Saturday, January 20, 2024

Thụy Sơn K L

 KHOẢNG CÁCH
Em bên này bờ Anh bên kia
Khoảng cách không xa Nhưng Sâu thẵm vực ngầm
Anh đừng đưa tay em nắm Khi tình chưa đủ ấm
Giữa đôi bờ Khoảng cách cứ dài thêm
 
KHÔNG BẮT ĐẦU
KHÔNG KẾT THÚC
Không giây bắt đầu không giờ kết thúc
Tàng thức từ đâu xuyên thế giới tìm
Đêm tri ngộ phía không miền tối sáng
Hiện hữu đất trời tái lập một giấc mơ
Khi hoàng hôn vắng mặt gọi tên
Là lúc bình minh ngọt ngào dâng hiến
Khi tia nắng cuối ngày khánh kiệt
Là lúc đất cùng trời tận thế một bờ môi
Đêm. Đã cài then chặt búi tóc mây
Vó ngựa chinh phu xuyên thành phá cổng
Khi hai nhánh đời chảy vào sông rộng
Hoá một dòng chưa kịp đặt tên
Cầm chiều ra phơi khoảng nhớ không tên
Gói nụ hôn khuya giấu mùa trong gối
Phía trăng muộn hai bóng đời chìm nổi
Đất mở màu xin đợi buổi tàn tro.
 
KHÔNG ĐỀ
Tôi rót tôi vào đáy cốc
Tí tách từng giọt tôi rơi
Tôi uống tôi từng ngụm nhỏ
Rùng mình! một kiếp bốc hơi
Tôi rót tôi vào đêm sâu
Róc rách ngược dòng tôi chảy
Không sông Không suối Không hồ
Giật mình! tôi chảy trong tôi.
 
KÍNH MỪNG PHẬT ĐẢN
PL: 2564
Cho tôi làm trang sách
Vô tự trắng tâm kinh
Đò mai về cố lý
Hương từ bi ngát lành
 
Nhành Vô Ưu mở cánh
Ngập trắng Lâm Tỳ Ni
Ngàn hương mai tinh khiết
Mừng Đản Sanh diệu kỳ
Bảy bước đài tịnh sen
Nâng gót ngọc đầu tiên
Triệu thiên hà rung chuyển
Như Lai về như nhiên
Xin hóa thân Kiền Trắc
Vượt dòng Anoma
Rừng trăng bao nhiêu tuổi
Tóc rơi buổi chưa già
Cội Bồ Đề ôm bóng
Tịch lặng cõi mù sương
Tràng đình trong quán trọ
Vạn pháp bừng hư không
Người về giữa hừng đông
Thuyền Bát Nhã qua sông
Dòng vô minh chảy xiết
Chánh đạo ánh dương hồng
Niết Bàn đêm nhập diệt
Triệu tinh tú ngừng quay
Rừng Sala hương ngát
Huyễn thân phù vân bay
Cho tôi làm trang sách
Vô tự trắng tâm kinh
Đò mai về cố lý
Hương từ bi ngát lành
 
KÝ ỨC VỀ NGÀY 20.11       
Tháng mười một cùng về thăm trường cũ
Chân vô tình hai đứa bước song đôi
Vẫn lối xưa sỏi đá nhạt màu rồi
Con nước ngược không về chung biển cả
Trường lớp mới Tình ta giờ xa lạ
Từng lá vàng rơi theo nghiệp đi về
Thuở dạy chung trường. Hai hạt bụi đam mê
Trang giáo án chép đời nhau chưa đủ…
Nghiệp lực níu duyên trần quyến rủ
Chưa thuộc nửa câu kinh
Chưa lật tảng Thập Kiết Sử một lần
Để cánh buồm gãy gió khúc trầm luân
Những cánh chim non vào đời phong vủ
Trở về trường. Em giờ là sương phụ
Anh mây ngàn của phố lạ xa
Đường em qua rong ruổi phong ba
Ta như hai dòng nước song song cuối nguồn cùng về biển cả
Đó là…khi trên bàn thờ
Các con đặt ảnh mẹ cạnh ảnh cha
 
LÁ KHUYẾT
Những chiếc lá non khiếm khuyết
Khai sinh từ buổi nhú chồi
Lá có linh hồn có tuổi
Biết đau từng giấc trở mình
Lòng cây. Hồn cội lặng thinh
Nước mắt xuôi dòng nuốt vội
Chở che bốn mùa nông nổi
Ngực cha ai xới mà đau
Lá non nghiêng mình lớn vội
Tâm hồn thuần khiết giọt sương
Quanh đời. mặt trời thiêu đốt
Bóng mẹ ôm trùm bóng con
“Không chọn nơi mình sinh ra
Được chọn cách mình sẽ sống
Con là nhánh sông không chảy
Về đâu con nước lạc nguồn
Mẹ vẽ mưa về sa mạc
Cha tô đêm đỏ mặt trời
Bức tranh gam màu nghịch lý
Mơ ước nuôi dài ước mơ
Một mai lời thiên thu gọi
Hoang vu bốn phía chỗ nằm
Nước mắt thành dòng lưu thủy
Chờ con…lá khuyết trôi về.
 
LÀ MỘT QUÊ HƯƠNG
Đường khuya mưa và gió
bóng người…
Tiếng chổi khua rát lòng người mẹ
Chị quét số phận về đâu
rong ruổi những cung đường
Giọt mồ hôi mặn chát áo cơm
Chắp vá những giấc mơ
Ngày mai. Lòng chị như nắng qua sông
theo gót chân con vào một giảng đường
Hoài bão dâng cao. dâng cao
Tiếng chổi khua đầy khát vọng. trắc ẩn
Hằng đêm giữa phố phường bụi bặm
Chị vẫn sáng lên dưới những ngọn đèn đường
Bên trong lớp áo bạc nhàu. Là một quê hương!
 
LẠC VÀO NHAU
Ta lạc vào nhau trên cung đường gió
Bản hợp xướng ngân lên giấc mơ về thắp lửa
Tần số giao nhau Không biên giới đất trời
Ta lạc vào nhau Trong thế giới ma mị của ngôn từ
Như những tiếng chim ẩn mình hót trong bóng tối
Và…chỉ hót một mình
Ta cứ thế Cứ thế. lạc vào nhau  
 
LÀM THƠ
Hãy khoác lên thơ áo lụa là
Cùng nghìn cung bậc vút ngân xa
Cho tư tưởng chảy xuyên biền bãi
Để ngữ ngôn rơi hoá ngọc ngà
Đập vỡ càn khôn nhìn tịch lặng
Xới tung tuế nguyệt chạm bao la
Gom trời đất lại làm mưa gió
Một chén phong lưu một chén trà
 
 LỜI NGƯỜI MẸ CÓ CON TỰ KỶ
Con được sinh ra đời hoàn hảo như một bức tranh tuyệt mỹ
Mẹ treo giữa phòng và trưng bày viện bảo tàng
trong tâm hồn mẹ từng góc nhỏ lung linh
Mẹ cắm cánh hoa dại vào lọ bình nâng niu mỗi sớm bình minh.
Mơ bức tranh đời con sáng những gam màu
Ba năm sau...ngày nắng đẹp tan mau
Trái tim mẹ phát hiện bầu trời ngoài kia dông bão
Chứng tự kỷ nội trú tâm hồn con tự bao giờ như hỏa diệm sơn bùng vỡ
Đốt đời con cháy lòng mẹ tàn tro
Mẹ hoảng hốt ôm con chạy cùng trời cuối đất
như người hành khất gõ cửa buổi đói no
Nhưng
Trời đất kia vô ngôn lạnh lùng đến lạ...
Thảo nguyên đời con ai phủ lên mùa rơm rạ
Có phải? Tiền kiếp mẹ dệt tầm gai trầy xước hồn con
Có phải? mẹ bón yêu thương trái mùa không trổ quả
Mẹ nhặt xác nỗi buồn giấu vào khoảng trời bóng đỏ
Vắt nước mắt xưa sau vạt gối riêng mình
Bão tố và bình yên sự tại nhân vi
Con như cá vô ưu vẫy vùng biển dữ
Không biết lưới đời giăng sẵn bủa vây
Một ngày mẹ còn hiện hữu dưới mặt trời này
Xin làm sóng dìu thuyền con qua biển rộng
Mẹ và con bơi giữa nghiệp trần thực mộng
Cuộc chơi này cùng cút bắt chua cay
Con đừng quay lại ...mẹ vẫn chạy sau con từng phút từng giây
Con đừng quay lại...dẫu ngày mai sau lưng không còn bóng mẹ
Con vẫn phải chạy một mình Một mình đến cuối chân mây...
 
LỜI NGUYỆN CẦU
Khí quyển. đầy nhiễu động
Trời đất. cực đoan xoay
Cuồng phong. đêm trổi dậy
Xé màn trời. nhàu mây
Bão ơi. đừng qua đây
Nhân sinh khổ muôn chiều
Ngừng trút cơn thịnh nộ
Xuống ngày. nhồi cơn đau
Bão ơi! ngừng giông mau
Xin nhẹ cơn gió về
Thổi chiều lên khói bếp
Tan buồn vào cơn mê
Chim bỏ rừng. di trú
Núi đau. Hồn cổ thụ
Đã bao mùa thác lũ
Cửa nhà. chiều hoang vu
Bão ơi. là thiên thu
Khi rừng xưa đã chết
Người đi. không bia mộ
Người về. kề bể dâu
Đừng phẫu thuật nỗi đau
Bão ơi! ra biển nhé  
Trả lại màu mây biếc
Cho nắng vàng hôn nhau



No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...