tờ thư cũ từng xem là tình
Cùng ta cạn chén ba sinh
Pha thêm chút mật cho mình quyện nhau
Cho chung thủy chỉ một màu
Bắt hương gió ái thì thào từng đêm
Bắt trăng thưa đợi ngoài thềm
Cho mây mưa dội ướt mèm chiếu chăn
Cùng trôi vào cõi thường hằng
Nghe thiên thu khóc nhau bằng lệ hoa.
Đã đành nắng mật buồn thiu
Lay chi cành mộng rớt chiều xuống tôi
Thì đành chút phận đã rồi
Năm giông bảy gió thế thôi cũng vừa
Chỉ đau lại khúc nhạc mưa
Bao giờ như cũng mới vừa dậy lên
Đôi khi vì một cái tên
Trở nên đểnh đoảng mà quên chiều đầy
Buồn thì hục hặc với ngày
Vui thì đêm đến tôi này nọ tôi!
Mơ nào chắc cũng vậy thôi
Thấm nào bằng lúc mồ côi giữa mình.
MÔI XA
Nắng tìm cúc dại hương vừa chớm
Nào phải ánh tà mưa chiều hôm
Sao em buồn quá màu mắt tím
Phấn chấn lên nào hoa đồi thơm
Môi mơn rất nhẹ lên làn môi
Nào phải gì đâu quá xa xôi
Sao em cúi mặt ngăn nhịp thở
Hay bóng đợi chờ không phải tôi.
MONG MANH
Tôi em tình không sâu
Mà mù lên đời nhau
Nắng chiều không đủ thắm
Bôi lem lấy niềm đau
Cung thời gian đong đưa
Bước thời gian dẫm nhẹ
Hằn lên lối vàng xưa
Bỏ nhịp lòng đơn lẻ
Buồn chưa vào lãng quên
Sao mơ hồ câu hát
Tình thôi không đặt tên
Cho mãi còn thơm ngát
Trên phiến đời hiu quạnh
Ngân ngấn vài giọt ngâu
Tôi em tình không sâu
Mà sầu vây đời nhau.
MỘT VÒNG THIÊN THU
Mai về bên Suối hư vô
Ngắm trời trong vắt như hồ lệ xưa
Hoa mây ngậm chút hương thừa
Của đôi bướm nhỏ mới vừa qua đây
Ta ngồi gom nửa lòng say
Tìm chia cho những tháng ngày không nhau
Nửa kia ôm tiếng kinh cầu
Nghe đời phai nhạt theo màu áo quen
Tình tan loãng giữa đêm đen
Sao còn mãi cố lắng men đợi chờ
Em về áo phết ngang mơ
Buồn tôi trải dọc đôi bờ chia xa
Rượu thơ một thể cùng ta
Mình vào thế giới gọi là mênh mông
Cõi mà trời nước se lòng
Hẹn nhau lần giáp một vòng thiên thu!
Đông chưa sao buốt ngày tôi
Chừng nghe lá réo cạn hồi ái ân
Mưa nụ hôn cũng lơi dần
Để đông trắng cả một trần gian đau
Đành nhau dừng lại đời nhau
Giữa cơn hư mộng xanh xao lời tình
Tan tôi vào cõi vô hình
Hoá em sương khói giữa bình yên rơi.
MÙA THƯƠNG
Mới đây thôi, đã đâu xa
Em cười lên những thật thà của tôi
Chu môi thổi sạch chỗ ngồi
Mời em bối rối đến nhồi cả tim
Tháng năm cập bến êm đềm
Chỉ dòng lưu bút gợi mềm ngày xưa
À ơi nhạc mưa xa đưa
Ru đau niềm nhớ ngày chưa khóc tình
Ngói rêu trường vắng một mình
Lũ ve cố réo bóng hình năm nao
Mùa thương qua thật rồi sao?
Mới đây cánh phượng vừa chao xuống mà!
MƯA XA XÔI
Bên chồng em khóc ra sao nhỉ?
Có ẩn giọt nào cho riêng tôi
Có trùm chăn kín ngăn hoang mị
Giằng xé từng đêm hay đôi khi?
Thế gì em chẳng khóc xa xôi
Chẳng lần em rẽ lại đời tôi?
Có ứa đôi dòng tô phận bạc
Thêm chỉ tràn đêm mưa buồn trôi
Đây mãi còn đây mất mát này
Chén đêm ngày ấy nhụy vừa say
Vườn trăng bát ngát mùi da thịt
Nay gió mịt mù riêng tôi hay.
MÙA XƯA
Dưng
không gió thốc thành lời
Cành hoa dĩ vãng cuối đời đong đưa
Ơi người xưa của mùa xưa
Đôi khi ngoảnh lại như vừa mới đây.
Em về mặc áo choàng mây
Phủ lên mộ chí của ngày đôi mươi
Tóc mai vờn đóa trăng cười
Đằm trong hố lệ dáng người trâm anh!
MAI HAI - VÀ THƠ TRONG PHÚT CUỒNG TÂM
Tôi hiểu Mai Hai sâu nhưng chưa sắc nên không bình thơ anh, vả lại tôi không có ý định bình thơ của ai bao giờ.
Khi đọc "Phút cuồng tâm" vẫn lạ lạ, quen quen như thường lệ, chỉ khi đọc đến hai câu cuối cùng của bài thì một cảm xúc kéo tôi trở lại. Đọc ngược lại từ đầu thì thấy một tâm tình đang dìu con chữ đi qua một cuộc người.
Tôi thấy một Mai Hai sâu lắng và chung tình.
Tất nhiên đây là cảm nhận qua thơ nhưng tôi khẳng định người phụ nữ luôn có mặt trong thơ Mai Hai là một người bằng xương, bằng thịt thật, người mà hình bóng luôn để thi ngôn bám vào tạo nên hồn cốt trong thơ Mai Hai.
Bài thơ muốn nói về cuồng ư? khi "muốn níu bung khuy ngày cũ" để xem "ngực trần có còn đủ dấu môi". Cuồng ư? khi "địa đàng đau cũng chỉ vậy thôi" không phải...
Rồi đến cảm giác khi tưởng chừng chấp nhận thỏa thuận với thời gian "xem phong sương tằng tịu với trăm năm" vẫn chưa đúng...
Bài thơ đưa người đọc qua rất nhiều cung bậc cảm xúc lúc chấp chới, lúc nuối tiếc, lúc như đau đớn chấp nhận sự can thiệp của bóng dáng thời gian vv...vv Nhưng rồi chợt vỡ òa ra ở hai câu cuối:
Dưới ngôi em màu nhiệm ngấn lệ trầm"
Thì ra tác giả dắt người đọc đi qua mọi cung bậc cảm xúc chỉ để tôn vinh một vẻ đẹp thuần khiết kể cả trong những nghiêng ngả, cuồng quay của cuộc sống trong lớp bụi thời gian.
Tâm ngôn trải dọc bài thơ như muốn đi vào và gọi dậy vùng đã ngủ quên nơi sâu thăm thẳm trong tiềm thức.
Vâng, chính tác giả đã lấy máu ở tim mình dựng lại một trinh nguyên và chính sự run rẩy đến thành kính đã tạo cho khoảng khắc này sự thiêng liêng đến màu nhiệm .
Tôi cảm thấy như chạm vào một trái tim đẹp lung linh như ngọc khi bắt được hồn thơ này.
Hà Nội ngày 10.2.2022
Nguyễn Thúy Nga.
No comments:
Post a Comment