TA & TÔI
Lòng tô xanh lại lụa là biển mai
Đã chiều trên mái hình hài
Cưỡi phù vân lối thiên thai đi về…
Đã mùa vàng võ đam mê
Dắt xuân vào giữa đông về du miên
Áo còn trắng lụa Duy Xuyên
Lòng còn gõ cửa đền thiêng bước vào
THIÊN ĐƯỜNG KHÉP CỔNG
Mai về cố lý chuyến đò đêm
Chút gió heo may tiễn trước thềm
Ngậm nửa vành trăng con nước cạn
Xô chiều bóng hạc khói trần êm
Tàn khuya...đổ xuống trang kinh nhỏ
Chạm giấc...mơ qua sỏi đá mềm
Hạt bụi đam mê vàng sợi nắng
Thiên đường cổng khép một lần thêm
THIÊN THU RU BỜ
Biển ngày im vắng
Bãi dài mây trắng
Có người…
ngồi vớt sóng chơi
Lòng như trẻ dại
Nụ cười khai ngộ
Nghe hồn phiến đá
Tạ lời mưa nắng
Xanh màu rêu mới
Xưa sau em ngồi
Đất trời thay áo
Cho giờ hợp cẩn
Lòng ta con sóng
Thiên thu ru bờ…
Lòng tô xanh lại lụa là biển mai
Đã chiều trên mái hình hài
Cưỡi phù vân lối thiên thai đi về…
Dắt xuân vào giữa đông về du miên
Lòng còn gõ cửa đền thiêng bước vào
THIÊN ĐƯỜNG KHÉP CỔNG
Mai về cố lý chuyến đò đêm
Chút gió heo may tiễn trước thềm
Ngậm nửa vành trăng con nước cạn
Xô chiều bóng hạc khói trần êm
Tàn khuya...đổ xuống trang kinh nhỏ
Chạm giấc...mơ qua sỏi đá mềm
Hạt bụi đam mê vàng sợi nắng
Thiên đường cổng khép một lần thêm
THIÊN THU RU BỜ
Biển ngày im vắng
Bãi dài mây trắng
Có người…
ngồi vớt sóng chơi
Lòng như trẻ dại
Nụ cười khai ngộ
Nghe hồn phiến đá
Tạ lời mưa nắng
Xanh màu rêu mới
Xưa sau em ngồi
Đất trời thay áo
Cho giờ hợp cẩn
Lòng ta con sóng
Thiên thu ru bờ…
THƠ…
Hãy khoác lên thơ áo lụa là
Cùng nghìn cung bậc vút ngân xa
Cho tư tưởng chảy xuyên biền bãi
Để ngữ ngôn rơi hoá ngọc ngà
Đập vỡ càn khôn nhìn tịch lặng
Xới tung tuế nguyệt chạm bao la
Gom trời đất lại làm mưa gió
Một chén phong lưu một chén trà
Hãy khoác lên thơ áo lụa là
Cùng nghìn cung bậc vút ngân xa
Cho tư tưởng chảy xuyên biền bãi
Để ngữ ngôn rơi hoá ngọc ngà
Đập vỡ càn khôn nhìn tịch lặng
Xới tung tuế nguyệt chạm bao la
Gom trời đất lại làm mưa gió
Một chén phong lưu một chén trà
THÔI THÌ THÔI NHÉ!
Núi đứng nghìn năm đợi một ngày
Hồn li ti nắng trải quanh đây
Xin làm Bút Tháp ôm rêu cổ
Hóa được Sào Khê tắm hạc gầy
Con nước Ngô Đồng hờ hững chảy
Mây chiều Bích Động lững lờ bay
Thôi thì thôi nhé! Nghìn năm nữa
Hẹn sẽ vuông tròn cuộc tỉnh say.
THỦY TÁNG NIỀM ĐAU
Xưa bóng núi hiền như bóng bụt
Rừng ngọt ngào dâng hiến những đài nguyên
Một ngày núi thiếu rừng núi bỗng hoá điên
Biến con ngựa thành Troy đi vào cuộc chiến
Đêm hiện hữu quặn tiếng thở dài của biển
Sạt lở nỗi buồn thủy táng niềm đau
Ai? ai “tìm trầm” ai “ngậm ngải” xưa sau
Rừng trong núi,núi trong rừng Phụng hiến!
Núi đã khóc nghìn đêm rừng dịch chuyển
Dư chấn hỗn mang thương tích mặt trời
Dấu hoang dã đổ xuống ngày sinh tử
Sông không về liệm xác khúc trầm đau
Giữa bóng núi hồn linh lan ngồi nhặt
Trăng thượng huyền bỏ lại áo y xưa
Rừng núi thiêng da thịt mới như vừa
Da ai lóc thịt đau từng vi tế
Xưa dáng núi hiền lành hơn có thể
Rừng ngọt ngào tận hiến những phù sa
Núi thiếu rừng như phố vắng người qua
Phố sẽ chết và ngày sẽ khép...
TÌNH CỜ
Hồ thu ba lặng sóng
Chiếc lá chờ duyên rơi
Nước ôm trăng nửa bóng
Bắt đầu hay phai phôi
Đất trời chưa chạm môi
Vô ngôn gió thay lời
Thiên hà đêm say tỉnh
Đất trời còn hai nơi
Phù vân lạc xa xôi
Ngược trôi về núi đợi
Xưa sau mờ chứng tích
Mộng du rồi tan thôi
Sông cứ trôi cứ trôi
Đò xuôi truông chẳng vội
Hai hạt nắng cuối trời
Tình cờ rơi...đang rơi
Hai hạt nắng cuối trời
Tình cờ rơi...rơi...rơi!
TỊNH HOÁ MÙA ĐÔNG
Mặt trời ngủ đông chưa dậy
Mùa trôi về phía chân ngày
Lau lách trắng miền khát nhớ
Vỗ về vô thức xa bay
Bước đông vừa qua ô cửa
Bềnh bồng khói sóng vương mây
Lòng như bãi biền trầm tích
Bờ khuya trăng xuống lặng mình
Hàng cây vô ngôn tình tự
Hoa cỏ vào mùa tương tư
Giấc mơ chiều neo bến đậu
Sa mạc hồn về hoang vu
Mái xưa phong tình rêu mục
Thành quách lâu đài phế truất
Áo xưa trong gió lụa là
Chiêm bao ngược miền sau xưa
Trái đất buồn như cổ tích
Lang thang tìm một tinh cầu
Bao dung vầng trăng tịnh hoá
Đôi bờ trôi về bờ đôi...
TÔI BỎ QUÊN TÔI
Trăm năm mình với bóng mình
Cùng trôi trên sóng hiện sinh dập dềnh
Vô tình chẳng nhớ tuổi tên
Đò mai tách bến bỏ quên...một người!
TÔI THẤY LOÀI NGƯỜI TRONG ĐÊM
Dẫu đó là một nguyên thủ quốc gia
Hay tỷ phú hàng đầu như Bill Gates
Hay đó là những người hành khất
bên chiếc túi đựng ngày đói rét
Đêm. họ đều có chung một giấc ngủ trên vuông chiếu bình yên.
Đêm. loài người thánh thiện như bụt như tiên
Không ranh giới sang hèn
không toan tính hơn thua
Không hư danh đổi cuộc bán mua
Không tôi không ta
không thời gian không gian trong vô thức
Và phải chăng đây là chân hạnh phúc
Khoảng trời đêm im bóng đổ thiên thu
Như giấc mộng Nam Kha khói sóng sương mù
Như giấc kê vàng nhẹ nhàng trôi am cũ
Đất trời bình minh. TÂM chảy về đêm thử
Trăng an nhiên lòng khe suối về nguồn
Vạn vật giao hoà bừng sáng cõi tịnh không
“Bếp lửa nhân quần “ấm lên tình nhân loại
Nhưng có lẻ chỉ là đêm trong huyền thoại
Khi mặt trời thức dậy nắng hồn nhiên
Những cơn đau vật vã góc đời riêng
Đang hấp hối từng ngày trong không gian thở
Xin cứ mãi là đêm cho thiên hà rực rỡ
Thắp sáng tin yêu dập tắt dối lừa
Nắng hạn khô đồng khắc khoải một cơn mưa...
TÔI THẤY...NGƯỜI ĐÀN BÀ
ĐI GÁNH MẶT TRỜI
Tôi thấy...người đàn bà đi gánh mặt trời
tưới lên những nấm mồ lạnh hoang vu
Tôi thấy...Người đàn bà đi gánh mặt trời
tưới lên mảnh đất đời cằn khô
Tôi thấy...người đàn bà đi múc mặt trời
dưới đáy sông ngày không mưa
Tưới lên triệu phiến lá buồn giọt đung đưa
Người đàn bà oằn lưng gánh mặt trời đi giữa bãi cát đời lao lung
Người đàn bà oằn vai gánh mặt trời nghiêng chiều
tưới lên những phận đời long đong
tưới lên tình người ấm nắng trong
Người đàn bà đi gánh mặt trời tưới lên cánh đồng nhân loại
ước mơ cỏ hoa mùa sinh sôi
tưới tâm hồn trẻ thơ, ước mơ tương lai trổ mầm xanh tươi
Người đàn bà đi múc mặt trời dưới đáy sông ngày bão giông
Khát khao cháy bỏng...gánh trên vai niềm tin yêu biển trời ngày xanh trong
Tôi thấy...người đàn bà gục ngã
trên vai gánh mặt trời mênh mông
Tôi thấy...người đàn bà tắt tiếng cười
đôi mắt khép giữa sương mù hư không
Tôi thấy...ngọn cỏ buồn, mây trắng vừa qua sông
Tôi thấy...cát bụi trở về cát bụi một màu SẮC KHÔNG...
TÔI TÌM TÔI
Tôi xin vừa một chỗ ngồi
Tôi tìm tôi hạt bụi thời sơ nguyên
Hồ tâm mây tịnh nước yên
Quay về tắm ánh trăng thiền đã lâu
Nhạn qua sông bóng chìm sâu
Nhạn không lưu dấu Nước không lưu hình
Tôi qua sông đánh rơi mình
Kiếp nào lưu dấu Dập dềnh tôi trôi…
TRĂNG GIÓ VỠ ĐẦY SÂN
Cánh cửa nhà ai mười năm khép chặt
Nhốt nỗi buồn trăng gió vỡ đầy sân
Ngõ trúc nhà ai mười năm kín cổng
Đóa tường vi ngơ ngác trước hiên nhà
Tiếng ai từ sương khói cõi xưa xa
Khóc rêu cỏ lang thang hồn du mục
Bước ai về xích xiềng từ địa ngục
Giữa trần gian đi khất thực tự do
Cánh cổng nhà ai nỗi buồn mở ngõ
Câu kinh chiều vô tự tiếng Nam Mô
Hoàng hạc cũ đã theo mùa lận đận
Lòng thác ghềnh dồn nén những âm ba
Vườn trúc nhà ai sáng nay mở cổng
Giọt buồn về nội trú cả thinh không
Khóm tường vi cuối sân vườn bật khóc
Khúc sông quê nhà vừa mới lâm chung
TRĂNG MUỘN
Họ gặp nhau khi nắng ngày sắp tắt
Con đò chiều xô đổ bóng hoàng hôn
Ngữa bàn tay đếm mấy giọt xuân còn
Họ kê vai gánh tình qua dốc tuổi
Con trăng trẻ lại cho lần yêu cuối
Tình xuân về đốn ngã tuổi heo may
Núi xôn xao thức đợi nắng chân ngày
Mùa lúa cuối thơm lừng hương chín tới
Chẳng hẹn trăm năm. chẳng thề chăn gối
Hoàng hạc bên trời khâu tấm chân quê
Đêm lành lặn gối đời nhau chia sẻ
Xuân muộn màng cứ đốt cháy đam mê.
TRI ÂM
Tôi có về ngang qua đây
Tìm hương phố núi chân ngày thoảng lâu
Nhớ câu thơ vắt thanh cầu
Ngăn đôi sếu nhỏ hai đầu bến tương
Tìm nhau trong cuộc vô thường
Tiếng kêu khàn giữa mù sương núi đồi
Hẹn nhau cùng một dòng trôi
Sông người rẽ nhánh sông tôi lở bồi
Dao cầm Bá Nha vỡ rồi *
Dao cầm tôi, khúc tấu lời tri âm
Phố núi cao phố mù tăm
Tôi về khuyết nửa trăng rằm tây nguyên .
* Cây đàn Dao Cầm Bá Nha
(Bá Nha - Tử Kỳ)
TRỞ VỀ KHÔNG
Trăng tháng tám soi lòng ta cổ độ
Mây lang thang cũng lận đận bên trời
Có nỗi buồn vừa đi qua phố
Lòng Sài Gòn hấp hối những cơn mê
Đêm tháng tám lòng ta đang trở bấc
Chuyến xe tang trong mưa lộ tâm hồn
Có chiếc lá vừa qua đời lặng lẽ
Chiếu chăn trời Không đủ một thân che
Và chợt...hồn ta đêm nay rụng lá
Xin một lần tan rã trở về KHÔNG
TỰ GIỄU
Hư hình chấp lấy thực hình
quán dung nhan đó là mình là ta
đêm qua phơi áo lụa là
tỉnh ra một bóng trăng tà qua sông
TỪNG NỖI TÀN PHAI
Ta về tắm nắng ngày xưa
Trong sân trường cũ nghe mưa giữa hồn
Cỏ xưa còn dấu hài son
Trống trường vẫn ngủ trên hồn tán cây
Ta nghe từng nỗi tàn phai
Chực chờ môi mắt giọt dài ngắn rơi
Đàn chim sẻ cũ về rồi…
Nửa trăm năm có kẻ ngồi…nhớ quên!
Áo xưa nhòe vết mực in
Trong ngăn bàn nhỏ còn tên đôi mình
Cơn mơ sống lại vô tình
Năm mươi năm cuộc đăng trình biển dâu
Lá bay kín mặt giang đầu
Lòng ta như nhánh sông sâu đổ về
“Con chim ngậm hạt bồ đề”
Đã bay rong ruổi mùa mê mải nào
Cháy không tròn giấc chiêm bao
Cái ngây ngô của năm nào...chẳng quên
Vác trăng đi bộ xuống trần
Bỏ quên tên tuổi mấy tầng biển dâu
Mặc trời cao Mặc đất sâu
Đò ta lặng giữa tinh cầu thả câu
Chẳng chờ mai Chẳng đợi sau
Giỏ đầy trăng đựng một màu nhất như
Lòng chừ không thực chẳng hư
Đâu đây chút gió âm dư theo về…
TÙY DUYÊN
Ai ngồi điểm xuyết má môi hồng
Đợi én lưng trời tiễn gió đông
Khoác áo phù hoa đi giữa mộng
Choàng tâm bất tử ngủ trên đồng
Bờ kia mấy tuổi hôn con sóng
Trăng ấy bao thu thắp lửa lòng
Dẫu biết căn trần khi hẹp, rộng
Tùy duyên mây nước trở về sông
Núi đứng nghìn năm đợi một ngày
Hồn li ti nắng trải quanh đây
Xin làm Bút Tháp ôm rêu cổ
Hóa được Sào Khê tắm hạc gầy
Con nước Ngô Đồng hờ hững chảy
Mây chiều Bích Động lững lờ bay
Thôi thì thôi nhé! Nghìn năm nữa
Hẹn sẽ vuông tròn cuộc tỉnh say.
THỦY TÁNG NIỀM ĐAU
Xưa bóng núi hiền như bóng bụt
Rừng ngọt ngào dâng hiến những đài nguyên
Một ngày núi thiếu rừng núi bỗng hoá điên
Biến con ngựa thành Troy đi vào cuộc chiến
Đêm hiện hữu quặn tiếng thở dài của biển
Sạt lở nỗi buồn thủy táng niềm đau
Ai? ai “tìm trầm” ai “ngậm ngải” xưa sau
Rừng trong núi,núi trong rừng Phụng hiến!
Dư chấn hỗn mang thương tích mặt trời
Dấu hoang dã đổ xuống ngày sinh tử
Sông không về liệm xác khúc trầm đau
Giữa bóng núi hồn linh lan ngồi nhặt
Trăng thượng huyền bỏ lại áo y xưa
Rừng núi thiêng da thịt mới như vừa
Da ai lóc thịt đau từng vi tế
Xưa dáng núi hiền lành hơn có thể
Núi thiếu rừng như phố vắng người qua
Phố sẽ chết và ngày sẽ khép...
TÌNH CỜ
Hồ thu ba lặng sóng
Chiếc lá chờ duyên rơi
Nước ôm trăng nửa bóng
Bắt đầu hay phai phôi
Đất trời chưa chạm môi
Vô ngôn gió thay lời
Thiên hà đêm say tỉnh
Đất trời còn hai nơi
Phù vân lạc xa xôi
Ngược trôi về núi đợi
Xưa sau mờ chứng tích
Mộng du rồi tan thôi
Sông cứ trôi cứ trôi
Đò xuôi truông chẳng vội
Hai hạt nắng cuối trời
Tình cờ rơi...đang rơi
Hai hạt nắng cuối trời
Tình cờ rơi...rơi...rơi!
TỊNH HOÁ MÙA ĐÔNG
Mặt trời ngủ đông chưa dậy
Mùa trôi về phía chân ngày
Lau lách trắng miền khát nhớ
Vỗ về vô thức xa bay
Bước đông vừa qua ô cửa
Bềnh bồng khói sóng vương mây
Lòng như bãi biền trầm tích
Bờ khuya trăng xuống lặng mình
Hàng cây vô ngôn tình tự
Hoa cỏ vào mùa tương tư
Giấc mơ chiều neo bến đậu
Sa mạc hồn về hoang vu
Mái xưa phong tình rêu mục
Thành quách lâu đài phế truất
Áo xưa trong gió lụa là
Chiêm bao ngược miền sau xưa
Trái đất buồn như cổ tích
Lang thang tìm một tinh cầu
Bao dung vầng trăng tịnh hoá
Đôi bờ trôi về bờ đôi...
TÔI BỎ QUÊN TÔI
Trăm năm mình với bóng mình
Cùng trôi trên sóng hiện sinh dập dềnh
Vô tình chẳng nhớ tuổi tên
Đò mai tách bến bỏ quên...một người!
TÔI THẤY LOÀI NGƯỜI TRONG ĐÊM
Dẫu đó là một nguyên thủ quốc gia
Hay tỷ phú hàng đầu như Bill Gates
Hay đó là những người hành khất
bên chiếc túi đựng ngày đói rét
Đêm. họ đều có chung một giấc ngủ trên vuông chiếu bình yên.
Đêm. loài người thánh thiện như bụt như tiên
Không ranh giới sang hèn
không toan tính hơn thua
Không hư danh đổi cuộc bán mua
Không tôi không ta
không thời gian không gian trong vô thức
Và phải chăng đây là chân hạnh phúc
Khoảng trời đêm im bóng đổ thiên thu
Như giấc mộng Nam Kha khói sóng sương mù
Như giấc kê vàng nhẹ nhàng trôi am cũ
Đất trời bình minh. TÂM chảy về đêm thử
Trăng an nhiên lòng khe suối về nguồn
Vạn vật giao hoà bừng sáng cõi tịnh không
“Bếp lửa nhân quần “ấm lên tình nhân loại
Nhưng có lẻ chỉ là đêm trong huyền thoại
Những cơn đau vật vã góc đời riêng
Đang hấp hối từng ngày trong không gian thở
Xin cứ mãi là đêm cho thiên hà rực rỡ
Thắp sáng tin yêu dập tắt dối lừa
Nắng hạn khô đồng khắc khoải một cơn mưa...
TÔI THẤY...NGƯỜI ĐÀN BÀ
ĐI GÁNH MẶT TRỜI
Tôi thấy...người đàn bà đi gánh mặt trời
tưới lên những nấm mồ lạnh hoang vu
Tôi thấy...Người đàn bà đi gánh mặt trời
tưới lên mảnh đất đời cằn khô
Tôi thấy...người đàn bà đi múc mặt trời
dưới đáy sông ngày không mưa
Tưới lên triệu phiến lá buồn giọt đung đưa
Người đàn bà oằn lưng gánh mặt trời đi giữa bãi cát đời lao lung
Người đàn bà oằn vai gánh mặt trời nghiêng chiều
tưới lên những phận đời long đong
tưới lên tình người ấm nắng trong
Người đàn bà đi gánh mặt trời tưới lên cánh đồng nhân loại
ước mơ cỏ hoa mùa sinh sôi
tưới tâm hồn trẻ thơ, ước mơ tương lai trổ mầm xanh tươi
Khát khao cháy bỏng...gánh trên vai niềm tin yêu biển trời ngày xanh trong
Tôi thấy...người đàn bà gục ngã
trên vai gánh mặt trời mênh mông
Tôi thấy...người đàn bà tắt tiếng cười
đôi mắt khép giữa sương mù hư không
Tôi thấy...ngọn cỏ buồn, mây trắng vừa qua sông
TÔI TÌM TÔI
Tôi xin vừa một chỗ ngồi
Tôi tìm tôi hạt bụi thời sơ nguyên
Hồ tâm mây tịnh nước yên
Quay về tắm ánh trăng thiền đã lâu
Nhạn qua sông bóng chìm sâu
Nhạn không lưu dấu Nước không lưu hình
Tôi qua sông đánh rơi mình
Kiếp nào lưu dấu Dập dềnh tôi trôi…
TRĂNG GIÓ VỠ ĐẦY SÂN
Cánh cửa nhà ai mười năm khép chặt
Nhốt nỗi buồn trăng gió vỡ đầy sân
Ngõ trúc nhà ai mười năm kín cổng
Đóa tường vi ngơ ngác trước hiên nhà
Tiếng ai từ sương khói cõi xưa xa
Khóc rêu cỏ lang thang hồn du mục
Bước ai về xích xiềng từ địa ngục
Giữa trần gian đi khất thực tự do
Cánh cổng nhà ai nỗi buồn mở ngõ
Câu kinh chiều vô tự tiếng Nam Mô
Hoàng hạc cũ đã theo mùa lận đận
Lòng thác ghềnh dồn nén những âm ba
Vườn trúc nhà ai sáng nay mở cổng
Giọt buồn về nội trú cả thinh không
Khóm tường vi cuối sân vườn bật khóc
Khúc sông quê nhà vừa mới lâm chung
TRĂNG MUỘN
Họ gặp nhau khi nắng ngày sắp tắt
Con đò chiều xô đổ bóng hoàng hôn
Ngữa bàn tay đếm mấy giọt xuân còn
Họ kê vai gánh tình qua dốc tuổi
Con trăng trẻ lại cho lần yêu cuối
Tình xuân về đốn ngã tuổi heo may
Núi xôn xao thức đợi nắng chân ngày
Mùa lúa cuối thơm lừng hương chín tới
Chẳng hẹn trăm năm. chẳng thề chăn gối
Hoàng hạc bên trời khâu tấm chân quê
Đêm lành lặn gối đời nhau chia sẻ
Xuân muộn màng cứ đốt cháy đam mê.
TRI ÂM
Tôi có về ngang qua đây
Tìm hương phố núi chân ngày thoảng lâu
Nhớ câu thơ vắt thanh cầu
Ngăn đôi sếu nhỏ hai đầu bến tương
Tìm nhau trong cuộc vô thường
Tiếng kêu khàn giữa mù sương núi đồi
Hẹn nhau cùng một dòng trôi
Sông người rẽ nhánh sông tôi lở bồi
Dao cầm Bá Nha vỡ rồi *
Dao cầm tôi, khúc tấu lời tri âm
Phố núi cao phố mù tăm
Tôi về khuyết nửa trăng rằm tây nguyên .
* Cây đàn Dao Cầm Bá Nha
(Bá Nha - Tử Kỳ)
TRỞ VỀ KHÔNG
Trăng tháng tám soi lòng ta cổ độ
Mây lang thang cũng lận đận bên trời
Có nỗi buồn vừa đi qua phố
Lòng Sài Gòn hấp hối những cơn mê
Đêm tháng tám lòng ta đang trở bấc
Có chiếc lá vừa qua đời lặng lẽ
Chiếu chăn trời Không đủ một thân che
Và chợt...hồn ta đêm nay rụng lá
Xin một lần tan rã trở về KHÔNG
TỰ GIỄU
Hư hình chấp lấy thực hình
quán dung nhan đó là mình là ta
đêm qua phơi áo lụa là
tỉnh ra một bóng trăng tà qua sông
TỪNG NỖI TÀN PHAI
Ta về tắm nắng ngày xưa
Trong sân trường cũ nghe mưa giữa hồn
Cỏ xưa còn dấu hài son
Trống trường vẫn ngủ trên hồn tán cây
Chực chờ môi mắt giọt dài ngắn rơi
Nửa trăm năm có kẻ ngồi…nhớ quên!
Trong ngăn bàn nhỏ còn tên đôi mình
Cơn mơ sống lại vô tình
Năm mươi năm cuộc đăng trình biển dâu
Lá bay kín mặt giang đầu
Lòng ta như nhánh sông sâu đổ về
“Con chim ngậm hạt bồ đề”
Đã bay rong ruổi mùa mê mải nào
Cái ngây ngô của năm nào...chẳng quên
Vác trăng đi bộ xuống trần
Bỏ quên tên tuổi mấy tầng biển dâu
Mặc trời cao Mặc đất sâu
Đò ta lặng giữa tinh cầu thả câu
Chẳng chờ mai Chẳng đợi sau
Giỏ đầy trăng đựng một màu nhất như
Lòng chừ không thực chẳng hư
TÙY DUYÊN
Ai ngồi điểm xuyết má môi hồng
Đợi én lưng trời tiễn gió đông
Khoác áo phù hoa đi giữa mộng
Choàng tâm bất tử ngủ trên đồng
Bờ kia mấy tuổi hôn con sóng
Trăng ấy bao thu thắp lửa lòng
Dẫu biết căn trần khi hẹp, rộng
Tùy duyên mây nước trở về sông
No comments:
Post a Comment