GÁC LẠI PHÍA CHÂN ĐỜI
Lá mùa này có rụng xuống sân tôi
Cho tôi hát lời ca chiều rất vội
Cho tôi hái mùa mưa sầu tội lỗi
Đường thân quen có còn đón tôi về
Con sông đời có còn nặng nhiêu khê
Hay vẫn chảy miệt mài không hẹn ước
Hay vẫn đợi Thu – Đông tìm trái ngược
Để mưa nguồn lần lược chảy về xuôi
Tay níu trời cao miệng há nụ cười
Chân đặt xuống dòng sông đời trần tục
Ta ném khát khao giữa miền ký ức
Đốt tâm hồn nghẹn chết cả thời gian
Thả đôi bàn chân dẫm nát địa đàng
Khua hài cỏ đạp mòn hương đồng nội
Đôi mắt ướt ném tia nhìn rất vội
Trong hư vô chết lặng giữa mây trời
Ôi! tiếc thay ta lại phí một đời
Sao cứ mãi chạy đua cùng tuế nguyệt
Đời lận đận suốt canh trường la liệt
Cõi phù trầm nuốt nỗi nhớ tan thương
Thôi thì thôi cũng chỉ mấy đoạn trường
Ngồi nuối tiếc chỉ gây thêm phiền muộn
Đôi vai gầy giờ đây xin đặt xuống
Gánh nặng trần gian xin gửi lại hồng trần.
SG ngày 24 tháng 3 năm 2014
Khi băng qua những thăng trầm hệ lụy
Kiếp phiêu du ôm trời đất vui đùa
Mặc nhân tình vấy bẩn những hơn thua
Đời vẫn đẹp với bao điều chưa thỏa
Khi băng qua những gập ghềnh sa ngã
Dặn lòng thôi...hãy bước tiếp tôi ơi
Sống bôn ba lặn lội khắp chân trời
Như chim mõi ôm trời không bỡn cợt
Đắm say với mây treo chiều hời hợt
Cùng trăng sao ngâm vịnh nốt thơ lòng
Thả nụ cười bãng lãng giữa trời không
Nghe sóng đời vỗ về cơn mộng ảo
Thả vết chân mòn giữa đời giả tạo
Gánh phù hư dệt mộng thoát điên cuồng
Danh – Lợi – Sắc – Tài tất cả sẽ buông
Tìm về lại dưới chân nguyên tịch mặc
Nối bước đi giữa đời không dính mắc
Lòng thênh thang kết nối những thương yêu
Nhận ít thôi nhưng cho hãy thật nhiều
Không mặc cả những thấp hèn sang trọng
Giữ lại trong tôi chút tình còn đọng
Mang dư âm từ ấm áp con người
Hãy cho nhau cho tất cả nụ cười...
Để tôi trọn giấc mơ người phiêu lãng
Sài gòn ngày 5 tháng 8 năm 2013
Tiết tháng bảy mưa phùn rả rích
Trời sang thu tịch mịch du dương
Bôn ba lặn lội dặm trường
Thân mang giọt máu tình thương mẫu từ
Thuở ấu thời xa vòng tay Mẹ
Xa quê hương gót lẽ phong trần
Đâu còn hơi ấm tình thâm
Nương nhờ cửa Phật lòng thầm nhủ con
Ân sanh dưỡng sánh bằng non biển
Nghĩa cù lao con nguyện khắc ghi
Gian nan cũng chẳng sá gì
Song thân ơn trọng lấy chi đáp đền
Tháng bảy lại đến ngày Tự Tứ
Đọc trang kinh văn tự thâm sâu
Chắp tay con cứ nguyện cầu
Lệ rơi ướt đẫm từng câu kinh lòng
Bấy lâu ấy con không tạc dạ
Lời Phật răn dù đã thuộc làu
Mỗi câu kinh...mắt lệ sầu
Ơn Cha nghĩa Mẹ đậm sâu vô cùng
Con bật khóc qua từng ngôn ngữ
Lệ rơi trên văn tự Phật Kinh
Chuông vang vào cõi vô thinh
Cầu xin Phật Tổ chứng minh lòng thành
Sài gòn mạnh thu mồng 1 tháng 7 năm Quý Tỵ
Đêm lặng xuống tôi bừng cơn điên dại
Chợt giật mình trong tiếng nấc mơ hoang
Chưa đếm hết canh tàn nghe buốt giá
Sầu thiên thu lạnh lẽo vết thương đời
Đang hứa hẹn góc đời riêng có lẽ
Xóa cung hờn tủi nhục kiếp rong chơi
Đời còn đọng bao muộn phiền thế thái
Khua dấu hài rã nát tuổi thơ qua
Tôi đếm nốt những điên cuồng quá khứ
Đếm dại khờ từng giọt lệ trinh nguyên
Say men rượu giết mệnh đời hoang phế
Tàn canh thâu ngồi đếm một góc đời
Ừ, có lẽ, mỗi một đường lý tưởng
Mỗi con người một hướng giữa mênh mông
Tôi, góc nhỏ nằm bên lề cuộc sống
Mang yêu thương về chất chứa tâm hồn
Khi hạnh phúc là khi tôi có thể
Mang tin yêu về tắm gội trần gian
Khi tôi hiểu qua từng miền cuộc sống
Là con tim mãnh liệt kết giao tình
Ngày chưa hết những bộn bề cuộc sống
Đêm oằn mình tải cạn giấc chiêm bao
Giọt lệ đắng còn vươn trên khóe mắt
Vì yêu thương thân phận những con người
Ở đâu đó góc đời riêng cuộc sống
Đang lao mình giữa tất tả lo toan
Đời rộng rãi vẫn còn bao ngõ hẹp
Còn lối nào để nhịp bước thảnh thơi
Đêm vội vả gọi hồn thơ thức vội
Dệt yêu thương qua nét mực tầm thường
Xin cúi xuống hôn lên đời nhỏ bé
Cho đượm tình tôi một GÓC ĐỜI RIÊNG
Sài gòn ngày 29 tháng 7 năm 2013
Gọi ta về bao năm rồi lưu lạc
Quên cung đường hội ngộ thuở nguyên sơ
Lạc dấu hài ta nhặt những cơn mơ
Đem vọng tưởng lấp đầy trong ký ức
Gọi ta về từ trăm năm thổn thức
Từ hai miền Chơn – Vọng mãi u mê
Chìm giữa Nhục – Vinh ai gọi ta về?
Cho tan chảy những mê tình bất tận
Để chôn hết những tham lam sân hận
Đốt trầm luân rửa sạch vết luân hồi
Gọi ta về để nhận diện cái "TÔI"
Đã lầm lạc chốn hồng trần vô thỉ
Đang mãi u mê chết trong mộng mị
Đang oằn mình vật vả nhốm đau thương
Chẳng biết nương theo chân lý diệu thường
Lấy vọng tưởng cho là chơn giải thoát
Bao năm rồi ta mang đời lưu lạc
Cõi hồng trần nối mộng mãi rong chơi
Nay già nua theo duyên khởi trần đời
Bỗng giật mình thấy vô thường chợt đến
Gọi ta về từ không bờ không bến
Gieo nhân lành chuyển hóa kiếp say mê
Đêm lại từng đêm mong gọi ta về
Dòng suối ngọt Uyên Nguyên bừng giấc mộng.
Sài Gòn ngày 24 tháng 7 năm 2013
GỬI VỀ CÁC EM
Lối thu về có vàng lắm không em
Trời nắng thấp hay mưa giăng xóm nhỏ
Dòng sông quê có còn thơm hương gió
Cánh đồng xưa không biết có được mùa?
Ở nơi này nơi phố thị già nua
Mưa tháng bảy thắt lòng người xa xứ
Anh đón mùa thu vắt hồn ngôn ngữ
Nhớ quê nhà cháy bỏng những trang thơ
Lối thu xưa ôm ấp những đợi chờ
Anh nhớ Mẹ oằn vai gầy mỗi sớm
Em biết không mùa thu nay vừa chớm
Anh viết lòng mình từ góc trời riêng
Gửi về các em nơi ấy thiêng liêng
Bởi có Mẹ còn bên mình em ạ
Anh giờ đây ở quê người xứ lạ
Thổn thức lòng khi mỗi độ thu sang
Tháng bảy về ấp giai điệu Vu Lan
Cài trên áo nụ hồng hương sữa mẹ
Gửi về các em chút tình em nhé
Vì bên ta Mẹ hiện hữu muôn đời
Hồn phố thị đêm mưa dài giọt vắng
Từng người qua lũ lượt nhắn nhau về
Ta lạc lõng từng bước đời hiu quạnh
Ôm trong hồn nỗi thổn thức thê lương
Phố đêm về mưa ru đời rỉ rả
Người và Ta luôn lạc lối nghìn trùng
Ngồi đếm lại vết nhăn đời sói trán
Lật không gian bưi xới lở môi hồng
Khép hờ mắt chạnh lòng thương thuở nọ
Hồn phố buồn ủ dột giấc chiêm bao
Mộng nối mộng chờ đêm dài tan biến
Đời nối đời cứ tiếp tục dài ra
Phố đã chết người cũng thành thiên cổ
Hồn phiêu du trong từng bước ngậm ngùi
Tàn ánh lửa đêm trinh nguyên hò hẹn
Ta giam mình ôm củ mục trần gian
Ngồi gõ lại vết chân trần rã rượi
Dệt nàng thơ thả mộng xuống dương trần
Mưa khép lại dấu hài xưa lang bạc
Hồn rêu phong phố thị những đêm về
Ru khúc nhạc tỏ tình trong mưa bụi
Viết thời gian gửi tặng lại cho đời
Nằm chết lặng giữa nghìn trùng khắc khoải
Say giấc nồng phiến loạn lúc già nua
Sài gòn đêm lặng 28 tháng 7 năm 2013
No comments:
Post a Comment