Chân
duỗi ra bên bờ sông vắng lặng
Chân duỗi ra bên bờ sông vắng lặng
Bước đầu đời đã mệt dấu xa nhau
Gió đưa mây tinh thủy mộng ban đầu
Em có đến cho vân tường nguyệt đọng
Môi ấp úng cỏ cây triền lá mỏng
Lời chưa say tình bỏ ý tình bay
Tiếng đâu đây còn thấm vọng vân đài
Trong chớp đắng âm trầm theo mây khói
Đôi bạch hạc đưa tin về một cõi
Sơ tuyền giăng thác chẳng đổ về nguồn
Khúc sông kia thuyền còn lõng tay buông
Em có đợi trong dòng châu lạc bến
Mơ chưa ấm, nàng thơ đành lỗi hẹn
Mối ân tình đành lạc điệu trăm năm
Bóng tà dương vẫn lẩy bẩy đi nằm
Duyên nhật nguyệt chưa một lần đồng điệu
Nhân sinh diệu vạn lần như còn thiếu
Tới giữa đàng còn liễu tận thu phong
Cánh phù dung cứ tất bật trong lòng
Em có mỏi trong dặm trường cát bụi
Ta vẫn đợi trong bốn mùa tàn rụi
Nhặt bóng thời gian đếm nhánh xuân đầu
Góp dấu tích trong trùng lai u muội
Tạ ơn em từ tương cố rừng sâu.
Chân duỗi ra bên bờ sông vắng lặng
Bước đầu đời đã mệt dấu xa nhau
Gió đưa mây tinh thủy mộng ban đầu
Em có đến cho vân tường nguyệt đọng
Môi ấp úng cỏ cây triền lá mỏng
Lời chưa say tình bỏ ý tình bay
Tiếng đâu đây còn thấm vọng vân đài
Trong chớp đắng âm trầm theo mây khói
Đôi bạch hạc đưa tin về một cõi
Sơ tuyền giăng thác chẳng đổ về nguồn
Khúc sông kia thuyền còn lõng tay buông
Em có đợi trong dòng châu lạc bến
Mơ chưa ấm, nàng thơ đành lỗi hẹn
Mối ân tình đành lạc điệu trăm năm
Bóng tà dương vẫn lẩy bẩy đi nằm
Duyên nhật nguyệt chưa một lần đồng điệu
Nhân sinh diệu vạn lần như còn thiếu
Tới giữa đàng còn liễu tận thu phong
Cánh phù dung cứ tất bật trong lòng
Em có mỏi trong dặm trường cát bụi
Ta vẫn đợi trong bốn mùa tàn rụi
Nhặt bóng thời gian đếm nhánh xuân đầu
Góp dấu tích trong trùng lai u muội
Tạ ơn em từ tương cố rừng sâu.
Chấp Đôi Sợi Tóc Mà Qua Bến Đời
Nửa đêm gió khảy cung đàn
Cây thương lá nhớ vỏ vàng trăm năm
Buồn thay một cõi xa xăm
Cách nhau có nửa trăng đành nhớ nhau
Thôi thì mình cũng nhớ nhau
Chấp đôi sợi tóc mà qua bến đời
Một mai ra giữa mù khơi
Vướng tơ tóc ấy cháy ngời không gian
Khóc người ta đổ mưa sang
Đường xưa ướt lối nở ngàn cánh hoa
Ví rằng tình vẫn thiết tha
Ví rằng người vẫn xót xa bởi người
Ví rằng người vẫn nhớ người
Ví rằng người vẫn bến bờ đợi nhau
Nửa đêm gió động thư phòng
Bút xanh mực thấm mơ màng bóng trăng
Sầu riêng ấp ủ gối chăn
Mộng ơi xin nán phù vân bên mình
Ngất ngây từ độ trao tình
Tương tư từ độ tự tình chốn xưa
Vấn vương từ độ nắng mưa
Bể dâu từ độ đất trời nhoà sương
Tóc mây thở khói Tần dương
Cành dương liễu rủ đôi đường khó quên
À ơi thác đổ bên ghềnh
À ơi mây cuộn phố phường mù sa
À ơi sóng vỗ thuyền xa
Nguồn xa ngược nước bến bờ nhớ nhau
Nửa đêm gió thở bên mình
Ngần xa xưa ấy tội tình xa xưa
Đường đời trăm ngã lưa thưa
Lần theo lá đổ lượm đời trao tay
Nhớ người gầy guộc gốc mai
Nuôi cơn mộng tưởng thoát thai đá vàng
Hài thêu lối cũ trăng tàn
Mưa ơi đừng đổ bẽ bàng thiên thu
Hư vô cô đọng giọt sầu
Gom sương khói lại một bầu vô biên
Thì thôi trời đất ngã nghiêng
Thì thôi người cũng Kiều tiên gót hồng
Thì thôi cồn cũ bụi hồng
Thì thôi gió cuốn đắng lòng đợi thêm
Nửa đêm gió gọi tên người
Gọi vai biển rộng, gọi bờ tóc mây
Tà ai vạt có thôi bay
Chân ai bước có đường thôi nhạt đời
Phố xưa còn đọng sương mờ
Tay đan nắng hạ bóng nguyên sơ chờ
Ngõ xưa còn lại vần thơ
Người xưa còn lại túi mơ ngút ngàn
Tình ơi tiếng vọng hơi tàn
Hay âm thanh đó chỉ là dư âm
Nâng niu mấy nụ hồng trần
Đem chăn chiếu phủ 2 hàng tử sinh
Trao nhau tơ tóc đời mình
Mà sao thác đổ giữa đàng gọi nhau
Nửa đêm gió cuộn mây về
Mây ơi xin chớ che mờ bóng trăng
Tìm nhau vướng bận lối ngăn
Tới nhau vướng bận vầng trăng hững hờ
Trăng ơi soi lấy đường mơ
Nghiêng nghiêng bóng đổ đời trôi những đời
Người xưa cất áo ngang trời
Sao đành rủ áo mưa rào non cao
Lời ru vọng tiếng mà đau
Mênh mang vọng tiếng gọi nhau mà buồn*
Bến xưa u đọng khói sương
Thì thôi chờ mãi cũng chừng hư hao
Sóng xa vỗ tấm lụa đào
Thản như hoài vọng cũng trào lệ ngân
Nửa đêm gió đợi dáng hoa
Thu tàn viễn mộng thiên hà phôi pha
Lời xưa quyện gió bay xa
Lá rơi rơi lá tình rơi rơi tình
Giấc mơ ngự uyển lung linh
Người hong tóc cũ chênh vênh bóng đời
Oan khiên mấy nhánh tơ trời
Dứt giây âm điệu đắng lời thế thôi
Vần thơ vóc mỏng mảnh đời
Man man vang vọng cả trời thơ sa
Tình ơi tình có thiết tha
Tình ơi tình có xót xa bởi tình
Tình ơi tình có nhớ tình
Sao mà tình vẫn chênh vênh cung sầu.
Cho Một Niệm Kéo Về Trong Cõi Nhớ
Sao chẳng nói bằng lời cho hư không nhỏ lại
Ngọc tuôn trào cho mây đọng mưa buông
Sao chẳng thở bằng hơi cho tiếng vọng vơi buồn
Cho một niệm kéo về trong cõi nhớ
Anh vẫn sống bằng thơ và thơ anh vẫn thở
Dù thơ anh buồn trong nhịp bước thời gian
Dù thơ anh say trong mỏng mảnh đêm tàn
Nhưng thơ anh mang lại miên trường xa vắng
Thơ anh vẫn thế trong cung sầu vắng lặng
Vẫn thiết tha của những thuở ban đầu
Vẫn đê mê trong những lúc xa nhau
Và ở cạnh anh dù chẳng còn gì hy vọng
Thơ anh không đến rồi đi cho tàn mộng
Thơ anh chưa biết vì trăng mà lỗi hẹn cùng trăng
Thơ anh chưa biết thề nguyền cùng giấc ngủ mưa ngần
Rồi biền biệt bỏ non cao cô quạnh
Sao em chẳng nói rồi đi khi mưa tạnh
Sao em chẳng mơ cho lá rụng chiều thu
Sao em chẳng thơ cho bóng đổ mây mù
Sao em rủ áo cho vân đài sụp đổ
Anh vẫn sống bằng thơ, và thơ anh vẫn khổ
"Bởi vì em mà trăng rớt bên song"*
Bởi vì em mà nguyệt đọng trong lòng
Bởi vì em mà thơ anh hấp hối
Anh vẫn ngút ngàn nhưng tơ tình chừ đã mỏi
Đôi tay anh còn đọng khúc tàn hơi
Trần gian ơi ta gởi lại khúc nữa vời
Những hụt hẫng những đêm dài chờ đợi
Chừa Một Nửa Cho Em Về Gối Mộng
Ôi chốn cũ dư âm thuyền viễn mộng
Ánh trăng buồn mặc sóng cuốn mây trôi
Bến bờ xưa còn hằn dấu em tôi
Tan phiên chợ áo bay đường phố vắng
Em tôi trước gót chân mềm trong nắng
Mà mùa mưa cứ trắc trở giăng đầy
Ướt mi cong tôi tiếc cả đôi tay
Không che đủ cho em khung trời diễm mộng
Ôi chốn cũ dư âm tình vượt sóng
Bóng tà dương khuất núi băng ngàn
Thuận tay chèo xa sóng nhịp tay đan
Xua đuổi mãi dòng đời duyên tâm ngộ
Xa bến nhớ nắng không vàng hương phố
Bởi vì em vội bỏ bến xa đời
Thu tàn mau cỏ rối vướng mây trôi
Lá rơi rớt cụm u buồn tuế nguyệt
Ôi chốn cũ dư âm lời tiễn biệt
Những cung sầu đầy nhịp thở xa nhau
Bến chơi vơi giọt nước ấy tan màu
Khoảnh khắc đó mộng mơ chừ có đủ
Đông khoan đến lòng tôi chưa ấm đủ
Mà mộng mơ Thu đã cướp đi rồi
Giấc mơ hoa suốt mùa Hạ lên ngôi
Chừ hương phấn riêng tây sầu vạn cổ
Ôi chốn cũ dư âm đời vọng đổ
Dáng hoa xưa vóc nguyệt thấm cung đàn
Bước âm thầm khăn áo phủ tay ngang
Dấu hội tụ miên miên dòng vọng tưởng
Đời trăm lối xua lòng người muôn hướng
Xa ngàn xa còn vẳng tiếng mưa về
Tôi giăng tay che khuất bóng sơn khê
Chừa một nửa cho em về gối mộng.
Có Hiểu Gì Về Món Nợ Thiên Thu
Chùm hoa đó có nương mình theo gió
Gởi chút hương theo những ánh nhạt đời
Em có ngóng mưa về trong cõi đợi
Mà thả về những lọn tóc thương thân
Cành trĩu nặng đã mấy mùa ngớ ngẩn
Có hiểu gì về món nợ thiên thu
Trăng đã mượn mây ngàn nơi bến cũ
Ẩn đâu đây chút tình tự hương nồng
Ta vẫn đứng với cô liêu bờ mộng
Lời thiên thu đã gởi vọng mây ngàn
Nên không ấm với niềm tin trên ngạn
Đành đưa chân mà sa xuống trầm luân
Sống chung đụng cũng chập chùng giông bão
Đi lang thang vẫn chưa thể về nguồn
Cỏ đâu đây còn quyện lối chân buông
Ru từng bước trong triền miên cõi đoạ
Còn Đâu Hơi Tất Bật Ở Bên Đàng
Nói chuyện với mình mình không thôi cũng mệt
Còn đâu hơi tất bật ở bên đàng
Còn đâu lời khoan nhặt lúc thu sang
Để lá thấm vàng thêm từng bước ngọc
Trăm năm nữa gió có lùa qua tóc
Thì cũng xin những lọn tiếc thương đời
Ngàn năm sau sẽ góp nhặt thơ rơi
Tạ ơn đủ những tơ tình vay mượn
Về ở trọ giữa muôn ngàn gió chướng
Nói không ra tỉnh lặng chốn muôn trùng
Dòng bất tuyệt cũng thoảng chừng lúng túng
Nguyệt cầm kia còn thậm thụt qua sông
Lòng Mẹ
Từ xưa lòng mẹ bao la
Ngày nay lòng mẹ chan hòa biển dâu
Tình mẹ thơm ngát hương cau
Lòng mẹ tha thiết niềm đau thế tình
1. Chiều chống gậy mẹ trông vời non bạc
Dáng mẹ gầy như khô hạc mùa đông
Mắt xa xăm nhìn phương ấy vô cùng
Tay tựa cửa lòng nghe lòng héo hắt.
2. Rồi từng ngày sương pha đầu tuyết bạc
Lưng mẹ còng trĩu nặng nỗi nhớ thương
Kiếp già nua bên mấy liếp tre buồn
Tình của mẹ như đại dương sâu thẳm
3. Một buổi sáng khi sương còn ướt đẩm
Giã từ người con theo bước thiêng liêng
Lòng quặn đau mẹ cố giấu niềm riêng
Con khờ dại đảo điên trong mộng tưởng
4. Thâm tình mẹ, con nào đền đáp được
Dù tan xương nát thịt có nghĩa gì
Con biết con nhiều nghiệp chướng lầm mê
Kính lạy mẹ! Xin lượng tình đông hải
5. Bởi con mẹ đau niềm đau hạt cải
Bể nhân tình còn nặng trái yêu thương
Biết làm sao khi nắng xế cuối vườn
Xin sám tội, xin vô vàn sám tội
6. Trước mắt con khói che mờ trăm lối
Đôi tay trần mài nát bóng hư linh
Có những khi con đuối ảnh dặm trình
Rồi đứng dậy con lại thề nhập cuộc
7. Thà gục ngã dưới chân thần chiến thắng
Có còn hơn le lói suốt đêm dài
Một lời nguyện hẹn ước chốn thiên thai
Thì cát bụi còn vương hài du tử?
8. Ở nơi đây tình những người lữ thứ
Đủ ấm lòng khách sinh tử mẹ ơi
Tình anh em, ôi thắm thiết không lời
Tuy xa mẹ trong con hằng có mẹ
9. Ngày lại ngày con sống đời giản dị
Chẳng xu cầu theo thế thái nhân sinh
Cơm muối dưa mà đạo ngát hương tình
Lòng con trẻ vẫn nguyên trinh từ thuở!
Ngày nhớ mẹ
02/10 Tân Dậu (1981)
Nhỏ Xuống Cho Đời Những Bụi Cay
Cõi trần gian sao hiểu ý hư vô
Mênh mông sương khói phủ mơ hồ
Vắng lặng không gian thu bất diệt
Sỏi đá lăn trầm bụi tẻ khô
Cõi trần gian sao hiểu ý mưa ngâu
Vó ngựa mù khơi khúc vọng sầu
Ruổi ngàn vương vấn trong vô thuỷ
Mây đọng mây rồi nguyệt ở đâu
Cõi trần gian sao hiểu ý tơ vương
Mắc nhẹ vào thơ những sợi buồn
Trăm năm cũng lẻ ngần xa vắng
Đổ bóng trần ai ngã nhớ thương
Cõi trần gian sao hiểu ý của ta
Đêm đêm điên tỉnh loạn mù xa
Mơ trong giấc ngủ Tần dương với
Hụt hẫng đời trôi mãi ngân hà
Cõi trần gian ơi hỡi cõi trần gian
Vẫn cứ trôi theo cõi mưa ngàn
Lưa thưa vần điệu duyên tình mỏng
Chẳng ấm tơ trùng bến than van
Em hỡi tình nhân em có hay
Miên miên thơ lạc vóc xuân gầy
Em mang tơ tưởng cung trầm đó
Nhỏ xuống cho đời những bụi cay
Sóng vỗ đèo ngang em vẫn đứng lặng câm
Phải không em đằng sau trăm nhánh lộc
Là ta về rủ áo mộng xuân đầu
Chân sẽ bước trong muôn trùng ánh ngọc
Tìm hư vô trong đôi mắt quặng rừng sâu
Phải không em sau bóng thẫm nguyệt vàng
Có muôn điều nhật vọng khúc ly tan
Từ vô thủy đã chập chùng liễu ngạn
Tử sinh đà chớm nở ở mây ngàn
Phải không em trong từng hơi thở nhỏ
Có những lời đã vàng vọt hoang vu
Và môi lạnh bởi mây ngàn thiếu gió
Người với người đã biền biệt thiên thu
Phải không em bên kia bờ nắng vỡ
Chỉ có chân không và đầy dấu chân tâm
Sao ngàn dặm vẫn trùng trùng duyên khởi
Sóng vỗ đèo ngang em vẫn đứng lặng câm.
Tình Đã Để Mưa Tuôn
Anh về làm sâu rợm
Nằm trên lá phơi thu
Đo đường đời sương phủ
Gậm nỗi nhớ mây mù
Anh về làm con nhện
Đu đưa những sợi tơ
Dệt hoài đêm trăng lỡ
Cũng hoài vọng buồn rơi
Anh về làm dế con
Đeo nặng giọt mù sương
Khóc hoài câu vọng tưởng
Tan vỡ lối yêu thương
Anh về làm cỏ mềm
Ôm những dấu chân sang
Suối reo trên đầu ngạn
Giọt nước vẫn xa ngàn
Anh về làm sông nhỏ
Vỗ sóng nhẹ tay chèo
Thuyền trôi về mấy nẻo
Dòng lẳng lặng buồn theo
Anh về làm mưa rơi
Rơi rớt tự trên nguồn
Nỗi buồn gì cũng muộn
Tình đã để mưa tuôn
Vừng Mây Cố Quận Cũng Chừng Bụi Bay
Thôi về gom lại khói sương
Vừng mây cố quận cũng chừng bụi bay
Lá khô đổ vội bến này
Thuyền xưa bỏ bến đồi tây hững hờ
Cây xưa bóng đổ ai chờ
Đêm tàn nguyệt vọng riêng tây đôi hàng
Rừng xưa vốc suối thở ngang
Ngàn năm ủ mộng cội nguồn xa nhau
Hư vô nhẹ khúc tiêu dao
Vô thường vang vọng át lời ngọc rơi
Nghiệp thôi biến động giữa trời
"Cõi nào cũng vẫn một đời nhớ em" *
Chim về chẳng đậu cành mềm
Hát câu hò hẹn dặm trường mù sa
Thôi về đàn nhặt cánh hoa
Thiên thu rơi rụng ngân hà ngã nghiêng
Mộng về xuôi thác đầu ghềnh
Dòng thơ trôi ngược vướng tình mong manh
Ý nghịch ý, tâm khởi tâm
Đâu là hoài niệm bước em xa người
No comments:
Post a Comment