Monday, February 19, 2024

Nguyễn văn Phương K L M N

 
KHÚC TÌNH CA CHO TÔI
Từ những bận thăng trầm tôi lạc lối
Bao mùa thu sót lại dưới sân đời
Bước chân gầy gõ từng nhịp vàng rơi
"Gầy guộc nhỏ" từng lối mòn để lại
Dấu chân buồn theo giọt mưa tê tái
Lời du ca từ dạo ấy xa rồi
Cánh chim rừng lạc giọng tận mù khơi
Ta lạc giữa mênh mông đời bạc sóng
Chiều để thu đi mưa giăng còn đọng
Ướt lá mềm trơ trọi rũ cành khô
Dạo phím đàn để nghe nhịp sóng xô
Tàn khói trắng phủ mờ qua mi mắt
Viết khúc tình ca giữa miền trầm mặc
Phiêu du cùng khoảnh khắc đẫm cơn mê
Hát vu vơ đưa tiễn một lối về
Lời hò hẹn thuở tương phùng viễn xứ
Viết cho tôi một mối tình do dự
Lời tình buồn từ những lúc đi hoang
Tôi níu đời níu hết khoảng thời gian
Để dệt khúc tình ca đời lữ thứ
SG ngày 17 tháng 11 năm 2013

Kỷ Niệm hai năm ngày Pháp Huynh Thích Viên Như viên tịch
Tiếng chuông vơi nhẹ tâm phiền não
Thức tỉnh đường mê dẫn lỗi về
Bến giác hiển bày Chân Nguyên hiện
Bồ đề tỏa rạng thoát lầm mề.
Giữa sắc màu lung linh trên ngọn nến
Ánh mắt cười – từng khoảnh khắc yêu thương
Giữa bất chợt của không gian vô tận
Ngọn nến hồng rực sáng giữa uyên nguyên
Tôi vốn dĩ sinh ra trong trời đất
Mang hình hài người khách lữ muôn phương
Dấu chân mộc đắm mình trong cuộc hẹn
Giữa bao la trời đất để vui cười
Tôi gặp được những thiên thần bé nhỏ
Những thiên thần trong sáng dưới nhân gian
Từ ánh mắt – từng nụ cười rất đẹp
Từ tâm hồn với từng nét trinh nguyên.
Như ngọn nến chiều nay hồng rực rỡ 
Mang cho tôi bao hạnh phúc rạng ngời
Tôi cảm nhận từ sâu trong ánh mắt
Từ tâm hồn vực dậy tuổi hoa niên
Ôi! tôi biết dù vạn lời cảm tạ
Cũng không sao nói hết được tâm tình
Xin cảm nhận để yêu thương thắp sáng
Ngọn nến tình người tỏa sáng muôn phương.
 
LỐI THU VỀ
Lối Thu về bên chiều nay rất muộn
Em vô tình nhặt chiếc lá thu phai
Sao chẳng thấy gió lùa qua ngạch cửa
Để vu vơ cho điệu nhạc mơ màng
Ta biết đấy lối thu chiều nay chớm
Nụ cười buồn đượm một chút hương xưa
Viết chưa hết bài thơ còn dang dở
Nghe bên thềm lát đát giọng thu buồn
Ngồi xếp lại những mảnh đời rơi xuống
Ghép tranh thơ để dệt nét thu phai
Vàng lối nhỏ về ngồi hong vết mực
Tàn canh thâu vẽ từng vệt ngắn dài
Ở đâu đó con chim chiều sãi cánh
Treo hư không mơ khúc hát nghê thường
Mây níu vội bước chân người phiêu lãng
Đứng bên đời chợt tím lối thu về
Vội lật lại từng trang thơ còn nóng
Ướp hương trà sưởi ấm mảnh đời qua
Đọc chưa hết mà sao thu vội thế
Để trang thơ nhàu nát nỗi niềm riêng
Ừ, gát lại chặn đường xưa lối củ
Về yêu thương ngày tháng đã qua rồi
Viết cho hết những tâm tình nhỏ bé
Hồn trinh nguyên đọng lại lối thu về.
Sài gòn ngày 3 tháng 8 năm 2013
 
MỘNG PHÙ VÂN
Thêm một chút không đầy ngăn ký ức
Bớt một phần cũng chẳng cạn lo toan
Đời thêm bớt lụy phiền theo lối hẹn
Cuộc trùng phùng nhịp sống cấu cào lên
Sáng thức giấc sương thu khều lá vội
Tiếng gà vang bên xóm vọng canh tàn
Hòa nhịp điệu khẽ ru hồn thơ dậy
Nâng chung trà hương quyện cả trời mây
Thu cũng vội lướt qua đây nỗi nhớ
Đời bớt thêm thêm bớt chẳng dư thừa
Ta cũng vội khép mình bên ô cửa
Đếm hao mòn thêm bớt mộng phù vân
Ngồi gõ nhịp vô thường rơi hoảng hốt
Trang kinh đời rớt xuống mộng nguyên trinh
Còn thêm bớt còn lụy phiền số phận
Không bớt thêm phiền lụy cũng đâu còn
SG ngày 18 tháng 9 năm 2013
 
MỘT NGÀY MAI
Một ngày mai sẽ không bao giờ thật
Tôi trở về thao thức nỗi niềm riêng
Thân rong chơi trong vạn nẽo muộn phiền
Gom ký ức cất vào trong ngăn tủ
Ngày mai ư? sẽ không bao giờ đủ
Cho tôi xây khát vọng cháy hiên đời
Tôi vẫn là người nghệ sĩ rong chơi
Không hẹn ước cũng không bao giờ hứa
Tôi đến và đi mọi điều đều như rứa
Mọi điều trong tôi cháy bỏng mỗi ngày
Tôi oằn mình cạn trong những men say
Cho vơi hết những muộn phiền quá khứ
Tôi đến và đi chẳng hề lưỡng lự
Chân tôi mang đôi khát vọng hành trình
Tôi về tìm trong một sớm bình minh
Vực tâm thức để ươm mầm thanh thoát
Ngày mai ấy dẫu dòng đời bội bạc
Tôi vẫn đi và đi với hồn mình
Tôi về nằm trong một sớm lặng thinh
Và quét sạch những đau thương ký ức
Tôi viết đời tôi vỡ tan lồng ngực
Cho con tim thổn thức mãi tìm về
Nếu một ngày còn đọng những u mê
Tôi sẽ cố quét đi cho sạch hết
Tôi sẽ quét cho tan bao mõi mệt
Quét cho tàn canh lạnh tuổi hồng hoang
Tôi sẽ nằm nghe nhạc khúc huy hoàng
Nghe tịch lặng từ muôn trùng tiền kiếp
Tôi đến và đi gắn cùng duyên nghiệp
Gắn mệnh đời trong sanh tử triền miên
Gắn cho đời một khát vọng vô biên
Vẫn chưa thỏa giấc nam kha vỡ nát
Ngày mai đây dẫu hồng trần bội bạc
Tôi vẫn đi và vẫn muốn đi về
Cháy bỏng lòng tôi muốn thoát cơn mê
Đã giam hãm đời tôi từ bất tận
Tôi sẽ đi và không hề ân hận
Tìm thong dong trong cuộc hẹn tương phùng
Tôi thoát ly từ điên đảo tột cùng
Nằm ngủ muội giữa chân nguyên rực cháy
Ngày mai ư? sẽ không bao giờ thấy
Cơn điên cuồng thúc dục bước chân tôi
Trong cơn say tôi vực giấc mơ đời
Cười ngất ngưỡng chốn hồng trần viễn mộng.
Sài Gòn ngày 25 tháng 7 năm 2013
 
NẮNG THU PHAI
Chiều, thả gót trên bụi mờ phố thị
Tia nắng hồng rớt vội dưới chân tôi
Màu lá đượm sắc vàng ươm thuở nọ
Chân chùng chân theo vệt nắng phai dần
Lần bước vội theo dòng người hối hả
Tôi tìm tôi qua bóng dáng thời gian
Rơi rất nhẹ phía sau lưng chiếc lá
Vàng không gian cháy bỏng nét hanh tàn
Dừng bước lại quây ngược chiều nỗi nhớ
Nắng thu phai ngày cất bước phiêu du
Con phố nhỏ năm nào thương rất dại
Vừa ngu ngơ vừa tinh nghịch bên đời
Chân hối hả bước về theo vệt nắng
Ngoài hiên rơi lát đát nắng thu phai
Ghé qua cửa hỏi hồn thơ vỡ nát
Tìm hương đưa đôi nét chữ phai mờ
Xin nhặt lấy chút dư âm bóng gió
Thổi hư không về vỗ giấc mơ hoang
Cười điên dại trên phím đàn củ rích
Giọng nghêu ngao ru điệp khúc thu hờn
Nắng tắt rồi để cung tơ lạc phím
Con chim chiều cũng sãi cánh rong chơi
Ta viết vội chút lòng mình khắc khoải
Trải tâm hồn theo vệt nắng thu phai.
Sài gòn ngày 4 tháng 8 năm 2013
 
NGÀY EM ĐẾN
Ngày em đến níu chân mùa hạ cũ
Mưa rơi đầy sân trước giữa hồn tôi
Mỉm môi cười sao lại hóa xa xôi
Cho mưa vội từng hạt rơi vung vãi
Ngày em đến để hồn tôi tê tái
Ngọn lửa hồng đốt cháy cả trang thơ
Thương lắm cung đàn nay hóa cơn mơ
Dẫu xuôi ngược giữa hai miền xa cách
Ngày em đến làm ấm lên cơn lạnh
Tôi quây về đốt cháy tuổi hồng hoang
Chạy trốn cơn mơ gặm nhấm phủ phàng
Tôi lại để nỗi buồn vươn trước ngõ
Ngày em đến tợ vầng trăng sáng tỏ
Em ngọt ngào như trái chín trên cây
Tôi ru hồn vào tận những cơn say
Để ướt đẫm đôi môi hồng diễm lệ
Ngày em đến sao mà yêu đến thế
Yêu đến từng nét chữ của trang thơ
Gom hết vào lòng để vỗ giấc mơ
Rồi giữ lại giữa bạt ngàn nuối tiếc.
Sài gòn ngày 12 tháng 6 năm 2013
 
NGUYỆT VẤN THIỀN
Bụt ngự trên cao Bụt mỉm cười 
Sư ngồi Sư đếm bụi trần rơi
Trăng lùa khe cửa khoe nhan sắc
Buộc miệng trăng liền thả đôi câu
"Phật ngự đài sen mấy độ rồi
Cớ sao Sư lại cứ buông trôi
Tạp niệm rong chơi mà chẳng biết
Phải chăng Sư uổng phí một đời?"
Sư chợt nhìn qua bóng dáng mình
In trên thềm đá hóa vô thinh
Mỉm cười sư nhẹ buông tràng hạt
Đáp lại nàng trăng một cái nhìn
Ô hay! không biết tự bao giờ
Sư ngồi ngẫm nghĩ mấy vần thơ
Bất chợt vỡ òa sư khẽ đáp
"Phật chẳng bao giờ tỉnh hay mơ"
Ta cũng nương theo dáng tiền trần
Tùy duyên nương tạm cõi thế nhân
Đối Phật soi lòng mong giải thoát
Nên chẳng phân bua chuyện Thánh Thần
Ừ thì thôi vậy sư nhắm mắt
Mặc kệ nàng trăng nhốm bâng khuâng
Chuông vang thức tỉnh tràng ảo mộng
Bờ mê bất chợt hóa Thiên Chân.
Sài gòn ngày 22 tháng 7 năm 2013
 
NHẶT
Ta nhặt viên đá cuội
Thả vào dòng nước chảy mông lung
Ta thấy bước chân chửng lại
Như một đời ta dừng hết ưu tư
Ta nhặt viên sỏi nhỏ
Ném vào bầu trời không lộng gió
Ta nghe tiếng lòng rúng động
Bầu trời không như chính cuộc hành trình
Ta lượm một nỗi đau
Vô tình rớt lại sau nỗi nhớ
Chiều hôm qua vừa vỡ một gánh sầu
Ta bắt đầu đã hiểu
 
NHÌN LẠI
Ta trở về bên niềm vui thực tại
Ngày rong chơi cũng vội vả qua rồi
Đọc trang sách mở niềm tin phía trước
Lòng vơi đi nuối tiếc thuở hồng hoang
Ngày tháng củ trả về miền ký ức
Chuyện vui buồn gửi gió cuốn bay xa
Lấp khoảng trống bên dòng thơ mộc mạc
Trà đơm hương hồn nhẹ thả bên đời.
SG ngày 11 tháng 9 năm 2013
 
NHỜ
Có ai về nhặt nhạnh giúp hồn tôi
Thả vào cát để bụi mù khỏa lấp
Giữa chốn phù hoa lắm người tấp nập
Để tôi tan theo mây khói dương trần
Để linh hồn được hóa cõi thiên chân
Thôi ngủ muội suốt trăm năm già cỗi
Để tôi hóa thành bài thơ rất vội
Chôn đau thương vào ký ức không lời
Để cho hồn được siêu thoát muôn nơi
Không vướn lại kiếp luân hồi ngã nghiệt
Xin cúi xuống cảm ơn đời tha thiết 
Đã cưu mang tôi suốt chặn đường dài
Có ai về trong một buổi sớm mai
Cho tôi gửi chút tình tôi ở đó
Tôi gửi cả tình tôi còn nặng nợ
Những ân tình chưa trả hết trong tôi
Có ai về cho tôi gửi hồn tôi 
Trong cõi mộng để thôi không nuối tiếc
Và ra đi trong nhẹ nhàng diệu tuyệt
Đời thênh thang cảm tạ những ai về "..."
Sài Gòn ngày 15 tháng 7 năm 2013
 
Nhỏ Xuống Cho Đời Những Bụi Cay
Cõi trần gian sao hiểu ý hư vô 
Mênh mông sương khói phủ mơ hồ 
Vắng lặng không gian thu bất diệt 
Sỏi đá lăn trầm bụi tẻ khô 
Cõi trần gian sao hiểu ý mưa ngâu 
Vó ngựa mù khơi khúc vọng sầu 
Ruổi ngàn vương vấn trong vô thuỷ 
Mây đọng mây rồi nguyệt ở đâu 
Cõi trần gian sao hiểu ý tơ vương 
Mắc nhẹ vào thơ những sợi buồn 
Trăm năm cũng lẻ ngần xa vắng 
Đổ bóng trần ai ngã nhớ thương 
Cõi trần gian sao hiểu ý của ta 
Đêm đêm điên tỉnh loạn mù xa 
Mơ trong giấc ngủ Tần dương với 
Hụt hẫng đời trôi mãi ngân hà 
Cõi trần gian ơi hỡi cõi trần gian 
Vẫn cứ trôi theo cõi mưa ngàn 
Lưa thưa vần điệu duyên tình mỏng 
Chẳng ấm tơ trùng bến than van 
Em hỡi tình nhân em có hay 
Miên miên thơ lạc vóc xuân gầy 
Em mang tơ tưởng cung trầm đó 
Nhỏ xuống cho đời những bụi cay 



No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...