TÌNH CHIỀU
Ta đếm dòng thu, lưu ngày xa
Bao nhiêu rồi nhỉ cuộc tình qua
Còn thơm nắng cũ mùa nông cạn
Hay ngát hương mây buổi thật thà?
Ta viết vào chiều ta luênh loang
Đôi dòng thanh nhã thuở vàng son
Chẳng nghe ấm lại vòm suy tưởng
Chỉ lạnh chén buồn đêm tàn hương.
Nghiêng lòng rót chén phân vân
Chuốc cho thắm mộng thì cần bao nhiêu
Bao nhiêu để khuấy đục chiều
Cho mây tạo lại ít nhiều dáng em.
Xin nhớ mãi đóa môi mềm
Ngày mưa hồng lệ dưới thềm mắt rơi
Ngày đôi lòng vén thành lời
Cạn nhau câu hứa cuối trời hoang mê.
Chiều quen lạ lối đi về
Âm âm mấy nỗi ê chề sau lưng
Gọi đêm mời nến rưng rưng
Mình ngồi dưới nắng tình thương
Tặng nhau một đóa vô thường trong nhau
Riêng chung vài nét cơ cầu
Rồi cùng cạn mực vẽ màu vô ưu!
Thôi về nghe sáo lưng đồi
Tắm trăng thanh khiết như hồi chưa yêu
Hứng sương gột rửa lại chiều
Cho không gian ấy đừng thêu lụy phiền
Đoán giờ bằng bóng đời nghiêng
Đoán mưa bằng cánh chim khuyên rời cành
Mặc thu khóc thuở tình xanh
Cô đơn nhắc lạnh cũng đành cho xong
Liệu tôi còn phải tôi không
Chỉ cơn tình mỏng mà chồng chất đau
Hay chăng tôi đã làm sao
Mà nhìn đâu cũng hao hao nỗi buồn.
Chiều ơi trăng đẫm màu huyết dụ
Nhuộm đến dùm tôi chút tình sâu
Nay xin mở lại tờ thư cũ
Áp ngực xem lòng đau đến đâu
Đây chút tình xưa màu giấy ố
Nếp gấp ngậm ngùi dấu mực lem
Chao nghiêng nét bút lời ngoan đổ
Bối rối như ngày tôi được em!
TRẮC ẨN
Người đi ừ cứ mặc nhiên đi
Hỏi han cũng chẳng để làm chi
Đây rồi trăng rớt đồi hoang mị
Biết còn...ai dạo khúc từ ly?
Bãi lòng dậy sóng niềm tôi vỡ
Hoa cười bình lặng nét trầm duyên
Áo choàng ai giũ cơn gió cạn
Xô lệch hồn tôi trong chiều nghiêng.
TRẢI LÒNG
Ngại gì bãi biển hoá nương dâu
Tình mãi dâng hương toả sắc màu
Thuỷ mạc diệm thời trong nháy mắt
Tang điền thương hải thoáng mưa ngâu
Dù đời bạc bẽo thường vui sống
Mặc cảnh trầm thăng chẳng cưỡng cầu
Hạt giống Bồ đề nuôi lớn mãi
Nẻo về chỉ một bóng thiềm câu.
Em áo choàng nghiêng bên đời lệ
Tôi chạm hoàng hôn phiên trầm luân
Em lắng nghe lòng hơi thở lạnh
Mơ tôi mù lên màu Bâng Khuâng.
Đâu suối trăng hoa đồi nhục cảm
Đâu làn thánh thiện nét khiêm cung
Duyên Trần nửa đoạn đền chưa dứt
Đã hẹn tìm nhau giữa vô cùng!
TRẦM KHÚC
Thênh thang quá tình nghiêng đường hoang cũ.
Đắng cay nào cho đủ phút rời nhau.
Ngày tóc rối khuôn hoa lời chật chội
Chưa cạn chiều lòng đã vội vàng đau
Hương dung nào nhắc nhớ chuyện xa xưa
Cho ta thét cố nhân ơi lần nữa
Đâu trầm khúc mùa trăng đằm Suối mộng
Lối hoàn nguyên mù mịt bến sương mưa!
Thì thôi nhé mai vờn qua cõi tạm
Vẫn xin mơn rất nhẹ áo hoa bay
Ngày hồn rỗi xin về ru giấc ngọc
Nâng gót hài em vướng nắng đồi tây!
Đêm nay trăng đến một mình
Bước qua vườn Thúy chỉ nhìn rồi đi
Không nghe khúc nhị lâm ly
Không vướng, không bận, không vì cả tôi
Giọt khuya ướt sũng mất rồi
Ngã ngớn chi gió cho bồi hồi đêm
Chỉ làm tiếc mắt môi mềm
Cho dòng dư lệ tràn thêm ích gì.
Xót lòng câu kệ từ bi
Ca nhi khản giọng còn ghì cung thương
Hay trăng nán khúc nghê thường
Chờ tôi vào giấc miên trường hãy đi.
Giấc em cõi ấy hiền không?
Chốn này mộng giẫm nát lòng xưa ơi
Gió bưng mặt khóc thành lời
Chiều chơi vơi với đau vời vợi đau
Tình này lâu đã rất lâu
Sao năm tháng vẫn nguyên màu giá băng
Chừ em là lại vết nhăn
Chong đèn tôi đếm dấu răng cuộc tình
Nay nghiêng nhẹ xuống lòng mình
Xin ơn em một ánh nhìn từ tâm
Cho ngàn sau chỗ tôi nằm
Màu trăng mùa hẹn mãi đằm thắm trôi!
TRỞ VỀ
Mai đem mộng của một thời
Thả vào miệng cống xem đời về đâu
Lêu bêu dạt phía chân cầu
Chút hoa bọt lẫn với sầu chưa tan.
Mai đem cái kiếp hoang đàng
Phơi dăm bảy nắng cho vàng như thu
Rồi về với phận ao tù
Mặc hương tình cũ tỏa mù lên xưa!
Em giờ chiều đã chạm chiều
Tôi hoàng hôn cũng vương nhiều vết loang
Câu kinh trễ xuống bàng hoàng
Hồi chuông vỡ vụn ngỡ ngàng giấc chung
Chờ nhau nghe sóng muôn trùng
Giũ ngàn hư mộng xuống cùng thiên thu
Chờ nhau giăng một lời ru
Đòng đưa trong cõi mịt mù ngàn sau.
Khói tình vương đỗ mấy trời
Cay lên khóe mắt hạt thời gian bay
Đã yêu nhưng đâu đã say
Chẳng là đêm phủ xuống đầy mộng hoa
Chẳng là bầu nhụy vỡ òa
Khiến ngày mưa lệ rớt nhòa cõi không
Chẳng là hương mùa mặn nồng
Còn cay đắng dội gió lòng xuống nhau!
TỰ KHÚC
Gom lòng vắt đoạn tình si
Xem xem có rịn được gì ra không?
Biết đâu từ dạo theo chồng
Liệu em còn chút vướng lòng người xưa
Ngày tôi, vẫn một cách mưa
Không hiu hắt mấy chỉ vừa xốn xang
Ngày tôi hoặc nắng nhỡ nhàng
Hoặc mây xám lại cho vàng võ qua!
TỰ THOẠI
Là em hay tiếng kinh cầu
Khấn ngày tàn lụi niệm nhầu nhĩ đêm
Là em hay mơ ru êm
Lay cành hẹn ước rụng mềm cõi tôi
Lâu rồi chỉ một bóng thôi
Chiếu chăn chừ đã cạn hồi mây mưa
Chiều lên nhớ chút nắng thừa
Đêm trông gió réo cho vừa đủ quên.
TỰ THÚ
Một ngày tôi trông chừng tôi
Cả con lẫn vợ đứng ngồi không yên
Tôi trây trét những muộn phiền
Đầy lên gốc nhớ ngập phiên chợ lòng
TỰ TÌNH ĐÊM
Cung trăm năm trầm lắng
Nhạc thời gian rưng rưng
Hồn trườn qua mồ vắng
Nghe buồn chưa dừng chân
Lũ côn trùng bù khú
Trên hoang vu đời ai
Trăng nghiêng màu huyết dụ
Soi hoa đêm tàn phai
Mây trải sầu hun hút
Suối mùa phơi thương đau
Đàn mưa nhịp côi cút
Reo ngàn sau ngàn sau.
TUỔI RA RÀNG
Biết nhau từ ngực trái chanh
Từ ngày em vẫn gọi anh bằng mầy
Đến khi má đỏ hây hây
Đang tâm em vứt sợi dây chơi diều
Vứt luôn cả những buổi chiều
Trên đê hai đứa đánh liều hôn nhau
Duyên em vướng hạt mưa mau
Tình tôi ly xứ buồn câu ời à
"Gió đưa cành trúc la đà"
Em ngồi giặt tã sau nhà người ta
À ơi trăng mộng mười ba
Quên làm sao được tuổi ra ràng này
Vừa yêu vừa lớn từng ngày
Chưa ngây ngất đã lòng đầy gió thu!
TUYỆT GIAO
Tôi nằm vật xuống đời ai
Mà lăn lóc những tàn phai cuối chiều
Sao không nghe thoảng hương yêu
Vầy lên nỗi nhớ đôi điều còn vương
Đèn chao bóng nỗi canh trường
Chừng hiu hắt mấy cũng nhường ấy thôi
Nghiêng mây trăng trượt ngang đồi
Chưa tan bóng tối lại rồi cũng đi
Lay đêm hỏi khúc phân kỳ
Sầu này biết có còn vì đâu không?
No comments:
Post a Comment