Thursday, January 11, 2024

Thích Trí Chơn T

TA ĐÃ NHÌN THẤY EM
Bao tháng năm mỏi mòn trải gót 
Góc bể chân trời ta tìm em
Thủa hồng hoang bao trái tim mông dại
Tuyết ngập đường và mây rủ xuống màn đêm.
 
Vẫn nhẹ lòng thảnh thơi bước tới 
Kết nối tình thâm cho hoa lá nhìn nhau
Sỏi đá hôm nao lạnh lùng, quay quắc
Cho ta hôm nay tựa gối an nhiên.
 
Bao phiền muộn đã mở lòng chào đón
Khúc khuỷu gập nghềnh nay rực sáng trăng sao. 
Buổi gặp em ta mất nửa khung trời mộng
Trôi dạt dấu hài giữa con sóng lao xao.
 
Nay trở về nhìn nhau tình vạn thủa 
Chợt thấy em trở lại độ uyên nguyên
Hãy ngồi xuống cho lòng trong dạ trắng 
Lau bụi đời ngăn ánh mắt như nhiên.
 
Cảm ơn đời đã cho ta gặp lại  
Điểm hẹn năm xưa mở rộng lối ta về
Lời giao ước thủa đầu bao mòn mỏi
Nay ta đã tìm được bóng hình em. 
(Kỷ niệm ngày ký kết mua đất xây dựng chùa Giác Minh) 
Praha, CZ, 29/09/2019

TÂM NHÀN
Mắt xinh nhìn thấy cảnh xinh
Dẫu hoàng hôn vẫn thấy bình minh sang
Tâm nhàn thế giới an nhàn
Bước thong dong giữa muôn ngàn quanh co.

Tâm Sen
Tặng người sen nở sáng nay
Tách trà ấm khói trầm bay ngạt ngào.
Nắng vàng sương sớm lẽ nào
Tình tri ngộ bỗng nhuốm màu quan san.
Mỉm cười nhìn cuộc hợp tan
Vô thường hồ dễ úa tàn tâm sen.

TÂM XUÂN
Ta về đón tết cùng ta
Hương trầm lẫn với hương trà đêm xuân 
Tóc điểm bạc, lá điểm sương
Giữa thinh không điểm tiếng chuông diệu thường.
Giữa khuya nến sáng Phật đường
Giữa vô minh bỗng sáng vườn tự tâm 
Ma ha bát nhã thậm thâm
Nhìn xuân chợt thấy hạ thu đông về. 
Một khi ngộ được đường mê
Là ngay trước mặt đó quê hương mình 
Tìm xuân trong cánh mai xinh
Tìm diệu pháp ở câu kinh nhiệm mầu
Tìm bình an ở vô cầu
Tìm hạnh phúc giữa nỗi đau cuộc đời
Tìm giải thoát giữa luôn hồi
Tìm thanh thản giữa bời bời thế nhân
Tiết xuân mai chỉ một lần
Tâm xuân mai nở trong từng sát na.  
 
TÂM XUÂN SÁNG NGỜI
Sáng nay vừa mở cửa
Chợt thấy xuân đã về
Mai vàng khoe sắc thắm
Cúc, thọ nở bung xoe.
 
Đỉnh trầm hương quyện tỏa
Chuông sớm nhẹ ngân nga
Mắt thương Ngài nhìn xuống 
Lòng từ bi bao la.
 
Chắp tay dâng lời khấn
An lành đến muôn dân
Thái bình cho tổ quốc
Nhân loại hưởng hồng ân.
 
Tết cổ truyền dân tộc 
Đoàn viên và sum vầy
Hướng tâm về nguồn cội
Hạnh phúc chính là đây.
 
Cho nhau nụ cười hiền
Nhìn nhau bằng mắt thương
Khoan dung và hỷ xả
Kiến lập cõi thanh lương.
 
Năm Hợi gắng thực tập
Biết đủ và chế tâm
Tham và sân chẳng khởi
Đoạn dứt các mê lầm.
 
An trú trong hiện tại
Mỗi bước chẳng rời tâm
Đối cảnh lòng chẳng động 
Ắt ngoại chướng vô xâm.
 
Mở mắt nhìn ngoại giới 
Để thấy xuân tuyệt vời  
Khép mắt nhìn tự nội
Cho tâm xuân sáng ngời.
 
Tháng ngày đi chẳng lại
Sự sống chỉ một lần
Thiêng liêng là hơi thở
Mầu nhiệm là tấm thân.
 
Đến đây để vui sống
Ở đây để thảnh thơi
Như hoa kia thơm - đẹp 
Dâng hạnh phúc cho đời

 TẶNG CHỮ VÔ MINH
Viết tặng hư không một chữ Lành
Mong cho rừng lá mãi tươi xanh
Cho màu mây trắng thuần tinh khiết 
Cho mắt trẻ thơ mãi long lanh.
 
Cúi người xuống đất viết chữ An 
Bước chân thanh thản giữa gian nan 
Vạn nẻo quanh co lòng vẫn thẳng 
Dẫu gì vẫn đất mẹ cưu mang.
 
Viết tặng vào mưa một chữ Hòa
Làm trôi những bụi bẩn điêu ngoa
Làm mát những tỵ hiềm sân hận
Tưới tẩm cho tình người nở hoa.
 
Đưa tay vào gió viết chữ Yên   
Thổi đi bao giành giật triền miên 
Bầu bí cùng giàn tranh được mất 
Chung nhà sao mãi sống đảo điên.
 
Để tâm vào lửa tặng chữ Thương
Đốt đi những rác rưỡi sầu vươn
Thắp lên ánh sáng tình huynh đệ
Sưởi ấm cho nhau đến cuối đường.
 
Viết tặng vào hoa một chữ Duyên 
Giữa bao khổ lụy sống an nhiên
Giữa bao u tối vẫn tươi tắn
Tỏa ngát hương thơm chốn não phiền.
 
Viết tặng vào cây một chữ Bình  
Chim muông, cầm thú, vạn  sinh linh
Thiên nhiên bao loại cùng chung sống
Vô thức, vô tri đều có tình.
 
Phóng bút  tặng  đời chữ Ngây thơ 
Hồn nhiên như trẻ chẳng nghi ngờ 
Xây dựng tình thân bằng tin tưởng
Dệt lại mộng đời những giấc mơ.
 
Chắp tay tặng Phật chữ Nhân gian 
Nghiệp chướng bao đời mãi lầm than 
Mắt từ nhìn xuống xin cứu độ
Soi bước con đi ánh đạo vàng. 
 
Viết tặng cho mình chữ Vô  minh
Để luôn tỉnh thức pháp duyên sinh 
Hãy nhớ vô thường từng khoảnh khắc 
Áo cơm nặng nợ với chúng sinh.

Tết Trâu
Thảm cỏ xanh rì, xanh mắt trong
Trâu nằm nhơi cỏ thảnh thơi lòng
Chuyện cũ đã qua không vướng bận
Ngày mai chưa tới chẳng đợi mong.
 
Gió xuân phơi phới nhành mai thắm 
Nắng hè rực đỏ nụ sen hồng 
Thu đông rượt đuổi trò sinh diệt 
Lặng nhìn dòng chảy giữa trời trong.

THẤY ĐỜI BÌNH YÊN
Đêm tàn đọng ánh trăng khuya
Cuộc sinh tử đọng trên bia đá buồn
Giữa không đọng lại giọt sương 
Trăm năm đọng chữ vô thường tặng ai. 
Thời gian đọng những tháng ngày
Kiếp người đọng những đong đầy buồn vui
Còn gì đọng lại cho đời
Ánh nhìn hỷ xả, nụ cười từ bi
An trên mỗi bước chân đi
Lạc trong hơi thở nhớ ghi khắc  lòng.
Lời kinh đọng lại khói trầm
Lời hoa đọng lại chữ tâm sáng ngời.
Thong dong đi giữa đất trời
Tâm tĩnh lặng sẽ thấy đời bình yên.

 THƠ TẶNG NGƯỜI KHÔNG QUEN
Bạn hỡi cung đường nào ta đã bước
Dấu chân nào vô tình dẫm lên nhau
Ánh mắt nào một thoáng lướt qua mau
Rồi vội cười, vội đi về phía trước.
Nẽo đời nào cùng đi mà chẳng biết
Sợi nắng nào soi sáng mà chẳng hay
Khung trời nào lướt gió mấy tầng mây
Cho dang dở chạm sâu vào khoảnh khắc.
Quả đất này ngôi nhà chung duy nhất
Sự sống này có gì hơn tình thương
Hãy tìm nhau trong từng mỗi hơi thở
Và gặp nhau khi đầu ngõ tan sương.
Ta nhìn mây lờ lững cõi mênh mông
Nhấp ngụm trà như uống cả bạch vân
Dòng tử sinh bơi lội biết bao lần
Mà sao vẫn như chưa từng hội ngộ.
Cho ta biết từ nơi nào bạn đến
Ta sẽ cho hay chốn bạn tìm về
Dù vạn nẻo vẫn chung soi bóng nguyệt
Sen trong bùn và Phật trong cõi mê.
Cầm vốc tuyết lên cao - vẫn vốc tuyết
Nước trong tay sao chẳng ở lại tay
Mây trên trời nghìn thủa lặng lờ bay
Tuyết, nước, mây là gì hả sương, khói?
Bạn hỡi nếu một mai không gặp nữa
Hãy nhớ rằng chưa hề có phân ly
Cùng chung sống trên đất mẹ từ bi
Và cộng sinh dưới bầu trời hỷ xả.
Bạn hỡi nếu ngày mai còn gặp lại
Đừng quên rằng ta là kẻ tha phương
Hãy dừng bước sớm về với cố hương
Tìm lại gốc rễ tâm linh ngày trước.
Con đường nào vạn loài về chung lối
Và bao người tiếp tục nối chân nhau
Cõi trăm năm lặng lẽ bước qua mau
Cho nhật nguyệt chiếu soi đêm trường mộng.

Cuộc vô thường ai đi ai ở lại
Ta đùa vui với một kiếp rong chơi
Thân nhoài mệt về với đất thảnh thơi
Cho chân tâm nở hoa miền tỉnh thức.

THONG DONG ĐI GIỮA TA BÀ
Đêm qua thiền hành trong tĩnh lặng
Vẫn con đường này dẫn lối ta đi
Bàn chân nhẹ bước trên đất mẹ từ bi
Khóm trúc, nhánh lan cúi đầu chào đón.
Sáng nay thiền hành vẫn con đường quen thuộc
Vẫn nhánh lan này và tre trúc vi vu
Chỉ một bầu trời sao khi sáng lúc âm u
Hỏi rằng đêm và ngày là hai hay một?
Ôi thời gian thật là mầu nhiệm!
Có khả năng nhuộm cả không gian
Nhuộm ngày lóng lánh sắc vàng
Nhuộm đêm mờ phủ bóng hoàng hôn rơi.
Hạnh phúc và khổ đau là hai hay một?
Sao cả khóc và cười trên cùng một bờ môi.
Vui và buồn cũng đến như một đôi.
Vẫn ánh mắt này nhưng lúc hoen mi khi rạng rỡ
Tử và sinh là hai hay một
Mà "Trong khi ta về lại nhớ ta đi".
Ghét thương ai nói tỏ tường
Sao khi cay nghiệt lúc vương vấn lòng.
Là thương vì bước chung đường
Ghét dù đối mặt vẫn dường như xa
Thiện ác cùng ở chung nhà
Buồn, vui, thương, ghét đâu xa cõi lòng.
Chỉ cần một trái tim lành
Là đôi mắt sẽ long lanh màu trời.
Chỉ cần chân bước thảnh thơi
Là bao phiền lụy nhẹ vơi tấc lòng.
Chỉ cần miệng mỉm môi cười
Là niềm hạnh phúc sáng ngời quanh ta
Thong dong đi giữa ta bà
Đâu Tịnh độ, đâu chẳng Nhà Như Lai

TIẾNG NHỊP THỜI GIAN
Tinh sương bên chén trà
Chim về cất tiếng ca
Phương đông một vầng sáng
Màn đêm bỗng đâu là!
Mái thiền mây thấp thoáng
Chuông sớm nhè nhẹ rơi
Gió lay hồ thu gợn
Tung tăng đàn cá bơi.
Trên án trầm thơm ngát
Cho lòng ai nở hoa
Sắc thu đi nhè nhẹ
Trời đất buổi giao hòa.
Người ngồi trong tĩnh lặng
Nghe tiếng nhịp thời gian
Mặt trời chưa tỏ rạng
Mây sớm đã vội tan. 

Tiếng sương 
Có những lúc ngồi ôm trái tim Phật
Nghe buồn vui lạnh buốt cõi nhân sinh
Tiếng chim sớm nhẹ gõ vào sương khói
Cho hư không rực sáng một bình minh.

TIẾNG VỌNG VÔ THANH
Trăng về chim lẻ gọi đàn
Ai về cố quận ngỡ hoàng hôn xưa
Kiếp người mây trắng song thưa
Mới bình minh đã nắng lưa thưa chiều
Bến bờ sinh tử phiêu diêu
Bóng Chơn Như thấp thoáng đìu hiu xa
Rong chơi trong cõi ta bà
Mây về chốn cũ hỏi nhà Như Lai
Hỏi tên, rằng: kiếp trần ai
Hỏi quê, rằng: giọt sương mai đầu cành
Hỏi nhà, rằng: áng mây xanh
Nghe như có tiếng vô thanh vọng về.

TÌM TÔI
Những chuyến bay dài 
Ngày lên đêm xuống
Trong phiêu bồng vô định
Nhìn trời biển mênh mông.
Mỗi con phố có tên
Mỗi căn nhà có số
Giữa bao la vô tận
Nơi chốn là thinh không. 
Ánh vàng lấp lánh màu mây bạc
Tuyết trắng lung linh sắc thông xanh
Chim mỏi cánh lạc loài trong sương lạnh
Bước chân đời lặng lẽ kiếp mong manh.
Trời chiếu sáng cho mây qua vầng sáng
Biển trong xanh cho ánh mắt mênh mông
Tháng ngày gõ nhịp hư không
Cho vô thường rụng xuống dòng thời gian.
Lên cao để hiểu lòng đất
Đi xa để biết lối về.
Ngắm sương trong giọt nắng mới
Tìm gió bên những khóm mây
Sương kia rụng xuống mộ gầy
Trong vô thường bổng thấy ngay diệu thường.
Trời thu đã khép cuối đường
Phất phơ ngọn cỏ còn vươn dấu hài
Tìm tôi ngọn nến chiều nay
Tôi tìm gió khuất trong mây cuối trời

TÌNH KHÚC THIÊN THU
Lối ta về vẳng nghe tiếng hát ca
Cánh chim nhỏ lướt qua màn sương sớm
Sợi nắng vàng vắt lên thềm thật địa
Ta cúi đầu trời đất bỗng nở hoa.
Hãy nghe kìa tiếng thông reo vi vút
Bờ sông xưa khóm trúc lao xao
Vui trong nắng ấm vẫy chào
Thiên thu tình khúc bước vào Chân như.
Hãy nhìn kìa những giọt sương
Nép mình trong hoa, trong lá
Bình minh lên lóng lánh cả trời xanh.
Hãy như hòn đá lăn trên đồi
Đi tìm mùa xuân mới
Khẽ lay một cánh mai gầy
Nghe không gian rụng vỡ đầy thời gian.
Ta tìm nhau từ thuở chưa quen biết
Tìm đến tận cùng diện mục xưa nay
Hít cả thái hư vào buồng tâm tinh khiết
Ta mỉm cười rằng nước cũng là mây.
Thời gian cuồn cuộn tháng ngày
Dòng đời cuồn cuộn nghiệp dày thế nhân.
Cõi này ta đến bao lần
Cũng là tịnh độ giữa trần gian thôi.
Mai này, mai sẽ, mai hoài
Mai xuân sắc thắm, mai thời gian trôi.
Rồi mai, mai lại mai rồi.
Lắng nghe tình khúc hát lời thiên thu.

TÌNH NGƯỜI TRONG MẮT THƯƠNG
Khi mùa đông đang qua
Là mùa xuân sắp tới
Ngỡ tuổi đời thêm mới
Nào hay bóng xế tà.

Nhìn sắc vàng trên lá
Thấy ngày tháng đi qua
Thoảng nghe trong hương đất
Như có bóng hình ta.

Cỏ đùa trong nắng sớm
Long lanh những giọt sương
Ngỡ đời là mộng đẹp
Ô hay! kiếp vô thường.

Chim hót bên nếp vườn
Khẽ động cánh hoa rơi
Sắc thinh nào còn mãi
Theo nhịp thời gian trôi.

Khi mưa về ngập lối
Trời vẫn sáng trên cao
Dù cuộc sống thế nào
Vẫn còn nhiều hướng mới.

Khi lạc vào đường tối
Tìm được chốn quay về
Mới thức tỉnh cơn mê
Biết mình còn khờ dại.

Khi lên chùa lễ bái
Dưới ngọn nến lung linh
Con chữ nhoà trang kinh
Rằng, mắt xưa đã kém.

Khi nằm trên giường bệnh
Nghe hơi thở nhọc nhằn
Thì mới chịu tin rằng
Mỗi giây là quí giá.

Niềm tin là mầu nhiệm
Chung thủy là thiêng liêng
Hãy sống trong hiểu biết
Cho vơi những lụy phiền.

Kiếp người trong hơi thở
Tình người trong mắt thương
Xin cho nhau lời đẹp
Mai sau gặp khỏi buồn.
 
Tôi ơi về thôi
Chuông lơi giấc sớm 
Giọt sương trở mình 
Vươn vai đứng dậy 
Rực sáng bình minh.
 
Lối đời khúc khuỷu
Nẻo đạo gập ghềnh
Lòng son nhất hướng
Chân bước nhẹ tênh.
 
Mưa nắng lẽ trời 
Thị phi chuyện đời
Vui nghe gió thoảng 
Cười nhìn mây trôi.
 
Một khắc ghé chơi
Bao thu ở lại 
Đường xưa lối cũ
Tôi ơi về thôi. 

TRONG GIỌT SƯƠNG ẤY
Vẫn ánh trăng này trăng Việt Nam 
Chiếu soi kim cổ, chiếu tây đông 
Ngồi xứ Cờ Hoa ngắm vầng nguyệt
Nhớ về cố quận những tháng năm. 
 
Những giọt mưa này mưa cuối thu
Chợt mưa chợt nắng đỏng đảnh như
Những chiều Sài Gòn cơn mưa bụi
Vẳng tiếng chuông chùa - tiếng mẹ ru.
 
Những vệt nắng này nắng chói chang 
Nắng soi nẻo tối hẻm cùng hang 
Nắng chiếu cho hoa thơm, trái ngọt 
Tán lá nghiên che vệt nắng vàng.
 
Và kiếp sống này kiếp mong manh 
Đến đây chơi tạm cõi tử sanh
Mai về trú trong giọt sương ấy
Để thấy vô thường sáng long lanh.  





No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...