RẠNG RỠ TÂM HOA
Tiếng gà gọi nắngCho vàng khóm hoa
Gió xuân nhẹ thoảng
Dịu mát tâm thơ.
Đinh Dậu xuân sang
Rực đóa mai vàng
Hương trầm quyện tỏa
Thiền cảnh nghiêm trang.
Suốt đời xin nguyện
Phụng hiến Như Lai
Bước chân tịnh lạc
Theo dấu chân Ngài.
Trái tim tôn kính
Dâng lên tổ tiên
Mạch nguồn huyết thống
Vạn cổ lưu truyền.
Thân này nguyện sống
Trọn đạo làm người
Nói, làm, suy nghĩ
Luôn có an vui.
Kiếp này nguyện trả
Ân đức chúng sinh
Bao nhiêu nghĩa nặng
Bấy nhiêu đạo tình.
Nguyện trong hơi thở
Có Phật Pháp Tăng
Ánh nhìn từ ái
Sáng đẹp như trăng.
Nguyện nghe giáo pháp
Nguyện nói lời lành
Nguyện hành buông xả
Sống không đua tranh.
Nguyện giải nội kết
Cho lòng rảnh rang
Tâm không cảnh tịch.
Nhẹ bước thênh thang.
Nguyện xin từ bỏ
Những lỡ lầm xưa
Thanh lương tịnh thủy
Rửa sạch bợn nhơ.
Nguyện theo hạnh đất
Nhẫn nhục, bao dung
Sinh trưởng, chuyển hoá
Độ lượng, kiên trung.
Mỗi khoảnh khắc qua
Đều là xuân mới
Đại kiết đại lợi
Do chính tâm ta.
Hãy tự nhắc lòng
"Thân, tâm hoan hỷ
Cát tường như ý"
Sẵn có bên trong.
Môi hoa luôn nở
Lời thốt giới hương
Tâm hoa rạng rỡ
Bay khắp muôn phương
Rồi Ai Cũng Sẽ Tới
Bạn hỡi chậm thôi sẽ tới nơi
Ai rồi cũng đến đích muôn đời
Một kiếp bôn ba tìm chỗ đứng
Ngàn năm đất mẹ - chốn nghỉ ngơi.
Ước nguyện mong cầu được bình yên
Mà sao lối sống đầy ưu phiền
Toan tính ngập tràn trong tâm thức
Mong gì được tĩnh tại an nhiên.
Bước chân mòn mỏi bóng chiều xa
Mái đầu đã nhuốm nét sương pha
Sao chưa dừng lại nghe hơi thở
Cho lòng thanh thản giữa bao la.
Ngày tháng rong chơi cõi nhân gian
Tấn kịch một khi đã hạ màn
Mỗi người một hướng đường tối sáng
Nghiệp quả tạo nên ấy phải mang.
Sắc Xuân
Sáng nay đón bình minh đến
Chao nghiêng én liệng lưng trời
Khóm hoa cười trong sắc nắng
Xuân về rộn rã khắp nơi.
Nhịp đời sáng lên chiều xuống
Thanh xuân bước qua tháng ngày
Vô thường nhuốm lên màu tóc
Lung linh trước nắng - Ô hay!
Cúi đầu niệm ơn trời đất
Núi, rừng, sông, biển bao la
Cái kiến, con sâu, ngọn cỏ
Vạn loài chung sống chan hoà.
Vầng nhật cho đời tươi sáng
Gương nga dịu mát đêm về
Bốn mùa xoay vần biến đổi
Tử sinh dứt nối đề huề.
Ngẫm đời cho lòng thêm rộng
Nhìn trời cho mắt thêm sâu
Sướng khổ tạo nên lẽ sống
Buồn vui cảnh giới muôn màu.
Mai nở nhờ đông băng giá
Quả thơm nhờ hạ oi nồng
Danh thơm nhờ sống nhân hậu
Tâm rèn ý luyện thành công.
Xuân mới nào ta cùng mới
Mắt từ, môi mỉm hiến dâng
Mỗi bước chân đi tỉnh thức
Cõi lòng nhẹ nhõm như không.
Nắng xuân cho lòng ấm áp
Gió xuân nhẹ áng mây trôi
Mưa xuân thắm nhuần vạn loại
Tâm xuân nhờ pháp dưỡng nuôi.
Sân thiền long lanh
Mong hoài nắng chẳng chịu về
Cơn mưa bất chợt đợi chờ ngoài hiên
Giữa không rụng xuống chữ duyên
Sợi mưa, vệt nắng sân thiền long lanh.
Bạn hỡi chậm thôi sẽ tới nơi
Ai rồi cũng đến đích muôn đời
Một kiếp bôn ba tìm chỗ đứng
Ngàn năm đất mẹ - chốn nghỉ ngơi.
Ước nguyện mong cầu được bình yên
Mà sao lối sống đầy ưu phiền
Toan tính ngập tràn trong tâm thức
Mong gì được tĩnh tại an nhiên.
Bước chân mòn mỏi bóng chiều xa
Mái đầu đã nhuốm nét sương pha
Sao chưa dừng lại nghe hơi thở
Cho lòng thanh thản giữa bao la.
Ngày tháng rong chơi cõi nhân gian
Tấn kịch một khi đã hạ màn
Mỗi người một hướng đường tối sáng
Nghiệp quả tạo nên ấy phải mang.
Sắc Xuân
Sáng nay đón bình minh đến
Chao nghiêng én liệng lưng trời
Khóm hoa cười trong sắc nắng
Xuân về rộn rã khắp nơi.
Nhịp đời sáng lên chiều xuống
Thanh xuân bước qua tháng ngày
Vô thường nhuốm lên màu tóc
Lung linh trước nắng - Ô hay!
Cúi đầu niệm ơn trời đất
Núi, rừng, sông, biển bao la
Cái kiến, con sâu, ngọn cỏ
Vạn loài chung sống chan hoà.
Vầng nhật cho đời tươi sáng
Gương nga dịu mát đêm về
Bốn mùa xoay vần biến đổi
Tử sinh dứt nối đề huề.
Ngẫm đời cho lòng thêm rộng
Nhìn trời cho mắt thêm sâu
Sướng khổ tạo nên lẽ sống
Buồn vui cảnh giới muôn màu.
Mai nở nhờ đông băng giá
Quả thơm nhờ hạ oi nồng
Danh thơm nhờ sống nhân hậu
Tâm rèn ý luyện thành công.
Xuân mới nào ta cùng mới
Mắt từ, môi mỉm hiến dâng
Mỗi bước chân đi tỉnh thức
Cõi lòng nhẹ nhõm như không.
Nắng xuân cho lòng ấm áp
Gió xuân nhẹ áng mây trôi
Mưa xuân thắm nhuần vạn loại
Tâm xuân nhờ pháp dưỡng nuôi.
Sân thiền long lanh
Mong hoài nắng chẳng chịu về
Cơn mưa bất chợt đợi chờ ngoài hiên
Giữa không rụng xuống chữ duyên
Sợi mưa, vệt nắng sân thiền long lanh.
SÓNG TÂM THỨC ÙA VỀ
Sóng từng cơn biển tâm thức ùa về
Mắt khép hờ cười mỉm: tỉnh hay mơ?
Sao thấy mênh mông trống huơ trống hoắc.
Có những khi gió len vào hiu hắt
Tiếng gà tre lạc giấc giữa ban trưa
Xóm nhà ai kẽo kẹt võng đong đưa
Da diết quá điệu ầu ơ của mẹ.
Có những chiều tiếng ve kêu rộn rã
Tụm bảy, tụm ba đánh đáo, ô quan
Mãn cuộc vui chân rảo bước thanh nhàn
Trên những bờ đê nắng vàng đã tắt.
Con lớn khôn theo hàng cau, khóm trúc
Mùi đất thơm, hương lúa mới, bông bầu
Tiếng chày đôi giã gạo giữa canh thâu
Bóng trăng treo bên đồi heo hút gió.
Chiếc võng đời, con nhẹ chân bước xuống
Áo thiền gia từ độ ấy khoác lên
Nghịch cảnh, vô duyên, oan trái, thác ghềnh
Là chất liệu nuôi tâm ngày thêm tỏ.
Con trưởng thành theo hồi chuông nhịp mõ
Lấy Pháp mầu để trang điểm thân tâm
Giới luật, thanh qui giúp sửa mê lầm
Chánh niệm, oai nghi mỗi ngày thực tập.
Giữa phồn hoa dòng đời trôi tấp nập
Tâm an nhiên con tỉnh giác quay về
Có những cung đường khúc khuỷu sơn khê
Lấy gian khó làm sở tu sở học.
Gia đình huyết thống cho hình hài vóc dáng
Tổ tiên tâm linh cho tuệ mạng giới thân
Con biết ơn tiên tổ cả hai dòng
Nguyện trọn đời tu đáp đền ân lớn.
------
Sương đầu ngõ đã sáng ngời
Xa mờ chốn lạ trùng khơi
Mênh mông tuyết trắng lạnh đôi chân trần
Mang theo chữ đạo vô ngần
Một lần rồi…vô số lần mang theo.
Mờ nhân ảnh, ánh trăng treo
Đèo ngang dốc ngược cheo leo lối đời
Lưng gùi Phật sử đến mời
Mây nghe pháp, tuyết tụng thời chơn kinh
Trăng sao sống nếp tâm linh
Cỏ hoa ngâm khúc hát tình núi sông.
Bao la tuyết trắng trời hồng
Lung linh ánh đạo sáng dòng trầm luân
Mưa qua rồi sẽ nắng bừng
Giá đông rồi sẽ ấm xuân cho đời
Mắt lệ xưa đã sáng ngời
Mím môi xưa đã nụ cười đẹp thay
Dông bão xưa theo khói mây
Sương đầu ngõ đã hôm nay sáng ngời.
Xa mờ chốn lạ trùng khơi
Mênh mông tuyết trắng lạnh đôi chân trần
Mang theo chữ đạo vô ngần
Một lần rồi…vô số lần mang theo.
Mờ nhân ảnh, ánh trăng treo
Đèo ngang dốc ngược cheo leo lối đời
Lưng gùi Phật sử đến mời
Mây nghe pháp, tuyết tụng thời chơn kinh
Trăng sao sống nếp tâm linh
Cỏ hoa ngâm khúc hát tình núi sông.
Bao la tuyết trắng trời hồng
Lung linh ánh đạo sáng dòng trầm luân
Mưa qua rồi sẽ nắng bừng
Giá đông rồi sẽ ấm xuân cho đời
Mắt lệ xưa đã sáng ngời
Mím môi xưa đã nụ cười đẹp thay
Dông bão xưa theo khói mây
Sương đầu ngõ đã hôm nay sáng ngời.
-------------
No comments:
Post a Comment